Vạn Hoa đảo.
Lộc Tiểu Nguyên vẫn đang bế quan tại Thanh Hư sơn để lĩnh ngộ pháp tắc.
Chu Diệp cảm thấy vô cùng thoải mái, thật là tuyệt vời.
Đó là một cảm giác tự do tự tại, muốn làm gì thì làm, dù cho lúc này có gào lên một tiếng "Lộc Tiểu Nguyên, ngươi là con lợn" thì Lộc Tiểu Nguyên cũng không thể nào nghe thấy được.
"Tha thứ cho ta cuộc đời này..."
Đi trên cầu treo, Chu Diệp ngày càng bành trướng.
Chỉ cần chờ đợi.
Đợi đến khi tu vi của Chu mỗ được nâng cao, đến lúc đó chính là lúc Chu mỗ lật mình làm chủ.
Ngọn cỏ đẹp quỳ xuống, Đế cảnh bạo tử.
"Hừ, mấy tên Tiên Đế với Ma Đế tép riu, Chu mỗ phút mốt bắt bọn ngươi quỳ xuống gọi cha."
Chu Diệp khinh thường.
Đồng thời, lại cảm thấy trên vai gánh vác trọng trách nặng nề.
Lục giới bây giờ đã loạn rồi, chiến tranh từ lâu đã nổ ra, và đã có xu hướng lan rộng.
Trách nhiệm mà Chu mỗ gánh vác, rõ ràng chính là bình định loạn lạc Lục giới.
Nói thật.
Chu mỗ hơi lười, chỉ muốn sống một cuộc đời hạnh phúc của riêng mình.
Nhưng rõ ràng tình thế này không định buông tha cho Chu mỗ.
"Thôi bỏ đi, với tư cách là một thành viên của Mộc giới, đệ tử thứ hai của Thanh Hư sơn, đảo chủ của Vạn Hoa đảo, Chu mỗ buộc phải gánh vác những trọng trách này."
Chu Diệp thầm thề.
Mười ngày sau, đợi khi tu vi mình đột phá, thì sẽ lập tức đến Ma giới đàm phán với chư vị Ma Đế.
"Đến nơi liền quỳ chết một tên Ma Đế, đến lúc đó dọa chết các ngươi."
Chu Diệp cười lạnh, bắt đầu luyện hóa vật tư.
Sức mạnh của Bất Hủ cảnh sơ kỳ đột ngột bùng nổ.
Trong khi hấp thụ linh khí đất trời, hắn liên tục luyện hóa vật tư một cách nhanh chóng, điểm tích lũy vạn năng cũng bắt đầu tăng vọt.
Biết đâu, đột phá đến Bất Hủ cảnh trung kỳ cũng chẳng cần đến mười ngày.
---❊ ❖ ❊---
Việc luyện hóa vật tư khô khan, ngày qua lại ngày.
Tiểu Thánh Tượng đang bế quan trong phủ đệ Bạch Đế thì vô cùng thắc mắc.
"Rõ ràng lão cha nói mình và đại ca là thiên tài cùng cấp bậc, vậy tại sao tốc độ tăng tu vi của đại ca lại nhanh gấp mấy trăm lần mình?"
Tiểu Thánh Tượng mông lung.
Có chút không hiểu rõ, chẳng phải mình và Chu Diệp là thiên tài cùng cấp bậc sao, tại sao lại bị bỏ xa đến mức nhìn đèn hậu cũng không thấy.
"Haiz."
Tiểu Thánh Tượng rất buồn bã.
Trong tộc tuy có rất nhiều vật tư, nhưng Tiểu Thánh Tượng không có quyền điều động, số có thể điều động chỉ là một phần rất nhỏ.
Phần lớn còn lại đã được vận chuyển đến Yêu giới làm vật tư chi viện rồi.
"Không vội."
Tiểu Thánh Tượng hít sâu một hơi.
"Dựa vào chút vật tư này, mình cảm thấy tu vi của mình cũng có thể tăng lên một chút, nếu không được nữa thì mình chỉ có thể vào bí cảnh lăn lộn một phen thôi..."
Tiểu Thánh Tượng cảm thấy hơi đỏ mặt.
