Tuyết Cuồng quay đầu nhìn về phía Lục Vạn Quân: “Ngươi đã lấy pháp khí về rồi sao?”
“Đó là đương nhiên.” Lục Vạn Quân nhún vai.
“Làm thế nào mà lấy về được?”
“Kẻ nào dám cướp pháp khí của ta thì ta xử lý kẻ đó, có gì đáng nói đâu? Có điều, ta đã phải mai phục rất lâu.”
Tuyết Cuồng than thở một tiếng: “Đúng vậy, ta cũng nghĩ như vậy, nhưng đến giờ vẫn chưa làm được.”
“Con chó hoang kia cực kỳ lợi hại, mũi chó còn thính hơn cả thần thức. Mai phục xa thì ta ra tay không chắc chắn, mai phục gần thì chắc chắn bị hắn phát hiện.“
“Hai lần trước ta ra tay đánh lén, đều bị hắn tránh thoát thành công. Tên khốn này còn giả vờ không biết rồi làm ta trọng thương.”
“Sau đó ta dưỡng thương khỏi, vẫn nghĩ cách triền đấu với hắn.”
“Việc triền đấu thì ta thấy rõ rồi, nhưng tại sao hắn không giết ngươi?” Lục Vạn Quân không hiểu.
Hứa Sơn nói thẳng: “Cái này còn phải nói nữa à? Ngươi không đánh lại mục tiêu chính, mà lại bị đối phương dần dần tiêu hao, nhưng hắn (Sương Khuyển Vương) lại không dám ra tay (kết liễu Tuyết Cuồng), bởi vì cảm thấy ngươi không có uy hiếp, chỉ coi ngươi là một món đồ chơi của dã yêu.”
“Ta.” Tuyết Cuồng ngực phập phồng, rồi lại xẹp xuống, ngập ngừng nói, “Cũng không thể nói như vậy, coi như đã đánh đến có tình cảm rồi đi.”
“Đừng tự lừa dối mình! Nhìn cái bộ dạng thảm hại của ngươi kìa!” Hứa Sơn nhìn từ trên xuống dưới Tuyết Cuồng, rồi chỉ vào Tuyết Cuồng, nhìn về phía Lục Vạn Quân, “Chắc trong lòng ngươi đang nghĩ gì, biết đâu còn thấy rất hay, đang đắm chìm trong đó ấy chứ. Tự tưởng tượng ra mấy cái tình tiết ‘tương ái tương sát’, cuối cùng kết thành huynh đệ thâm tình, toàn mấy thứ máu chó.”
Tuyết Cuồng cúi gằm mặt, run rẩy toàn thân, xấu hổ và tức giận muốn chết.
Lục Vạn Quân thương hại nói: “Liên Huynh, huynh làm sao lại để người ta nói toạc ra những lời trong lòng thế kia, thôi đừng tranh cãi nữa.”
“Mẹ kiếp chúng mày… chuyên môn chạy đến đây để làm nhục lão tử à!!!” Tuyết Cuồng gầm thét phẫn nộ đinh tai nhức óc.
Hứa Sơn cùng Lục Vạn Quân nhìn nhau, đồng loạt nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Cười!”
“.....” “.....”
“Thôi thôi, huynh đệ ta không có ác ý đâu, ai mà biết ngươi lại nghĩ nhiều đến thế.” Hứa Sơn vội vàng vỗ vai Tuyết Cuồng an ủi.
Trong lòng không khỏi cảm khái.
Phản ứng này của Tuyết Cuồng thực sự khiến hắn sững sờ.
Năm đó, hắn cũng từng mê mẩn đọc sảng văn, nhất là các bản chuyển thể, nào là seri Cực Phẩm Gia Đinh chi XX, seri Đấu Phá chi XXX.
Ở Tu Chân giới nhiều năm như vậy, nếu tính theo thời gian thông thường, những tác phẩm như Đấu Phá Thương Khung, Đấu La Đại Lục ít nhiều cũng phải trở thành văn hóa truyền thống, biết đâu đã thăng cấp thành hệ liệt thần thoại truyền thống, trở thành 100 cuốn sách ngoại khóa thiếu niên phải đọc rồi ấy chứ...
“Đi thôi, ngươi đừng nghỉ ngơi nữa. Ngay bây giờ đến Băng Cốc lấy pháp khí của ngươi về đi.” Hứa Sơn nói.
“Ngươi đang nói cái gì? Ba chúng ta cùng nhau xông vào hang ổ của người ta, đây không phải là khiêu khích sao?! Đúng, chó tộc kia mạnh nhất cũng chỉ là tộc trưởng, nhưng bên dưới cũng có hai con yêu thú Nguyên Anh sơ cảnh. Với trạng thái hiện tại của ta, ba chúng ta cùng xông lên thì không có phần thắng đâu.”
