Làm sao bây giờ, Đàm Duy An lúc này lại cảm thấy Tần Hoài nói rất có lý.
Nhưng mà... bếp món mặn và bạch án này sao có thể dung hợp với nhau được...
Hai thứ này cho dù có điểm chung thì cũng không thể gộp làm một...
Sư phụ cậu lúc trước dạy cậu như vậy sao... Ồ, cậu làm gì có sư phụ.
Trịnh Tư Nguyên, cậu lên tiếng đi chứ!
Đã là lúc nào rồi, đừng nhìn chăm chằm vào món khâu nhục mặn chát kia nữa, món khâu nhục đó đở ẹc à. Tôi cũng biết Tang Lương nấu ăn chắc chăn ngon hơn hai đầu bếp bếp món mặn của Vân Trung Thực Đường, nhưng cậu cũng không thể vì miếng ăn ngon mà "nối giáo cho giặc” như vậy được
Sự kiên định của cậu với tư cách là một đầu bếp bạch án đâu rồi?
Sự kiêu hãnh của một người xuất thân trường lớp chính quy của cậu đâu?
Lúc này rồi cậu còn không đứng ra nói một câu sao?
Trịnh Tư Nguyên, cậu mau lên tiếng đi chứ!
Trịnh Tư Nguyên thấy bầu không khí đã tới tầm, bèn chậm rãi đời ánh mắt khỏi món khâu nhục, nhìn sang Đàm Duy An, rất bình tĩnh gật đầu: "Tôi cảm thấy Tần Hoài nói rất có lý."
"Có sẵn lòng đến giao lưu hay không là chuyện của Tang Lương, chỉ cần cậu ấy đồng ý đến thì mọi chuyện đều dễ nói."
Trịnh Tư Nguyên còn không quên an ủi hắn: "Thả lỏng đi, phải dùng tâm thái bao dung để nhìn nhận vấn đề."
"Vừa hay Đàm Duy An cậu và Tang Lương vừa là bạn từ nhỏ vừa là bạn học, hai người quan hệ tốt, tối nay cậu đi hỏi Tang Lương xem cậu ấy có muốn tới không. Nếu cậu ấy tới, bên chúng ta có thể hỗ trợ sắp xếp chỗ ở, Hồng tỷ trong khu chung cư vẫn còn mấy căn hộ, dọn dẹp đồ đạc bên trong một chút là lúc nào cũng có thể xách vali vào ở."
"Còn phải để tôi hỏi à?" Đàm Duy An đã tuyệt vọng, hắn tuyệt vọng với cái thế giới này rồi.
"Cậu không muốn hỏi sao?" Tần Hoài suy nghĩ một chút, "Không sao, tôi có WeChat của Tang Lương, cậu không muốn hỏi thì để tôi hỏi."
Đàm Duy An giơ tay lên, làm động tác ra hiệu dừng lại.
Hắn đứng lên, ánh mắt thâm trầm, giọng nói nặng nề: "Để tôi hỏi."
Đàm Duy An cảm thấy nếu tối nay hắn không xả với Tang Lương một trận về hai tên biến thái đầu óc có vấn đề là Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên, thì tối nay hắn sẽ mất ngủ mất.
"Được, vậy chốt thế cho vui vẻ nha." Tần Hoài vui vẻ nói, "Đàm Duy An, cậu đứng lên làm gì thế? Cậu ăn xong chưa?"
"Chưa." Đàm Duy An yên lặng ngồi xuống tiếp tục ăn cơm, đồng thời điên cuồng sắp xếp câu chữ trong đầu, chờ buổi tối cùng Tang Lương tiến hành một màn xả xui xéo thật sảng khoái.
Kết quả đến buổi tối, Đàm Duy An lại một lần nữa bị đả kích.
Tang Lương là một đầu bếp bếp món mặn tiêu chuẩn, giờ tan làm của hắn rất muộn.
10 rưỡi tối mới tan làm.
