Pháp Bảo Của Ta Đều Là Hệ Quy Tắc

Lượt đọc: 78474 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1257
Giáng lâm Lý gia thôn!

❊ ❊ ❊

“À, làm ơn làm cho sư đệ tôi một lọ đan được kỷ niệm nhé, sau này đi đâu nói không chừng đều có thể trông thấy.” Lục Hương Quân vừa nói vừa lau khóe mắt, đoạn buông tay xuống thở dài cảm khái, “sư đệ ta nổi tiếng thiên hạ, vậy mà dường như chưa từng được hưởng chút phúc nào, sao lại bay mất rồi. Ân ~?”

Lục Hương Quân im bặt lời nói, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Một người đàn ông đang đứng thẳng ngay phía trước, nghiêng người đối diện hắn, chăm chú nhìn bàn tay mình.

Ánh mắt u buồn, bộ râu cằm đầy vẻ ưu tư, gương mặt góc cạnh hoàn hảo...

Hoàng Chi Vấn theo ánh mắt của hắn nhìn lại, ánh mắt cũng sững lại.

...

Hình chiếu... Hứa Sơn nhìn chăm chú bàn tay.

Cảm giác kỳ lạ này, như có hai tầng giác quan.

Một mặt vẫn ở trong vũ trụ, mặt khác thì thân ở Lý Gia thôn.

Linh lực lưu chuyển như ở chân thân trong vũ trụ, nhưng rõ ràng cảm thấy chỉ cần động niệm là có thể thi triển ở thế giới này.

Hơn nữa quần áo đang mặc cũng rất chân thực!

Đúng như Vân Uyên đã nói, không sai chút nào, xem ra mình cũng có thể hoàn toàn yên tâm.

Nhân dịp lần này trở về còn có thể cùng vài người bạn cũ ôn chuyện...

Hứa Sơn đang chìm trong suy tư, phía sau một bóng đen đột kích!

Đầu tiên là một cú đá “phanh” vào mông.

Ngay sau đó, cái ót lại bị “ba” một cái bạt tai.

Sau đó cả người thẳng tắp ngã ngửa về phía sau.

Cả người bị nhấc bổng lên theo góc 45 độ, túm lấy gáy áo mà kéo đi.

Hứa Sơn ngơ ngác nhìn trời, mặc kệ người ta xách đi, hai chân cày trên mặt đất để lại hai rãnh sâu hoắm.

....

Ở một góc tối tăm, hẻo lánh, Hứa Sơn bị tiện tay ném sang một bên trên đất.

Ba bóng đen như núi đè xuống...

Lục Hương Quân mặt đầy sát khí, nhìn xuống, nói: “Thằng ranh con, sư đệ ta vừa đi là ngươi đã đóng vai ngay rồi, muốn nổi danh cũng không phải làm thế này! Ngươi có biết ta là ai không hả!”

“Này....” Hứa Sơn có chút tức giận, “Mẹ kiếp! Sư huynh là ta đây!”

“Ngọa tào?!” Lục Hương Quân kinh hãi, ngay tại chỗ lùi lại một bước theo kiểu chiến thuật, “đóng giả đúng là mẹ nó giống thật, đúng là một nhân tài, ngươi mà không đóng vai thành sư đệ ta kiểu này, lần sau quay phim sẽ tìm ngươi.”

Nói đoạn, một quả cầu lửa “oanh” thăng vào mặt Hứa Sơn.

“Đúng là giống thật... Ta tìm mãi cũng không ra lỗi nào.” Hoàng Chi Vấn cảm thán, quay đầu nhìn Trương Bưu.

Trương Bưu cũng liên tục gật đầu: “Giống! Thật giống!”

“Ai….” Hứa Sơn ngồi xổm trên mặt đất, liếc nhìn ba người.

Bó tay, đám người mù này... Đúng là chẳng còn chút kiên nhẫn nào.

Hết cách, bèn phóng thích khí thê!

Ba người lập tức sắc mặt kịch biến, không thể nhúc nhích.

