Huyết Ngục Giang Hồ

Lượt đọc: 3330 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
Tây Hải (1)

❊ ❊ ❊

Lúc này Tào Hãn cũng dẫn người tới trong viện.

Tào Hãn vốn định dẫn người tới thay thế Mã Đằng. Nghe tiếng kêu của Mã Đằng, biết là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vội vàng dẫn người chạy tới.

Mấy người vẫn đang cầm hai cây đuốc.

Tào Hãn thấy trong viện mọi thứ bình thường, lộ vẻ hơi thắc mắc.

Thấy Mã Đằng như trúng tà dán vào bên tường, thần tình giống như thấy quỷ, lại càng thêm ngơ ngác.

Mã Đằng vội vàng nói với Lâm Ngật: "Lâm Vương, ta cứ cảm giác có thứ gì đó như hình với bóng. Giống như quỷ hồn vậy. Còn nữa... hai vị huynh đệ kia hoặc là bị phong huyệt đạo, hoặc là đã chết..."

Mã Đằng lời còn chưa dứt, Lâm Ngật đột nhiên rút kiếm, một kiếm vung về phía tán của cây đại thụ bên cạnh.

Kiếm quang của Tiêu Tuyết Kiếm dưới đêm tối lại càng như một dòng nước biếc tuôn đổ.

Kiếm quang nhập vào tán cây, chân khí trên kiếm làm cành lá gãy nát, cành lá phát ra tiếng "lách tách" bay loạn.

Cùng lúc đó, Lâm Ngật ném Khuyết Phong trong lòng về phía Mã Đằng, Mã Đằng vươn tay đón lấy Khuyết Phong.

Thân hình Lâm Ngật lại như mũi tên bay vút lên, lướt lên cây đại thụ kia.

Tào Hãn cũng vội vàng dẫn người vây quanh cái cây đó.

Lâm Ngật lướt lên trên cây.

Trên cây không người, đến một con chim cũng không có.

Mà trước đó Lâm Ngật lại ngửi thấy trên cây có mùi máu tanh, cho nên hắn mới đột nhiên vung một kiếm.

Lâm Ngật bảo người ném lên một cây đuốc. Hắn giơ đuốc cẩn thận quan sát, phát hiện trên một cành cây có vết máu. Vết máu này vẫn còn rất tươi. Nếu trước đó trên cây có người, thì đó chính là máu trên người hắn rơi xuống cành cây.

Lúc này Thái Sử Ngọc Lang, Mã Bội Linh và Thái Sử Mẫn Nhi cùng những người khác cũng đều tới trong viện.

Trong viện tụ tập hơn hai mươi cao thủ.

Có mấy người đi kiểm tra hai vị cao thủ đã gặp nạn nhưng vẫn đứng đó bất động. Họ tiến gần lại dùng đuốc soi, hai người đó đã chết, nhưng trên người dường như không có thương tích.

Lúc này một người trong đó đột nhiên úp mặt ngã xuống đất. Người kiểm tra thốt lên kinh hãi, hóa ra sau lưng người chết sừng sững một cái lỗ máu khiến người ta kinh tâm. Có thể thấy rõ bạch cốt, trong lỗ máu vẫn còn đang rỉ máu ra ngoài.

Lâm Ngật thấy tình hình này, vội vàng phi thân xuống cây.

Mã Đằng lại dẫn người lên mái nhà xem, hai người trên mái nhà đã chết.

Một kẻ cổ bị vặn gãy, mặt bị vặn ra sau lưng. Kẻ kia cũng có một cái lỗ máu sau lưng, trái tim bị móc ra ngoài.

Đối phương ra tay thật sự tàn nhẫn.

Lâm Ngật kiểm tra vết thương của người chết một chút, hắn lại dò xét trong viện, muốn tìm kiếm chút dấu vết hữu ích. Nhưng lại không phát hiện bất kỳ manh mối nào.

Lần này mỗi người đi theo Lâm Ngật tới núi Côn Luân đều là do Tiêu Liên Cầm lựa chọn. Đều là tinh nhuệ, nhưng bốn vị cao thủ lại bị tàn sát một cách lặng lẽ không tiếng động, hơn nữa không để lại một chút dấu vết nào.

Dường như bốn người này không phải chết trong tay người, mà là chết trong tay quỷ.

Điều này khiến trong lòng mọi người bao phủ một tầng âm u.

Mã Đằng giờ phút này nhớ lại chuyện lúc trước vẫn còn sợ hãi.

Hắn nói với Lâm Ngật: "May mà ta còn chút kinh nghiệm giang hồ, nếu không giờ tim của ta cũng bị móc ra thành một cái xác chết rồi. Thật không biết kẻ này là người hay quỷ nữa..."

Lâm Ngật gương mặt đầy vẻ nghiêm trọng, hắn nói với Mã Đằng: "Đương nhiên là người rồi. Chỉ là không phải người bình thường. Hầu gia, Lệnh Hồ Tàng Hồn, Vọng Quy Lai bọn họ đều có thể làm được giết người vô hình, giết người vô tích. Nhưng kẻ này, quá quỷ dị, thủ đoạn cũng quá tàn nhẫn. Mã huynh, huynh thật sự rất may mắn."

Hóa ra thủ đoạn kẻ này sánh ngang Tô Khinh Hầu, Lệnh Hồ Tàng Hồn và những người khác, Mã Đằng giờ cũng thật sự khánh hạnh bản thân nhặt lại được một cái mạng.

Cũng may Mã Đằng phát hiện kịp thời lại phát ra tiếng cảnh báo, nếu không nhân vật kinh khủng này lặng lẽ giết từng người một, đêm nay, số người này chắc chắn bị hắn giết sạch rồi.

