Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 29081 | 6 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương

❊ ❊ ❊

Trâu Chí Quân là chủ nhiệm văn phòng chính quyền thành phố, mà Trương Chính Hoa là bí thư thành ủy. Việc bí thư thành ủy đã dặn dò, Trâu Chí Quân chắc chắn phải làm theo. Thế nhưng, nếu trước mặt Lý Nghị mà Trâu Chí Quân tỏ ra quá phục tùng Trương Chính Hoa, thì đối với thể diện của Lý Nghị, quả thực không hay chút nào.

Trâu Chí Quân là kẻ khôn khéo, bề ngoài thì đồng ý với lời của Trương Chính Hoa, nhưng lại nhìn Lý Nghị mà trả lời, lời nói cũng ngụ ý rằng ông ta chỉ đang nghe theo sự phân phó của Lý Nghị mà thôi.

Lý Nghị trong lòng quả nhiên thấy vô cùng thoải mái, thầm nghĩ Trâu Chí Quân quả là người biết lý lẽ, biết cách đối nhân xử thế.

Trương Chính Hoa cười hắc hắc: "Chủ nhiệm Trâu, có vài nữ đồng chí, ông nhất định phải mời bằng được họ đến. Hoàng Thường của văn phòng thành ủy, Thu Tử Hàm và Tạ Yên Nhiên của văn phòng chính quyền... Tôi nghe nói mấy đồng chí này đều rất giỏi khiêu vũ và giao tiếp, có họ đi cùng Bộ trưởng Thẩm mới thể hiện được thành ý đón khách của thành phố Miên Châu chúng ta chứ!"

Trâu Chí Quân lau mặt, nói: "Được, tôi sẽ thông báo xuống dưới..."

Nói chuyện, làm việc, kiêng kỵ nhất là nói quá lời, cũng sợ nhất là làm việc quá tuyệt tình.

Việc gì cũng chừa lại một đường lui thì mới có thể tiến thoái tự nhiên.

Trâu Chí Quân nhận lời rất sảng khoái, nhưng thực ra trong lời nói chẳng hề cam đoan là có thể mời được ba nữ đồng chí này, chỉ nói là thông báo xuống dưới mà thôi.

Như vậy, vừa không đắc tội với lãnh đạo, lại vừa tự chừa cho mình đường lui.

Trương Chính Hoa làm việc, so với người bình thường luôn kỹ lưỡng hơn.

Người bình thường phân phó xong là coi như xong, mặc cho cấp dưới tự làm. Trương Chính Hoa sau khi phân phó xong vẫn chưa chịu thôi, ông ta chỉ tay vào Trâu Chí Quân nói: "Ông bây giờ phải đi nói chuyện với họ ngay, nhất định phải chốt chắc việc này..."

Trâu Chí Quân trong lòng không vui, thầm nghĩ ông phân phó thì thôi đi, còn dùng cái giọng kẻ cả ra lệnh đó, bảo tôi phải làm sao đây? Ông cứ bức ép từng bước như thế, chẳng lẽ là không tin tôi Trâu Chí Quân sao?

"Được rồi! Thị trưởng Lý, vậy tôi đi đây." Trâu Chí Quân lười để ý tới vị bí thư thành ủy mới đến này, trực tiếp bỏ qua ông ta, quay sang nhìn Lý Nghị cười nói.

Lý Nghị ừ một tiếng: "Đồng chí Chí Quân, chú ý phương pháp làm việc, đi đi!"

Trâu Chí Quân bước ra khỏi phòng làm việc, sau khi đóng cửa lại, liền nhổ một bãi nước bọt nặng nề.

"Chủ nhiệm Trâu!" Điền Hoa đón đầu hỏi: "Sao vậy? Có ai đắc tội với anh à?"

Trâu Chí Quân hừ lạnh một tiếng: "Hắn ta tưởng mình là nhân vật nào chứ! Mới chân ướt chân ráo đến mà cứ chỉ trỏ người này, ra lệnh người kia!"

Điền Hoa cười ha hả, nói nhỏ: "Chủ nhiệm Trâu, anh đang nói bí thư mới đến à? Haizz, tôi cũng không ưa phong cách của hắn ta đâu! Vừa rồi hắn đi vào, trực tiếp chỉ thẳng vào mũi tôi mà nói, toàn dùng giọng ra lệnh và câu cầu khiến! Tôi còn đang ngẩn người ra, tưởng mình đã thành thư ký cho bí thư thành ủy rồi chứ!"

