Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 7247 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44
Vân Đấu Lôi Đài

❊ ❊ ❊

Thanh sắc Huyền Quang Kiếm bị nhuộm thành màu trắng, sáng chói vô cùng.

“Bạch Vân Tuyệt Không!” Trần Tông trầm giọng quát, Huyền Quang Kiếm vạch ngang trời, tựa chém tựa bổ, tốc độ kiếm kinh người.

Quỹ đạo kiếm này nhìn qua rất đơn giản, chỉ là vạch ra như vậy, nhưng lại vô cùng huyền diệu, có một loại cảm giác khó nắm bắt, dường như ẩn chứa hàng trăm loại biến hóa, khiến người ta khó lòng đối phó.

Kiếm quang lướt qua, lúc này mới có tiếng xé gió chói tai vang lên, tựa như vải vóc bền chắc bị xé rách vậy.

Đạo kiếm quang trắng kia vô cùng ngưng luyện, trực tiếp chém vào mô hình nhân hình cao hai mét, chém mở hơn phân nửa, để lại một vết nứt kinh tâm động phách.

Phải biết rằng, đây là mô hình có độ cứng của linh khí tam phẩm đó, vô cùng cứng rắn, vậy mà lại bị một kiếm này chém đứt một nửa.

“Không hổ là kiếm pháp linh cấp cực phẩm đỉnh cao nhất, uy lực đại thành quả thực rất đáng sợ.” Trần Tông nhìn vết kiếm kia, trong lòng kinh hãi không thôi.

Trước đây mình toàn lực thi triển Thanh Vân Tuyệt, cũng chỉ có thể để lại một vết kiếm sâu khoảng ba tấc, so sánh với vết kiếm này, độ sâu chênh lệch gấp mấy lần.

Mười ngày! Trước sau chỉ tốn mười ngày, Trần Tông đã tu luyện hoàn thành nửa chiêu Bạch Vân Tuyệt Không, đạt tới cảnh giới đại thành của chiêu kiếm pháp này, cảnh giới này vô cùng thuần thục, có thể phát huy mười thành uy lực vốn có của chiêu kiếm.

Nhưng Trần Tông cũng có thể cảm nhận được, khi mình thi triển chiêu kiếm này, có một loại trói buộc vô hình, thi triển theo khuôn phép, không được linh hoạt tự nhiên như vậy.

Đây là hạn chế do cảnh giới mang lại, chỉ khi đột phá tới cảnh giới Xuất Thần, mới có thể vận chuyển tự nhiên, sống động như thật.

“Tuy uy lực rất lớn, nhưng cũng rất tiêu hao linh lực.”

Chiêu vừa rồi, đã tiêu hao một phần mười linh lực của bản thân, nói cách khác, thi triển liên tục chỉ có thể mười lần.

“Mình vẫn còn sáu ngàn điểm cống hiến.” Trần Tông rời khỏi phòng tu luyện, vừa suy nghĩ.

Bạch Vân Cực Chân Công mình đã đổi được mười ba tầng đầu, hiện tại tu luyện tới tầng thứ chín, muốn tu luyện tới tầng thứ mười ba còn cần không ít thời gian, nhất thời cũng không vội.

Việc cấp bách, là có thể đổi nửa chiêu sau của Bạch Vân Tuyệt Không, chỉ là cần hai vạn điểm cống hiến, sáu ngàn hoàn toàn không đủ.

Là giữ lại sáu ngàn, tiếp tục tích lũy? Hay là đổi thứ mình cần?

Trần Tông mở mục đổi thưởng, nhấn vào Siêu Phàm Bí Thuật, ánh mắt dừng lại trên Vân chi bí thuật.

Trọng thứ nhất và trọng thứ hai của Vân chi bí thuật, tổng cộng cần sáu ngàn điểm cống hiến, suy nghĩ một chút, Trần Tông trực tiếp đổi.

Không lâu sau, một khối linh ngọc truyền thừa màu trắng vân được đưa tới tay Trần Tông, bên trong là Vân chi bí thuật trọng thứ nhất và thứ hai, sau khi truyền thừa một lần, linh ngọc tự động vỡ nát.

Một người tu luyện mạnh hay không, liên quan mật thiết tới nhiều phương diện.

Tu vi!

Công pháp!

Võ học!

Siêu phàm bí lực!

