Ngã Tại Đông Kinh Đương Kiếm Tiên

Lượt đọc: 2376 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 278
Dị trạng ở Bản Thượng thôn

❊ ❊ ❊

Theo lời kể của Hạ Mậu Thánh, Kimura Kazuki cũng đã hiểu rõ lai lịch và công dụng của Tứ Hồn Chi Ngọc.

Tương truyền, tử khí bên trong Tứ Hồn Chi Ngọc chính là do linh hồn của Thúy Tử hóa thành. Là linh hồn thuần khiết nhất thế gian, khối tử khí này có tác dụng trấn áp mọi tà linh, oán linh và yêu quái trên đời.

“Thật đáng tiếc…” Hạ Mậu Thánh nhìn khối Tứ Hồn Chi Ngọc đã hoàn toàn vỡ vụn này, đầy vẻ tiếc nuối.

Nói thật, Tứ Hồn Chi Ngọc là vật trong truyền thuyết, tuy gia tộc có ghi chép lại, nhưng khi ghi chép, dùng từ đều mang thái độ hoài nghi. Thế nên Hạ Mậu Thánh vẫn luôn cho rằng thứ này chỉ là hư cấu. Không ngờ lại có thể nhìn thấy Tứ Hồn Chi Ngọc chân chính tại Vân Đảo Thần Xã.

Chỉ là Tứ Hồn Chi Ngọc này đã bị phá hủy, quan trọng nhất là theo ghi chép, tử khí bên trong Tứ Hồn Chi Ngọc vốn phải là một khối hoàn chỉnh. Nhưng hiện tại tử khí bên trong lại tựa như sợi chỉ mỏng, chảy trôi như con suối nhỏ. Tuy nhìn qua mỹ luân mỹ hoán, nhưng rõ ràng bên ngoài Tứ Hồn Chi Ngọc đã nứt vỡ, tử khí bên trong cũng bị ảnh hưởng theo.

E rằng uy năng của nó sẽ giảm sút đáng kể.

Tuy nhiên dù là thế, viên ngọc trước mắt vẫn là Tứ Hồn Chi Ngọc trong truyền thuyết, không thể xem thường.

Khi cảm thán, Hạ Mậu Thánh nhìn thấy thần sắc trưng cầu ý kiến của Kimura Kazuki, ông vội nói: “Kimura các hạ, vật này do ngài tìm thấy, vậy đương nhiên là của ngài.”

Vừa rồi cả đám người quan sát bên ngoài đầm nước, ngay cả bản thân ông cũng không phát hiện ra dị trạng bên trong đầm sâu. Nhưng Kimura Kazuki lại nhận ra, đủ thấy đối phương khứu giác nhạy bén. Còn về việc xuống nước kiểm tra thì không thể nào. Đầm nước này rõ ràng là dùng để trấn áp Ma thần, không ai biết bên trong sẽ có nguy hiểm gì, đầm nước có bị lây nhiễm hay không, trong tình trạng không biết gì, Hạ Mậu Thánh không thể làm như vậy, cũng sẽ không yêu cầu Kimura Kazuki làm thế.

Kết quả lại không ngờ Kimura Kazuki có thể nhận ra dị trạng dưới đáy đầm. Ông tất nhiên không biết, Kimura Kazuki vô cùng nhạy bén với sự dao động của linh khí. Điều này giống như một người nghèo, đối với tiền bạc là cực kỳ nhạy cảm.

Nắm khối Tứ Hồn Chi Ngọc trong tay, tuy thứ này đã hư hại, nhưng Kimura Kazuki vẫn có thể cảm nhận được một luồng linh khí khổng lồ.

Trước mắt không bàn đến công dụng cụ thể của Tứ Hồn Chi Ngọc này, liệu có đúng như lời Hạ Mậu Thánh nói hay không, chỉ riêng luồng linh khí khổng lồ bên trong này, Kimura Kazuki cũng sẽ không khách sáo với đối phương. Bất kể lần này có giải quyết được chuyện Ma thần hay không, chuyến đi này của hắn đã coi như là lời to rồi.

Sau đó cả đám người liền thăm dò xung quanh đầm nước, Phi Điểu và Nha Y đối với việc Kimura Kazuki có thể lấy được Tứ Hồn Chi Ngọc rõ ràng rất ngưỡng mộ, hai người này coi nơi đây thành chỗ tìm bảo vật, cực kỳ bán mạng. Nhưng hơn một tiếng trôi qua, mỗi một mặt vách tường họ đều sờ qua, ngoại trừ đèn cột ra thì căn bản không có thứ gì khác.

Khi mọi người quay lại thạch ốc, Hạ Mậu Thánh xem giờ, đã là bảy tám giờ tối.

“Đã không có dị trạng gì ở thần xã, hôm nay chúng ta ở lại đây một đêm đi.” Với tình hình hiện tại, Ma thần rõ ràng đã phá vỡ phong ấn bỏ đi rồi, nhưng suốt một năm nay không có tin tức gì về Ma thần, điểm này khiến Hạ Mậu Thánh nghi hoặc.

“Ông ơi, vậy tối nay chúng ta ăn gì?”

Nghe vậy, Hạ Mậu Thánh ngẩn người một lát, nghĩ ngợi rồi chỉ đành bất lực nói: “Chúng ta xuống núi, xem Bản Thượng thôn có quán cơm không vậy.” Tuy nhiên nói ra lời này, chính bản thân ông cũng không tin.

Tuy nhiên, đến nhà người khác xin bát cơm, rồi trả chút tiền, chắc là được.

