Người Tại Lớp Mười Hai, Hệ Thống Nói Ta Cùng Thanh Mai Ra Mắt

Lượt đọc: 36528 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 843
Chương 843: Tại ngươi chờ ta đến 35 tuổi thời điểm ( xong ) (1)

❊ ❊ ❊

Đúng lúc Thẩm Nguyên đang chuyên tâm xoa bóp chân cho Lê Tri, trong đầu anh lại vang lên giọng nói quen thuộc.

“Keng!”

【Nhiệm vụ Chụp ảnh cưới đã hoàn thành, đánh dấu một bước tiến gần hơn đến nghi thức tương lai của hai bạn.】

【Cha mẹ hai bên đã chọn ngày lành tháng tốt và đặt xong khách sạn cho hôn lễ.】

【Giờ đây, xin hãy bắt đầu viết nên chương mới của câu chuyện tình yêu.】

[Xin hãy thiết kế một chủ đề cho hôn lễ của hai bạn và hoàn thành hôn lễ. Phần thưởng cơ bản: Ngân sách tổ chức hôn lễ x2. ]

【Phần thưởng ẩn: Lời chúc phúc thanh xuân trong quá trình hôn lễ sẽ được kích hoạt.】

Bàn tay Thẩm Nguyên vô thức vuốt ve mu bàn chân mịn màng của Lê Tri, anh lặp đi lặp lại nghiền ngẫm hai chữ “lời chúc phúc thanh xuân” trong nhiệm vụ, nó giống như một lăng kính, phản chiếu ra càng nhiều nghi hoặc.

Đúng lúc Thẩm Nguyên còn đang suy tư, bàn chân Lê Tri bỗng khẽ giật.

Thẩm Nguyên lập tức thu lại dòng suy nghĩ, lực tay thả nhẹ hơn, như thể vừa rồi anh chưa từng xao nhãng.

“Sao vậy em?”

“Đổi chân đi.”

Thẩm Nguyên bật cười, ngoan ngoãn buông tay, nắm lấy cổ chân còn lại của cô, đầu ngón tay thuần thục tìm đến huyệt vị xoa bóp.

Nhìn vẻ mặt hài lòng của cô, anh bất chợt lên tiếng: “Lê Bảo, nếu sau này tổ chức hôn lễ… em muốn hôn lễ như thế nào?”

Lê Tri nghe vậy lập tức mở to mắt, cảnh giác ngồi thẳng dậy: “Anh đừng nói là anh muốn tổ chức hôn lễ ngay bây giờ đấy nhé?!”

Thẩm Nguyên cười lắc đầu, ngón tay khẽ cào nhẹ vào lòng bàn chân cô: “Không có, anh chỉ hỏi thôi mà.”

Lê Tri vẫn cảnh giác nhìn Thẩm Nguyên, đôi mắt hạnh hơi nheo lại, giống như một chú mèo con đang đoán ý chủ nhân.

Cô đột nhiên nhổm người lên, nhìn quanh quất một vòng.

“Em nhìn gì vậy?” Thẩm Nguyên buồn cười hỏi.

Lê Tri hạ thấp giọng, ánh mắt đảo qua khe tủ đầu giường và khe rèm cửa: “Em đang xem… anh có lén lút dùng điện thoại quay phim ghi âm không.”

Thẩm Nguyên ngẩn người, lập tức bật cười thành tiếng.

“Anh là loại biến thái gì chứ?”

Anh giơ ba ngón tay lên thề, đáy mắt ánh lên thứ ánh sáng vàng ấm của đèn ngủ: “Thật sự không có, anh đảm bảo.”

Thấy cô gái vẫn còn nghi ngờ nhìn mình, Thẩm Nguyên đưa điện thoại cho cô: “Này, điện thoại của anh đây, em cứ kiểm tra thoải mái.”

Lê Tri lúc này mới phì cười: “Ai thèm kiểm tra điện thoại của anh! Xoa chân cho em đi.”

311 1 “Biết rồ

Ánh mắt Lê Tri dừng lại trên đôi tay với khớp xương rõ ràng của Thẩm Nguyên, nhìn dáng vẻ anh kiên nhẫn xoa bóp chân cho mình, khóe môi cô bất giác cong lên thành một đường ngọt ngào.

“Thẩm Nguyên…” Đôi ngón chân nhỏ nhắn của cô không được tự nhiên cuộn tròn trong lòng bàn tay anh, mang theo chút ngọt ngào mà chính cô cũng không nhận ra.

“Nếu tổ chức hôn lễ, anh muốn hôn lễ như thế nào?”

Thẩm Nguyên vẫn không ngừng tay, lòng bàn tay xoa nhẹ bắp chân cô, nghe vậy chỉ ngước mắt nhìn cô một cái:

“Anh à?“ Anh đừng lại một chút, hình dưng trong đầu hình ảnh đó, giọng nói mang theo sự mong chờ rõ rệt: “Anh muốn làm theo kiểu Trung Hoa.”

“Hả?” Lê Tri hơi nghiêng đầu, ra hiệu anh nói tiếp.

“Kiểu Trung Hoa mới ấy. Không phải kiểu lạc hậu phức tạp, mà phải dung hợp một chút cảm giác hiện đại.” Anh đưa tay lên vuốt ve bắp chân cô.