Vũ khí!

Khác!

Do nhiều phương diện cấu thành, sự mạnh mẽ đơn lẻ rất phiến diện, ví như cái thùng gỗ ghép từ các mảnh gỗ, một mảnh gỗ tương đối dài, lượng nước chứa được sẽ không tăng lên, một mảnh gỗ tương đối ngắn, lượng nước chứa được cũng sẽ không tăng lên, chỉ khi mỗi một mảnh gỗ đều dài ra, mới có thể chứa được nhiều nước hơn.

Siêu phàm bí thuật chia làm chín trọng, như vậy có thể thấy, siêu phàm bí lực cũng đồng dạng chia làm chín trọng.

Tâm kiếm chi lực của mình vì quan hệ của Tâm Ý biến thứ năm mà đạt tới trọng thứ hai, hiện tại, liền phải đem Thanh Vân chi lực cũng nâng cao tới trọng thứ hai.

Trước tham ngộ rồi mới tu luyện, đây là thói quen.

Không lâu sau, Trần Tông đã tham ngộ xong hai trọng Vân chi bí thuật đầu tiên, bắt đầu tu luyện trọng thứ nhất, vừa tu luyện, Thanh Vân chi lực đã biến thành Bạch Vân chi lực.

Thanh Vân chi lực và Bạch Vân chi lực đều thuộc về siêu phàm bí lực hệ vân, bản chất không có khác biệt, chỉ là vì Thanh Vân chi lực khởi nguồn từ Thanh Vân Di Thiên Công, mà nay Trần Tông chuyển tu Bạch Vân Cực Chân Công, vừa tu luyện Vân chi bí thuật, Thanh Vân chi lực liền xảy ra biến hóa, trở thành Bạch Vân chi lực.

Đối với điều này, Trần Tông chỉ hơi cảm thấy kinh ngạc, không hề kháng cự.

Tiếp đó liền tu luyện trọng thứ hai của Vân chi bí thuật.

Có lẽ là do tích lũy từ trước, lần tu luyện này rất nhanh, chỉ ba ngày, Trần Tông liền luyện thành trọng thứ hai của Vân chi bí thuật, nâng Bạch Vân chi lực lên trọng thứ hai, uy lực tăng gấp bội.

“Không biết thực lực bây giờ của mình có thể đạt tới tầng thứ nào?” Trần Tông thầm suy nghĩ, lập tức lại nghĩ tới Thiết Chiến Bia ở Liệt Cổ chiến trường, không biết một kiếm hiện tại của mình, có thể đánh ra đánh giá bao nhiêu sao trên Thiết Chiến Bia kia.

“Chắc là vượt qua chín sao, có lẽ có thể đạt tới mười sao.” Trần Tông so sánh một phen, thầm nói.

Công pháp chuyển tu, linh lực càng thêm mạnh mẽ, lại tu luyện kiếm pháp linh cấp cực phẩm đỉnh cao, Bạch Vân chi lực đạt tới trọng thứ hai, tu vi bản thân cũng đạt được đột phá tới Siêu Phàm cảnh tầng thứ sáu sơ kỳ, dưới sự kết hợp của đủ loại, thực lực tăng cường đáng kể.

Tạm thời bỏ qua suy đoán, Trần Tông bắt đầu tu luyện Bạch Vân Cực Chân Công.

Thiên địa nguyên khí ở đây xa vượt hơn hẳn Phù Vân Vực, cho dù là Lưu Vân bí cảnh của Phù Vân Cung cũng xa xa không thể so sánh được, khoảng cách quá lớn.

Công pháp vừa vận chuyển, lượng lớn thiên địa nguyên khí liền cuồn cuộn ập đến, rót vào trong cơ thể Trần Tông, chảy xuôi nhanh chóng trong những kinh mạch càng thêm mạnh mẽ rộng lớn kia.

Theo tu vi nâng cao, kinh mạch sẽ không ngừng được khai phá và tăng cường, hơn nữa, công pháp càng cao minh, sự khai phá và tăng cường đối với kinh mạch sẽ càng rõ rệt.

