Lý Nghị mỉm cười, nghĩ thầm: Ôn Khả Gia mà cũng chơi trò tâm cơ với mình sao. Người ta cứ bước vào quan trường là khác hẳn thật.
Hồ Lệ Chương thấy Lý Nghị đến, vẻ mừng rỡ tràn hết cả ra mặt, hai tay vung lên, hất đám người đang giữ mình ra, mắng: "Cút đi! Tao đâu phải đồ bóng, mày ôm tao làm gì?" Rồi đưa hai tay ra, nghênh đón Lý Nghị, siết chặt tay hắn.
Lý Nghị đấm cho hắn một quả, cười hề hề: "Tính khí càng ngày càng lớn nhỉ? Sao rồi, rảnh không? Ra uống với tôi một chén chứ?"
Hồ Lệ Chương cười: "Lý huyện trưởng đã về, dù tôi có bận đến đâu cũng phải uống với anh đến say mới thôi!"
Hoa Tiểu Nhụy dìu Vương Tương Phượng đi tới.
Lý Nghị nhìn Vương Tương Phượng, thấy cô ta chẳng có vẻ gì là chịu uất ức lớn, nét khóc khi nãy chẳng qua chỉ là làm cho hợp cảnh mà thôi. Bèn cười: "Vương chủ nhiệm, còn nhớ tôi chứ?"
Vương Tương Phượng mỉm cười: "Lý huyện trưởng tốt."
Đám cán bộ từ thành phố xuống nghe nói có huyện trưởng đến, đều nhìn Lý Nghị, có phần kinh ngạc, cũng không dám làm loạn nữa.
Lý Nghị nắm tay Hồ Lệ Chương, cười với Ôn Khả Gia: "Ôn