Tan làm muộn như vậy là vì Tang Lương phải giúp Tang Mục dọn dẹp bàn bếp. Là cháu trai kiêm đồ đệ duy nhất của Tang Mục, cho dù hắn có là tiểu vương tử đao công thì cũng phải làm việc vặt của phụ bếp.
Cái nghề đầu bếp này đều như vậy cả, đồ đệ nào cũng phải trải qua giai đoạn này. Chỗ nào đông sư huynh đệ thì còn phải tranh nhau mà làm, dù sao việc cũng chỉ có ngần ấy, người khác làm mất thì mình hết phần, mà mình không có việc làm thì sư phụ sẽ để ý ngay.
Sai một ly đi một dặm, "cuốn vương" chính là ra đời như vậy.
Đàm Duy An đợi Tang Lương tan làm đến mức sắp ngủ gật luôn rồi, toàn dựa vào khao khát được xả bực tức để chống đỡ.
Kết quả Đàm Duy An vừa nói xong chuyện, còn chưa kịp bắt đầu xả, bên phía Tang Lương đã vui vẻ đồng ý luôn.
"Cái gì?! Cậu lại đồng ý á!" Tiếng thét chói tai của Đàm Duy An gần như xé toạc bầu trời, cả người hắn bật tưng từ trên ghế lên, trên mặt viết đầy dòng chữ "sao cậu cũng phản bội cách mạng rồi".
"Chứ sao nữa, rốt cuộc là cậu muốn tôi đồng ý hay không muốn tôi đồng ý? Chăng lẽ Tần Hoài không thật lòng mời tôi? Cậu ta còn có lựa chọn khác à?" Trên mặt Tang Lương tràn đầy dấu chấm hỏi.
Trên mặt Đàm Duy An cũng là một biểu cảm đầy dấu chấm hỏi y hệt: "Cậu ta thì không có người khác rồi. Nhưng mà, sao cậu lại đồng ý chứ? Cậu có biết Vân Trung Thực Đường hiện tại đang trong tình trạng gì không?"
"Cậu có biết hai đầu bếp bếp món mặn chuyên nấu đồ xào của Vân Trung Thực Đường bình thường đến mức nào không, chính là trình độ đầu bếp của quán ăn bình dân thôi. Khâu nhục thì làm mặn chát, trứng xào cà chua cũng rất bình thường, thịt xào ớt thì cay xé lưỡi tôi không thích ăn, củ sen xào thì không đủ giòn, khoai tây thái lát lại càng khỏi nói, dầu mỡ lõng bõng."
"Nhưng rẻ thì rẻ thật, giá một suất cơm bình dân hai mặn một rau cũng chỉ bằng tiền mua một viên Tứ Hỉ Thang Đoàn thôi."
"Không phải, trọng điểm của tôi là hiện tại Vân Trung Thực Đường toàn là đầu bếp bạch án, cậu qua đây giao lưu cái quái gì chứ?"
"Vừa nãy chắng phải cậu nói cái món Song Giải Bao gì đó cần xuống bột năng sao? Tôi đến để xuống bột năng." Tang Lương nói, "Hơn nữa trình độ nêm nếm gia vị của Tần sư phụ quả thật rất cao, lúc tôi ở thành phố A làm phụ bếp cho anh ấy một ngày, tôi đã tự mình chứng kiến rồi."
"Hai ngày trước lúc cậu nói cậu sẽ dẫn đội đến Vân Trung Thực Đường giao lưu, tôi đã ghen tị lắm rồi, nói thật với cậu là tôi đã muốn đi từ lâu rồi. Lần trước ở thành phố A làm phụ bếp cho Tần Hoài một ngày, cảm giác đó thật sự quá đã."
"Tuy Tần Hoài không giỏi diễn đạt, nhưng cậu ấy làm rất rõ ràng, cậu không cần nghe cậu ấy nói gì, cậu chỉ cần đứng cạnh nhìn là có thể học được rất nhiều thứ rồi."
"Học được cái gì?" Đàm Duy An ngơ ngác.
LVQ8371