Hấp Huyết Quân Vương

Lượt đọc: 4378 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 299
Thương nghị dưới ánh trăng

❊ ❊ ❊

"Ai..." Sau một hồi lâu, Trương Hiểu Phong chỉ nghe thấy Hughes thở dài một tiếng, sau đó liền giao lại quyền chủ đạo cơ thể, im lặng trong ý thức hải của Trương Hiểu Phong, không nói thêm câu nào nữa.

Nhìn dáng vẻ của Hughes, Trương Hiểu Phong cũng khẽ thở dài một hơi. Chuyện tình cảm quả thật là điều khiến người ta đau lòng nhất. Hỏi thế gian tình là chi, mà khiến người ta phải sống chết thề nguyền...

Trong lòng cũng khẽ cảm thán một chút, Trương Hiểu Phong tắt đi chức năng che giấu khí tức của U Ảnh Bào. Ngay khoảnh khắc Trương Hiểu Phong vừa tắt đi, từ trong căn nhà nhỏ trên cây liền vang lên giọng nói nghiêm nghị của Bất Tử Chiến Cuồng: "Kẻ nào ở bên ngoài?"

Theo lời Bất Tử Chiến Cuồng dứt, thân hình ông ta nhanh chóng từ trên cây vọt xuống, trong mắt ẩn chứa một mảnh sát ý nồng đậm.

"Chiến Cuồng tiền bối, là con đây..." Nhìn Bất Tử Chiến Cuồng lao ra như chớp, Trương Hiểu Phong tiến lên đón chào nói.

"Là ngươi, Trương Hiểu Phong." Nhìn thấy Trương Hiểu Phong, sát ý trong mắt Bất Tử Chiến Cuồng tiêu tan, nhưng lại nghi hoặc nhìn Trương Hiểu Phong, nói: "Sao ngươi lại tới được đây? Nơi này của ta vô cùng ẩn mật, làm sao ngươi biết ta ở đây?"

Cũng không trách Bất Tử Chiến Cuồng nghi hoặc. Thung lũng này là nơi ông an táng người thương, ông không hề nói cho bất kỳ ai biết. Đáng lẽ không thể nào có người biết ông ở trong này. Thế mà Trương Hiểu Phong lại đột ngột xuất hiện, làm sao ông không kinh ngạc và nghi hoặc cho được?

"Ách..." Nghe thấy lời Bất Tử Chiến Cuồng, Trương Hiểu Phong ngẩn ra. Cậu chỉ là thuận theo chỉ dẫn của Hughes mới tới đây. Nghĩ lại chắc là năm xưa Hughes đã lén lút dò la rõ ràng nơi này mà không để Bất Tử Chiến Cuồng phát hiện. Giờ Chiến Cuồng hỏi tới vấn đề này, Trương Hiểu Phong biết tuyệt đối không thể tiết lộ sự tồn tại của Hughes.

"Con làm sao tới được đây, tiền bối không cần hỏi nhiều. Hôm nay con tới là có một việc rất quan trọng muốn nói với tiền bối..." Vì không nghĩ ra được cái cớ nào hay, Trương Hiểu Phong đành tránh nặng tìm nhẹ, bỏ qua chủ đề này.

"Việc quan trọng?" Bất Tử Chiến Cuồng là ai chứ, sao có thể không biết Trương Hiểu Phong đang né tránh chủ đề này. Tuy nhiên, sau khi nhíu mày, ông cũng an tâm. Rõ ràng Trương Hiểu Phong sẽ không có ác ý gì với mình, nếu không, trước khi đến cậu đã nghĩ ra một cái cớ thích hợp rồi. Vì vậy, Bất Tử Chiến Cuồng đã an tâm, thuận theo lời Trương Hiểu Phong hỏi: "Là chuyện gì mà khiến ngươi phải chạy một quãng đường xa xôi như vậy tới đây?"

"Tối nay con phát hiện ra một bí mật, đã có người chuẩn bị đối phó với tiền bối. Một là cường giả cấp tám của Huyền Thiên Môn, còn có cả Lão già quái dị và Huyết Ni Cô nữa." Nghe thấy Bất Tử Chiến Cuồng không quấn lấy vấn đề vì sao mình biết nơi này, Trương Hiểu Phong khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Ồ, là bọn chúng à." Nghe xong lời Trương Hiểu Phong, mày Bất Tử Chiến Cuồng khẽ nhíu lại rồi lập tức giãn ra, trong mắt lóe lên một tia khinh thường. "Không ngờ chuyện lông gà vỏ tỏi năm đó mà bọn chúng vẫn còn nhớ kỹ như vậy. Chẳng qua là giết mấy đứa vợ và đệ tử của bọn chúng mà thôi..."

"Ách..." Nghe thấy lời Bất Tử Chiến Cuồng, chân Trương Hiểu Phong mềm nhũn, suýt chút nữa ngã chúi xuống. Có lầm không vậy? Chuyện giết vợ và đệ tử của người ta mà đối với ông ta chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi? Vậy thế nào mới là chuyện lớn? Chẳng lẽ là diệt cả nhà người ta chắc?

Từ câu này của Bất Tử Chiến Cuồng, Trương Hiểu Phong mới hiểu ra rằng kẻ thù của ông ta có thể nói là khắp thiên hạ. Bảo sao khi ông mất Đông Hoàng Chung, ai nấy đều vui mừng đến thế. Hóa ra ông ta thuộc kiểu nhân vật "thấy ánh sáng là chết".

