Pháp Bảo Của Ta Đều Là Hệ Quy Tắc

Lượt đọc: 77469 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 780
tra tấn Tuyết Cuồng & Trần Thiên Hòa

❊ ❊ ❊

“Á? Vậy ta cũng muốn nghe xem, cái người mà ngươi nói là không thể đắc tội đó rốt cuộc là ai?”

“Hừ! Ngươi biết chủ nhân của thanh kiếm mà ngươi đã cướp là ai không?”

“Ai?”

“Thanh kiếm của gia tộc Trần Tương thuộc Dương Đỉnh vương triều. Trần Tương là ai, chắc ngươi không lẽ không biết chứ?” Tuyết Cuồng nhàn nhạt đáp, không ngẩng đầu lên mà chỉ tay vào Trần Thiên Hòa, nói tiếp: “Ngươi biết hắn là ai mà?”

Trần Thiên Hòa toàn thân kịch liệt run rẩy, cố gắng cuộn tròn lại hòng ẩn mình.

“Được, ngươi không cần nói, hắn là ai, ta sẽ tự hỏi.”

Cổ Anh Vệ mang theo vẻ hiếu kỳ, nhìn về phía Trần Thiên Hòa.

Hứa Sơn nín cười muốn tè ra quần, khóe miệng đau nhức, bước về phía Trần Thiên Hòa.

Điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, Hứa Sơn cúi người nói khẽ: “Tiểu tử, xem ra ngươi và Tuyết Cuồng có chút liên hệ nhỉ? Sao còn mang theo mặt nạ thế, có gì mà không muốn người khác nhận ra sao?”

“Ta... ta căn bản không biết hắn.” Trần Thiên Hòa đáp lại bằng giọng buồn bực.

“Cái gì!” Tuyết Cuồng kinh ngạc nghiêng đầu, chửi ầm lên: “Ngươi cái đồ vô dụng này, lúc này mà còn sợ ư? Người của Vân Chu Đạo Phủ đang ở đây, ngươi lộ mặt ra đi!”

“Ngươi im miệng! Ta còn chưa cho phép ngươi nói chuyện.”

Hứa Sơn lớn tiếng quát Tuyết Cuồng, rồi tiếp tục thẩm vấn Trần Thiên Hòa.

“Mọi người khó được gặp nhau, cũng coi là đạo hữu cùng chung hoạn nạn. Ta tạm thời giữ chút thể diện cho ngươi, vậy ngươi và Tuyết Cuồng có quan hệ thế nào?”

“Ta với người này thật sự không có quan hệ! Các ngươi vì sao muốn nhốt ta chung với hắn?!” Trần Thiên Hòa hơi nâng cao giọng, cố tạo thanh thế cho mình.

Hiện tại hắn chỉ có thể đặt hy vọng mong manh vào việc Hứa Sơn không phát hiện ra trủnh, và tên vương bát đản Tuyết Cuồng kia biết điều một chút mà nói!

Cổ Anh Vệ nhìn vẻ mặt lầm bầm lầu bầu của hắn có chút cổ quái, chống nạnh bất đắc dĩ lắc đầu.

Thằng nhóc đeo mặt nạ này chẳng phải có tật xấu gì sao?

Ai cũng có thể nhìn ra hắn và Tuyết Cuồng có vấn đề, lại còn lôi Trần gia tướng phủ vào.

Đến nước này rồi, thằng nhóc kia còn mẹ nó giấu giếm cái gì nữa chứ? Chẳng lẽ đây không phải người Trần gia sao?

Tâm lý cầu may cũng quá mạnh mẽ đi! Tự thôi miên bản thân sao?

“Được được được.” Hứa Sơn ngữ khí nhẹ nhàng nói: “Ta tạm thời cho rằng hai người các ngươi không có quan hệ, vậy ngươi tên gọi là gì?”

“Dương Văn, có chuyện gì sao?”

“Dương Văn? Trước kia cũng tên Dương Văn, hay là vẫn luôn tên Dương Văn vậy?”

“Đương nhiên rồi, vẫn luôn tên Dương Văn.”

“Vậy ngươi biết ta là ai không?”