“Chờ ta tịnh dưỡng mấy ngày, chữa lành vết thương rồi tính kế tiếp cũng chưa muộn.”
“Ta không có thời gian chơi đùa với ngươi ở đây. Trực tiếp đi mua về là được.” Hứa Sơn nhìn về phía Lục Vạn Quân, “Lục Huynh, làm phiền huynh đến chỗ Huyền Hổ một chuyến, lỡ như đàm phán không thành, bảo họ phái một người đến giúp chúng ta trợ trận.”
“Tốt.” Lục Vạn Quân nói xong liền đi.
Tuyết Cuồng đứng đờ người ra: “Đây là làm gì?”
“Đi thôi, cùng ta đi mua pháp khí.”
“Không phải chứ, dựa vào cái gì mài Người có tiền là muốn mua gì thì mua à?”
“Đi đi đi.”.....
Cứ thế, Hứa Sơn nài ép lôi kéo Tuyết Cuồng ra đến bên ngoài Băng Cốc. Bất chấp Tuyết Cuồng ngăn cản, Hứa Sơn dẫn đầu xông vào bên trong Băng Cốc.
Vừa xuyên qua lớp hàn khí, bước vào một vùng trời đất xanh thẳm u tối, ba luồng thần thức cường đại cấp tốc khóa chặt lấy họ.
Sương Khuyển Vương to lớn, kẻ từng chiến đấu với Tuyết Cuồng trước đây, là người đầu tiên xuất hiện.
Liếc nhìn Tuyết Cuồng, rồi nhìn Hứa Sơn, hàm răng nanh khẽ nhếch, để lộ nụ cười mang
“Ồ, đồ phế vật... lần này lại mời cả trợ thủ đến à.”
Hứa Sơn đánh giá hoàn cảnh bên trong Băng Cốc, trong lòng không khỏi tán thưởng.
Tộc Sương Khuyển này vốn dĩ đã xinh đẹp, ngay cả nơi ở cũng được trang hoàng lộng lẫy, vượt xa phàm tục.
Khắp bốn bề, trên vách băng khắc vô số tượng Sương Khuyển, mặc giáp trụ, mây khí bao quanh, mỗi pho một tư thái khác nhau, sống động như thật.
Kiến trúc ở đây không mang phong cách thô kệch như các Yêu tộc khác. Các loại phòng ốc được cấu tạo từ băng lam, kết hợp với ánh nắng xuyên qua từ phía trên, hiện lên vẻ đẹp dị thường, lộng lẫy, tràn đầy phong cách dị tộc.
Có thể thấy, chủng tộc này có gu thẩm mỹ với yêu cầu cực cao!
Quan sát một lượt, Hứa Sơn tiến tới, khách khí nói: “Tộc trưởng, có gì mạo phạm xin thứ lỗi. Chúng ta lần này đến không phải để gây chiến. Vị huynh đệ của ta đây đã để mắt đến pháp khí của ngài, ngài cũng biết đấy. Chúng ta cứ từ từ nói chuyện, dễ thương lượng thôi, ngài ra giá đi, ta mua.”
“Ngài xem, chúng ta cũng coi như không đánh không quen biết, đều đã đánh đến có tình cảm rồi... Bán cho chúng ta không tính là quá đáng đâu nhỉ? Nhất định sẽ cho ngài một cái giá hợp lý.”
“Đánh ra tình cảm?” Sương Khuyển Vương nhìn về phía Tuyết Cuồng, khuôn mặt chó cười càng rạng rỡ hơn, “Ai mà đánh với ngươi ra tình cảm, mẹ kiếp! Ngươi chỉ là một thằng hề thôi! Lão tử coi ngươi là một món đồ chơi nên mới không giết ngươi.”
Tuyết Cuồng liếc nhanh Hứa Sơn một cái, trong lòng khó chịu như ăn phải phân.
“Mang tiền đến à? Mang tiền đến thì ta cũng chẳng khách khí đâu! Lũ tiểu nhân, ra hết đây cho ta!!”
Sương Khuyển Vương gào thét một tiếng, khắp bốn bề, Sương Khuyển tộc nhao nhao xuất động!
Ba tên Nguyên Anh đi đầu, còn lại Khuyển Yêu ở phía sau, vây kín Hứa Sơn và Tuyết Cuồng.
“Mẹ kiếp! Lão tử đúng là đầu óc úng nước, nghe lời ma quỷ của ngươi. Đây chẳng phải là dâng tiền đến cho người ta rồi sao?!”
Tuyết Cuồng vội vàng lưng dựa sát vào Hứa Sơn, đồng thời cảnh giác xung quanh, mở miệng phàn nàn.
Hứa Sơn cũng bất đắc dĩ cười cười.
Ở bên ngoài khi đàm phán làm ăn với người khác, đi đến đâu cũng được tôn làm khách quý.
Lâu dần, lại thành thói quen...
