Nhị Thứ Nguyên Hoàng Mao Hệ Thống

Lượt đọc: 2325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Thanh Trĩ bị bắt, Hoàng Viên sợ đến phát điên

❊ ❊ ❊

Đôi cánh thiên sứ hiện ra sau lưng Bát Thần Thái Nhị, ngay sau đó cả người cậu bay vút đi với tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã tới trước chiến hạm của hải quân.

Ba mươi vạn hải quân, hàng ngàn chiến hạm.

Hoàng Viên và Thanh Trĩ đứng ở mũi tàu chính, trên lưng khoác áo choàng có chữ "Chính Nghĩa", ngẩng đầu nhìn Bát Thần Thái Nhị đang lơ lửng trên không trung.

"Tôi không phải là người quá thích chém giết."

Bát Thần Thái Nhị nhìn xuống Hoàng Viên, Thanh Trĩ và ba mươi vạn hải quân bên dưới, bình thản nói: "Cho nên các người rút quân đi, nếu không, một kẻ cũng đừng hòng quay về!"

Vũ khí hạt nhân trong tay, đừng nói là ba mươi vạn hải quân, dù là ba trăm vạn hải quân, cũng chỉ là đám ô hợp mà thôi.

Oanh tạc bằng vũ khí hạt nhân, nhìn đám hải quân này giãy giụa, quả thực rất sảng khoái.

Chỉ là bản thân nhất thời sảng khoái, mang bom hạt nhân oanh tạc xuống, tuy rằng đã chấn nhiếp được Chính phủ Thế giới, chấn nhiếp được hải quân, nhưng sẽ gây ra cái chết cho hơn ba mươi vạn người, đây không phải là con số nhỏ, cũng chẳng phải kết quả mà Bát Thần Thái Nhị muốn nhìn thấy.

Hoàng Viên và Thanh Trĩ nhìn nhau, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Hiện tại bọn họ mang theo ba mươi vạn hải quân, lại còn có vạn họng pháo, trong tay nắm chặt quyền hạn của Buster Call, bất kể xét về phương diện nào, đều là cục diện Cách mạng quân Đỏ tan tác tơi bời, nhưng không ngờ Bát Thần Thái Nhị lại dám trực diện đối mặt, buông lời ngông cuồng.

"Chúng tôi cũng không thích chém giết."

Thanh Trĩ nghiêng đầu nói với Bát Thần Thái Nhị: "Cho nên cậu hãy giải tán Cách mạng quân ngay lập tức, theo chúng tôi về bản bộ chịu thẩm phán, đây là cách giảm thiểu hy sinh tối đa."

Bát Thần Thái Nhị không nói gì, chỉ thẳng tay ra mặt biển phía xa.

Hoàng Viên và Thanh Trĩ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mặt biển trong vắt như thường lệ, gió biển hiu hiu, không có gì khác lạ.

Những gợn sóng màu vàng hiện ra sau lưng Bát Thần Thái Nhị, ngay sau đó một đầu đạn hạt nhân từ trong Vương chi Bảo khố phun ra, lao thẳng xuống mặt biển xa xa.

Đầu đạn hạt nhân bay đến một khoảng cách nhất định, liền cắm đầu lao thẳng xuống nước.

Sau đó là một tiếng "Đùng".

Một luồng nước dựng đứng lên tận trời cao, xen lẫn với luồng nhiệt lượng đáng sợ, mặt biển vốn dĩ bình lặng như thường lệ bỗng nhiên bắt đầu dao động dữ dội. Nhiệt lượng khổng lồ do vụ nổ hạt nhân gây ra trực tiếp khiến hơi nước trên mặt biển bốc lên ngùn ngụt, không biết bao nhiêu mẫu nước biển trong vụ nổ đột ngột này đã bị bốc hơi thành mây khói.

Đây chỉ là đợt nổ đầu tiên.