Trâu Chí Quân nói: "Hừ! Vừa rồi ở bên trong, hắn cũng coi tôi như chủ nhiệm văn phòng của hắn mà sai bảo đấy! Hắn không phải không hiểu quy củ, chỉ là thói quen thích sai khiến người khác thôi. Hoặc là, hắn tự cho rằng cán bộ thành phố Miên Châu chúng ta đều là quân cờ trong tay hắn!"

Điền Hoa lắc đầu, thở dài nói: "Haizz, tôi nói này, từ nay về sau còn có màn kịch hay để xem đấy. Thị trưởng Lý là người mạnh mẽ như vậy, sao có thể dung thứ cho hắn ngang ngược như thế chứ? Trong công việc sau này, e là khó tránh khỏi việc cọ xát nảy lửa đây!"

Trâu Chí Quân nói: "Hừ! Đồng chí Tiểu Hoa, cậu cũng hiểu mánh khóe phết nhỉ!" Nói đoạn, chắp tay sau lưng bước đi.

Dù Trâu Chí Quân có ý kiến với Trương Chính Hoa thế nào đi nữa, nhưng người ta vẫn là quan lớn hơn hai cấp! Không còn cách nào, việc ông ta dặn dò vẫn phải làm, hơn nữa còn phải làm thật nghiêm túc!

Trâu Chí Quân tìm đến Tạ Yên Nhiên và Thu Tử Hàm trước, hai nữ đồng chí này rất dễ nói chuyện, vừa nghe nói tối có buổi khiêu vũ cần họ đến múa cùng, họ đều đồng ý ngay mà không từ chối.

Thu Tử Hàm có hỏi thêm một câu: "Chủ nhiệm Trâu, Thị trưởng Lý cũng đi chứ ạ?"

Trâu Chí Quân nói: "Tất nhiên là đi rồi! Đây là buổi khiêu vũ chiêu đãi Bộ trưởng Thẩm của tỉnh ủy đấy! Các cô về nhà đi, sửa soạn cho đẹp rồi hẵng đến nhé!"

Thu Tử Hàm ừ một tiếng rồi không nói gì thêm.

Sau khi Trâu Chí Quân rời đi, Tạ Yên Nhiên bĩu môi nói: "Mỗi lần có lãnh đạo đến là lại gọi chúng ta ra trận, coi chúng ta như mấy cô gái tiếp rượu vậy."

Thu Tử Hàm mỉm cười, an ủi cô: "Không nghiêm trọng thế đâu, Tiểu Tạ, cán bộ lãnh đạo trong tổ chức, nếu ở bên ngoài tìm mấy cô gái nhảy để tiếp rượu thì ảnh hưởng lại càng tệ hơn. Lãnh đạo thành phố cũng có nỗi khó xử của họ mà."

Tạ Yên Nhiên nói: "Ít nhất họ cũng tiết kiệm được khoản tiền thuê gái nhảy rồi còn gì? Sao không phát cho chúng ta chút phúc lợi nhỉ?... Hừ, tôi thấy vị chủ nhiệm Trâu này đúng là keo kiệt, dùng người nội bộ cho đỡ tốn tiền!"

Thu Tử Hàm cười khúc khích: "Vậy lát nữa cô quay lại hỏi xin tiền Chủ nhiệm Trâu xem ông ấy có cho không."

Tạ Yên Nhiên nói: "Tôi cứ hỏi đấy! Tiếp lãnh đạo khiêu vũ chẳng phải chiếm thời gian của chúng ta sao? Hừ!"

Thu Tử Hàm thầm nghĩ, không biết Hoàng Thường có đến không nhỉ?

Lúc này, Trâu Chí Quân cũng đang nghĩ đến vấn đề đó.

Hoàng Thường là người bên văn phòng thành ủy, mình gọi cô ta, chưa chắc cô ta đã chịu đến đâu!

Trâu Chí Quân gọi điện thoại đến văn phòng nơi Hoàng Thường làm việc, tìm được cô rồi liền nói thẳng mục đích.

