Nhân Dục

Lượt đọc: 989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
219、Đối với ta ngươi phải đối xử như vậy

❊ ❊ ❊

Thường Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Yêu cầu của cậu cũng hợp lý, những thông tin cậu cần, tôi sẽ cố gắng cung cấp cho La Binh, người phụ trách an ninh của Tập đoàn Hà Lạc. ...Dưới góc độ cá nhân, sát thủ Thanh Trần có vài điểm khiến tôi rất khâm phục, tôi không phải nói chuyện cô ấy hành hung, mà là những bài đăng này, riêng bài đăng này tôi rất cảm kích! ...Chức trách tại thân, nếu thấy cô ấy ám sát cảnh sát thì vẫn phải bắt, cho nên, Tiểu Bạch, nếu cậu có cách truyền đạt ý của tôi ra ngoài một cách riêng tư, thì cứ thử xem sao."

Lời còn chưa dứt, Trang Như đã đi chợ về, hai tay xách đầy ắp đồ đạc. Tiểu Bạch chạy ra cửa nói một câu vất vả rồi đón lấy mang vào bếp. Thường Vũ đứng dậy muốn cáo từ, Tiểu Bạch khuyên rằng: "Dù sao cũng đến trưa rồi, làm việc gì cũng phải ăn cơm, ăn xong rồi hãy đi." Tiêu Chính Dung cũng cười khuyên Thường Vũ ở lại ăn cơm trưa. Với mối quan hệ giữa Tiêu Chính Dung và Tiểu Bạch, đến nhà ăn một bữa mà còn chối từ thì quá khách sáo rồi.

Thường Vũ ở lại. Tiểu Bạch muốn vào bếp giúp một tay nhưng bị Trang Như đẩy ra ngoài, bảo cậu cứ tiếp khách cho tốt là được. Trang Như thấy Tiểu Bạch và Thường Vũ rất thân thiết, không giống như đang gặp phiền phức gì, cũng thấy an tâm hơn. Thấy cậu giữ khách ở lại ăn cơm tại nhà, thậm chí cô còn cảm thấy rất vui. Bữa trưa khá phong phú, Tiểu Bạch nói: "Hai người nếu không lái xe tới thì làm một ly nhé." Mấy người uống hết hai chai bia mà không bàn luận thêm về chuyện của Thanh Trần nữa.

"Tiểu Trang, tay nghề không tệ đâu, món này làm còn ngon hơn cả nhà tôi, Hiểu Hà đấy." Tiêu Chính Dung khen Trang Như một câu, Hiểu Hà chính là vợ của Tiêu Chính Dung, tên là Viên Hiểu Hà, cũng là một cảnh sát, đồng nghiệp của Thường Vũ.

Thường Vũ cũng khen: "Ngon hơn cả nhà tôi, Chân Chân làm nhiều, tay nghề tốt thật!"

"Chỉ là mấy món xào nhỏ thôi, đâu có khoa trương như vậy!" Trang Như bị khen đến mức hơi ngượng ngùng, nhưng ánh mắt tràn đầy hạnh phúc nhìn Tiểu Bạch một cái.

Thường Vũ lại nói: "Tiểu Bạch, nhà cậu dọn dẹp thật cẩn thận, không chỉ sạch sẽ mà còn ngăn nắp, nhìn vào đã thấy thoải mái rồi."

Bạch Thiếu Lưu đáp: "Tôi ít làm việc nhà, đều là Trang Như ngày nào cũng dọn dẹp, mỗi lần về nhà, quả thực rất thoải mái."

Tiêu Chính Dung: "Tiểu Bạch, thế thì cậu không đúng rồi, bận đến mấy cũng phải tranh thủ làm chút việc nhà chứ, dù chỉ là rửa cái bát cũng được, chẳng lẽ cứ hưởng sẵn mãi à?"

Thường Vũ cười: "Tiêu Chính Dung, lời này chắc là khẩu hiệu dạy chồng của Viên Hiểu Hà đấy nhỉ? Tôi từng nghe Hiểu Hà than phiền cậu thường xuyên không về nhà, hôm nay lại chạy tới đây dạy bảo Tiểu Bạch rồi."

Trang Như cười nói: "Tiểu Bạch rất bận, tôi lại không có việc gì lớn lao, thực ra lúc Tiểu Bạch ở nhà rất chăm chỉ. ...Rượu hết rồi, tôi đi lấy thêm nhé, uống lạnh không?"

