Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 2894 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 260
Tứ diện Sở ca

❊ ❊ ❊

Ngay cả Phan Khấu Chi cũng kinh ngạc đến mức nghi ngờ mình đang nằm mơ, mấy người sư đệ của hắn lại càng ngây như phỗng, đến đường đi cũng chẳng biết nữa.

Mấy người đứng ngây dại tại đó, nhìn bóng hình tuyệt mỹ vô song phía trước, cứ mãi nghĩ liệu có phải mắt mình đã có vấn đề hay không?

Linh Châu nằm ở phía bắc hơi lệch về trung tâm Thần Châu, Lộ Châu ở phía đông nam Thần Châu, khoảng cách cực kỳ xa xôi. Vạn dặm chỉ là con số ước chừng, nếu thực tế tính toán lộ trình thì tuyệt đối không chỉ có con số này, sợ là đến hai vạn dặm cũng có. Tỉ như Tiết Mục cùng mọi người đi về phía nam mất trọn một tháng mới tới, với tốc độ của bọn họ, một ngày đi một hai ngàn dặm hoàn toàn không thành vấn đề, tuy rằng dọc đường có du sơn ngoạn thủy tốn không ít thời gian, nhưng đi trọn một tháng đã đủ chứng minh đường sá xa xôi thế nào rồi.

Khoảng cách đường chim bay thì không xa đến thế, nếu dùng cách bay lượn, Tiết Thanh Thu bay một đường thẳng tới đây cũng rất nhanh, chỉ là vô cùng mệt mỏi, đại khái bay một đoạn lại phải nghỉ một đoạn, cần khoảng hai ba ngày mới tới nơi. Nghĩa là, chậm nhất thì nàng cũng phải xuất phát từ Linh Châu hai ngày trước, ngày đêm không nghỉ bay tới đây. Có khi còn sớm hơn, ba ngày trước đã khởi hành rồi.

Điều này thật quỷ dị.

Tiết Mục tới đây, tính toán kỹ lưỡng cũng chỉ mới bốn năm ngày. Cho dù ngay khoảnh khắc đặt chân đến hắn đã cảm thấy nơi này nguy hiểm, thỉnh cầu Tiết Thanh Thu chi viện, thì lúc này sứ giả cũng chỉ mới đang trên đường mà thôi, phần lớn là chưa tới nửa chặng! Cho dù dùng tín bồ câu hay ưng đưa thư, thì lúc này giỏi lắm cũng chỉ vừa mới đưa thư tới nơi mà thôi!

Thư còn chưa chắc đã tới, sao người của Tiết Thanh Thu đã tới nơi rồi? Thu địa thành thốn cũng không phải thu kiểu này chứ? Điều này quả thực quá mức phi lý, hoàn toàn đảo lộn nhận thức thông thường của Phan Khấu Chi.

Tiết Thanh Thu khẽ mỉm cười, như thể sự dịu dàng trong bức họa Tuyệt Sắc Phổ tái hiện, nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo vô cùng: "Xuống dưới suối vàng, đi mà hỏi sư phụ ngươi đi."

Theo lời nói, Tinh Phách Vân Miểu vút ra khỏi vỏ, chém ngang một nhát.

Kiếm khí hình trăng khuyết mạnh mẽ vô song quét ngang qua, nơi đi qua, cỏ cây đổ rạp, ngay cả mặt đất bùn vàng cũng bị lật tung lên từng mảng, tạo thành những con sóng dữ kinh hoàng như bùn đá trôi, ập tới che trời lấp đất, bao trùm lấy Phan Khấu Chi và mấy vị sư đệ.

Cảm nhận được kiếm khí kinh khủng đang quét tới, Phan Khấu Chi hít một hơi lạnh, yêu nữ này, so với lúc trước càng mạnh hơn rồi...

Hắn không dám chậm trễ chút nào, thần kiếm rời vỏ, luồng sáng sắc lạnh chém thẳng, nặng nề va chạm cùng kiếm khí hình trăng khuyết.

"Ầm" một tiếng, đất rung núi chuyển. Tức thì cuồng phong cuộn xoáy, khí diễm ngút trời, mưa rơi trong phạm vi vài dặm đều bị cú toàn lực của hai vị cường giả Động Hư đánh ra chân không, không khí khô khốc và hư vô. Nhìn lại mặt đất, cả con đường đã bị lật sâu vài thước, như thể con đường bị sinh sinh gọt thấp xuống vậy.

Một lần giao chiến, lại tới mức này.

Phan Khấu Chi bay lùi ra mấy trượng, năm vị sư đệ phía sau hắn càng không chịu nổi, tựa như diều đứt dây bay lùi ra xa, gắng gượng triệt tiêu sức mạnh phá diệt cường đại như vậy.