Hoàng Thường nói: "Xin lỗi Chủ nhiệm Trâu, tối nay tôi có việc, e là không đến được rồi."

Trâu Chí Quân bực mình nói: "Đồng chí Hoàng Thường, cô có việc gì quan trọng cơ chứ? Không thể vì công việc mà điều chỉnh lại một chút sao? Trong cơ quan có nhiều đồng chí như vậy, ai mà chẳng có việc riêng? Nhưng vì công việc thì luôn phải gác lại thời gian cá nhân chứ!"

"Chủ nhiệm Trâu, anh nói cũng đúng, tôi có thể sắp xếp lại. Nhưng tôi nói trước một câu, tôi chỉ nhảy cùng Thị trưởng Lý, không nhảy cùng lãnh đạo khác."

"Chỉ nhảy cùng Thị trưởng Lý? Câu này nghĩa là sao?" Trâu Chí Quân sững sờ, thầm nghĩ cô lại chẳng phải là gì của Thị trưởng Lý, dựa vào đâu mà chỉ nhảy cùng Thị trưởng Lý?

"Chủ nhiệm Trâu, bất kể vì lý do gì, tóm lại tôi chỉ nhảy cùng Thị trưởng Lý. Nếu anh bắt tôi nhảy cùng lãnh đạo khác thì tôi không đi đâu."

"Cái này... cái này... có gì mà phải như vậy chứ?" Trâu Chí Quân nói: "Nhảy cùng Thị trưởng Lý cũng là nhảy, nhảy cùng lãnh đạo khác cũng là nhảy, có gì khác biệt đâu? Cô lại chẳng phải là gì của Thị trưởng Lý, có cần phải để ý như thế không?"

Hoàng Thường nói: "Xin lỗi, tôi chỉ nhảy cùng Thị trưởng Lý. Không ai có thể ép buộc tôi cả."

Trâu Chí Quân trầm giọng: "Đồng chí Hoàng Thường, sao cô có thể nói như vậy! Đây là nhiệm vụ do tổ chức sắp xếp, sao cô có thể nói ép hay không ép được? Đây là công việc, cô hiểu không?"

Hoàng Thường nói: "Dù là công việc thì tôi cũng có quyền xin nghỉ. Chủ nhiệm Trâu, anh đừng mang tổ chức ra để dọa người, tôi ở bên phía thành ủy đây, ngay cả Bí thư Trương cũng không thể ép buộc tôi!"

Trâu Chí Quân thực sự tức giận, nhưng lại chẳng làm gì được, chỉ đành nói: "Được rồi, cô cứ đến trước đi, lát nữa tính sau, cô thích nhảy cùng ai thì nhảy. Nhưng đồng chí Hoàng Thường, có một câu tôi phải nhắc nhở cô, câu nói chỉ nhảy cùng Thị trưởng Lý vừa rồi, tôi khuyên cô tốt nhất đừng nhắc lại với bất kỳ ai, nhất là trước mặt Bí thư Trương và Bộ trưởng Thẩm!"

Hoàng Thường nói: "Tôi biết rồi. Tối tôi sẽ đến."

Trâu Chí Quân cúp điện thoại, lau mặt, cau mày suy nghĩ một hồi rồi lại chạy đến văn phòng của Lý Nghị.

Trương Chính Hoa vậy mà vẫn đang đợi ông ta quay về báo cáo công việc!

Trâu Chí Quân nói: "Đã thông báo xuống dưới rồi, họ đều nói sẽ đến tham gia. Tôi còn sắp xếp thêm hơn mười nữ đồng chí nữa."

Trương Chính Hoa gật đầu, nói: "Tốt lắm, Chủ nhiệm Trâu làm việc rất dứt khoát! Thị trưởng Lý, chúng ta cứ bàn đến đây thôi nhé! Hẹn gặp lại tại bữa tối."

Lý Nghị đứng dậy, tiễn ông ta ra cửa, bắt tay nhau.

Trâu Chí Quân không rời đi ngay, mà đóng cửa lại, nói với Lý Nghị: "Thị trưởng Lý, tôi cảm thấy Hoàng Thường người này có vấn đề."

Lý Nghị nhướng mày hỏi: "Sao lại thấy vậy?"