“Hạ Mậu các hạ… ngài nói xem, Ma thần kia phá vỡ phong ấn, vì sao không đồ sát sạch Bản Thượng thôn?” Kimura Kazuki đứng ở cửa thạch ốc, hắn nhìn về phía dưới núi, ánh mắt mang theo nghi hoặc. Phải biết rằng, chính người dân Bản Thượng thôn đã phong ấn nó, phong ấn này kéo dài hơn một ngàn năm, nếu là mình chắc sẽ phát điên mất, nếu phá được phong ấn, nỗi oán hận trong lòng tuyệt đối sẽ hóa thành động lực giết chóc, không chừa lại một ai ở Bản Thượng thôn.

Nhưng hiện tại Bản Thượng thôn lại bình an vô sự.

“Có lẽ sau khi Ma thần phá vỡ phong ấn, đã kiệt sức rồi chăng?” Phi Điểu ở bên cạnh, cất lời phỏng đoán.

Hạ Mậu Thánh lại không nói gì, ông đi đến bên cạnh Kimura Kazuki, hướng dưới núi nhìn xa, không khỏi ngẩn ra: “Cái này…”

Từ bên cạnh thạch ốc nhìn xuống dưới núi, có thể thu hết cảnh vật Bản Thượng thôn vào tầm mắt.

Mà giờ đây là thời điểm bảy tám giờ tối, theo giờ giấc sinh hoạt của người bình thường, giờ này vẫn chưa đến lúc đi ngủ, thậm chí một số gia đình bây giờ mới là giờ ăn cơm. Nhưng toàn bộ Bản Thượng thôn dưới núi lại một mảnh tối đen, không có bất kỳ ánh đèn nào hiện ra.

Ánh mắt Kimura Kazuki u thâm, hắn vẫn luôn nghĩ, kỳ ngộ kiếp trước của Hạ Mậu Thánh chắc chắn là ở đây, nhưng nhìn từ hiện tại, suốt dọc đường này ngoại trừ Tứ Hồn Chi Ngọc ra thì chẳng thu hoạch được gì. Mà hiện tại Bản Thượng thôn dưới núi, im hơi lặng tiếng, tựa như một ngôi làng chết, khiến người ta kinh hãi lại nghi hoặc.

Xuân Ương, Phi Điểu và Nha Y ba người cũng tò mò đi qua nhìn. Tuy thị lực của họ chỉ có thể nhìn thấy một mảnh tối đen.

Nhưng một mảnh tối đen cũng đủ để khiến họ nghi hoặc, dù sao nơi này có thể nhìn xuống toàn bộ Bản Thượng thôn.

“Có nên xuống núi xem thử không?” Kimura Kazuki nhìn Hạ Mậu Thánh, kỳ ngộ kiếp trước của đối phương xác suất lớn là ở đây, vậy suy nghĩ của đối phương rất có khả năng quyết định tình hình chuỗi sự việc tiếp theo.

“Trước đừng manh động đã.” Hạ Mậu Thánh do dự một hồi, cuối cùng đưa ra quyết định.

Kimura Kazuki không lời nào để nói, theo ý của hắn là xuống núi xem tình hình, nhưng rõ ràng Hạ Mậu Thánh không có ý định này.

Hắn nhìn Phi Điểu và Nha Y, rõ ràng điều Hạ Mậu Thánh lo lắng hẳn là cháu trai và cháu gái mình. Hắn nhìn sang Xuân Ương bên cạnh, im lặng một lát sau đó gật đầu: “Được.”

Bản Thượng thôn dưới núi vào ban đêm quả thực có chút quỷ dị.

Nửa đêm, khi mọi người đều đã nghỉ ngơi, Kimura Kazuki đang ngồi xếp bằng trên sập, đột nhiên mở mắt.

“Kimura các hạ…” giây tiếp theo, hắn liền nghe thấy tiếng Hạ Mậu Thánh khẽ gọi ngoài cửa.

Nhìn thoáng qua Xuân Ương đang nằm trên giường bên cạnh, hắn đứng dậy, không tiếng động đi tới cửa, nhẹ nhàng mở cửa nhìn Hạ Mậu Thánh.

“Chúng ta xuống núi xem tình hình thế nào.”

“Được!” Sau khi đồng ý, Kimura Kazuki lấy ra một tấm phù lục, nhẹ nhàng tung lên không trung, giây tiếp theo, phù lục hóa quang, một đạo màn chắn trong suốt bao phủ toàn bộ Vân Đảo Thần Xã.

“Đây là…” Hạ Mậu Thánh kinh ngạc. Tấm phù lục này ông chưa từng thấy bao giờ.

“Cảnh Linh Phù.” Kimura Kazuki khẽ nói, “Chỉ cần có người bước vào Vân Đảo Thần Xã, sẽ phát ra tiếng báo động lớn. Ngoài ra cũng có tác dụng phòng hộ, cho dù là tu sĩ bình thường, muốn tiến vào Vân Đảo Thần Xã cũng nên cần một thời gian.”

“Hóa ra là vậy.” Hạ Mậu Thánh gật đầu, sau đó ông cũng giải thích: “Trước đó không xuống núi là vì cháu gái và cháu trai của ta. Người già rồi hay chần chừ do dự, mong Kimura các hạ đừng trách.”

Kimura Kazuki gật đầu, hắn có thể đoán được.

Sau đó hai người liền xuống núi, rất nhanh hai người đã đến Bản Thượng thôn.

Vừa xuống núi liền phát hiện ra điều khác thường.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:255
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.