Bí cảnh là nơi được tạo ra cho tu hành giả cấp thấp, mà mình đây là đại tu hành giả lại cũng phải đi vào bí cảnh tranh giành cơ duyên với những sinh linh khác, nghĩ thế nào cũng thấy xấu hổ.
"Không sao, chỉ cần hành sự khiêm tốn, không ai biết mình là con trai của Bạch Đế cả."
Tiểu Thánh Tượng suy nghĩ.
Dù nói là vậy, nhưng cậu ta thực sự không làm được chuyện này.
Im lặng hồi lâu.
"Đều không đáng tin, hay là tìm lão cha xin thêm ít đồ vậy, sớm ngày đạt tới đỉnh phong Chí Tôn cảnh rồi hẵng tính chuyện khác."
Tiểu Thánh Tượng thở dài, sau đó xuất phát đi tìm Bạch Đế.
Thanh Hư sơn.
Tình cảnh của Mộc Trường Thọ cũng tương tự như Tiểu Thánh Tượng.
Nhưng Mộc Trường Thọ còn yếu hơn Tiểu Thánh Tượng một chút.
Tu vi của Mộc Trường Thọ chỉ mới là Toái Hư cảnh hậu kỳ, còn cách đỉnh phong một khoảng, huống chi là Chí Tôn cảnh và Bất Hủ cảnh.
Khoảng cách với sư huynh càng lớn, lòng Mộc Trường Thọ càng thêm thất vọng.
Trong mắt cậu, lần này sư huynh trở về không để ý đến mình, chắc chắn cũng là vì tu vi của mình quá yếu, cho nên sư huynh dần dần bắt đầu lờ đi mình.
Như vậy sao được!
Mộc Trường Thọ hít sâu.
Cậu phải để sư huynh biết, mình không hề yếu, mình trong tương lai là người có tư cách sánh vai chiến đấu cùng sư huynh.
"Mạnh lên, mình phải mạnh lên..."
Mộc Trường Thọ gào thét trong lòng.
Góc khuất trong tâm trí, khí đen cuồn cuộn, dần dần xâm lấn thần hồn cậu.
Thời gian trôi qua thật lâu.
Mộc Trường Thọ dần bình tĩnh lại, cầm lấy Thanh Tâm kinh đọc một lúc, lòng trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Khi đọc Thanh Tâm kinh, khí đen trong lòng ngừng hoạt động, tựa như thời gian bị đóng băng vậy.
Mà khi Mộc Trường Thọ ngừng đọc, khí đen lại bắt đầu xao động.
Thanh Tâm kinh đã không thể áp chế được tâm ma trong lòng Mộc Trường Thọ nữa rồi.
Tâm ma dần lớn mạnh, dần dần tăng tốc dung hợp với Mộc Trường Thọ.
Chỉ cần dung hợp hoàn toàn, thì Mộc Trường Thọ sẽ không còn là Mộc Trường Thọ hiện tại nữa.
Cụ thể sẽ xảy ra biến hóa gì, không ai biết được.
Thời gian đang trôi đi.
Mộc Trường Thọ hóa thành nhân thân, ngồi trên đất tu luyện.
Cậu cảm thấy khoảng cách giữa mình và sư huynh quá lớn, hiện tại mình còn chưa có cả tu vi Chí Tôn cảnh.
"Hấp thụ linh khí đất trời thuần túy, tốc độ tiến triển như thế này, thực sự quá chậm..."
Mộc Trường Thọ lầm bầm tự nhủ.
Tốc độ tu luyện này không phải là điều cậu muốn.
"Vậy thì, chỉ có thể tìm một vài bí cảnh lợi hại hơn để rèn luyện bản thân, đồng thời thu thập ít vật tư về luyện hóa..."
Nghĩ đến đây, trên mặt Mộc Trường Thọ dần lộ ra nụ cười.
Sâu trong đồng tử, có những sợi tơ đen nhảy nhót.
Cả người cậu, trở nên có chút khác biệt so với thường ngày.
Không chào hỏi Lộc Tiểu Nguyên đang lĩnh ngộ pháp tắc.
Mộc Trường Thọ thân hình lóe lên, hóa thành một đạo ánh sáng bay về phía xa.
Trong khe núi.
Nhìn ánh sáng lướt qua giữa không trung, Nhị Đản lẩm bẩm: "Tiểu Trường Thọ này định làm gì thế?"