Tiểu Bạch đứng dậy: "Để tôi lấy, Trang Như, cô cứ ăn đi."

Lời trên bàn ăn có chút tinh tế, Tiểu Bạch vô thức đổi cách xưng hô, không gọi "Trang tỷ" nữa mà gọi thẳng tên Trang Như. Trang Như rất nhạy cảm nhận ra điều đó, ngoài mặt thì không nói gì, nhưng trong lòng ấm áp ngọt ngào, cảm giác hạnh phúc khó tả. Tiểu Bạch đương nhiên cũng cảm nhận được, và hiểu tại sao, bởi vì Thường Vũ không chỉ khen cơm của Trang Như, mà còn khen "nhà của Tiểu Bạch", còn việc Tiểu Bạch đổi cách xưng hô này khiến Trang Như cảm thấy cô và cậu chính là một nhà.

Nhà là căn nhà thôi sao? Là chỗ ở thôi sao? Không phải, đó là một loại cảm giác, một nội dung. Căn nhà này là của Trang Như, Tiểu Bạch chẳng qua là người thuê nhà không trả tiền thuê, nhưng không biết tự lúc nào, Trang Như đã coi Tiểu Bạch là trụ cột trong "gia đình", Tiểu Bạch cũng tự nhiên coi nơi này là "nhà" của mình, rất thoải mái rất ấm áp. Nếu có ai hỏi Tiểu Bạch nhà ở Ngô Ưu, Tiểu Bạch nghĩ đến chắc chắn không phải là Tọa Hoài Sơn Trang, mà là nơi này. Cảm giác này rất khó hình dung, điều thú vị là, Thanh Trần cũng vậy, cô ấy giận Tiểu Bạch không gặp mặt, nhưng vẫn coi nơi này là nhà mình.

Sau khi Tiêu Chính Dung và Thường Vũ cáo từ, Trang Như đóng cửa định đi vào bếp, đi ngang qua sofa thì bị Tiểu Bạch kéo lại, Trang Như giật mình: "Có việc gì sao? Tôi đi rửa bát đã."

Tiểu Bạch dùng tay ấn nhẹ nhưng đầy lực lên vai Trang Như, Trang Như sao có thể khỏe bằng cậu, chân mềm nhũn liền ngã ngồi xuống sofa, đỏ mặt hỏi: "Tiểu Bạch, cậu... muốn làm gì?"

Tiểu Bạch mỉm cười: "Lúc nãy lời cảnh sát Thường nói trên bàn cơm cô không nghe thấy sao? Tôi hiếm khi ở nhà, dù sao cũng phải rửa bát chứ? Tôi đi rửa bát, cô cứ ngồi nghỉ, không được động đậy!"

Tiểu Bạch bảo Trang Như ngồi trên sofa không được nhúc nhích, Trang Như liền ngồi im thật, thấy Tiểu Bạch đi vào bếp còn hơi lo lắng dặn dò: "Cẩn thận chút, đừng làm vỡ đĩa đấy."

Tiểu Bạch cười nói: "Với thân thủ của tôi mà còn làm rơi đĩa thì tôi ăn hết đĩa luôn cho rồi, cô không biết tôi là cao thủ số một Ngô Ưu sao?"

Trang Như trêu chọc: "Thế thì cũng đâu phải nói cậu là cao thủ rửa bát số một Ngô Ưu!"

Bạch Thiếu Lưu: "Chưa chắc đâu, người không thể trông mặt mà bắt hình dong."

Trang Như cười: "Trông mặt mà bắt hình dong thế nào? Biết rửa bát hay không thì có liên quan gì đến tướng mạo?"

Tiểu Bạch nói bừa: "Người đẹp trai như tôi, bát rửa đương nhiên cũng sạch rồi."

Hai người nói chuyện cách qua cửa bếp, chẳng bao lâu sau, Tiểu Bạch bưng một cái khay, trên đó để hai quả táo và một con dao bước vào phòng khách, đặt đồ xuống bàn trà rồi ngồi xuống bên cạnh Trang Như. Trang Như kinh ngạc: "Tôi còn tưởng cậu đi rửa bát thật, hóa ra là đi rửa hoa quả à."

Bạch Thiếu Lưu: "Bát rửa xong rồi, không tin cô đi xem thử xem."