“Các hạ chẳng phải tên Bộ Kinh Vân sao, có chuyện gì vậy?”

Đùng!

Hứa Sơn trở tay giáng một bạt tai xuống mặt Trần Thiên Hòa, khiến mặt nạ bay luôn cùng lúc.

Cười gằn nói: “Hứa Gia thưởng cho ngươi một bạt tai! Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao? Mẹ kiếp, để xem ngươi còn giả bộ được nữa không!”

Một gương mặt xa lạ, đầy vẻ hoảng sợ hiện ra trước mắt Hứa Sơn.

Hứa Sơn đưa tay ấn mạnh vào mặt hắn mà xoa nắn một hồi, miệng lẩm bầm mắng mỏ.

“Thiên Diện Đan! Ngươi dám đem thứ đồ Hứa Gia ta chơi chán còn thừa lại ra mà hiến vật quý sao?!”

Dùng sức xoa nắn một hồi, Trần Thiên Hòa trong lúc hồn xiêu phách lạc đã khôi phục dung mạo như cũ.

“Ngươi... ngươi... ngươi....”

“Lúc đánh Linh Ngẫu, mẹ nó, thằng nhóc ngươi dùng Phượng Gáy Vòng! Thật sự coi mắt ta nhìn bậy bạ không thấy gì sao!” Hứa Sơn chỉ thắng vào mũi Trần Thiên Hòa mà mắng.

“Ta... ta... ta...” Đầu óc Trần Thiên Hòa cảm thấy trống rỗng.

Giờ khắc này, hắn triệt để nhận ra sự thật phũ phàng... hắn xong đời rồi.

Dù có tự thôi miên hay tâm lý cầu may, cũng không giúp được hắn mảy may nào.

Xấu hổ, phẫn nộ, bất lực, mờ mịt...

Tựa như trước mặt mọi người bị người ta xé toạc ra hai bên, rút mất chốt đan.

Cổ Anh Vệ cau mày nói: “Người này rốt cuộc là ai?”

“Cháu trai của Trần Tương, Trần Thiên Hòa, ngươi đã gặp qua chưa?” Hứa Sơn quay đầu hỏi.

“Có nghe nói qua...” Khóe miệng Cổ Anh Vệ khẽ giật hai cái.

Trần Tương thế nhưng là một đại nhân vật trong giới tu chân, nhất cử nhất động đều có thể gây sóng gió.

Sinh ra một đứa châu trai. sao lại có cái đức hạnh này?

Chẳng lẽ, lúc sinh ra đầu óc đã bị chốt đan chèn ép sao?

Không đúng... khi đó còn không có cái chốt đan đâu.

Ánh mắt mờ mịt, bất lực của Tuyết Cuồng cứ nhảy đi nhảy lại giữa Trần Thiên Hòa và Hứa Sơn.

Không đúng rồi, Bộ Kinh Vân biết Trần Thiên Hòa là cháu trai của Trần Tương mà còn dám đoạt kiếm, lại một chút cũng không sợ.

Hắn có lai lịch gì, vì sao vừa rồi lại tự xưng là Hứa Gia?

Hắn không họ Bộ a?!

“Trần Thiên Hòa à Trần Thiên Hòa...” Hứa Sơn giọng mang theo ý chế nhạo: “Ta thật sự không nghĩ tới, thanh kiếm gặp vấn đề lại xuất hiện trên người ngươi. Uổng công ta còn tin ngươi thật sự đã ném thanh kiếm đi.”

“Để ta đoán xem chuyện gì đã xảy ra... Thằng nhóc ngươi nhất định là nảy lòng tham, nảy ra mưu ma chước quỷ để giấu thanh kiếm này của ta. Thế là vô tình đến Võ Thái Thành gặp Tuyết Cuồng, rồi cùng hắn nội ứng ngoại hợp, gửi thanh kiếm vào tay hắn, nói dối là đã mất kiếm, thậm chí muốn mượn tay hắn để giết ta, lại còn giấu giếm thân phận của ta với hắn.”

“Ta đoán có đúng hay không?” Hứa Sơn nhíu mày nhìn về phía Trần Thiên Hòa vẫn còn đang trong trạng thái thất thần.