Năng lượng nóng bỏng bắt đầu dâng trào, bành trướng tại vị trí vụ nổ hạt nhân, Hoàng Viên và Thanh Trĩ nhìn thấy rõ ràng, nơi mây khói bốc lên, có những con sóng khổng lồ đáng sợ như sóng thần đang dâng lên, cuộn trào. Nước biển lúc này đã trở thành nước sôi, cùng với cơn sóng thần đang ập tới, bắt đầu lan tràn ra khắp bốn phương tám hướng.

Mặt biển nơi ba mươi vạn hải quân đang đóng quân chính là một trong những hướng lan tràn đó.

Thanh Trĩ thấy tình thế không ổn, lập tức nhảy từ trên tàu xuống, thi triển sức mạnh trái ác quỷ của mình lên mặt biển.

Chỉ thấy trong nháy mắt khi Thanh Trĩ vươn tay, mặt biển bao la trong tầm mắt đã hóa thành băng cứng, trực tiếp đóng băng toàn bộ vùng biển này. Đồng thời, hai tay hắn vẫn không ngừng truyền sức mạnh vào mặt băng, nhằm gia cố và củng cố lớp băng.

Từ vụ nổ trước mắt, Thanh Trĩ cảm nhận được một thứ sức mạnh đủ để hủy diệt tất cả.

Nhiệt lượng cuồn cuộn chạm vào lớp băng của Thanh Trĩ, sức mạnh bùng nổ tức thì giống như hành tinh va chạm với trái đất, đông đảo hải quân trên tàu đều cảm nhận rõ ràng con tàu đang chao đảo.

"Cót két..."

Trên mặt băng xuất hiện những vết nứt, lan rộng từ điểm va chạm xa xôi thẳng đến vị trí tàu hải quân.

Nhiệt lượng mãnh liệt tỏa ra từ bom hạt nhân đã đạt đến mức độ nóng chảy sắt thép, mà sức mạnh trái ác quỷ của Thanh Trĩ tuy mạnh mẽ, nhưng đột ngột phải đối mặt trực diện với luồng nhiệt phong bùng nổ toàn diện, vẫn có chút không đủ sức.

Theo sự xuất hiện của những vết nứt này, lớp băng trực tiếp bị tan chảy cưỡng ép, nước biển sôi sùng sục từ trên trời đổ xuống, tụ thành dòng nước, lao thẳng về phía những con tàu của hải quân.

Thanh Trĩ giơ tay, những con chim băng ngưng kết từ trong tay hắn, lao về phía dòng nước sôi đó. Nơi nó đi qua, dòng nước sôi lập tức bị đóng băng cưỡng chế, chỉ là sự đóng băng này chỉ là tạm thời, bị nhiệt lượng phía sau thúc đẩy, những khối băng này nhanh chóng tan chảy, rồi lại một lần nữa ập về phía Thanh Trĩ.

Hoàng Viên đứng trên mũi tàu thấy vậy, cơ thể trực tiếp hóa thành từng luồng ánh sáng, muốn tiến lên giúp đỡ, sử dụng sức mạnh trái ác quỷ để chặn dòng nước sôi này lại.

Chỉ là ngay khi hắn vừa mới vận dụng năng lực của mình, đầu óc bỗng nhiên u ám một chút.

Chỉ thấy quả cầu trong suốt mà Bát Thần Thái Nhị đang cầm trong tay tỏa ra ánh sáng rực rỡ, ngay sau đó Hoàng Viên rơi vào trạng thái mơ màng...

Đây là Bát Thần Thái Nhị mượn sức mạnh của Ngũ Thị Vạn Năng, bắt đầu sửa đổi ý chí và cách xử thế của Hoàng Viên.

Đương nhiên, Bát Thần Thái Nhị không thực hiện sửa đổi quá lớn, chỉ là thêm một thiết lập cưỡng ép vào ý thức của hắn mà thôi.