Hứa Sơn bình tĩnh như núi, nhìn về phía Sương Khuyển Vương: “Trước đừng động thủ, trên ta còn có người.”
“Hà ừư? Ai?”
Gặp Hứa Sơn bình tĩnh như không, Sương Khuyển Vương do dự.
Tên này bị vây công mà vẫn giữ được vẻ khí định thần nhàn, quả thực không tầm thường.
“Huyền Hổ.” Hứa Sơn ung dung nói, lấy ra một thiết bị tín hiệu có hình bàn phím, “Bây giờ hai chúng ta cứ từ từ nói chuyện, dễ thương lượng thôi. Đừng làm mọi chuyện trở nên quá căng thẳng, nếu không lát nữa Đại ca đến thì cả ngươi lẫn ta đều khó xử đấy.”
“Huyền Hổ... Từ trước đến giờ ta chưa từng nghe nói đến nhân vật này ở Phi Vân Sâm!” Sương Khuyển Vương đáp lại bằng thái độ lạnh nhạt, “Ở đâu ra yêu quái hoang dã, cũng dám lừa ta!”
Thấy Hứa Sơn có vẻ như sắp lấy ra một pháp khí kỳ lạ, cờ Sương Nguyệt của Tuyết Cuồng cũng bay ra từ dưới thân Sương Khuyến Vương, lơ lừng trước người để phòng bị.
“Vậy thì sao nào? Hôm nay các ngươi nhất định muốn động thủ với chúng ta đúng không? Mẹ nó chứ, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!” Hứa Sơn lời lẽ sắc bén.
Tuyết Cuồng nghe thấy vậy, trán đổ mồ hôi, hơi nghiêng đầu sang một bên, thấp giọng lo lắng hỏi: “Không phải đến để nói chuyện làm ăn sao, mẹ kiếp? Nói chuyện đừng có xông xáo thế chứ, không khéo lại thật sự thua ở đây mất.”
“Đồ chó ngu! Bảo lũ chó con bên dưới ngươi lui hết ra!” Hứa Sơn như không nghe thấy, tiếp tục hùng hổ.
“Hai người các ngươi... muốn chết à! Động thủ!” Khuyển Vương giận tím mặt.
Ra lệnh một tiếng, khắp bốn bề, Sương Khuyển tộc đồng loạt xông lên!
Một giây sau, tất cả đồng loạt dừng lại tại chỗ, không dám tiến lên dù chỉ một ly.
“Mẹ kiếp đứa nào dám động! Ta xem hôm nay đứa nào dám ra tay!”
Hứa Sơn nhanh như chớp, lao về phía trước, ấn xuống bàn phím, lẻn ra sau gáy Sương Khuyển Vương, nằm bò lên đó. Một tay túm lấy lông lưng của Khuyển Vương, tay kia dí sát vào miệng hắn, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
“Tất cả đừng động đậy! Không ai được nhúc nhích!” Khuyển Vương kêu sợ hãi, lông gáy dựng ngược lên, trong lòng hoảng loạn.
Nuốt Huyết Quỷ Ngưu Ngưu to lớn xấu xí đang treo lủng lẳng bên miệng. Mùi hôi thối xộc thăng vào mũi, đau nhức.
Quái lạ! Thật quá quái lạ!
Kẻ này vậy mà có thể thần không biết quỷ không hay lẻn ra sau lưng mình, âm thầm vận sức trong cơ thể, nhưng lại như trâu lún vào bùn lầy, không có chút phản ứng nào.
Với thủ đoạn như thế, tên trợ thủ mà “con dơi” (ám chỉ Tuyết Cuồng) mới mời tới này, mình (Sương Khuyển Vương) khẳng định không thể trêu vào.
Tuyệt đối không thể để hắn nhét thứ đồ chơi kia vào miệng mình, nếu không... nếu không uy nghiêm sẽ mất hết, về sau còn làm sao thống lĩnh toàn tộc được nữa!
Dù cho ngậm miệng, không thể nhét vào bên trong, hắn cũng có thể nhét vào lợi bên ngoài, biết đâu hắn còn định nhét vào lỗ mũi. Không được, như thế thì càng mất mặt chó.
“Huynh đệ, có gì từ từ thương lượng.” Sương Khuyển Vương tỉnh táo phân tích, “Ta thả các ngươi đi, hôm nay mọi chuyện coi như chưa từng xảy ra.”……
(Hôm nay các huynh đệ gặp chút rắc rối, một lần nữa chúc mọi người một ngày lễ vui vẻ. Vì đang ở bên ngoài chưa về nhà, nên điều kiện gõ chữ khá tệ, trên bàn ăn bị gò bó đủ đường, mất hết mặt mũi, tâm trạng thực sự xuống dốc... Chỉ có một chương thôi, phía sau sẽ bổ sung... Giờ ta thực sự hiểu sâu sắc vì sao mọi người không thể ủng hộ ta hết mình...)