Tuyết Cuồng bỗng nhiên cảm xúc kích động, lớn tiếng kêu oan: “Không đúng! Không đúng chút nào! Thanh kiếm kia đã sớm nằm trong tay ta, ta có được từ nhà họ Vu. Lúc ta lần đầu giao chiến với ngươi, căn bản không hề quen biết Trần Thiên Hòa! Sau khi ta giao chiến lần đầu với ngươi và bị thua, Trần Thiên Hòa mới âm thầm tìm đến ta, thuê ta giết ngươi để đoạt kiếm!”

“Không đúng! Thanh kiếm này không phải của Trần gia sao? Làm sao có thể là của ngươi? Ngươi một kẻ tán tu làm sao có thể có pháp khí tốt như vậy? Ngươi rốt cuộc là ai!”

Tuyết Cuồng bàng hoàng, đại não lâm vào hỗn loạn.

“À ~ ngươi nói vậy ta hiểu rồi. Vậy tất nhiên là thằng nhóc này nảy ra cái chủ ý ngu ngốc, cố ý ném thanh kiếm cho nhà họ Vu, nghĩ rằng sẽ không ai đi tìm kiếm ở một trấn nhỏ của phàm nhân. Chờ cho mọi chuyện lắng xuống sẽ quay lại lấy kiếm, kết quả không ngờ Tuyết Cuồng cũng ở nhà họ Vu. Ta đoán không sai chứ?” Hứa Sơn cúi người dồn ép hỏi Trần Thiên Hòa.

Trần Thiên Hòa lồng ngực điên cuồng phập phồng, há miệng thở dốc.

Ánh mắt không dám đời đi nơi khác, chỉ nhìn chằm chằm song sắt nhà lao, trong miệng lớn tiếng kêu oan.

“Không phải ta tham kiếm của ngươi! Không... là Thần khí chọn chủ! Nó đã chọn ta làm chủ nhân! Thanh kiếm kia căn bản không nhận ngươi!”

“Ta chỉ là muốn lấy lại kiếm của ta, ta có lỗi gì!?”

Cổ Anh Vệ hít sâu một hơi.

Hay lắm, cháu trai của Trần Tương trộm kiếm của Hứa Sơn, phút cuối cùng bị bắt quả tang, loại lý do thối nát như vậy mà cũng bịa ra được.

Thật sự là trí thông múnh càng nhìn càng "cảm động”.

“Hả? Thần khí chọn chủ?” Hứa Sơn ngoẹo đầu, nghe có vẻ thú vị.

Sau đó, “leng keng” một tiếng, hắn ném Lục Tâm Kiếm xuống đất.

“Tới tới tới, ngươi thể hiện ra cho ta xem, nó chọn chủ như thế nào.”

“Được!” Trần Thiên Hòa nhanh chóng nâng Lục Tâm Kiếm lên, cắn răng nói: “Ngươi xem thì biết!”

Hứa Sơn khoanh tay nhìn Trần Thiên Hòa biểu diễn.

Chỉ thấy Trần Thiên Hòa ôm lấy Lục Tâm Kiếm, nhẹ giọng thì thầm.

“Bảo bối, đến lúc thể hiện rồi, cho hắn xem... ai mới là chủ nhân của ngươi.”

Lục Tâm Kiếm lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay Trần Thiên Hòa, không hề phản ứng chút nào.

Tuyết Cuồng, Hứa Sơn, Cổ Anh Vệ vẻ mặt không đổi nhìn hắn nổi điên với thanh kiếm.

Liên tực kêu gọi mấy lần, Lục Tâm Kiếm vẫn như cũ.

Trần Thiên Hòa hoảng hốt, hét lớn vào thanh kiếm: “Nói chuyện đi! Ngươi nói chuyện đi chứ! Cho chút phản ứng đi chứ! Cái vẻ linh nghiệm ban nãy của ngươi đâu rồi? Mau cho hắn xem, ai mới là chủ nhân của ngươi!!”

Hắn điên rồi, đúng là một thằng hề.

May mà mình còn giữ chút hy vọng mong manh.

Hứa Sơn lau trán, thở dài một hơi, thuận tay thu hồi Lục Tâm Kiếm...

Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.