Thân thể này của Trần Tông trước kia độ bền và độ rộng của kinh mạch chỉ là mức bình thường, nhưng sau khi được Tử Vân Chân Viêm tôi luyện, đã đạt được sự mở rộng và tăng cường, liền vượt hơn đại đa số người tu luyện cùng cấp, theo tu vi không ngừng tăng cao mà mở rộng tăng cường, hiện nay chuyển tu công pháp linh cấp cực phẩm đỉnh cao, lại được mở rộng tăng cường thêm một bước, vẫn phải vượt hơn đại đa số người tu luyện cùng cấp.

Thiên địa nguyên khí nhập thể, chảy trong kinh mạch, nhanh chóng chuyển hóa thành linh lực, tuôn vào trong sáu đạo linh luân.

Một trận khí tức cuồn cuộn, tăng cường, tu vi đột phá, đạt tới Siêu Phàm cảnh tầng thứ sáu trung kỳ.

Tiếp đó, khí tức lại lần nữa leo thang.

Bạch Vân Cực Chân Công tầng thứ mười!

Cả hai đều đột phá, khiến Trần Tông vui mừng khôn xiết.

Uy lực linh lực tu luyện ra từ Bạch Vân Cực Chân Công tầng thứ mười, đủ để sánh ngang với công pháp linh cấp thượng phẩm đã nắm giữ công ý, quả thực là vô cùng đáng sợ.

Tu luyện tới đây, coi như đã tạm thời kết thúc, đã không thể tăng tiến nhanh chóng được nữa, tĩnh cực tư động, Trần Tông liền rời khỏi Vân Điện, triệu hồi Ngự Không Bạch Vân, nhanh chóng bay lên trời, rời khỏi Thiên Phong, bay nhanh về phía Vân Đấu Phong.

Trên Bạch Vân Sơn có rất nhiều ngọn núi, mỗi ngọn đều có tên riêng và chức trách riêng.

Vân Đấu Phong, chính là một ngọn núi dành cho các đệ tử ngoại tông giao lưu tỷ thí, có cơ sở vật chất hoàn thiện, đảm bảo sẽ không xuất hiện tử vong hay tàn phế, đương nhiên, đã là tỷ thí, bị thương là điều khó tránh khỏi.

Trên Vân Đấu Phong có một lôi đài khổng lồ, dọc ngàn mét ngang ngàn mét, vuông vức, được lát bởi từng khối tấm kim loại lớn kích thước mười mét, mỗi một tấm kim loại đều có độ cứng của linh khí nhất phẩm, hơn nữa bên trên còn bao phủ một tầng sức mạnh, trong vô hình tăng cường độ cứng của lôi đài, càng khó bị phá hủy.

Khi Trần Tông tới nơi, xung quanh Vân Đấu Lôi Đài có mấy chục người đứng cao thấp không đều, đang nhìn hai đạo thân ảnh trên lôi đài kích chiến.

Tu vi của hai người này đều không tầm thường, toàn bộ đều có tầng thứ Siêu Phàm cảnh tầng thứ bảy sơ kỳ, tu luyện ít nhất là công pháp linh cấp thượng phẩm, hơn nữa tầng thứ không thấp, võ học của họ cũng là võ học linh cấp thượng phẩm, đều tu luyện tới cảnh giới Nhập Hóa, trong lúc giơ tay nhấc chân đều bộc phát ra uy thế kinh người.

Ầm ầm ầm! Mỗi một lần va chạm, đều có thanh thế kinh người xung kích tám phương, khí kình cuồn cuộn hóa thành bão táp tàn phá.

Trần Tông đáp xuống một ngọn núi nhỏ, cẩn thận quan sát, hai người trên lôi đài quả thực rất mạnh, đặt ở Phù Vân Vực, đủ để càn quét tám phương, vượt cấp khiêu chiến hoàn toàn không phải là vấn đề gì.

Dù là công pháp tu luyện hay võ học hoặc là kinh nghiệm kỹ xảo chiến đấu của họ, đều vô cùng cao minh.

Nhưng Trần Tông đem bản thân thay thế vào đó liền phát hiện, hai người kia tuy không yếu, nhưng không phải là đối thủ của mình bây giờ.

Kích chiến một lát, thắng bại khó phân.

“Nếu ngươi có thể đỡ được chiêu này của ta, thì coi như ngươi thắng.” Một người trong đó đột nhiên nói, hai tay vung lên, bày ra một tư thế tựa như muốn bay vọt lên trời, khí tức kinh người lập tức xông thẳng lên trời, thiên địa nguyên khí cuồn cuộn hội tụ mà tới, mây trắng từng đóa, vân quang man mác.

