Phu Nhân Y Thuật Vô Song

Lượt đọc: 6439 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 274

❊ ❊ ❊

Ngay khi ánh mắt của cung nữ bên cạnh Vĩnh An công chúa lia về phía nàng, Ôn Ninh đã dự cảm được chuyện sắp xảy ra, không nhịn được khẽ bật cười, có phần thấy nực cười.

Người đầu tiên không nhịn nổi là Trần Cẩn Bách, lập tức nổi xung:

“Ngươi cứ nhìn nhị tẩu của ta chằm chằm là có ý gì?!”

Cung nữ kia lại là kẻ gan to, chẳng thèm liếc nhìn Trần Cẩn Bách, mà trực tiếp nhìn sang Trần Cẩn Phong, vẻ mặt khẩn thiết:

“Đại Đô hộ, nô tỳ không có… không có ý chỉ đích danh ai, nhưng sự thật chứng minh, điện hạ chúng ta cùng Ngũ tiểu thư nhà họ Ôn đều bị người hại. Sau khi đến lương đình phía đông bắc, người tiếp xúc với điện hạ và Ngũ tiểu thư chỉ có Ôn công tử và tỳ nữ tên Lam Ấu kia! Mà… trùng hợp thay, Ôn phu nhân lại từng có va chạm với cả điện hạ và Ngũ tiểu thư, trên đời sao lại có chuyện trùng hợp như thế!”

“Đại Đô hộ, điện hạ nhà chúng nô tỳ đã chịu nỗi ủy khuất lớn như vậy, nô tỳ thật sự không còn cách nào khác, người duy nhất có thể cầu xin, chỉ có ngài. Xin Đại Đô hộ nể tình năm xưa điện hạ từng giúp ngài một phen, tra ra kẻ nào đã hãm hại điện hạ. Lần này, người kia chỉ mới hủy dung mạo điện hạ, ai biết lần sau sẽ làm gì nữa đây…”

“Nực cười!”

Trán Trần Cẩn Bách nổi gân xanh, tức đến phát điên:

“Nói trắng ra ngươi định nói là nhị tẩu ta sai người hại các ngươi đúng không?! Nhị tẩu ta việc gì phải làm vậy?! Nếu thật sự muốn hại cái gì mà Ngũ tiểu thư kia, lúc nãy sao lại ra tay cứu người?!”

Ánh mắt mọi người vốn đã có phần thay đổi khi nhìn Ôn Ninh, nhưng bị Trần Cẩn Bách quát như vậy, lại lộ ra vẻ ngờ vực.

Đúng vậy! Dù trông thì có vẻ Tam tiểu thư nhà họ Ôn này rất có động cơ gây án…

Nhưng người cứu Ôn Vân Nhã ban nãy, rõ ràng lại chính là nàng ta!

Cung nữ kia bị Trần Cẩn Bách làm nghẹn họng, âm thầm nghiến răng:

“Nô tỳ… nô tỳ làm sao biết được, có khi kẻ hạ độc chỉ muốn cảnh cáo điện hạ và Ngũ tiểu thư mà thôi…”

“Nực cười!”

protected text

“Ngươi mở miệng là ‘có khi’, vậy ngươi có bằng chứng không? Không có mà dám vu khống người khác!”

Bắt nhị ca hắn vì một vị công chúa hoang đường đâu đâu, mà đi điều tra chính nhị tẩu tương lai của mình?!

Nàng ta lấy tư cách gì chứ?!

Cung nữ kia dường như bị Trần Cẩn Bách dọa sợ, nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu nhìn Trần Cẩn Phong một cái, nói:

“Cho nên… nên nô tỳ mới cầu xin Đại Đô hộ, xin ngài điều tra rõ chân tướng…”

Mọi ánh nhìn lập tức dồn về Trần Cẩn Phong, người từ đầu đến giờ vẫn chưa mở lời.

Trời ạ, tình huống này đúng là quá kích thích rồi!

Nếu Đại Đô hộ thật sự vì Vĩnh An công chúa mà đi điều tra vị hôn thê tương lai của mình, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Tam tiểu thư nhà họ Ôn trước mặt bao người!

Nhưng nếu không điều tra… thì phải ăn nói thế nào với hoàng thất?

Dù hoàng thất hiện giờ đã suy yếu, nhưng trên danh nghĩa vẫn là hoàng tộc chính thống của Tấn Quốc!

Trần Cẩn Phong từ nãy đến giờ, đôi mắt phượng sâu thẳm, ẩn hiện hàn ý nặng nề. Hắn thong thả liếc một vòng quanh mọi người, đôi môi mỏng tuyệt mỹ chợt cong lên, thanh âm mát lạnh như suối đầu nguồn vang lên chậm rãi:

“Ta vì sao phải giúp ngươi điều tra?”

Cung nữ kia không dám tin nhìn thân ảnh cao quý lạnh lùng kia, không ngờ hắn lại thẳng thừng từ chối nàng ta như vậy.