Trâu Chí Quân kể lại: "Tôi gọi cô ấy đến tham gia buổi khiêu vũ tối nay, ban đầu cô ấy từ chối bảo không đến, sau đó bảo sẽ đến nhưng chỉ nhảy cùng một mình ngài, không nhảy cùng bất kỳ ai khác."

Lý Nghị nói: "Cô ấy thật sự nói như vậy?"

Trâu Chí Quân nói: "Chính là nói như vậy! Cô ấy nói với tôi như thế cũng thôi đi, loại lời này nếu để kẻ có tâm nghe thấy thì họ sẽ nghĩ thế nào? Họ chắc chắn sẽ cho rằng giữa ngài và cô ấy có quan hệ mờ ám gì đấy!"

Lý Nghị nói: "Vấn đề là, vừa rồi cô ấy cũng nói y như vậy với Bí thư Trương! Bí thư Trương thấy cô ấy nhan sắc tốt, khí chất hay, định để cô ấy khiêu vũ cùng Bộ trưởng Thẩm, kết quả cô ấy lại đáp lại Bí thư Trương như thế, nói là chỉ nhảy cùng mình tôi!"

Trâu Chí Quân kêu lên một tiếng: "Thị trưởng Lý, thế thì hỏng rồi! Hoàng Thường này bình thường trông cô ta thông minh lắm mà, sao lại không hiểu chuyện thế này! Lời như vậy mà có thể tùy tiện nói bừa sao?"

Lý Nghị nói: "Cô ấy là người thông minh, điểm này tôi tin chắc, vậy tại sao cô ấy lại nói như vậy nhỉ?"

Trâu Chí Quân nói: "Thị trưởng Lý, nếu cô ấy thật sự cố ý làm vậy thì tâm cơ người này hiểm ác quá."

Lý Nghị trầm giọng nói: "Ừm. Đồng chí Chí Quân, chuyện này ông hãy để bụng, không được nhắc với bất kỳ ai."

Trâu Chí Quân nói: "Tôi hiểu. Thị trưởng Lý, vừa rồi tôi đã dặn dò cô ấy rồi, bảo cô ấy đừng nói câu này với bất kỳ ai nữa."

Lý Nghị xua tay nói: "Ừm, ông đi làm việc đi, tối nay tôi đoán là sẽ rất bận đấy!"

Trâu Chí Quân không nghe ra ý tại ngôn ngoại của Lý Nghị, cười nói: "Haha, đúng vậy ạ, dù sao tôi cũng bận quen rồi. Thị trưởng Lý, ngài cứ yên tâm làm việc đi, mọi công việc cứ để tôi lo."

Lý Nghị ừ một tiếng, qua chuyện hôm nay, ông lại có thêm một tầng nhận thức về con người Trâu Chí Quân.

Bữa tối được tổ chức tại khách sạn thành ủy.

Trong đại sảnh đã được trang trí không khí vui tươi nhộn nhịp, trước cửa khách sạn còn giăng những biểu ngữ dài, chào mừng Bộ trưởng Thẩm đến chỉ đạo công tác.

Đồng chí Thẩm Tu Văn, dưới sự tháp tùng của Trương Chính Hoa, Lý Nghị và các đồng chí khác, bước vào đại sảnh khách sạn.

Mọi người phân chia cấp bậc, chủ khách ngồi vào vị trí.

Thẩm Tu Văn nhìn xung quanh, cười ha hả: "Mâm cỗ này hơi lớn quá đấy! Tùy ý thôi, đừng quá phô trương lãng phí. Nước ta vẫn đang ở trong giai đoạn đầu của sự phát triển chủ nghĩa xã hội, chúng ta là cán bộ, nên làm gương, cần kiệm chấp chính."

Lý Nghị và những người khác liên tục nói phải.

Rượu và thức ăn được mang lên, một bàn đầy sơn hào hải vị, rượu ngon rượu quý.

Thẩm Tu Văn nhìn thấy, lại nói: "Đừng lãng phí như thế! Thế này không tốt!" Nhưng lại là người đầu tiên nâng ly lên, nói: "Đã mang lên rồi thì thôi vậy, không có lần sau nhé! Nào nào, mọi người cùng nâng ly! Đừng câu nệ, càng đừng khách sáo."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1945
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.