Nhanh vậy sao? Trang Như không dám tin, chạy vào bếp xem thử, tất cả bát đĩa đã được rửa sạch bóng, và xếp ngăn nắp trong tủ khử trùng. Tiểu Bạch ngồi trong phòng khách thầm nghĩ: "Không biết dùng thần thông rửa bát trong bếp nhà mình có tính là phạm giới không? Dù có lạm dụng thần thông, chắc cũng chẳng ai rảnh mà quản mình đâu nhỉ?"

Trang Như chạy về ngồi xuống nói: "Thân thủ của cậu thật thần kỳ!"

Bạch Thiếu Lưu: "Giờ tin tôi là cao thủ rửa bát số một Ngô Ưu chưa? Thân thủ này của tôi, nếu không đi nhà hàng rửa bát thì có phải đáng tiếc không?"

Trang Như bật cười: "Cậu mà đi nhà hàng rửa bát thì mới gọi là đáng tiếc đấy! ...Ăn táo không? Để tôi gọt vỏ."

Bạch Thiếu Lưu: "Cô đừng động, để tôi, hôm nay tôi hầu hạ cô." Cậu cầm một quả táo từ khay lên tung nhẹ, tay kia cầm dao vung lên, đợi táo rơi xuống bắt lấy thì đã được gọt sạch sẽ, vỏ táo rơi vào đĩa, dài xoắn ốc mà không đứt, thế mà lại gọt một đường là xong. Cái này thì không dùng thần thông gì, với tốc độ tay mắt linh hoạt của Tiểu Bạch hôm nay, gọt quả táo đương nhiên là chuyện dễ như trở bàn tay.

Trang Như tán thán: "Đao pháp nhanh thật, thần quá!"

Tiểu Bạch hỏi: "Nhìn phản ứng của cô, cứ như xem ảo thuật ấy, không ngạc nhiên lắm nhỉ?"

Trang Như vô thức sờ lên mặt mình nói: "Mọi kỳ tích xảy ra trên người cậu, tôi đều không thấy lạ. ...Tôi muốn xem nữa, gọt quả táo này nữa được không?"

Tiểu Bạch làm y như cũ gọt thêm quả táo nữa, cậu và Trang Như mỗi người một quả, ngồi sát bên nhau trên sofa gặm táo. Trang Như cảm thấy quả táo hôm nay đặc biệt giòn ngọt, trong ký ức chưa từng ăn quả táo nào ngon thế này. Tiểu Bạch lại cười hỏi: "Trang Như, cô nói xem đao pháp tốt như tôi thế này, không đi bán hoa quả thì có đáng tiếc không?"

Trang Như: "Cậu lại trêu tôi rồi, tôi kể cho cậu một chuyện cười nhé?"

Bạch Thiếu Lưu: "Được được, tôi thích nghe chuyện cười nhất."

Trang Như kể một câu chuyện—

Nói về thái tổ một triều đại nọ, vốn là người đóng giày bán giày trong làng, sau đó khởi nghiệp chiếm được thiên hạ. Sau khi giang sơn ổn định, vinh quy bái tổ, cha chú trong làng đón tiếp hàng trăm dặm, thái tổ được hưởng vinh hoa tột bậc. Một ngày nọ, thái tổ lén vi hành đến ngôi làng mình từng bán giày, gặp một vị trưởng bối quen biết cũ, giọng nói diện mạo đã đổi, vị trưởng bối không còn nhận ra thái tổ.

Thái tổ hỏi vị trưởng bối: "Cụ già, nghe nói đương kim thiên tử xuất thân từ làng các cụ, cụ cảm thấy vinh hạnh đến mức nào?" Trưởng bối lại thở dài một tiếng, thái tổ không hiểu hỏi vì sao ông thở dài?

Trưởng bối chỉ vào giày mình nói: "Ông ta vốn có thể trở thành thợ đóng giày giỏi nhất làng này, đáng tiếc thật!"

Câu chuyện của Trang Như kể xong, Tiểu Bạch cười ha hả: "Quả thực đáng tiếc, nhưng thời nay không như ngày trước, cho dù là tổng thống hết nhiệm kỳ cũng phải xuống thôi, vẫn có thể quay về bán giày mà."

