Nghe Đường Vũ kể tiếp những tình tiết sau đó, Hàn Đằng và đám người nghe mà thấy vô cùng đã nghiền.
Đặc biệt là khả năng ăn nói của Đường Vũ rất tốt, kể chuyện sống động như thật, nghe còn sướng hơn là tự đọc văn bản phần sau của Lộc Đỉnh Ký.
"Được rồi, hôm nay cứ đến đây thôi!" Đường Vũ kể một hồi, trạng thái cũng đã khôi phục kha khá.
"Cái này..."
Lúc này, trong lòng Hàn Đằng bắt đầu băn khoăn, vị Thái tử gia này rốt cuộc có nên giết hay không?
Nếu giết rồi thì sau này ai viết tiếp Lộc Đỉnh Ký cho bọn họ nghe đây, còn nếu không giết thì biết ăn nói sao với Đại hoàng tử?
Ngay lúc Hàn Đằng đang do dự không quyết, Đường Vũ vỗ vỗ vai hắn nói: "Hay là sau này ngươi đi theo ta đi?"
"A? Đi theo Thái tử gia ngài sao?" Hàn Đằng kinh ngạc hỏi.
"Cái gì? Ba vạn lượng?" Hàn Đằng càng thêm kinh ngạc.
Đường Vũ gật đầu: "Đúng, ba vạn lượng. Tuy có hơi khác biệt so với ba mươi vạn lượng đã nói lúc trước, nhưng cũng không ít đâu. Quan trọng nhất là, đi theo ta, ta đảm bảo ngươi được ăn sung mặc sướng, sau này không cần phải khổ sở như vậy nữa!"
"Thái tử gia, lời này là thật sao?" Hàn Đằng bắt đầu dao động.
Hắn đi theo Đại hoàng tử Đường Long chưa bao giờ được lợi lộc gì, ai mà ngờ Đường Vũ chớp mắt đã hứa cho hắn ba vạn lượng bạc.
Ba vạn lượng không phải là con số nhỏ, nếu có ba vạn lượng bạc, hắn lập tức có thể chen chân vào hàng ngũ quyền quý kinh thành.
Ba mươi vạn lượng bạc Đường Vũ nói lúc trước hắn không dám mơ tưởng, nhưng Đường Vũ có thể cho hắn ba vạn lượng, đó cũng là điều hắn trước kia không dám nghĩ tới.
Đường Vũ trịnh trọng nói: "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy! Lời này, là thật!"
Tuy tối nay Hàn Đằng truy sát hắn, khiến hắn suýt chút nữa mất mạng, nhưng chỉ cần Hàn Đằng sau này theo hắn, hắn nguyện không tính toán hiềm khích cũ.
Dù sao thì đám lưu manh côn đồ như Hàn Đằng cũng có chút bản lĩnh trong kinh thành, vài ngày nữa không chừng Ninh Uyển Nhi sẽ mở sòng mạt chược, đến lúc đó chắc chắn sẽ có kẻ đỏ mắt mà đến phá quán, khi ấy, đám người Hàn Đằng xuất hiện, vừa hay có thể trấn áp bọn chúng.
"Vậy được, Thái tử gia, ta đồng ý với ngài, từ nay về sau, ta là người của ngài. Chỉ cần Thái tử gia cần, ngài bảo ta hướng đông ta tuyệt không dám hướng tây, ngài bảo ta đánh chó ta tuyệt không đuổi gà!" Hàn Đằng vỗ ngực cam đoan.
Hắn là một bá chủ ở phía đông thành, lăn lộn bao nhiêu năm nay vì cái gì? Chẳng phải vì vinh hoa phú quý sao!
Chỉ cần Đường Vũ có thể cho hắn vinh hoa phú quý, theo Đường Vũ vẫn hơn là theo Đường Long chứ?
Đường Vũ mừng rỡ nói: "Tốt! Có Hàn lão ca giúp đỡ, ta như hổ thêm cánh! Không biết kẻ tối nay sai Hàn lão ca tới giết ta rốt cuộc là ai?"
"Là Đại hoàng tử Đường Long!" Hàn Đằng không chút do dự trả lời.
Hiện giờ hắn đã quy thuận Đường Vũ, để nhanh chóng lấy được sự tin tưởng của Đường Vũ, hắn không hề chần chừ mà bán đứng Đường Long ngay lập tức.
Nếu để Đường Long biết Hàn Đằng bán đứng mình nhanh như vậy, hắn chắc chắn sẽ tức đến hộc máu.
Biết được kẻ đứng sau màn là Đường Long, Đường Vũ mắng nhiếc: "Mẹ nó, ta biết ngay là tên khốn Đường Long này mà!"
Khi bị truy sát, Đường Vũ đã biết, kẻ đứng sau không phải Đường Long thì là Đường Thư Hằng, chỉ là hắn không ngờ lần này người ám hại mình lại là Đại hoàng tử Đường Long.
Đồng thời, Đường Vũ cũng không khỏi cảm thán, "có tiền có thể sai khiến quỷ thần", câu này quả nhiên không sai chút nào, chớp mắt cái hắn đã lôi kéo được đám người Hàn Đằng về phe mình.
"Đúng rồi, ngươi tên là gì?" Đường Vũ đứng dậy nhìn về phía tên côn đồ vừa rồi nhắm vào mình.
Tên côn đồ này sợ đến run lẩy bẩy, hắn run rẩy giọng nói: "Bẩm Thái tử điện hạ, tiểu... tiểu nhân tên là Hách Kiến!"
"Hách Kiến?"
Nghe vậy, Đường Vũ cạn lời nói: "Người như tên gọi, quả nhiên là 'hảo tiện' (rất hèn hạ)!"
Dưới sự hộ tống của đám người Hàn Đằng, Đường Vũ nhanh chóng trở về Đông cung.
Vừa về đến Đông cung, Đường Vũ kinh ngạc phát hiện, Tiêu Ngọc Thục không thấy đâu nữa.