Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 5038 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41
Cái chết của Trưởng lão Đường

❊ ❊ ❊

Ầm ầm!

Mặt đất lại rung chuyển, dao động lực lượng địa mạch hùng hồn vô song từ dưới lòng đất lan tỏa ra, ngay sau đó, một đạo hắc quang hùng hậu xông thẳng lên trời từ trung tâm, tựa như một cây cột trời đen kịt, chống đỡ cả vòm trời.

"Địa Mạch Chi Triều sắp kết thúc rồi." Đám người trên mặt đất đồng loạt ưỡn thẳng lưng, thân hình trở nên thẳng tắp, đôi mắt bắn ra tinh mang cuồn cuộn, chăm chú nhìn vào cột sáng hắc quang kia, không chớp mắt.

Địa Mạch Chi Triều sắp kết thúc, đồng nghĩa với việc những người tiến vào thế giới dưới lòng đất cũng sắp đi ra.

Ngay sau đó, theo cột sáng hắc quang xông thẳng lên trời, từng bóng người xông ra khỏi mặt đất, rồi tách khỏi cột sáng, lướt nhanh giữa không trung, liếc mắt nhìn rõ bốn phía, rồi nhanh chóng bay về phía trận doanh của mình.

Trần Tông cũng theo cột sáng hắc quang kia xông ra khỏi mặt đất, thấy được vị trí của Đường Diệu Hà và những người khác, thân hình vươn ra, phóng đi như chim ưng vỗ cánh trên bầu trời, đáp xuống trước mặt Trưởng lão Đường Diệu Hà và những người khác.

Trưởng lão Đường Diệu Hà cùng mọi người đồng loạt dán mắt lên người Trần Tông, tinh mang lóe lên vô cùng sắc bén như mũi kiếm, khiến toàn thân Trần Tông căng cứng.

Nhưng khí tức trên người Trần Tông hoàn toàn thu liễm, rất khó để nhìn ra tu vi.

"Trần Tông, tu vi của con..." Trưởng lão Đường Diệu Hà không kìm được cất tiếng, vừa tò mò lại vừa mong đợi.

"Địa Linh." Trần Tông truyền âm trả lời.

Thân hình Trưởng lão Đường Diệu Hà chợt run lên, một tia cuồng hỉ và chấn động thoáng qua trên khuôn mặt.

Trước khi vào, tu vi của Trần Tông chỉ là Nhân Cực Cảnh cửu trọng cực hạn mà thôi, hiện tại vậy mà đã đạt đến Địa Linh Cảnh, người chưa từng làm được bước này sẽ không biết được sự gian nan trong đó.

Dường như từ Nhân Cực Cảnh cửu trọng cực hạn đến Địa Linh Cảnh chỉ cách nhau một đường, nhưng trong đó lại phải trải qua Ngụy Địa Linh Cảnh, mỗi một quá trình đều cần lượng lớn lực lượng địa mạch, đột phá, nói thì dễ, làm lại rất khó khăn.

Không chút thay đổi sắc mặt, Trưởng lão Đường Diệu Hà che chở Trần Tông vào sau lưng, mấy vị Thiên Huyền Cảnh khác lập tức hiểu ra, khẽ di chuyển bước chân, bảo vệ Trần Tông ở phía sau.

Càng ngày càng có nhiều người theo hắc quang xông ra khỏi mặt đất, cuối cùng, khi hắc quang kia rót ngược vào lòng đất, cửa hang thông thẳng xuống lòng đất cũng đóng lại, dù là cường giả Phong Đế cũng không thể đánh vỡ.

Lúc vào, tổng cộng là ba mươi chín người, nhưng hiện tại, chỉ còn mười chín người sống sót trở về.

Ma Thiên Hội chín người còn lại năm người, Cực Thiên Hội bảy người còn lại bốn người, còn ba đại Kiếm đạo thế gia và Thiên Cực Kiếm Tông, Vô Nhai Kiếm Tông, mỗi bên còn lại hai người.

Tổn thất như vậy, không thể bảo là không nặng nề.

Nhưng những người sống sót, ai nấy đều tu vi tiến bộ vượt bậc, cũng đã nhận được Địa Mạch Chi Thạch, coi như thu hoạch phong phú.

"Trưởng lão Đường, Trần Tông cướp đoạt cơ duyên của ta." Phương Tử Nghiệp cũng còn sống, trực tiếp nói với Trưởng lão Đường Diệu Hà.

Lập tức, từng ánh mắt đều đổ dồn lên khuôn mặt Trần Tông.

Cướp đoạt cơ duyên của người khác, nói ra thì cũng là chuyện hết sức bình thường, nhưng bị nói ra ngoài thì lại không lọt tai chút nào, nhất là cướp đoạt cơ duyên của đồng môn, càng khiến người ta khinh bỉ.

"Ngươi và ta cùng phát hiện Địa Mạch Chi Tuyền, thực lực không bằng ta thì lui ra, sao gọi là cướp đoạt?" Trần Tông lại thần sắc bình thản, không chút hoảng loạn, từ tốn nói.

Sắc mặt Phương Tử Nghiệp thay đổi, ẩn hiện màu xanh, bởi vì những gì Trần Tông nói là sự thật.

Thấy sắc mặt của hai người Trần Tông và Phương Tử Nghiệp, Trưởng lão Đường Diệu Hà và những người khác đâu còn không nhận ra ai nói lời chân thật hơn, tức thì sắc mặt không vui nhìn Phương Tử Nghiệp một cái: "Được rồi, chuyện này đừng nhắc lại nữa."

Trần Tông tự nhiên sẽ không nắm chặt lấy chuyện này không buông, như vậy có vẻ tâm địa hẹp hòi, Phương Tử Nghiệp bị cảnh cáo, tuy trong lòng thầm tức giận không thôi, nhưng cũng không dám nhắc lại nữa, chỉ là thầm ghi hận Trần Tông trong lòng, ngày sau nếu có cơ hội, chưa biết chừng sẽ triển khai báo thù.

Một tia hận ý xẹt qua đáy mắt Phương Tử Nghiệp cũng đã bị Trần Tông nhìn thấy, Trần Tông thần sắc không đổi, như thể không hề hay biết, trong lòng lại sớm đã có quyết định, nếu đối phương thực sự không biết điều mà muốn báo thù mình, thì chỉ có một con đường chết.

"Đi." Trưởng lão Đường Diệu Hà nói, lập tử thả ra phi hành linh khí, muốn mọi người tiến vào trong phi hành linh khí để rời khỏi nơi này.

Dù sao Địa Mạch Chi Triều đã kết thúc, mọi người đều có thu hoạch, việc cấp bách là rời đi trước, sau khi quay về rồi sẽ bàn bạc kỹ lưỡng về quá trình chuyến đi này v.v...

Đột nhiên, một trận sát cơ lạnh thấu xương ập tới như thác lũ từ trên trời, khiến mọi người biến sắc.

Chỉ thấy một đạo huyết hồng đao quang bá đạo vô song chém rách bầu trời, mang theo sát cơ cực hạn, chém về phía đám người Cực Thiên Hội, nhát đao này khiến trời đất ảm đạm, đao áp khủng bố thậm chí còn cắt qua mặt đất cứng rắn, để lại một vết đao dài.

Dưới đao áp của nhát đao này, Trần Tông và mọi người có cảm giác ngày tận thế đã đến, cái chết cận kề, uy áp đáng sợ tột cùng khiến thân thể không thể cử động, tựa như bầu trời và mặt đất đồng thời ép xuống, hóa thành đại đao bổ chém, muốn nghiền nát thành tro bụi.

Trưởng lão Đường Diệu Hà và mấy vị cường giả Thiên Huyền Cảnh cũng sắc mặt biến đổi, kinh hãi không thôi.

Xuất thủ rồi!

Cuồng Quỷ thực sự đã ra tay.

Lý do Trưởng lão Đường Diệu Hà phải vội vàng rời đi như vậy, chính là lo lắng Cuồng Quỷ của Ma Thiên Hội sẽ ra tay, không ngờ vẫn chậm một bước.

"Các ngươi đi trước." Trưởng lão Đường Diệu Hà bộc phát khí tức mạnh mẽ vô song, lực lượng địa mạch và lực lượng thiên mạch gia thân, ông đã quyết định, một mình chống lại Cuồng Quỷ, tranh thủ thời gian cho những người còn lại của Cực Thiên Hội rời khỏi nơi này.

Mấy vị Thiên Huyền Cảnh cũng hiểu điểm này, lập tức bộc phát toàn lực, mang theo Trần Tông và mấy người khác nhanh chóng xông vào trong phi hành linh khí mây trắng kia, lập tức khởi động phi hành linh khí, nhanh chóng bay lên.

"Phá!"

Trưởng lão Đường Diệu Hà râu tóc dựng đứng, toàn thân lực lượng trong phút chốc bộc phát ra, hóa thành một đạo kiếm quang bàng bạc vô song phá không giết ra, oanh kích vào đạo huyết sắc đao quang khủng bố kia.

Tại Minh Kiếm Châu, luyện kiếm thành phong trào, nhưng không phải ai cũng luyện kiếm, như Cuồng Quỷ kia, liền không luyện kiếm, mà luyện đao, bởi vì hắn có được một môn đao đạo truyền thừa mạnh mẽ bên ngoài Minh Kiếm Châu, đao đạo truyền thừa này cũng tạo nên danh hiệu Cuồng Quỷ.

Phỉ Minh Ngục và Quỷ Đao kia ở mức độ nào đó, cũng là chịu ảnh hưởng của Cuồng Quỷ mà luyện đao.

Thậm chí, Phỉ Minh Ngục kia thực chất chính là đồ đệ của Cuồng Quỷ.

Phỉ Minh Ngục không ra, tự nhiên là đã chết bên trong, điều này khiến Cuồng Quỷ giận dữ, cũng là một trong những lý do khiến hắn trực tiếp ra tay, lý do khác tự nhiên là muốn làm suy yếu lực lượng của Cực Thiên Hội, tốt nhất là giết sạch, cướp đoạt toàn bộ Địa Mạch Chi Thạch mà mấy người Cực Thiên Hội có được trong Địa Mạch Chi Triều.

Còn việc mở miệng đe dọa đối phương chủ động giao ra trước ư, Cuồng Quỷ hắn chưa bao giờ làm chuyện như vậy, muốn thì cứ trực tiếp ra tay giết rồi lấy đi.

Một tiếng ầm vang, một kiếm mà Trưởng lão Đường Diệu Hà bổ ra tức thì bị huyết sắc đao quang kia đánh nát, huyết sắc đao quang thế như chẻ tre, mang theo sát ý cuồng bạo vô cùng, chém giết tới.

Tiếp đó, đạo huyết sắc đao quang thứ hai phá không vọt lên, giết về phía phi hành linh khí mây trắng, trực tiếp bổ một đao lên phi hành linh khí mây trắng, khiến lực lượng phòng hộ bên ngoài phi hành linh khí mây trắng rung chuyển không thôi, gần như sắp tan vỡ.

Trong phi hành linh khí mây trắng, thân hình Trần Tông và mọi người cũng theo đó rung lắc không thôi, ai nấy sắc mặt nghiêm trọng, nhìn qua phi hành linh khí thấy phía dưới, không thấy bóng người, chỉ có một đạo huyết sắc đao quang xé rách trời đất, sau khi chém nát một đạo kiếm quang, thế như chẻ tre oanh sát đi.

Trong phi hành linh khí, mấy vị cường giả Thiên Huyền Cảnh của Cực Thiên Hội sắc mặt bi thương, họ rất rõ, Trưởng lão Đường Diệu Hà căn bản không phải là đối thủ của Cuồng Quỷ, hiện tại lại cứng rắn ở lại đối kháng Cuồng Quỷ, mục đích chính là để cho bản thân những người này an toàn thoát thân.

Phi hành linh khí bay càng cao, tốc độ cũng càng nhanh, Trần Tông và mọi người chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ trận chiến kịch liệt phía dưới, sự va chạm hết lần này tới lần khác giữa huyết sắc đao quang và tử sắc kiếm quang, mỗi một lần tử sắc kiếm quang đều bị đánh nát, hoàn toàn không phải đối thủ.

"Cuồng Quỷ, lão phu cho dù có chết, cũng phải kéo ngươi đệm lưng." Tiếng gầm thét của Trưởng lão Đường Diệu Hà đột nhiên vang vọng trời đất, tựa như tiếng sấm nổ vang.

Một tiếng ầm vang, tử sắc quang mang đột nhiên nổ tung, tựa như một đóa sen tím nở rộ, bao phủ phạm vi mấy ngàn mét, nơi đi qua, tất cả mọi thứ đều bị phá hủy dưới đóa sen tử sắc kiếm quang nở rộ này, hóa thành tro bụi.

