Lý Bội Vân ngồi trong chiếc xe chuyên dụng rộng rãi, cửa sổ xe mở, gió mát phả vào mặt, anh thẫn thờ nhìn ra đô thị đèn đuốc sáng trưng. Đèn nê ông rực rỡ, dòng xe như nườm nượp không ngớt.
Berlin là thành phố lớn nhất cũng là thủ đô của nước Đức, độ phồn hoa thì khỏi phải bàn, thế nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác "cũ kỹ". Bạn cũng có thể nói là thấm đẫm khí tức trầm tích lịch sử.
Các nước phát triển ở châu Âu đều có cảm giác như vậy, trong những đô thị đã hình thành từ lâu, đường sá và kiến trúc thậm chí trăm năm qua vẫn không hề thay đổi. Không thấy được những đại đô thị mới tinh tươm như ở Trung Quốc.
Dẫu sao, ngay cả những thành phố tiêu biểu kiểu mẫu như vậy, thực ra cũng chỉ mới bắt đầu xây dựng quy mô lớn từ hai mươi năm trước, đường sá mới, kiến trúc cũng mới.
Đến châu Âu đã hơn một tháng, Lý Bội Vân vẫn đang trong thời kỳ thích nghi, chưa quen lắm với văn hóa phong tục ở đây, mỗi một người ở nơi đất khách quê người đều sẽ có cảm giác gượng gạo như thế. Cho nên từ xưa đến nay, mới sáng tác ra vô số bài thơ từ nhớ quê hương khiến người ta phải xót xa.
Ở đất nước của mình, trong dân tộc của mình, dù là đi bộ ở thị trấn hoang vắng, bạn cũng sẽ cảm thấy an tâm, còn ở nơi này, cho dù có nắm giữ tài phú, sở hữu chiến lực đỉnh cao, bạn cũng sẽ thỉnh thoảng tuốt kiếm nhìn quanh mà lòng đầy hoang mang.
Giống như câu ca từ mà ông chủ lớn Bảo Trạch từng viết: Linh hồn không nơi an phóng.
"Sao đột nhiên lại nhớ quê rồi?" Lý Bội Vân tự hỏi.
Gia nhân đều ở nước ngoài, nhà của anh đương nhiên cũng nên ở nơi này, Trung Quốc là cố thổ, nhưng không phải là nhà, vậy mà cứ đúng lúc này lại thấy nhớ quê hương.
Trong đầu Lý Bội Vân hiện lên khuôn mặt tươi cười sống động như một tác phẩm điêu khắc tinh xảo.
Là vì cô ấy?!
Phi phi, lão tử thân đơn bóng chiếc, bôn ba giang hồ đã mười năm, lúc nào lại sa vào chuyện nhi nữ tình trường thế này?
Lý Bội Vân lắc lắc đầu, gạt bóng hình Lý Thiến Dư ra khỏi tâm trí.
Bây giờ cô ấy chắc vẫn còn ở trang viên của nhà Tạp Thư Bố, đêm hôm khuya khoắt, khách khứa khác đã sớm rời đi, cô ta nán lại đó làm gì?
Liên tưởng đến thân phận tán tu của Lý Thiến Dư, cái hành động trèo cao ấy, lại còn là một nữ tử đầy mị lực như vậy...
Lý Bội Vân tuyệt đối không thừa nhận là vừa rồi trong lòng có hơi khó chịu một chút.
"Thiết, liên quan gì đến mình, cô ta chỉ là một đồng bào nói chuyện hợp ý mà thôi. Đời sống cá nhân có phóng túng thế nào, cũng chẳng liên quan đến mình. Mình đối với cô ta cũng không có ý nghĩ phương diện đó." Lý Bội Vân thầm nhủ.
Lịch sử cho anh biết, bất kể là anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, quân chủ tài hoa xuất chúng như thế nào, chỉ cần một khi sa vào nhi nữ tình trường, lập tức sẽ thảm bại. Ôn nhu hương là nấm mồ anh hùng, câu này không phải nói suông, mà là đạo lý lịch sử dạy cho người đời.
Trụ Vương với tửu trì nhục lâm, Chu U Vương đốt lửa giỡn chư hầu, Lữ Bố tam tính gia nô, Lý Long Cơ khiến quân vương không còn sớm chầu, nào phải đều bại trong tay một người phụ nữ sao.