Trang Như đẩy cậu một cái: "Sao hôm nay cậu cứ trêu cho tôi vui mãi thế? Cậu không có việc gì phải bận à?" Vô thức thân hình cô rướn tới dựa vào vai Tiểu Bạch. Gương mặt và hơi thở tỏa ra từ thân hình cô giống như quả chín mọng tươi ngon, Tiểu Bạch nhìn thấy trong lòng ngứa ngáy cũng hơi chua xót, vươn tay từ sau lưng sofa ra ôm lấy vai cô. Trang Như khẽ động đậy, tựa vào người Tiểu Bạch với tư thế thoải mái nhất, tim đập loạn xạ, lại là sự e thẹn thời thiếu nữ đã lâu không gặp.

"Cô phải chịu nhiều ấm ức, thời nay không như ngày trước, cô không cần phải chịu ấm ức nữa, cũng không cần phải chịu ấm ức vì tôi." Tiểu Bạch dịu dàng nói.

"Cậu nói thế là có ý gì? Không được nói chuyện kiểu này với tôi nữa có được không, trừ khi cậu thật sự nhẫn tâm muốn đuổi tôi đi." Trang Như đột nhiên bất an, muốn đứng dậy nhưng vẫn dựa vào người Tiểu Bạch không động, trong lòng thật sự có một chút ấm ức.

Bạch Thiếu Lưu: "Cô hiểu lầm rồi, đây là nhà của cô, sao tôi có thể đuổi cô đi?"

"Thế còn cậu thì sao?" Giọng Trang Như căng thẳng lên.

Bạch Thiếu Lưu: "Đây cũng là nhà của tôi, tôi sẽ không đi, trừ khi cô đuổi."

Trang Như hờn dỗi: "Tôi đuổi cậu làm gì? Chỉ mong cậu rảnh rỗi ở lại thêm chút thời gian còn không kịp ấy chứ!" Cô không hiểu sao thở phào nhẹ nhõm.

"Chiêu gọt táo lúc nãy, Thanh Trần cũng biết." Tiểu Bạch đột ngột nói một câu như vậy.

Trang Như nghe vậy sắc mặt thay đổi liền ngồi dậy: "Tôi cứ muốn hỏi cậu, sáng nay thấy cảnh sát đến nhà tôi lòng lo lắng quá, em Thanh Trần lại đăng bài giết người rồi, cô ấy sẽ không sao chứ?"

Bạch Thiếu Lưu: "Cô cũng không muốn cô ấy gặp chuyện đúng không?"

Trang Như: "Tôi biết bản lĩnh của cô ấy rất lớn, các cậu đều là cao nhân thế ngoại trong truyền thuyết, nếu không phải ở ngay bên cạnh tôi gần như không dám tin, nhưng tôi vẫn lo lắng."

Bạch Thiếu Lưu: "Tôi cũng lo, nhưng tôi làm sai chuyện rồi, có lỗi với cô ấy, cô ấy giận là phải, nhưng tôi không tìm thấy cô ấy, cũng không khuyên được cô ấy."

Trang Như: "Chuyện của cô Cố Ảnh, Thanh Trần giận cậu cũng là bình thường, có cơ hội tôi sẽ khuyên bảo cô ấy thật tốt, nhưng quan trọng nhất vẫn là xem cậu làm thế nào, tôi biết cậu không thể phụ Cố Ảnh, tính khí của em Thanh Trần cậu hiểu rõ hơn tôi."

Bạch Thiếu Lưu: "Có cơ hội cô sẽ khuyên bảo cô ấy thật tốt? Cô ấy thực ra đang sống ở trong nhà đúng không? Cô nói thật đi!"

Trang Như cúi đầu yếu ớt nói: "Em Thanh Trần căn bản không hề đi, cô ấy sống ở trong nhà, nhưng từ tối qua đến giờ tôi chưa từng gặp cô ấy, không biết cô ấy có về không? ...Tôi thấy mấy ngày nay cậu mua thức ăn về nhà, có không ít món em Thanh Trần thích ăn, chắc là trong lòng cậu cũng rõ."

Bạch Thiếu Lưu: "Tất nhiên tôi rõ, cô đột nhiên không cho tôi về nhà ở, tôi đã hiểu rồi, nhờ cô một việc được không?"

Trang Như: "Ừm, cậu nói đi."