Trước mặt hai vị Động Hư, mấy vị cường giả Nhập Đạo này căn bản không có tư cách nhúng tay vào.

Phan Khấu Chi dồn hết tâm trí vào Tiết Thanh Thu, không quay đầu lại nói: "Các ngươi đi trước đi, ở lại đây chỉ là chịu chết."

Năm người vừa đứng vững, đều gật đầu, muốn chạy trốn từ phía bên cạnh. Phan Khấu Chi nhìn chằm chằm Tiết Thanh Thu, phòng ngừa nàng ra tay chặn giết.

Không ngờ Tiết Thanh Thu chỉ mỉm cười nhạt, căn bản không có ý định ra tay. Trong lòng Phan Khấu Chi dấy lên dự cảm chẳng lành, rất nhanh liền nghe thấy tiếng y phục xé gió truyền tới, hắn không cần quay đầu cũng cảm nhận được phật quang mãnh liệt.

Nguyên Chung dẫn theo mấy vị lão tăng, bao vây năm người Tâm Ý Tông vào bên trong, chắp tay trước ngực: "Phan tông chủ, nơi đây là Vô Cữu Tự."

Phan Khấu Chi hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: "Xem ra Tiết Mục đã có mưu tính từ trước, tránh né nội thành, ở bên ngoài chờ đợi ta. Còn ai nữa, cùng ra đi."

"Thiện tai thiện tai!" Giọng điệu trơn trượt vang lên cười cợt sau lưng hắn, cùng lúc đó, dường như có tấm màn che trời nào đó bị xé rách, không khí trở nên thanh sạch vài phần, một bóng người không giống tăng nhân cũng chẳng phải đạo sĩ chậm rãi hiện ra: "Phan tông chủ vẫn khỏe chứ?"

"Thật là một trò Khi Thiên chi huyễn cao minh, lại có thể lừa được cả ta." Phan Khấu Chi gật đầu nói: "Hư Tịnh, tu vi như ngươi, hẳn là Khi Thiên tông chủ nhỉ, thật uổng công ngươi giả điên giả khờ mấy chục năm."

Hư Tịnh không đáp, trên ngọn đồi phía bên trái con đường vang lên tiếng cười lớn: "Phan huynh sao lại coi thường người khác như thế?"

Một trung niên mặc hoa phục xuất hiện trên ngọn đồi, rõ ràng là tay cầm đơn đao, nhưng giọng nói và nụ cười lại kỳ lạ mang đến một cảm giác nho nhã, thế mà ánh mắt sắc bén kia lại lấp lóe hung quang, mang theo sắc thái cực kỳ tàn nhẫn.

Sắc mặt Phan Khấu Chi ngược lại bình tĩnh trở lại, thản nhiên nói: "Hoành Hành Đao Quân Hạ Văn Hiên. Còn ai nữa? Đừng trốn nữa, để Phan mỗ nhìn thử xem."

Bên phải vang lên một tiếng khẽ cười lay động lòng người: "Ta không muốn để nam nhân nhìn nhiều, sợ có người lật đổ bình giấm chua."

Nói thì nói vậy, một bóng hình mảnh mai vẫn xuất hiện bên cây phía bên phải, lười biếng nghiêng người dựa vào thân cây, thân hình hoàn mỹ không tì vết bị y phục đen bao bọc, trong màn đêm rõ ràng nhìn không rõ, nhưng kỳ lạ thay lại càng khơi gợi sự tưởng tượng đầy bí ẩn. Hương thơm hoa Hợp Hoan lẩn khuất phiêu đãng, giọng nói mê hoặc tận xương tủy, cám dỗ lòng người khó lòng kiềm chế.

"Hợp Hoan Tông Tần Vô Dạ." Phan Khấu Chi nhìn trái nhìn phải: "Còn người đâu? Không tới sao? Thân Đồ Tội? Ảnh Dực?"

Không ai trả lời hắn, dường như hai vị này không tới. Thực ra Ảnh Dực dù có tới cũng chưa chắc sẽ lộ diện, phần lớn là đang rình rập đó thôi.

Phan Khấu Chi thở dài một hơi, trong lòng thầm tính toán. Cường giả Vô Cữu Tự có La Hán trận, mấy vị sư đệ của mình cũng có thể tổ thành Liên Hoàn trận, xét về đối chiếu thực lực, đại khái nhất thời nửa khắc là giằng co không hạ, nhưng điều này hoàn toàn vô nghĩa. Các cường giả Ma Môn nếu giải quyết được mình, quay đầu lại mấy vị sư đệ sống không quá một cái chớp mắt.

Mình chống đỡ nổi không? Đáp án hiển nhiên là phủ định.