Lý Bội Vân ta đây không phải là kẻ tục tử đắm chìm trong mỹ sắc.
"Quay đầu, trở lại trang viên Tạp Thư Bố." Lý Bội Vân nói.
Tài xế rẽ ở ngã tư phía trước, lái hướng về trang viên Tạp Thư Bố.
Tuy mình không đắm chìm trong mỹ sắc, nhưng mình có thể mượn dịp này quan sát nhân phẩm của cô ta, nếu cô ta là một người phụ nữ phóng đãng, thì không xứng kết bạn với mình.
Đúng, chính là như vậy.
---❊ ❖ ❊---
"Sao nào, con còn muốn giữ nó ở lại đây? Lời ta nói vừa rồi con nghe tai này lọt tai kia à?" Khố Nhĩ Đặc · Tạp Thư Bố bày ra tư thế nghiêm phụ.
Kiệt Sâm · Tạp Thư Bố không phục: "Rõ ràng là cha muốn chiếm lấy vẻ đẹp của cô ấy."
Cha mẹ hiểu con cái nhất, là con trai thì đương nhiên cũng biết rõ đức hạnh của cha mình, Kiệt Sâm vừa nãy còn cảm thấy xấu hổ, đợi lão cha vừa nói ra câu này, lập tức biết ông ta đang tính toán điều gì.
Tin ông thì có mà quỷ, cái lão già khốn nạn này xấu xa lắm.
Chuyện kiểu này, làm cha mà tranh cãi với con trai thì ngược lại lại là hạ sách, Khố Nhĩ Đặc · Tạp Thư Bố giáng một chưởng vào con trai, quát: "Đồ vô dụng, suốt ngày chỉ nghĩ đến đàn bà phụ nữ, tư chất của con, vốn dĩ phải tấn thăng cấp S trước 28 tuổi, nhưng nhìn con bây giờ xem, 35 tuổi tấn thăng được cấp S đã là tốt rồi. Còn không mau an phận tu luyện cho ta."
"Đây chẳng phải là thượng bất chính hạ tắc loạn sao." Kiệt Sâm · Tạp Thư Bố nói một câu tiếng Trung.
"Con tưởng lão tử không nghe hiểu tiếng Trung à?" Lão cha lại giáng một chưởng qua đó.
"Rõ ràng là con nhắm trước, là con đến trước. Cha, cha mà cũng mặt dày tranh giành bạn gái của con trai sao? Truyền ra ngoài thì cha đừng hòng đứng vững trong giới Huyết Duệ nữa." Kiệt Sâm · Tạp Thư Bố rất ít khi cãi lại cha mình như vậy, lần này là liều mạng rồi.
Không cam tâm mà, nhìn xem, người phụ nữ đẹp thế kia. Cả đời này cũng không thấy được cực phẩm như vậy.
"Bạn gái?" Lão cha liếc nó một cái: "Con có bao nhiêu bạn gái, hai tay hai chân đếm cũng không hết. Con với Giả Tư Đinh đổi bạn gái chơi chán chê rồi, đến người này, lại cứ như mình biến thành si tình chủng không bằng?"
"Con, con... Có ai làm cha như cha không chứ." Kiệt Sâm · Tạp Thư Bố lầm bầm phàn nàn.
"Hừ, tối nay tâm trạng ta không tốt, nó để cho ta xả giận một chút. Sẽ không chơi hỏng của con đâu, mai trả lại cho con." Đã nói toạc ra rồi, Khố Nhĩ Đặc cũng lười giả vờ nghiêm chỉnh.
Còn trả lại ư?
À, lão tử mới là gia chủ của Tạp Thư Bố, người phụ nữ này nếu có chút nhãn quan, không quá ngu ngốc, thì sẽ biết bồi bên cạnh ai mới có thể đạt được thứ mình muốn.
Mà Lý Tiện Ngư đang nằm trên giường thì nghĩ, phú nhất đại mà đã quyết tâm muốn cướp phụ nữ, thì phú nhị đại đúng là không có cửa rồi.
Đối với cô mà nói, rất tốt a, cũng chỉ là thay đổi đối tượng đâm dao mà thôi.
Đao thuật hai mươi năm so với đao thuật bốn mươi năm.