Bạch Thiếu Lưu: "Lúc nãy tôi xem rồi, cây Tử Kim thương của Thanh Trần vẫn giấu trong nhà, tối qua cô ấy ra ngoài đăng bài, hôm nay nhất định sẽ về lấy. Cô thấy cô ấy thì bảo cô ấy, nói ngày mai chiều tôi cùng Lạc Hề đến Tập đoàn Hà Lạc họp cổ đông, dịp đó tuyệt đối không được động thủ, tan họp tôi lập tức về nhà, có chuyện muốn nói với cô ấy, nếu tôi không về được thì cũng sẽ gọi điện về, rất quan trọng, liên quan đến sự an nguy của cả nhà chúng ta. ...Cô truyền đạt nguyên văn lời tôi, khuyên cô ấy đợi tôi ở đây."

Trang Như ôm lấy một cánh tay Tiểu Bạch nói: "Nếu cậu không về được? Ý này là sao? Sự an nguy của cả nhà? Cậu sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Tiểu Bạch an ủi: "Cô nghĩ đi đâu thế, sao tôi có thể xảy ra chuyện, chỉ là sợ họp xong có việc khác cản trở về muộn." Lúc nói chuyện trong lòng thở dài, cậu đã quyết định ngày mai nhân cơ hội họp cổ đông sẽ giết Hoàng Á Tô, có thất thủ hay có cách thoát thân hay không trong lòng cậu cũng không nắm chắc mười phần. Nhưng Tiểu Bạch đã hạ quyết tâm, vạn nhất bị lộ cậu cũng sẽ không phản kháng vô ích, bó tay chịu trói thừa nhận mình là sát thủ Thanh Trần, rồi sau đó mới nghĩ cách khác. —Chỉ là những lời này bây giờ cậu sẽ không nói với Trang Như.

Trang Như: "Nếu em Thanh Trần không nghe tôi thì sao?"

Tiểu Bạch thở dài một tiếng: "Nếu nói thế mà cô ấy vẫn không nghe, tôi cũng hết cách."

Trang Như: "Biết rồi, tôi sẽ cố gắng, dù tôi có nổi nóng với cô ấy một lần, cũng sẽ giữ cô ấy lại."

Tiểu Bạch nắm lấy một bàn tay của Trang Như, giữ trong lòng bàn tay nói: "Tôi có lỗi với Thanh Trần, cô vẫn luôn chăm sóc cô ấy, Thanh Trần là một cô gái tốt, tuổi còn nhỏ thân thế cũng đáng thương, cô ấy có chỗ nào đắc tội cô, hy vọng cô đừng để bụng, sau này vẫn có thể chăm sóc cô ấy thật tốt. ...Các cô đều là người tốt, bao gồm cả Cố Ảnh, có lỗi gì đều là do tôi làm không tốt. ...Thực ra, tôi thấy người có lỗi nhất là cô."

Trang Như cúi đầu, ghé sát vào lồng ngực Tiểu Bạch: "Tại sao lại nghĩ như vậy? Cậu có gì có lỗi với tôi? Tôi ngược lại thà rằng cậu thực sự làm chuyện gì đó mà cậu tự cho là có lỗi với tôi, để tôi có cơ hội tha thứ cho cậu, nhưng cậu sẽ không làm thế. ...Người ta chỉ có thể sống một đời, đời này cái gì là điều tôi muốn, chính tôi hiểu rõ trong lòng."

Chiều hôm đó, Tiểu Bạch tới Lạc Viên một chuyến, Lạc Hề đang nhìn Bạch Mao viết chữ chơi trên bãi cát cùng với Ma Hoa Biện, nhìn thấy Tiểu Bạch liền phồng má nói: "Anh còn chưa dỗ được chị Cố về, sao lại đến tìm em?"

Tiểu Bạch cười nói: "Cố Ảnh có việc chưa làm xong, không phải giận anh. ...Anh đến là muốn hỏi em, chuyện sát thủ Thanh Trần đăng bài giết Hoàng Á Tô em biết chưa? Buổi họp cổ đông ngày mai có thể có nguy hiểm, hay là em đừng đi nữa, ủy thác cho anh hoặc La Binh là được."