Cùng với toàn bộ sức mạnh của Thanh Trĩ tuôn trào, luồng nhiệt nóng ập tới dữ dội đều bị Thanh Trĩ đóng băng cưỡng chế. Sau một khoảng thời gian giằng co, Thanh Trĩ nằm gục xuống mặt băng với khuôn mặt tái nhợt.

Chỉ thấy từ bên cạnh Thanh Trĩ, các lớp băng có hình dạng sóng đủ loại, hoặc chồng chất, hoặc vặn xoắn, mang những tạo hình tráng lệ, thiên hình vạn trạng.

Ở nơi xa hơn trên mặt băng, vẫn còn nước biển sôi trào và lớp băng thực chất đang chạm vào nhau, hơi nước không ngừng bốc lên cao, nhưng đối với đám hải quân ở phía này thì đã không còn bao nhiêu đe dọa nữa.

Bát Thần Thái Nhị vẫn lơ lửng giữa không trung, bình thản nhìn đám hải quân đông đảo bên dưới, Vương chi Bảo khố sau lưng một lần nữa hiện ra những gợn sóng màu vàng, từ trong đó hiện ra hết đầu đạn hạt nhân này đến đầu đạn hạt nhân khác.

Thứ sức mạnh đáng sợ từng được thể hiện trước mặt Uchiha Madara nay lại hiện ra một lần nữa trong thế giới Hải Tặc.

Ba mươi vạn hải quân hoàn toàn im lặng, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi và hoảng loạn, nhìn những đầu đạn hạt nhân hiện ra trong gợn sóng màu vàng trên trời, xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh.

Một đầu đạn hạt nhân thôi đã khiến Đại tướng Hải quân Thanh Trĩ gần như tiêu tốn hết toàn bộ sức lực, mới chỉ chống đỡ được dư chấn, nếu loại đầu đạn hạt nhân này trực tiếp rơi xuống giữa ba mươi vạn hải quân, thì kết quả không cần nói cũng biết.

Nơi đây sẽ trở thành Tu La tràng lớn nhất, ba mươi vạn hải quân sẽ đều biến thành tro bụi trong trận oanh tạc như vậy.

Bát Thần Thái Nhị sở hữu sức mạnh vũ khí hạt nhân như vậy, đã có thể trực tiếp dựa vào sức mạnh này để lật đổ Chính phủ Thế giới rồi!

Sức mạnh của Buster Call so với sức mạnh vũ khí hạt nhân, chẳng khác nào trò đùa con nít.

Bát Thần Thái Nhị sở hữu sức mạnh này, không còn nghi ngờ gì nữa, hắn chính là kẻ thù số một của Chính phủ Thế giới! Mức độ đe dọa vượt xa Râu Trắng!

Thanh Trĩ nhìn chằm chằm Bát Thần Thái Nhị đang vỗ đôi cánh thiên sứ trên không trung, trong lòng rối bời trăm mối.

"Hoàng Viên... chúng ta rút quân đi!"

Khi Thanh Trĩ nói ra những lời này, trong miệng toàn là vị đắng chát.

Ba mươi vạn hải quân, hai vị Đại tướng Hải quân, vừa mới tới lãnh địa của Cách mạng quân Đỏ này, chưa làm tổn hại đến một binh một tốt nào, đã phải quay đầu bỏ chạy.

Thể diện của Chính phủ Thế giới hoàn toàn bị ném xuống đất, mà Cách mạng quân Đỏ sau trận chiến này sẽ nhanh chóng thành lập và phát triển, trở thành một lực lượng vũ trang chính phủ có thể đối kháng với Chính phủ Thế giới.

Cục diện "Thiên đường" ở nửa đầu Đại Hải Trình này đã bị thay đổi hoàn toàn!

"Hoàng Viên?"

Nghe thấy Hoàng Viên không có động tĩnh gì, Thanh Trĩ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Đại tướng Hoàng Viên lúc này dáng vẻ kỳ quái quỷ dị, trên mặt mang một nụ cười khoa trương, cùng với nhịp điệu kỳ quặc dậm chân trên boong tàu, đang nhảy múa điên cuồng trước mặt Thanh Trĩ.