Nàng ta không cam lòng, cố lấy dũng khí nói:

“Nhưng Đại Đô hộ, điện hạ chúng ta…”

“Về công, chuyện xảy ra tại phủ Du gia, ta chỉ là khách tới dự tiệc, mọi việc nên do Du gia tiếp nhận điều tra. Nếu ngươi không tin Du gia, nên đi tìm Phủ nha Phong Lâm.”

Trần Cẩn Phong lạnh lùng ngắt lời nàng ta, từng chữ từng lời đều rõ ràng:

“Về tư, A Ninh là thê tử tương lai của ta, ta tin nàng tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện này. Điều duy nhất ta nên quan tâm là…”

Hắn ngừng một chút, giọng lạnh như sứ giả địa ngục mang theo tiếng cười giễu cợt:

Câu nói như từng lưỡi băng đao phóng về phía mọi người. Đừng nói là cung nữ kia, đến những kẻ đứng ngoài cũng không nhịn được rùng mình.

Còn chọn lựa gì nữa chứ!

Đại Đô hộ rõ ràng đã tuyên bố đứng về phía Tam tiểu thư nhà họ Ôn!

Ánh mắt không ít người nhìn về phía Ôn Ninh đã thêm phần nặng nề.

Vệ phu nhân lập tức bước ra, nói:

“Đại Đô hộ nói rất đúng. Chuyện xảy ra trong phủ Du gia, đương nhiên phải do Du gia chúng ta xử lý.”

Nói đoạn, bà lần lượt liếc qua Ôn Dư, Lam Ấu, cùng nhóm tỳ nữ bên cạnh Vĩnh An công chúa và Ôn Vân Nhã, chậm rãi nói:

“Nếu khi hai vị cô nương bị hạ độc chỉ có mấy người các ngươi ở bên cạnh, vậy thì ta muốn kiểm tra thân thể các ngươi một chút, các ngươi có ý kiến gì không?”

Đây là biện pháp điều tra thông thường.

Mấy người tự nhiên không thể phản đối.

Độ cong ấy rất nhỏ, nếu không phải Ôn Ninh từ đầu luôn dõi theo nàng ta, thì e là cũng không nhận ra được.

Ánh mắt Ôn Ninh lập tức trầm xuống.

Hắn cùng Ôn Cửu Sơn đều là sau khi Ôn Vân Nhã bị đổ máu dê mới có mặt. Nhưng khi vừa thấy thảm trạng của Ôn Vân Nhã, biểu cảm của Ôn Thư Hành lại là kinh ngạc.

Đó không phải là biểu cảm nên có của một người khi thấy muội muội ruột thịt suýt mất mạng.

Ôn Cửu Sơn vừa kinh hãi vừa sốt ruột, căn bản không còn tâm trí để bận tâm đến điều gì khác. Khi Ôn Vân Nhã bị đưa đi, ông ta cùng Du thị đã vội vã đuổi theo.

Sau khi Ôn Vân Nhã bị đưa đi, hắn không theo cùng, mà vẫn đứng lại nơi này. Kể từ đó, trên gương mặt hắn chỉ còn lại vẻ kinh ngạc lẫn nghi ngờ.

Khi mọi sự chú ý của mọi người bị dẫn dắt bởi cung nữ kia, đều dồn về phía nàng ta, Ôn Ninh cũng chẳng rảnh để quan tâm.

Dù Trần Cẩn Bách và Trần Cẩn Phong ra mặt bênh vực nàng, nàng cũng chỉ thoáng liếc nhìn họ một cái.

Toàn bộ tâm trí nàng, đều dồn cả vào Ôn Thư Hành.

Vì sao hắn lại lộ ra biểu cảm như vậy?

Chuyện hôm nay… có dính dáng đến hắn sao?

Lúc này, nàng lại nhìn thấy khóe môi cung nữ bên cạnh Vĩnh An công chúa lặng lẽ nhếch lên, lòng cảnh giác vốn đã nổi lên từ trước của Ôn Ninh, liền một lần nữa vang lên như chuông báo động nặng nề.

Và rất có thể, mục tiêu… chính là nàng!

Mà muốn hãm hại nàng ngay trước mặt Trần Cẩn Phong cùng bao nhiêu người có mặt, ngoài việc lợi dụng sức ép dư luận, ắt phải có một bằng chứng xác thực!

Kẻ lập kế hoạch đã bày ra cả một ván cờ lớn đến như vậy để đẩy nàng vào chỗ chết, sao có thể bỏ sót điểm quan trọng nhất là “chứng cứ”?

Ôn Dư và Lam Ấu, rất có thể đã bị người khác động tay động chân!

Cái gọi là chứng cứ đó, rất có thể đang nằm trên người một trong hai người họ!

Mà thứ chứng cứ lợi hại nhất, khả năng cao chính là… chất độc!

Nếu trên người một trong hai người tìm thấy loại độc đã khiến Vĩnh An công chúa và Ôn Vân Nhã trúng độc, thì bọn họ thật sự có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch!

Vậy rốt cuộc là ở đâu? Những chất độc đó, sẽ nằm trên người Ôn Dư, hay là trên người Lam Ấu? 

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tế Vũ Ngư Nhi Xuất

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.