Lạc Hề phát ra tiếng thở dài hiếm có ở độ tuổi của cô bé: "Hoàng Á Tô làm chuyện xấu, Thanh Trần muốn giết ông ta, danh dự của Tập đoàn Hà Lạc cũng bị bôi nhọ. Nếu ngay cả em cũng không tham dự họp cổ đông, những chú bác trưởng bối cổ đông đó sẽ nghĩ thế nào? Những nhân viên làm việc vất vả vì Tập đoàn Hà Lạc sẽ nhìn thế nào? Những nhà đầu tư mua cổ phiếu của doanh nghiệp trực thuộc Tập đoàn Hà Lạc sẽ phản ứng ra sao? Nếu bố còn sống, ông nhất định sẽ đường đường chính chính thản nhiên tham dự, em cũng phải làm như vậy."

Bạch Thiếu Lưu nhìn cô bé: "Lạc Hề, em thực sự lớn rồi, anh không thể coi em là cô bé được nữa."

Lạc Hề cười: "Có anh Tiểu Bạch ở bên cạnh, em chẳng phải sợ gì cả, đúng không? ...Thực ra em cũng không nhỏ nữa, đừng lúc nào cũng coi em là cô bé!" Lúc nói chuyện cúi đầu xuống, ánh mắt rơi vào bộ ngực thiếu nữ đã phát triển nhô cao của mình, quả nhiên không nhỏ lắm, gương mặt đỏ bừng không rõ lý do.

Tiểu Bạch hắng giọng nói: "Không nhỏ, không nhỏ. ...Còn việc nữa, anh từng thấy ông Lạc có một cây bút máy Vạn Bảo Phạn Khắc (Montblanc), còn ở trong thư phòng Lạc Viên không? Anh muốn mượn dùng vài ngày."

Lạc Hề: "Đồ của bố trong thư phòng không hề động đến, em không muốn để người khác chạm vào, nhưng anh Tiểu Bạch thì không sao, mượn gì mà mượn, tặng anh luôn đấy, tự vào thư phòng mà tìm đi."

Một chiếc xe hơn trăm nghìn, có thể chỉ là loại kinh tế thiết thực, nhưng một cây bút hơn trăm nghìn, tuyệt đối là hàng xa xỉ phẩm đỉnh cấp, dù có muốn mua cũng phải đặt làm riêng, không thể có hàng ngay được. Cây bút đó, Tiểu Bạch có một cây giống hệt, chỉ là số hiệu xuất xưởng khác nhau, kết cấu bên trong đã qua cải tạo. Cây bút đó lấy được từ tay Hầu tước Linh Đốn, là một cây súng bắn bi sắt dùng để ám sát, chính là vũ khí Tiểu Bạch dự định dùng để đối phó với Hoàng Á Tô sau đó sẽ tiêu hủy —cậu không muốn dùng bất kỳ thần thông nào, cũng không muốn để lại bất kỳ sơ hở nào.

Trên mạng tốc độ lan truyền quả nhiên nhanh, chuyện Thanh Trần đăng bài giết người thì buổi chiều Cố Ảnh đã nghe thấy. Câu đầu tiên của Cố Ảnh là: "Tiểu Bạch, anh vẫn ổn chứ? Em vừa nghe nói..."

Tiểu Bạch vội ngắt lời cô: "Cố Ảnh, anh rất ổn, nói quá nhiều trong điện thoại không tốt, em yên tâm, anh nhất định sẽ không để cô ấy xảy ra chuyện gì." Tại sao nói quá nhiều trong điện thoại không tốt? Bởi vì vụ việc Thanh Trần lần này Cục Bí mật Chí Hư đã nhúng tay vào, khó đảm bảo không dùng các biện pháp kỹ thuật để nghe lén những người liên quan đến Tập đoàn Hà Lạc, Tiểu Bạch đã được La Binh huấn luyện, biết bộ phận tình báo có một hệ thống ghi âm tự động theo dõi tín hiệu liên lạc bằng cách chặn các từ khóa, chỉ sợ Cố Ảnh nói hớ mang lại phiền phức không đáng có.

Cố Ảnh thông minh nhạy bén, hiểu ý ngay, đổi giọng nói: "Chuyện em đều biết rồi, cô ấy làm như vậy, chắc chắn cũng là vì chúng ta, anh nhất định phải nghĩ cách khuyên can cô ấy, lần này tình hình khác trước, vạn nhất có chuyện gì ngoài ý muốn, dù thế nào cũng có lỗi với người ta, em thật sự hận không thể về ngay."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:263
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.