"Ta sở hữu Đại tướng!"

"Ta sở hữu hải quân!"

Hoàng Viên hát lên giọng điệu kỳ quặc như vậy khiến Thanh Trĩ không khỏi ngơ ngác.

"A~"

Hoàng Viên đột ngột quay đầu, hai tay chắp lại, mặt làm ra vẻ khoa trương hét lên: "Rút quân!"

Khóe miệng Thanh Trĩ hơi giật giật, nhìn biểu hiện này của Hoàng Viên cảm thấy khó hiểu. Đây coi như là đồng ý rút quân rồi sao?

"Chúng ta không phải là đối thủ của loại vũ khí này!"

Thanh Trĩ nói với Hoàng Viên một lần nữa. Hắn muốn Hoàng Viên nói chuyện cho đàng hoàng.

Chỉ là Hoàng Viên vẫn là biểu cảm hài hước kiểu dở cười dở khóc, vẫn là những động tác kỳ quặc tay múa chân loạn xạ, giọng điệu hát ra cũng vẫn là cái giọng kỳ quái đó, bắt đầu hát với Thanh Trĩ: "Ta sở hữu Buster Call!"

"Ta sở hữu năng lực trái ác quỷ!"

"A!"

"Vẫn là phải rút quân!"

Thanh Trĩ cùng các Thiếu tướng xung quanh và đông đảo hải quân nhìn Hoàng Viên, từng người một khóe miệng giật giật.

Mặc dù Hoàng Viên ngày thường cũng có chút lười biếng, nhưng trong tình huống này, về cơ bản đều rất nghiêm túc, sao hôm nay đến lúc này rồi, đột nhiên lại bắt đầu "rớt xích" thế kia?

Đây là đang diễn cho ai xem vậy?

Nhảy múa, để Bát Thần Thái Nhị tha cho chúng ta à?

Thấy Thanh Trĩ và những người khác không nói gì, Hoàng Viên tiếp tục múa may quay cuồng, vặn vẹo cơ thể lên xuống, hai tay nắm đấm, hai chân hơi cong, theo nhịp điệu dậm chân của chính mình mà xoay người một cách rất tùy hứng.

"Chúng ta không thể tiếp tục tác chiến!"

Khuôn mặt xoay lại, mang theo một vẻ nghiêm túc. Chỉ là những gì thốt ra vẫn mang theo chút giọng điệu rap.

Xong đời rồi, xong đời rồi.

Lòng Thanh Trĩ lạnh ngắt, xem ra trong đợt oanh tạc dữ dội vừa rồi, Hoàng Viên đã phải chịu đả kích rất lớn, nên tinh thần cả người mới không bình thường như vậy, cho nên mới biểu hiện ra một mặt trái ngược đến thế.

"Rút quân! Rút quân!"

Thanh Trĩ nghiến răng hạ lệnh, đồng thời vung tay, trực tiếp giải trừ lớp băng cấp đông ở khu vực này, để nước biển trở lại bình thường cho đám hải quân này rút lui.

"Rút quân thì được!"

Bát Thần Thái Nhị bình thản nói giữa không trung: "Chỉ là các người đã tới đây rồi, nếu không để lại chút gì mà cứ thế rời đi thì có phải là quá đáng quá không?"

Trong lúc nói chuyện, Vương chi Bảo khố sau lưng Bát Thần Thái Nhị phun ra từng sợi xích thiên sứ, từ trên trời giáng xuống, trực tiếp trói chặt lấy Thanh Trĩ đang ở ngay bên dưới.

"Thanh Trĩ! Ngươi cứ ở lại đây chấp nhận lao động cải tạo cùng chúng ta đi!"

"Chỉ có ngươi ở lại, ta mới có thể tha cho bọn họ!"

Cạch, cạch.

Từng sợi xích gắn thêm đá biển (hải lâu thạch) trực tiếp khóa chặt Thanh Trĩ không trượt phát nào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:422
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.