Giờ khắc này sắc mặt tất cả mọi người đều trầm trọng như vậy. Mọi người đều nhìn Lâm Ngật, đợi Lâm Ngật dặn dò.

Lâm Ngật nhìn lướt qua mọi người một vòng, hắn nói: "Bất kể kẻ này lai lịch ra sao, tóm lại là địch không phải bạn. Hơn nữa hắn thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, dường như có thâm cừu đại hận gì với chúng ta vậy. Từ hôm nay trở đi, các ngươi phải giữ mười phần tinh thần, đề phòng cẩn thận, tuyệt đối không được có một chút sơ suất. Từ ngày mai, chúng ta đi ba ngày, nghỉ một đêm. Sau này bất kể chúng ta nghỉ chân ở đâu, người cùng phòng phải thay phiên ngủ, bắt buộc phải có người thức để cảnh giới trong phòng..."

Lâm Ngật đưa ra một loạt sắp xếp. Mọi người đồng thanh đáp: "Rõ!"

Lâm Ngật lại sai người khiêng thi thể của những người bị hại đi chôn cất, và làm sạch vết máu. Tránh làm kinh động những người khác trong quán này, gây ra hoảng loạn không cần thiết.

Lúc này chủ quán cũng bị đánh thức. Hắn cùng một tiểu nhị, một người tay cầm con dao phái, một người tay nắm cây gậy gỗ đi tới hậu viện.

Chủ quán tới trước mặt Lâm Ngật nói: "Đại gia, xảy ra chuyện gì vậy?"

Lâm Ngật thản nhiên nói: "Có hai tên trộm có lẽ dò la được chúng ta mang theo không ít bạc, cho nên tới hành trộm, hiện tại đã bị thủ hạ của ta đuổi chạy rồi. Chưởng quầy cứ yên tâm đi."

Chưởng quầy nghe vậy mới yên tâm, liền cùng tiểu nhị quay về.

Lâm Ngật bảo mọi người tiếp tục về ngủ. Trải qua chuyện này, mọi người đều tuân theo lời Lâm Ngật dặn, đều đóng chặt cửa sổ, sau đó để lại một người thức trực đêm.

Lâm Ngật và Mã Đằng vài người lại tuần tra xung quanh khách sạn một phen, cũng không phát hiện bất thường gì.

Trước quán có một hàng cây liễu, đều là cổ thụ, mỗi cây đều cành lá xum xuê.

Lâm Ngật cầm đuốc, lên trên từng cây một cẩn thận quan sát.

Cuối cùng Lâm Ngật đã phát hiện ra chút manh mối, trên mấy cây, đều rơi vài vệt máu.

Lâm Ngật phán đoán, những vết máu này, hẳn là vết máu dính trên tay kẻ đó. Hắn móc tim ba vị cao thủ ra khỏi lồng ngực một cách thô bạo, hai tay đương nhiên sẽ dính đầy máu tươi.

Mấy cây có vết máu này, ở giữa không phải cách một cái cây, thì là cách hai cái cây.

Xem ra đối phương là cách cây phi lướt, sau đó lại rơi xuống trên cây có vết máu.

Điều này khiến trong đầu Lâm Ngật đột nhiên hiện ra một người. Lâm Ngật trong lòng chấn động.

Chuyển niệm nghĩ lại thấy không quá khả năng, người đó đã chết rồi mà.

Lâm Ngật nói với Mã Đằng vài người: "Các ngươi về ngủ đi. Đêm nay, ta canh giữ."

Mã Bội Linh nói: "Lâm Vương, hay là để chúng ta canh giữ đi. Ngài dọc đường bôn ba cũng mệt mỏi rồi."

Lâm Ngật nói: "Ta không sao. Các ngươi mới vất vả, ta ở trên xe ngựa rất thoải mái. Hơn nữa ngày mai ta có thể ngủ trên xe. Các ngươi đi ngủ trước đi."

Lâm Ngật lại giao Khuyết Phong trước cho Mã Bội Linh và Thái Sử Mẫn Nhi, để họ trông coi.

Lâm Ngật liền một mình cầm kiếm, ngồi trên mái nhà.

Giờ khắc này, ánh trăng như nước. Bầu trời không một chút mây mù, đầy những vì sao lấp lánh.

Đêm sâu, người tĩnh. Lâm Ngật lúc này không còn chút buồn ngủ nào.

Hắn trong lòng suy nghĩ, kẻ được Mã Đằng hình dung giống như quỷ kia, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Cũng ngay tại lúc này, trên mái nhà của một cửa tiệm cách khách sạn vài trượng về bên phải, đang phục sẵn một bóng người.

Bóng dáng người này hòa làm một với ánh trăng bạc trên mái nhà.

Hắn âm thầm nhìn ra xa về phía bóng hình mờ ảo của Lâm Ngật trên mái khách sạn.

Thật lâu sau, yết hầu của bóng người này phát ra âm thanh quái dị, như tiếng kim loại ma sát.

Hắn khó khăn, đứt quãng từ yết hầu phun ra mấy chữ mơ hồ: "Tô... Khinh Hầu, ngươi đang ở đâu..."

Lâm Ngật tự mình canh giữ tới khi phương Đông hửng sáng, sau đó mọi người thu dọn lên đường.

Lâm Ngật để lại hai vị cao thủ, còn âm thầm đổi họ tới phòng khách ở lầu hai. Lâm Ngật lệnh họ đợi đến khi trời sáng rõ, cải trang thay dạng đưa tiểu Khuyết Phong tới Tấn Châu.

Sau đó Lâm Ngật cùng bọn họ rời khỏi huyện thành, tiếp tục tiến về phía trước.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:544
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.