“Hai người bọn họ không nhận ra ta, ngươi còn không nhận ra ta? Hầu hạ ta mấy chục năm trời.” Hứa Sơn nhìn về phía Trương Bưu, “ta cho ngươi túi trữ vật, đống công pháp bên trong đã xử lý rồi chứ?”

“Ngươi…” Mắt Trương Bưu tràn đầy vẻ không thể tin nổi, “Hứa gia, thật sự là ngài sao?”

Lục Hương Quân cùng Hoàng Chi Vấn cũng đồng thời kinh ngạc.

Hứa Sơn thu lại khí thế, mỉm cười nói: “Thật sự là ta, hiện tại có chút tình huống đặc biệt, chúng ta tìm một nơi thích hợp để nói chuyện kỹ hơn.”

...

Trong phòng trà, bầu không khí thật quỷ dị.

Hứa Sơn tay nâng chén trà, không nói một lời, ba ánh mắt kỳ lạ tập trung vào người hắn.

Cuối cùng, Hoàng Chi Vấn mở miệng trước.

“Ngươi. la nghe nói U Minh phía trên sẽ biến mất, lần trước ngươi cũng đã đi rồi, sao ngươi lại quay về? Rốt cuộc ngươi đã đi đâu?”

Lục Hương Quân cùng Trương Bưu căng thẳng nhìn chăm chú Hứa Sơn.

Hứa Sơn cười một tiếng, cân nhắc lời nói, sau đó nói: “Chuyện này nói rất dài dòng, giải thích có chút phiền phức, ta sẽ nói tóm tắt cho các ngươi dễ hiểu. Thật ra, sau khi ta đột phá cảnh giới thì đã tiến vào một bí cảnh, mọi cao thủ cùng cảnh giới với ta đều bị kẹt lại trong bí cảnh đó, còn lý do tại sao thì ta cũng không rõ lắm.”

“Hiện giờ, trong bí cảnh đó có mấy kẻ đã phát điên muốn xuống đây tàn sát, huyết tẩy một phen, những người còn tỉnh táo thì đưa ta xuống đây để giải quyết bọn chúng..... Đại khái là vậy, mọi chuyện cơ bản là như thế, những chuyện khác các ngươi đừng hỏi nhiều.”

Hứa Sơn nói xong, nhìn thẳng vào Hoàng Chi Vấn: “Hiện tại có chuyện cần ngươi giúp ta đi làm.”

“Chuyện gì?”

“Điều động tất cả mạng lưới quan hệ của ta, nếu trên thế giới có bất kỳ dị động hay cường giả nào xuất hiện, hãy thu thập tin tức và tập hợp về Lý Gia thôn ngay lập tức. Ngoài ra, cử người tự mình đến Dương Đỉnh Vương Triều, tìm Hạ Vô Phong, bởi vì bản thể của những kẻ điên trên kia vẫn còn bị kẹt lại trong bí cảnh, thực lực chúng có thể phát huy ra là có hạn, cho nên nếu muốn làm động tác lớn, chúng sẽ dùng kế để mê hoặc những người khác trước. Nói với hắn tuyệt đối không được mắc lừa, bảo hắn tự mình liên hợp các U Minh khác, sau đó phối hợp với tin tức của ta để hành động.”

“Ngươi nhớ lấy, chuyện này nhất định phải giữ bí mật tuyệt đối, không được tiết lộ nửa lời ra ngoài. Mặt khác...” Hứa Sơn lấy ra một chồng phiến đá giao cho Hoàng Chi Vấn, “những vật trên phiến đá này có tác dụng rất lớn đối với ta, thu thập được bao nhiêu thì giúp ta thu thập bấy nhiêu. Đương nhiên, việc thu thập bằng mạng lưới quan hệ thông thường sẽ hơi khó khăn, ngươi có thể nhờ Hạ Vô Phong giúp ta, bảo các U Minh tu sĩ kia thay ta tìm kiếm một lượt.”

Hoàng Chi Vấn thu hồi phiến đá, cau mày nói: “Hạ Vô Phong... Muốn gặp được hắn e là hơi khó, hơn nữa cho dù gặp được, liệu hắn có tin ta không?”