“Trong cách bài trí sân khấu, phải có những chiếc đèn lồng lớn, nhưng không phải loại tròn vo truyền thống, mà đường cong phải uyển chuyển hơn, phía trên có thể thiếp vàng họa tiết tường vân hoặc hình quạt.”

“Hành lang uốn khúc, bình phong… những yếu tố này phải dùng đường cong giản lược để bày ra, ánh sáng chiếu vào phải vừa có nét cổ điển, lại vừa thông thoáng.”

Giọng nói anh trầm thấp mà tràn đầy ước mơ, ngón tay vô thức vẽ những đường nét tưởng tượng trên làn da cô:

“Sau đó, em sẽ mặc một chiếc áo khoác vai và mũ phượng được cải tiến, chất vải màu đỏ tươi, có thể là loại gấm có độ bóng, phía trên dùng kim tuyến thêu phượng hoàng hoặc mẫu đơn, khi đi lại sẽ có hiệu ứng như ánh sáng lưu động.”

“Mũ miện cũng không cần quá nặng, nhưng nhất định phải tinh xảo. Còn anh, sẽ mặc lễ phục truyền thống, sau đó chúng ta sẽ đi qua thảm đỏ, tất cả người thân bạn bè đều đứng hai bên nhìn…”

Thẩm Nguyên miêu tả có chút nhập thần, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng và đắm say, như thể khung cảnh long trọng và tao nhã kia đã ở ngay trước mắt.

Nhưng anh rất nhanh lấy lại tinh thần, nhìn về phía Lê Tri, động tác trên tay cũng trở nên nhẹ nhàng hơn:

“Nhưng... đây chỉ là ý kiến của anh thôi. Lê Bảo, em thấy thế nào? Nếu em thấy quá long trọng, hoặc không thích phong cách này, chúng ta có thể đối sang kiểu khác.”

“Kiểu Âu Mỹ với bãi cỏ, bờ biển, tòa lâu đài… hoặc bất kỳ kiểu nào em nghĩ ra, đều được. Quan trọng là em thích. Về phần tiền bạc, anh cảm thấy chúng ta không cần quá lo lắng.”

Thẩm Nguyên cười hì hì nói: “Cùng lắm thì chúng ta tìm Thủy tỷ tỷ mượn một ít, chị ấy là nhà giàu mà.”

Lê Tri im lặng lắng nghe, không hề ngắt lời.

Cảm nhận được sự ấm áp từ đầu ngón tay anh và sự chăm chú khi anh miêu tả khung cảnh tương lai.

Cô nhìn thấy sự mong chờ không hề che giấu trong mắt Thẩm Nguyên, như thể khung cảnh đó đã chiếu rọi vào lòng cô qua lời nói của anh.

Trong đôi mắt trong veo của cô gái, sự cảnh giác ban đầu khi nghe đến hôn lễ đã sớm tan biến, thay vào đó là một thứ ánh sáng được thắp lên.

Khung cảnh hôn lễ kiểu Trung Hoa mới mà Thẩm Nguyên miêu tả, mỗi một chi tiết nhỏ, đều như những viên đá cuội ném xuống hồ, tạo nên từng vòng từng vòng gợn sóng ấm áp trong lòng cô.

Sự trang trọng và tao nhã đó khiến trái tim cô khẽ run lên.

Sự im lặng trôi qua trong không khí ấm áp vài giây.

Lê Tri mới ngẩng đầu lên, đôi mắt hạnh xinh đẹp chứa đầy những vì sao lấp lánh.

Mang theo sự rung động sâu sắc và mong chờ kiên định, nhìn vào đáy mắt Thẩm Nguyên đang chờ đợi câu trả lời.

Giọng nói cô rất nhẹ, rõ ràng gõ vào trái tim Thẩm Nguyên:

“Em… thích.”

Không do dự, không miễn cưỡng, chỉ có sự tán đồng thuần túy và niềm vui rung động.

Nhận được câu trả lời, Thẩm Nguyên nở nụ cười trên môi.

Ngay lúc Thẩm Nguyên đang vui vẻ, anh lại nghe thấy Lê Tri gọi tên mình.

“Thẩm Nguyên…”

“Hửm? Sao vậy em? Chân vẫn còn mỏi à?”

Thẩm Nguyên lập tức dừng động tác, cúi đầu lo lắng nhìn cô.

Lê Tri không trả lời ngay, mà hơi nghiêng người, tiến lại gần đối diện với anh.

Ánh mắt cô rơi trên khuôn mặt anh, trong đôi mắt hạnh ấy, dâng lên một thứ ánh sáng phức tạp, có ngọt ngào, có cảm động.

“Anh không cảm thấy…” Cô dừng lại một chút, dường như đang cân nhắc từ ngữ, “gần đây anh làm những việc này… có hơi lãng mạn quá không?”

Lê Tri cứ như vậy nhìn Thẩm Nguyên, dường như đang chờ đợi câu trả lời của anh.

Nhưng ngay khi Thẩm Nguyên vừa hé miệng, định đáp lại lời trách móc ngọt ngào này —

Dich: Gemini AI
Nguồn: VietNamThuQuan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.