Ma Thanh vừa đấm chân cho Nhị ca vừa đáp: "Chắc là nhóc con muốn ra ngoài rèn luyện một chút."
Nhị Đản khẽ nhướng mày, có chút bất ngờ.
Suy nghĩ một lát, rồi nói: "Ngươi âm thầm theo sau đi, tình trạng thằng nhóc này vốn dĩ đã không đúng rồi, nếu phát hiện có bất thường thì trực tiếp khống chế mang về, đừng để thằng nhóc này xảy ra chuyện."
Ma Thanh sững sờ.
Như vậy thì một thời gian dài sẽ không nhìn thấy Nhị ca nữa rồi.
"Đi mau." Nhị Đản thúc giục.
"Tuân lệnh."
Ma Thanh gật đầu, hóa thành làn khói đen, đuổi theo đạo ánh sáng kia.
Nhị Đản rất tin tưởng Ma Thanh.
Với tu vi Bất Hủ cảnh đỉnh phong cùng sức chiến đấu khủng khiếp của Ma Thanh, bảo vệ Mộc Trường Thọ chắc chắn không có vấn đề gì.
Tuy nhiên...
Nhị Đản ngoáy ngoáy chân.
Tên Ma Thanh này có chút ngốc nghếch, Nhị Đản thật sự sợ tên này sơ suất mà làm hỏng việc lớn.
"Thôi, không nghĩ nữa."
"Dù có xảy ra chuyện ngoài ý muốn, với tu vi của hắn cũng có thể giải quyết được."
Nhị Đản không cân nhắc những thứ này nữa.
Nó - Nhị mỗ - lại bắt đầu bế quan.
Phải biết rằng, áp lực mà Chu Diệp mang lại cho nó là thực sự rất lớn.
Vạn nhất ngày nào đó tên Chu Diệp thối tha ngốc nghếch kia lại đắc tội với đại khủng bố nào đó, sắp bị người ta làm cho ngỏm củ tỏi, thì phải làm sao bây giờ.
Cho nên phải nhanh chóng khôi phục tu vi Đế cảnh, sau đó sau khi Chu Diệp gây chuyện xong xuôi, thì xử lý hậu quả cho Chu Diệp.
Nhị mỗ cảnh giới Đế, cầm Ma đạo Đế binh, căn bản chẳng sợ ai.
Nghĩ đến đây.
Nhị mỗ đang tu luyện trên mặt hiện lên một nụ cười của người cha đầy thân thiết.
Nếu như Chu Diệp biết Nhị Đản coi mình như con trai mà đối đãi, thì chắc chắn Chu mỗ sẽ không vui, muốn treo Nhị Đản lên mà đánh một trận.
Ta coi ngươi là anh em, ngươi lại chỉ muốn làm cha ta.
Thế này thì ngông cuồng quá, nhìn là biết chưa từng trải qua sự "dạy dỗ" của Chu mỗ rồi.
---❊ ❖ ❊---
Phủ đệ Bạch Đế.
"Con muốn ra ngoài rèn luyện!"
Tiểu Thánh Tượng đã quyết định rồi.
Cậu vừa hỏi lão cha mình, không ngờ thực sự có bí cảnh lợi hại cho những đại tu hành giả như bọn họ đi rèn luyện.
Thật là quá tốt.
"Đừng tưởng không có nguy hiểm, trong bí cảnh bọn ta thiết lập đều có đại khủng bố đấy." Bạch Đế nghiêm túc nói.
"Ôi chao, con biết mà."
Tiểu Thánh Tượng xua xua tay.
Biểu cảm này của lão cha nhìn là biết không tin tưởng mình, mình là ai chứ, mình là thiên tài cùng cấp bậc với đại ca, chỉ là tu vi tăng chậm một chút mà thôi.
Xông vào bí cảnh, đối với mình mà nói thì chẳng khác nào trò chơi cả, được chưa.
"Đi đến bí cảnh ở Trung Vực, bí cảnh do Thụ lão thiết lập đều đủ để cho đại tu hành giả Bất Hủ cảnh rèn luyện rồi, con chỉ mới Chí Tôn cảnh sơ kỳ, đến đó mới có áp lực lớn hơn." Bạch Đế nói.
Đồng thời có chút lo lắng.
Đứa con trai đầu óc có vấn đề này của mình, liệu có bị đánh cho một trận tơi bời trong bí cảnh không đây.