Đây là việc tốt, vốn dĩ mục tiêu lý tưởng của cô chính là Khố Nhĩ Đặc, với tư cách là gia chủ gia tộc Tạp Thư Bố, ông ta biết rất nhiều rất nhiều bí mật. Bản thân chỉ là một cấp S, Lý Tiện Ngư chỉ một tay cũng có thể ấn ông ta xuống đất mà vả tới tấp.
Còn về Kiệt Sâm, chỉ có thể nói là quá trẻ người non dạ.
"Vậy ngày mai cha nhất định phải trả lại cho con đấy nhé."
Kiệt Sâm · Tạp Thư Bố đứng ở cửa phòng, nhìn người đẹp đang say ngủ bị cha mình bế đi, lòng như tan nát.
Bế một mạch về thư phòng, Khố Nhĩ Đặc cẩn thận đặt người đẹp trong lòng lên giường, tiếng Đức lẩm bẩm: "Nặng thật!"
Theo kinh nghiệm của ông ta, cân nặng của phụ nữ trong giới Huyết Duệ sẽ nặng hơn phụ nữ bình thường, đây là điều không thể tránh khỏi, người phụ nữ nhẹ tựa lông hồng sẽ không có chiến lực quá mạnh, nhưng thể trọng của Lý Thiến Dư chắc chắn là nặng nhất trong số những người phụ nữ ông ta từng bế.
Là do nguyên nhân chiều cao sao?
Lý Thiến Dư có vóc dáng cao ráo gần một mét tám.
"Đúng là một vưu vật!" Ông ta nhéo cằm mỹ nhân phương Đông, phát ra tiếng cảm thán.
"Dù là đang ngủ say, cũng tỏa ra mị hoặc lực mê người."
Từ khi cô đi cùng con trai vào đại sảnh yến tiệc, Khố Nhĩ Đặc đã chú ý đến cô gái tỏa sáng như minh châu này, vẻ đẹp của cô tuyệt đối không chỉ dừng lại ở dung mạo bên ngoài, mà là mị lực tầng sâu hơn, là mị lực mà bất kỳ người đàn ông nào cũng không thể lờ đi hay kháng cự.
Lý Tiện Ngư hô hấp bình ổn, da dẻ nhuốm màu ửng hồng như phấn son, những cái này đều là ngụy trang, nhưng cảnh báo trong lòng cô lại không phải là ngụy trang.
Trong thư phòng vẫn còn người!
Trong thư phòng còn có người thứ ba, vị trí không nắm bắt được, có thể là bên rèm cửa, có thể là sau bàn sách, có thể đang đứng cạnh giường nhìn bọn họ.
Dựa theo dao động khí cơ nhỏ bé mà đối phương phát ra, ít nhất là cấp S đỉnh cao, không cố ý ẩn giấu khí cơ như cô, nhưng Khố Nhĩ Đặc · Tạp Thư Bố dường như không cảm ứng được.
Là biết từ trước, hay là cấp bậc của Khố Nhĩ Đặc quá thấp nên không cảm ứng được?
Kẻ đang ẩn nấp trong thư phòng, là vai vế bảo tiêu gì đó của gia chủ gia tộc Tạp Thư Bố, hay là kẻ xâm nhập có mục đích khác?
Tình huống có biến, bất kể là bảo tiêu hay là kẻ xâm nhập, không nghi ngờ gì đều sẽ phá hủy kế hoạch "khảo vấn" của Lý Tiện Ngư.
Cô có thể chế phục Khố Nhĩ Đặc trong vô thanh vô thức, đảm bảo không để bên ngoài nghe thấy động tĩnh, nhưng nếu là một cấp S đỉnh cao, kế hoạch hôm nay chắc chắn tuyên bố phá sản.
Mà tồi tệ hơn là...
Khố Nhĩ Đặc nâng người đẹp phương Đông lên, giúp cô cởi chiếc áo khoác ngắn, bên trong là một chiếc áo sơ mi trắng, khuôn ngực căng tròn dường như muốn làm bung cả khuy áo.
"Ực..."
Tiếng Khố Nhĩ Đặc nuốt nước bọt.
Không xong rồi, cứ tiếp tục thế này, thân nam nhi của mình sẽ không giấu được nữa, đến lúc đó vẫn phải động thủ, cùng lắm thì bắt cóc Khố Nhĩ Đặc đi khảo vấn, trong những đối thủ cùng cấp bậc, mình từng sợ ai?