Đối thủ của hắn dường như liên tưởng tới điều gì, sắc mặt đột nhiên biến đổi, thân hình lóe lên, cuốn lên cuồng phong ngập trời, bay nhanh xông về phía đối phương, tựa như một cơn lốc xoáy vậy, uy lực cường hãn cực độ, hai chân liên tục oanh ra, dường như có thể oanh nát sơn nhạc.

“Bạch Vân Tán Thủ… Bạch Vân Tồi Sơn Chưởng!” Người nọ thần sắc nghiêm nghị, lòng bàn tay phải chậm rãi vươn ra, tay trái thì ấn trên mu bàn tay phải, khi tay phải sắp duỗi thẳng trong khoảnh khắc, bỗng nhiên chấn động, ầm một tiếng, tựa như tiếng nổ của Thiên Cổ Lôi Âm, trầm muộn vô cùng, khiến tâm thần mọi người cũng đi theo giật thót.

Vô số gợn sóng lấy lòng bàn tay phải làm trung tâm, nhanh chóng khuếch tán ra ngoài, vân quang trên không trung tựa như lôi đình đánh xuống, lần lượt dung nhập vào bên trong lòng bàn tay kia, hỗn hợp cùng linh lực và Bạch Vân chi lực, hấp nạp vạn ngàn vân khí, trong khoảnh khắc oanh kích ra ngoài.

Cuồng phong thổi tới, hạo đãng vô cùng, uy lực kinh người, có thể tồi sơn hủy nhạc, một đạo chưởng ấn khổng lồ tỏa ra bạch quang nồng đậm cũng theo đó phá không bay ra, nơi đi qua, không khí bị áp bách hình thành một đạo chân không, trực tiếp xung kích đối phương, trấn áp lấy hắn, khó lòng động đậy.

“Ta nhận thua!” Đối phương sắc mặt kinh hãi vô cùng, khuôn mặt dưới sự thổi tới của cuồng phong đều biến dạng, ngay cả âm thanh cũng trở nên hỗn loạn phiêu hốt.

Trong khoảnh khắc thốt ra nhận thua, người ra tay vội vàng điều chuyển chưởng ấn, oanh kích bay qua bên cạnh đối phương, kình phong dòng loạn mang theo làm thân hình đối phương lung lay không ngừng.

Một chưởng oanh kích vào sức mạnh phòng hộ ở mép lôi đài, truyền ra tiếng oanh minh kinh người, làm gợn sóng vô số văng ra, tựa như cự thạch ném vào mặt nước bình lặng vậy.

“Không ngờ ngươi lại đổi được chưởng pháp Bạch Vân Tán Thủ.” Cảm nhận được uy lực kinh người đó, người nhận thua đầy mặt cười khổ nói, hậu sợ không thôi, nếu như không nhận thua, bây giờ mình đã bị thương nặng rồi, đó không phải là chuyện dễ chịu.

“Chỉ là nửa chiêu mà thôi.” Đối phương lại cười nói, vô cùng sảng khoái.

Nửa chiêu chưởng pháp Bạch Vân Tán Thủ, uy lực đã mạnh mẽ như vậy, quả thực kinh người.

Đôi mắt Trần Tông có tinh mang lóe lên, nửa chiêu chưởng pháp đã cường hãn như vậy, Bạch Vân Tuyệt Không Kiếm của mình cũng tuyệt đối không yếu.

Hai người đó sau khi phân ra thắng bại, liền lần lượt nhảy xuống Vân Đấu Lôi Đài, nhường chỗ cho người khác.

“Trần Tông, ngươi có dám đánh với ta một trận, phân cao thấp không.” Đột nhiên, một âm thanh vang lên, tiếp đó liền có từng đạo ánh mắt quét tới, rơi trên khuôn mặt Trần Tông.

Trần Tông nhanh chóng nhìn qua, liền thấy một đôi mắt tràn đầy chiến ý, trong sâu thẳm đôi mắt đó, càng ẩn chứa một tia khó chịu và không phục.

Cao Nhạc Bình!

Chính là người không lâu trước cùng mình tiến vào Bạch Vân Sơn, đến từ một thế lực sáu sao ở Trung Vực.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1021
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.