“Ngươi yên tâm, ta cho ngươi giữ lại một khối ngọc giản giải thích rõ tình hình. Đúng rồi, ngươi tốt nhất đừng trực tiếp tìm hắn, ta lo lắng những kẻ ở phía trên đã đi trước một bước tìm đến chỗ hắn rồi, hãy tìm Hạ Phi Quang trước, để Hạ Phi Quang nói chuyện này... Nhất định phải đảm bảo chỉ có hắn và cha hắn biết, tuyệt đối không được có sai sót!”

“Ta đã biết, nhưng ta không rỡ, vì sao ngươi không tự mình đi một chuyến?”

“Về phần vì sao ta không tự mình đi...” Hứa Sơn dừng lại một chút, “ta có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.”

Không gian tín vật chắc là không có ý định tìm, ngay từ đầu đã không nghĩ đến việc tìm kiếm nó, vật đó không lớn, ai biết đã bị ném đến xó xỉnh nào trên thế giới này.

Không bằng chờ đám Nghịch Pháp kia xuống tới, hắn sẽ trực tiếp đoạt lấy, sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Hơn nữa, để cho mọi chuyện ồn ào hơn một chút, cũng có thể giúp những người ở dưới này giữ được sự tỉnh táo.... Thế giới này quá không an toàn.

Thời gian rảnh rỗi mình cũng có thể đi thăm thú một chút, còn có thể nghiên cứu vấn đề Thanh Ấn nữa.

Hai người nói chuyện xong, Lục Hương Quân chen lời, hỏi: “Sư đệ, ta có thể giúp được việc gì không?”

“Sư huynh, nếu bên huynh có nhân mạch nào cũng giúp ta tìm những vật trên phiến đá đó, ngoài ra cũng không có việc gì khác.”

“Vậy được rồi...” Lục Hương Quân thở dài, nghiêng người nhìn Trương Bưu, đưa tay vỗ vai Hứa Sơn, “nhưng mà ngươi giấu diếm ta khổ sở thật đó, bên cạnh ngươi có người như Trương Bưu luôn đi theo, đến khi ngươi đi rồi ta mới biết, hai ngươi quen nhau từ bao giờ vậy?”

Hứa Sơn mặt mang ý cười, nhìn về phía Trương Bưu.

Mình đã giao túi trữ vật cho hắn, trong lòng hắn chắc chắn rõ như gương, biết phải xử lý thế nào.

Chủ yếu là những công pháp kia.

Hắn tất nhiên đã tìm người tin cậy của mình để xử lý trước tiên, xem ra hiện tại cũng đã quen biết sơ bộ một số người trong đó.

“Chuyện này nói rất dài dòng, thời gian ta quen biết hắn không hề kém cạnh thời gian ta quen biết huynh.” Hứa Sơn uống một ngụm trà, nói, “lúc ta đột phá, rất nhiều người đều chú ý tới hắn, thật không dám giấu, huynh đệ này của ta là kiếm linh, thân là pháp khí, e rằng sẽ có kẻ dòm ngó, làm phiền hai vị giúp ta chiếu cố hắn một chút.”

“Đúng là cần phải chiếu cố, lại còn không phải kiếm linh bình thường... Thiên giai.” Hoàng Chi Vấn ánh mắt đầy thâm ý nhìn Trương Bưu, “sau này ngươi cố gắng đừng rời khỏi Lý Gia thôn.”

Ánh mắt hắn vừa liếc qua, Trương Bưu liền giật mình run rẩy cả người.

“Ta đã biết, ta sẽ sống ở Lý Gia thôn, không có ý định ra ngoài.”

“Hắn nhìn ngươi, ngươi run cái gì vậy? Hoàng Tông chủ chắc là không có hứng thú với ngươi đâu.” Hứa Sơn ngoài ý muốn, liếc nhìn Trương Bưu.

“Ta cũng không biết nữa, hắn nhìn ta là ta đã run cầm cập cả người rồi, ta không quỳ xuống đã là kiềm chế lắm rồi.”

Đô Thị
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.