Lý Tiện Ngư ý đã quyết, quyết định động thủ.
"Khố Nhĩ Đặc, rất xin lỗi vì đã làm phiền ông hưởng dụng mỹ nhân." Giọng trầm thấp trầm trọng đột nhiên vang lên.
"Nhưng với tư cách là một quý ông, dùng thủ đoạn không quang minh để chiếm hữu thân thể người phụ nữ, không thấy xấu hổ sao."
Nghe thấy giọng nói này, sắc mặt Khố Nhĩ Đặc tái nhợt, cổ cứng đờ quay đầu nhìn lại.
Bên cửa sổ, sau bàn sách, một người đàn ông tóc vàng đang tựa ngồi trên ghế, hai chân vắt lên bàn, tay lắc lư ly rượu chân cao, chất lỏng đỏ thắm sóng sánh.
Ánh trăng dịu dàng trở thành bối cảnh của hắn.
Hắn ngược sáng, không nhìn rõ dung mạo, trong bóng tối có một đôi đồng tử đỏ thắm.
"Huyết, Huyết Kỵ Sĩ..." Trong giọng nói của Khố Nhĩ Đặc thấm đẫm sự kinh sợ.
Huyết Kỵ Sĩ?
Nghe thấy cách xưng hô này, lòng Lý Tiện Ngư thắt lại.
Vừa nãy, trong cuộc trò chuyện của hai cha con Khố Nhĩ Đặc và Kiệt Sâm đã nhắc đến Huyết Kỵ Sĩ, kẻ phản bội Giáo Đình, đang bị Doãn Chí Bình... Long Kỵ Sĩ truy sát.
Hơn nữa nghe cái tên này, rõ ràng không phải là loại lương thiện.
"Hừ..."
Bên tai truyền đến tiếng hừ lạnh của Khố Nhĩ Đặc, tiếp đó là tiếng thân thể ngã xuống.
Khố Nhĩ Đặc · Tạp Thư Bố hiển nhiên là đã bị chế phục.
Tiếng bước chân truyền đến, đến cạnh giường, giọng trầm thấp nói: "Cô tỉnh rồi à?"
Lý Tiện Ngư nằm trên giường, không chút động tĩnh.
"Không nói chuyện, vậy thì ta giết người diệt khẩu đây." Huyết Kỵ Sĩ dọa nạt.
Ai...
Lý Tiện Ngư trong lòng thở dài một tiếng, vừa nãy lúc định động thủ, cô âm thầm điều động khí cơ, hiển nhiên đã bị đối phương phát hiện.
Không giả vờ tiếp được nữa.
Cô mở mắt ra, vồ lấy áo khoác che chắn bộ ngực giả 36D, tuy cô giấu rất kỹ, tạo ra bộ dạng cô gái yếu đuối đang gặp xâm phạm, thần tình kinh hãi, sở sở đáng thương: "Ông, ông muốn làm gì?"
"Chậc, đúng là một mỹ nhân phong hoa tuyệt đại." Trong mắt Huyết Kỵ Sĩ thoáng qua vẻ kinh ngạc, "Ta đây là người thương hoa tiếc ngọc nhất, không nỡ giết phụ nữ, nhưng lại không thể mặc kệ cô ở lại đây, nếu không ta sẽ bị lộ. Chỉ đành mang cô đi cùng thôi."
Hóa ra ông cũng muốn chiếm lấy vẻ đẹp của tôi sao?
Lý Tiện Ngư giữ bộ dạng yếu đuối kinh hãi, tĩnh quan kỳ biến.
Người đàn ông này rất cao lớn, ít nhất là trên hai mét, cơ bắp cuồn cuộn khiến cô nhớ đến Ngưu Hộ Pháp, tóc vàng, râu quai nón, là một gã rất đẹp trai rất có khí chất nam tính, nhìn là kiểu người rất man.
Đặc biệt nhất là đôi mắt luôn đỏ thắm, rõ ràng không có sát ý, khí tức bình hòa, nhưng đôi mắt đỏ cứ như không tắt được?
"Mặc quần áo vào." Huyết Kỵ Sĩ xách Khố Nhĩ Đặc · Tạp Thư Bố lên, rồi lại xách Lý Tiện Ngư lên, kẹp dưới nách, cửa sổ tự động mở ra, thân hình hắn lóe lên, rời khỏi thư phòng.