"Được, con xuất phát ngay đây."
Tiểu Thánh Tượng xoa tay hầm hè.
Cậu cho rằng, lần rèn luyện này chắc chắn có thể giúp mình đạt được không ít lợi ích.
Còn về nguy hiểm, Tiểu Thánh Tượng không hề nghĩ tới.
Trước đây cậu từng giao thủ với cao thủ trong tộc, chiến tích đó, quả thực là chói lọi quá mà.
Bây giờ cậu đã có danh hiệu Thiết Quyền Vô Địch Tiểu Thánh Tượng, trong lòng bành trướng lắm.
Dù sao cũng từng lấy tu vi Chí Tôn cảnh sơ kỳ mà treo đánh đại tu hành giả Chí Tôn cảnh hậu kỳ!
"Đi đây!"
Tiểu Thánh Tượng biến mất.
Bạch Đế đến cả việc nói cho Tiểu Thánh Tượng biết sự thật cũng không nỡ.
Treo đánh cái gì chứ.
Chẳng qua là thấy cha ngươi là Bạch Đế nên không dám đánh ngươi tơi bời thôi, nếu không thì bây giờ ngươi có khi đang nằm trên giường dưỡng thương rồi.
"Theo sát thằng nhóc thối này, đừng để nó mất mạng."
Bạch Đế xua tay, khẽ nói.
"Rõ."
Trong đại sảnh trống trải vang lên tiếng đáp, theo lời nói dứt, lại khôi phục yên tĩnh.
Bạch Đế ngồi đó, nhắm mắt lại tiếp tục tĩnh tu.
Có quá nhiều thứ, ngài vẫn chưa lĩnh ngộ hết.
---❊ ❖ ❊---
Ba ngày sau.
"Ta có ước mơ to lớn."
Chu Diệp đứng bên vách núi trên đỉnh núi.
Phía sau là cây đào trụi lủi.
Đừng hỏi mấy quả đào căng mọng đi đâu cả, dù sao thì dưới đất cũng chất đống hạt quả rồi.
"Tiếc thật."
Chu Diệp thở dài.
Bây giờ hắn vô cùng nghèo túng, nhẫn không gian tùy thân cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Số vật tư đó, nhiều nhất cũng chỉ có thể cung cấp cho Chu mỗ một phần điểm tích lũy.
Theo suy đoán của hắn, cung cấp xong điểm tích lũy thì vẫn còn thiếu rất nhiều, ít nhất cũng thiếu tầm hai tỷ.
"Để ta tính thử xem..."
Chu Diệp bắt đầu dùng cái mạng nhỏ phân tích tình trạng hiện tại.
Thanh Hư kinh quyển một đã viên mãn, dựa theo tình trạng thiên địa bình thường, linh khí nồng đậm mà tính, một ngày không ăn không ngủ hấp thụ linh khí tu luyện, có thể có khoảng ba mươi triệu điểm tích lũy mới.
So với những tâm pháp tu luyện khác, Thanh Hư kinh quyển một đã vô cùng khủng bố rồi.
Nhưng đối với Chu Diệp mà nói, vẫn còn hơi lực bất tòng tâm.
"Một ngày ba mươi triệu điểm, ít nhất cũng cần hai tháng!"
Chu Diệp hít sâu.
Sao mà chậm thế không biết.
Vắt óc suy nghĩ, cũng không nghĩ ra biện pháp nào có thể nhanh chóng nâng cao tu vi.
Điều này khiến Chu Diệp rất khó chịu.
Lại qua mấy ngày nữa.
Vật tư xem như đã tiêu hao sạch sẽ.
Điểm tích lũy trên bảng điều khiển tuy cực kỳ khủng khiếp, nhưng khoảng cách đến cảnh giới đột phá vẫn còn thiếu một chút.
"Trở ngại đột phá tu vi không phải là vật tư, không phải linh khí đất trời, chẳng phải cái gì cả... mà là nghèo..."
Chu Diệp đau lòng lắm.
Hiện tại toàn thân hắn chỗ nào cũng viết hai chữ "nghèo khó".
"Xem ra, đã đến lúc lừa gạt Lộc Tiểu Nguyên một chút rồi..."
Trong lòng Chu Diệp, đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo.