Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 10305 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Săn giết Thần Tượng Chi Vương (Phần 2)

❊ ❊ ❊

Cao thủ phổ thông, cao thủ tinh nhuệ, cao thủ đỉnh tiêm và siêu cấp cao thủ có quan hệ trực tiếp với giai đoạn ngưng luyện của Thần Tượng Chi Khu.

Mức độ ngưng luyện của Thần Tượng Chi Khu giai đoạn thứ nhất tương ứng với cao thủ phổ thông, cứ thế suy ra, giai đoạn thứ hai tương ứng với cao thủ tinh nhuệ, giai đoạn thứ ba tương ứng với cao thủ đỉnh tiêm, còn giai đoạn thứ tư tương ứng với siêu cấp cao thủ.

Tất nhiên, đây chỉ là sự tương ứng mà thôi, không phải tuyệt đối. Ví dụ như Trần Tông, khi Thần Tượng Chi Khu mới ở giai đoạn thứ nhất, đã có thể đơn độc săn giết Bách Trượng Thần Tượng, đó là tầng thứ của cao thủ tinh nhuệ.

Vì sao lại như vậy?

Bởi vì Đại Đạo kiếm thuật của Trần Tông đã đạt đến cảnh giới viên mãn, trong vô hình khiến cho mỗi một kiếm của hắn uy năng cực mạnh, càng nắm giữ Đại Đạo tuyệt học, càng thêm đáng sợ.

Như vậy, Trần Tông mới có thể ở giai đoạn thứ hai của ngưng luyện Thần Tượng Chi Khu, sở hữu thực lực của cao thủ đỉnh tiêm.

Hiện tại, Luyện Thể Thần Tượng của Trần Tông đã ngưng luyện đến giai đoạn thứ ba, xét về Thần Tượng chi lực mà nói, đã thực sự đạt đến tầng thứ cao thủ đỉnh tiêm. Vậy nếu phối hợp với một thân kiếm thuật, liệu có phải đã sở hữu thực lực của siêu cấp cao thủ hay không?

Vẫn chưa.

Trận chiến với Tam Thành Từ khiến Trần Tông nhận thức được sự cường hoành của siêu cấp cao thủ, không chỉ là Thần Tượng Chi Khu ngưng luyện đến giai đoạn thứ tư, mà còn nắm giữ Đại Đạo võ học cảnh giới viên mãn cùng với Đại Đạo tuyệt học.

Vậy tính ra, thực lực hiện tại của hắn nên ở mức khá nổi bật trong tầng thứ đỉnh tiêm, khá gần với tầng thứ siêu cấp cao thủ.

Minh Quang Uyên!

Đây là một nơi hiểm địa thuộc tầng Siêu Cực Cảnh của Thần Tượng bí cảnh, cũng là nơi tụ tập của Chư Thiên Thần Tượng.

Trong Minh Quang Uyên không chỉ có Bách Trượng Thần Tượng cư ngụ, mà còn có Lưỡng Bách Trượng Thần Tượng, thậm chí còn có cả Tam Bách Trượng Thần Tượng, là một nơi vô cùng hỗn loạn. Thông thường, tu luyện giả cũng không mấy mặn mà với việc tiến vào nơi này.

Bởi vì Minh Quang Uyên phức tạp và hỗn loạn, không có sự phân chia rõ ràng như Lợi Nhận Sơn hay Bàn Long Cốc, nơi mà các Thần Tượng đều có địa bàn riêng. Ở Minh Quang Uyên, chỉ số ít Thần Tượng mới có địa bàn riêng, đa số Chư Thiên Thần Tượng đều đi lang thang khắp nơi.

Ví dụ như khi ngươi tiến vào Minh Quang Uyên đang săn giết Bách Trượng Thần Tượng, rất có thể sẽ gặp phải Lưỡng Bách Trượng, thậm chí là Tam Bách Trượng Thần Tượng. Có khả năng khi ngươi đang săn giết Tam Bách Trượng Thần Tượng, lại gặp phải không chỉ một tôn Tam Bách Trượng Thần Tượng, từ đó bị vây đánh.

Chỉ có những đoàn đội đỉnh tiêm mới đi vào Minh Quang Uyên săn giết, nếu không, thu hoạch sẽ không xứng với công sức bỏ ra.

Trần Tông đi đến bên ngoài Minh Quang Uyên.

"Ngươi chính là Thất Tịch mới tới sao?" Một nữ tử mặc khẩn thân bì giáp có ánh mắt sắc bén, quét nhìn một cái, thấy Thất Tuyệt Võ lệnh bài đeo bên hông Trần Tông có chữ số bảy, liền mở miệng hỏi.

Trần Tông gật đầu, ánh mắt cũng quét qua bên hông nữ tử này, cũng có một khối Thất Tuyệt Võ lệnh bài, chữ số phía trên là năm, đại diện cho việc nữ tử này chính là Đệ Ngũ Tịch của Thất Tuyệt Võ.

Bên cạnh nữ tử đó còn có một người khác, là một trung niên nam tử, cũng có Thất Tuyệt Võ lệnh bài, chữ số phía trên là ba, chính là Đệ Tam Tịch của Thất Tuyệt Võ.

Hiện tại, Đệ Nhất Tịch vẫn chưa tới, những người đến trước là Đệ Tam Tịch, Đệ Ngũ Tịch và Trần Tông – vị Đệ Thất Tịch mới.

Người trung niên đó sau khi quan sát một chút, liền chủ động mở miệng chào hỏi.

Đệ Tam Tịch tên là Lăng Phương, Đệ Ngũ Tịch tên là Vong Sơ, họ đến từ các Cương Vũ khác nhau. Hai người họ trước đó đã quen biết nhau, dù sao thời gian gia nhập Thất Tuyệt Võ cũng khá dài. Trần Tông thì là người mới, tuy gia nhập đã được một thời gian, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn gặp mặt các thành viên khác của Thất Tuyệt Võ.

Đã cùng là thành viên Thất Tuyệt Võ, không gặp thì thôi, nếu đã gặp mặt thì đương nhiên phải làm quen một phen. Đặc biệt là người trung niên kia khá giỏi giao tiếp, chỉ vài ba câu là đã bắt đầu thân thiết.

Không lâu sau, lại có người chạy đến, là Đệ Lục Tịch Thiên Kỳ.

"Chào mọi người nha." Thiên Kỳ có tính cách khá hoạt bát, lập tức lên tiếng chào hỏi. Ánh mắt hắn đảo qua, nhìn thấy bộ kiếm giáp màu xanh nhạt trên người Trần Tông: "Trần Tông lão đệ, ngươi cũng tới rồi à? Không tệ, còn lấy được Thần Tượng Thiên Giáp nữa."

Lúc đó, là hắn mời Trần Tông gia nhập Thất Tuyệt Võ, ở mức độ nào đó, quan hệ sẽ sâu hơn một chút.

Vừa chờ đợi vừa tán gẫu, chờ mãi chờ mãi, cuối cùng, lại có người chạy đến.

Người đến, một thân khải giáp màu đen đỏ, tay cầm một cây trường thương màu đen, mũi thương tràn ngập từng tia hồng mang.

Bên hông hắn treo Thất Tuyệt Võ lệnh bài, chữ số phía trên là một.

Đệ Nhất Tịch!

Siêu cấp cao thủ duy nhất còn tồn tại trong Thất Tuyệt Võ hiện nay, cũng là người khởi xướng cuộc săn giết Thần Tượng Chi Vương lần này.

"Các ngươi đều tới rồi." Đệ Nhất Tịch tên là Ba Cốc, khi nhìn thấy Trần Tông và bốn người, hắn khẽ gật đầu, thần sắc có chút đạm mạc: "Đã vậy thì đi theo ta."

"Không đợi Đệ Nhị Tịch và Đệ Tứ Tịch sao?" Thiên Kỳ hỏi.

"Bọn họ có chuyện khác không đến được." Ba Cốc đáp lại, xách trường thương, sải bước lớn đi vào trong Minh Quang Uyên.

Vì Đệ Nhị Tịch và Đệ Tứ Tịch không tới được, nên cuộc hành động chỉ có năm người này.

Một tổ hợp gồm một siêu cấp cao thủ và bốn cao thủ đỉnh tiêm. Trần Tông cũng chú ý tới, ngoại trừ bản thân mình ra, bốn vị Tịch kia đều mang theo Thần Tượng Thiên Binh và Thần Tượng Thiên Giáp trên người, thực lực phi thường.

Tổ hợp như vậy, cũng không biết có thể săn giết cái gọi là Thần Tượng Chi Vương đó hay không.

Trần Tông vẫn rất tò mò.

Xem ra, Thần Tượng Chi Vương đó dường như chính là ở trong Minh Quang Uyên.

Tuy nhiên từ xưa tới nay, nơi Thần Tượng Chi Vương xuất hiện nhiều nhất cũng chính là Minh Quang Uyên.

Tiến sâu vào!

Tiến sâu vào một cách nhanh chóng. Trên đường đi, Trần Tông cùng bốn vị Tịch đều theo sát Đệ Nhất Tịch Ba Cốc tiến vào Minh Quang Uyên. Dọc đường nếu gặp phải Chư Thiên Thần Tượng, nếu là cấp bậc Bách Trượng thì không để ý tới, vì Bách Trượng Thần Tượng đối với bọn họ mà nói quá yếu, cho dù giết chết cũng chẳng nhận được lợi ích gì.

Cho dù là Lưỡng Bách Trượng Thần Tượng, bọn họ cũng sẽ không để ý tới, đạo lý là như nhau.

Tất nhiên, với tốc độ cao siêu như vậy, dù là Lưỡng Bách Trượng Thần Tượng cũng không thể đuổi theo năm người Trần Tông.

Không lâu sau, gặp phải một đầu Tam Bách Trượng Thần Tượng.

Tam Bách Trượng Thần Tượng thì hoàn toàn khác biệt. Thân thể to lớn cực độ kia tỏa ra làn sóng khí tức cường hoành vô song, hùng hồn vô cùng, mạnh mẽ đến mức cho dù là siêu cấp cao thủ như Đệ Nhất Tịch Ba Cốc cũng không thể coi thường.

"Giết nó!" Ba Cốc lên tiếng.

Trần Tông cũng thấy Ba Cốc ra tay, trường thương khẽ rung lên, hóa thành một đạo cường quang đen kịt trong nháy mắt phá không oanh sát ra. Uy thế kinh người tột độ, rõ ràng là Đại Đạo Thương Thuật, hơn nữa còn là Đại Đạo Thương Thuật ở cảnh giới viên mãn.

Ngay sau đó, bốn người còn lại cũng theo đó ra tay, lần lượt giết hướng Tam Bách Trượng Thần Tượng kia.

Không phải Ba Cốc không thể đơn độc săn giết nó, mà là vì tiết kiệm thời gian, năm người cùng nhau ra tay, tốc độ săn giết không nghi ngờ gì sẽ nhanh hơn.

Quả nhiên, dưới sự liên thủ của năm người, Tam Bách Trượng Thần Tượng kia cũng không chống đỡ bao lâu liền bị săn giết.

Tất nhiên, công lao lớn nhất thuộc về Ba Cốc, dù sao hắn cũng là siêu cấp cao thủ, có thể đơn độc săn giết Tam Bách Trượng Thần Tượng. Trần Tông cùng bốn người còn lại chỉ đóng vai trò hỗ trợ.

Nhưng trận chiến này cũng để Trần Tông thấy được thực lực đại thể của Ba Cốc và những người khác.

"Thực lực của Ba Cốc, cảm giác dường như mạnh hơn Thần Quang Đoàn đoàn trưởng Tam Thành Từ." Trần Tông thầm đoán.

Thực lực của Tam Thành Từ ra sao, Trần Tông đã đích thân lĩnh giáo qua, hơn nữa còn nhờ vào Tâm Kiếm Thuật mà quần nhau một hồi, nên hắn khá rõ ràng. Còn thực lực của Ba Cốc thế nào, Trần Tông chưa từng đích thân đối quyết, bây giờ chỉ là quan chiến, nhìn hắn xuất thủ chiến đấu với Tam Bách Trượng Thần Tượng để đưa ra một suy đoán.

Với sự tích lũy và nhãn quan của Trần Tông hiện nay, suy đoán như vậy tám chín phần mười là đúng.

Thực lực của Ba Cốc thật sự có khả năng mạnh hơn Tam Thành Từ một chút, còn về mạnh hơn bao nhiêu, Trần Tông thì không nhìn ra được.

Tinh hoa của Tam Bách Trượng Thần Tượng càng hùng hồn, càng tinh thuần, không phải tinh hoa của Lưỡng Bách Trượng Thần Tượng có thể so sánh.

Đạo tinh hoa của Tam Bách Trượng Thần Tượng này lập tức được chia làm bốn, giao cho Trần Tông cùng bốn người luyện hóa hấp thụ. Còn về việc tại sao Ba Cốc không luyện hóa hấp thụ ư?

Bởi vì Thần Tượng Chi Khu của hắn đã ngưng luyện đến cực hạn của giai đoạn thứ tư rồi, cho dù là luyện hóa hấp thụ cũng không thể nâng cao thêm một chút nào, bước tiếp theo chính là Thần Tượng Quy Nguyên.

Nhưng Thần Tượng Quy Nguyên không hề dễ dàng, cần phải có cơ duyên.

Lần này, Ba Cốc tìm thấy dấu vết của Thần Tượng Chi Vương, dự định săn giết nó. Mục đích của hắn chính là nhờ vào tinh hoa của Thần Tượng Chi Vương – loại siêu cấp tinh hoa gần với Thần Tượng Bản Nguyên nhất đó – để giúp bản thân tìm được cơ duyên, phá vỡ cực hạn, từ đó đạt tới Thần Tượng Quy Nguyên.

Bởi vì mọi phương diện của hắn đều đã đạt tới cực hạn của Thần Tượng Cảnh, tích lũy đến mức không thể nâng cao thêm được nữa, bước tiếp theo đương nhiên là đột phá.

Đệ Tứ Cảnh!

Đã đạt tới cực hạn, tiếp tục dừng chân sẽ trở nên vô nghĩa, trái lại chỉ là lãng phí thời gian mà thôi, đương nhiên là phải tìm cách đột phá.

Vậy, muốn đột phá đến Đệ Tứ Cảnh thì phải qua bước Thần Tượng Quy Nguyên này trước.

Nhưng hắn trong thời gian ngắn không tìm ra phương pháp gì, mà Đệ Nhị Tịch lại sớm hơn mình một bước Thần Tượng Quy Nguyên, không khỏi sinh ra một loại cảm giác cấp bách.

Tất nhiên, hắn và Đệ Nhị Tịch không hề có thù oán hay xung đột lợi ích, trái lại quan hệ vẫn khá tốt. Cảm giác cấp bách đó xuất phát từ sự cạnh tranh, hắn không muốn vì thế mà tụt hậu.

Nhưng nếu chỉ dựa vào một mình mình mà muốn săn giết Thần Tượng Chi Vương thì đó chính là si tâm vọng tưởng.

Chỉ có thể liên thủ, người đáng tin cậy nhất không nghi ngờ gì chính là đồng bạn của Thất Tuyệt Võ.

Mời các cao thủ đỉnh tiêm khác của Thất Tuyệt Võ cùng hành động săn giết Thần Tượng Chi Vương, nếu thất bại thì thôi, khi đó, Ba Cốc sẽ bồi thường cho mỗi người mười đạo tinh hoa Tam Bách Trượng Thần Tượng làm tổn thất cho việc săn giết thất bại. Nếu thành công, tinh hoa của Thần Tượng Chi Vương thì Ba Cốc lấy một nửa, nửa còn lại sẽ do những người khác chia đều.

Bốn người, chia một nửa, tức là một phần tám tổng số.

Tinh hoa của Thần Tượng Chi Vương đó, xưng là tồn tại gần bản nguyên nhất, chắc chắn là vô cùng kinh người.

Theo Ba Cốc không ngừng tiến lên đi về phía trước, dọc đường cũng thỉnh thoảng gặp phải Tam Bách Trượng Thần Tượng, không ngừng săn giết, tinh hoa Thần Tượng săn giết được quy về bốn người chia đều.

Trong quá trình luyện hóa hấp thụ, Trần Tông có thể cảm nhận được Thần Tượng Chi Khu vốn mới sơ bộ đạt tới giai đoạn thứ ba của mình đã ngưng luyện thêm một bước, một thân Thần Tượng chi lực cũng theo đó mạnh mẽ hơn vài phần.

Điều này đồng nghĩa với việc thực lực cơ bản được nâng cao, từ đó sẽ ảnh hưởng đến uy năng của kiếm thuật, Áo Võ, thậm chí là cả Đại Đạo tuyệt học.

Có thể nâng cao thực lực bản thân thêm một bước trước khi bắt đầu săn giết Thần Tượng Chi Vương sẽ càng tăng thêm phần bảo đảm.

Bởi vì trong truyền thuyết, thực lực của Thần Tượng Chi Vương vô cùng khủng bố.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2427
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.