Người Ma Môn tới tuy không đông đủ, nhưng đã đủ đáng sợ, trong đó chỉ riêng một mình Tiết Thanh Thu thôi, đã có khả năng diệt sát mình... Tất nhiên nếu đối mặt riêng với Tiết Thanh Thu thì hắn tự tin không đánh lại cũng có thể chạy thoát, nhưng đây không phải là đơn đả độc đấu... Hạ Văn Hiên là lão bài Động Hư, Tần Vô Dạ không biết từ khi nào cư nhiên cũng Động Hư rồi, Hư Tịnh tuy chưa tới bước này, nhưng lão đạo công pháp quỷ dị khó lường này cũng siêu cấp khó chơi. Có khi còn phải tính thêm một Ảnh Dực nữa?

Cho dù mình có thể chạy thoát, e rằng tinh anh Tâm Ý Tông lần này cũng phải bỏ mạng sạch tại đây. Phan Khấu Chi biết, dù sao nơi này không có Vô Vi trận, Tiết Mục chưa chắc đã kỳ vọng thực sự lưu lại được cường giả Động Hư, diệt sát tinh anh Tâm Ý Tông chính là mục tiêu kỳ vọng thấp nhất của Tiết Mục.

Tựa như hai vị sư đệ rời đội... lúc này nghĩ lại tình hình cũng chẳng hề lạc quan, Tiết Mục tất nhiên còn có an bài khác đang chờ bọn họ, ví dụ như hai trưởng lão Cuồng Sa Môn, Hải Thiên Các cộng thêm đám hậu bối Mộ Kiếm Ly, Ngọc Lân? Đám gia hỏa đó cũng là chiến đấu lực rất mạnh mẽ, nói không chừng thật sự có thể khiến hai vị sư đệ chịu thiệt thòi lớn.

Tiết Mục lại là nhắm vào việc tiêu diệt lực lượng tinh anh Tâm Ý Tông mà tới, nếu thực sự bị hắn đắc thủ, dù mình có chạy được, tông môn cũng sẽ đối mặt với nguy cơ to lớn.

Phan Khấu Chi trầm mặc, trong lòng chợt nhớ tới cảnh tượng Chính Ma vây công Tiết Thanh Thu vài tháng trước, thời gian trôi qua chưa bao lâu, lại đảo ngược trở lại, chẳng qua là Tịch Mịch Ngô Đồng biến thành cùng đồ mạt lộ, Thập Diện Mai Phục biến thành Tứ Diện Sở Ca.

Hắn bật cười, sau đó cười càng ngày càng lớn, cuối cùng ngửa mặt lên trời cười lớn: "Nguyên Chung, nếu đây được tính là nhân quả, ngươi cũng khó lòng thoát khỏi!"

Vốn tưởng rằng Nguyên Chung sẽ im lặng đáp lại, không ngờ hòa thượng này lại trả lời: "Nhân quả vốn không giống nhau, ví dụ như lúc đó Chính Ma bài xích, lẫn nhau can nhiễu, mà lần này ngươi đối mặt là thuần Ma Môn, lão nạp chỉ chịu trách nhiệm giao lưu với mấy vị thí chủ này."

"..." Phan Khấu Chi càng buồn cười hơn: "Tiết Mục đến cả chi tiết này cũng cân nhắc sao? Hắn thật đúng là rảnh rỗi."

"À, đây là lão nạp cân nhắc. Ăn một bát cháo, học một sàng khôn mà." Nguyên Chung rất thành thật nói: "Thật là ngại quá phải làm phiền Tiết tổng quản nhiều, hắn dạo này quá mệt mỏi rồi."

Phan Khấu Chi phát hiện mình quen biết Nguyên Chung mấy chục năm mới vừa nhận ra tên này hóa ra cũng rất biết cách châm chọc người khác, có lẽ là lần này động sát tâm thật sự chăng, cũng khó trách, động tĩnh lần này của mình thực sự khiến Phật cũng nổi giận.

Hắn không thèm để ý tới Nguyên Chung nữa, quay sang Tiết Thanh Thu cười nói: "Tiết tông chủ còn chưa ra tay?"

Tiết Thanh Thu nghiêng đầu, cười tủm tỉm nói: "Nghe các ngươi đang bàn về Tiết Mục, thích nghe, nhịn không được nghe thêm chút."

Tần Vô Dạ dựa bên cây bĩu bĩu môi.

"Hừ..." Phan Khấu Chi thở hắt ra một hơi dài: "Vậy thì... Bản tọa ra tay trước đây!"

Khí lãng kinh thiên khởi lên cao ngút trời, thần kiếm chia một thành sáu, lại hóa thành ba mươi sáu, cuối cùng vạn kiếm cùng xoay, những giọt mưa đầy trời đều hóa thành kiếm khí, tuôn chảy xuống.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:182
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.