Đạo huyết sắc đao quang bá đạo cuồng bạo vô song kia cũng trong phút chốc bị oanh nát.

Cảnh tượng này, như khắc sâu, in lại trong lòng Trần Tông và mọi người, trong lòng không kìm được trào dâng một nỗi bi thương, đôi mắt cay xè.

Họ đều biết, Trưởng lão Đường Diệu Hà đã chết.

Chỉ hy vọng Cuồng Quỷ cũng sẽ chết.

Đóa sen tử quang nở rộ chính là sự chói lọi cuối cùng của sinh mệnh Trưởng lão Đường Diệu Hà, mọi người đều trợn to mắt nhìn, khi tử quang tan hết, chỉ thấy một vệt huyết sắc khí diễm cháy hừng hực không ngừng, đó, chính là Cuồng Quỷ.

"Vậy mà không chết!" Trong phi hành linh khí mây trắng, mấy vị Thiên Huyền Cảnh nhìn thấy càng rõ ràng hơn, khi kinh hãi, lại hận ý tràn trề, vô thức nắm chặt hai nắm đấm, hận không thể lao xuống ngay lúc này, oanh sát Cuồng Quỷ.

Chỉ là, không ai động đậy, vì họ đều biết, thực lực của mình so với Cuồng Quỷ, chênh lệch quá lớn, lao xuống không những không giết được Cuồng Quỷ, ngược lại còn bị Cuồng Quỷ giết chết.

"Các ngươi nhớ kỹ, một ngày nào đó, khi có đủ thực lực, phải giết chết Cuồng Quỷ kia, báo thù rửa hận cho Trưởng lão Đường Diệu Hà." Một vị cường giả Thiên Huyền Cảnh căm hận nói.

Trần Tông không trả lời, nhưng lại nắm chặt hai nắm đấm, dưới đáy mắt có một tia sát cơ xẹt qua, rồi chôn sâu xuống.

Cuồng Quỷ!

Hai chữ này, tức thì bị Trần Tông khắc cốt ghi tâm, như in dấu, lấy sát niệm phú cho nó.

Nói ra thì, Trưởng lão Đường Diệu Hà và mình, thực ra không có giao tình gì, chỉ là dẫn mình và mọi người đến đây, không ngờ cuối cùng lại hy sinh tính mạng của mình để bảo vệ cho mình và mọi người có thể an toàn thoát thân.

Một vị cường giả Thiên Huyền Cảnh hậu kỳ, từ lúc tu luyện đến nay, không biết đã trải qua bao nhiêu gian khổ trắc trở, không biết đã tiêu tốn bao nhiêu thời gian và tinh lực, công thành danh toại, là tôn vị trưởng lão của Cực Thiên Hội, địa vị cao quý quyền lực lớn, thực lực lại cực kỳ mạnh mẽ, vậy mà lại hy sinh tính mạng của mình vì mình và mọi người, mang đến cho Trần Tông sự xúc động cực lớn, cũng khiến Trần Tông vô cùng cảm kích.

Ơn cứu mạng nặng hơn trời.

"Trưởng lão Đường, ngày sau, ta nhất định chém Cuồng Quỷ tế người." Trần Tông thầm nói, lấy đó lập thệ.

Nhất định phải chém Cuồng Quỷ!

Trên mặt đất, Cuồng Quỷ toàn thân huyết diễm ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhìn chằm chằm vào phi hành linh khí đã hóa thành một điểm nhỏ, chỉ cảm thấy một tia sát ý vô hình vô ảnh vây quanh người mình, sát cơ này rất yếu, nhưng lại khiến Cuồng Quỷ có cảm giác dựng tóc gáy, tựa như trong phi hành linh khí kia, có người có thể uy hiếp đến mình.

Ngay sau đó, Cuồng Quỷ nhếch miệng cười, hai chân mạnh mẽ giậm mạnh xuống đất, một tiếng ầm vang, mặt đất rung chuyển không thôi, dưới sự oanh kích của lực lượng đáng sợ, trong phút chốc sụp đổ, lại có một luồng lực lượng mạnh mẽ va chạm, khiến thân thể Cuồng Quỷ trong nháy mắt xông lên trời, với tốc độ kinh người đuổi theo phi hành linh khí mây trắng.

Có uy hiếp, thì phải trừ khử sớm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:649
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.