"Ừm, chờ đã..." Đột nhiên, Bất Tử Chiến Cuồng dường như phát hiện ra vấn đề gì đó, miệng lẩm bẩm khẽ nói. Sau đó, nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi nghiêm túc hỏi Trương Hiểu Phong: "Ý ngươi là, mấy gã cường giả cấp tám đó tập hợp lại, đang chuẩn bị ra tay với ta sao?"

"Đúng vậy, không sai..." Trương Hiểu Phong gật đầu, dường như sợ Bất Tử Chiến Cuồng cho rằng thông tin mình nhận được không chính xác, cậu còn cố ý giải thích thêm: "Đó là tin tức con có được khi đi tìm mồi tối nay, từ cuộc trò chuyện của hai đệ tử Huyền Thiên Môn. Cuối cùng hai tên đệ tử đó đã trở thành thức ăn của con rồi, chắc lời của bọn chúng không thể là giả được đâu."

Nghe lời giải thích của Trương Hiểu Phong, Bất Tử Chiến Cuồng lại lắc đầu, nói: "Ta không phải nghi ngờ tính xác thực về thông tin của ngươi, mà điều ta bận tâm là, bọn chúng đã muốn đối phó với ta thì chắc chắn có thể tìm được ta. Thế nhưng, ta vẫn luôn ở trong thung lũng nhỏ này, không thể nào bị bọn chúng phát hiện được. Vậy thì, bọn chúng có cách gì để tìm ra ta?" Đến cuối câu, Bất Tử Chiến Cuồng cúi đầu, vẻ mặt như đang cố công suy nghĩ.

Nghe nỗi nghi hoặc của Bất Tử Chiến Cuồng, Trương Hiểu Phong cũng thấy có lý. Trong thung lũng nhỏ hẻo lánh ẩn mật này, thực sự không thể nào có người tìm được ông ta. Chẳng lẽ, có cách nào đó để dẫn dụ Bất Tử Chiến Cuồng ra ngoài rồi giết chết ông sao?

"Chẳng lẽ..." Cuối cùng, mắt Trương Hiểu Phong sáng lên, kêu lớn. Cậu đã nghĩ đến một khả năng. Và cũng tương tự, gần như ngay cùng một lúc, Bất Tử Chiến Cuồng cũng kêu lên: "Chẳng lẽ là..."

"Triệu Vô Cực..." Gần như cùng lúc, Trương Hiểu Phong và Bất Tử Chiến Cuồng đều thấp giọng quát lên. Nghĩ lại, cũng chỉ có Triệu Vô Cực mới có thể dẫn dụ được Bất Tử Chiến Cuồng ra ngoài. Trong lòng Trương Hiểu Phong, vì Bất Tử Chiến Cuồng sẵn lòng giao Đông Hoàng Chung cho Triệu Vô Cực, vậy nên trong lòng Bất Tử Chiến Cuồng, thân phận của Triệu Vô Cực chắc chắn rất quan trọng. Tương tự, Trương Hiểu Phong có thể nghĩ đến điểm này thì người khác đương nhiên cũng có thể nghĩ đến. Vì vậy, bọn họ mới nắm chắc phần thắng có thể dẫn dụ được Bất Tử Chiến Cuồng ra ngoài.

Đoán được những kẻ kia nhất định là muốn dùng mạng của Triệu Vô Cực để dụ mình ra ngoài, trên mặt Bất Tử Chiến Cuồng đầy vẻ phẫn nộ và sát ý. "Hừ hừ, hay lắm! Dám dùng mạng con trai nuôi của ta để dụ ta. Hừ hừ, hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết, dù không có Đông Hoàng Chung, Bất Tử Chiến Cuồng ta cũng không phải là thứ lũ hề nhảy nhót như các ngươi có thể đối phó..."

"Hóa ra thân phận của Triệu Vô Cực là con trai nuôi của ông ấy. Bảo sao ông ấy lại giao thứ như Đông Hoàng Chung cho Triệu Vô Cực..." Nghe lời Bất Tử Chiến Cuồng, trong lòng Trương Hiểu Phong chợt bừng tỉnh thầm nghĩ, đồng thời cũng cảm thấy khâm phục từ tận đáy lòng đối với sự ngạo nghễ của Bất Tử Chiến Cuồng. Cũng là cường giả cấp tám, nhưng khi đối mặt với bọn chúng, Bất Tử Chiến Cuồng không có Đông Hoàng Chung tương trợ lại không hề có chút sợ hãi nào.

"Mặc dù tiền bối có lòng tin là chuyện tốt, nhưng con nghĩ chúng ta vẫn nên thăm dò tình hình địch trước thì tốt hơn. Dù sao biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà. Hay là để con đi giúp tiền bối thám thính tình hình?" Thấy Bất Tử Chiến Cuồng chuẩn bị đối đầu cứng rắn với bọn chúng, Trương Hiểu Phong tuy khâm phục trong lòng nhưng cảm thấy vẫn nên thám thính trước thì hơn.

"Ngươi đi?" Nghe lời Trương Hiểu Phong, Bất Tử Chiến Cuồng cũng biết đạo lý biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Thế nhưng, nhiều cường giả như vậy ở đó, rất dễ bị phát hiện. Cho nên, cách này tuy tốt nhưng lại không có ai làm nổi. Giờ nghe thấy Trương Hiểu Phong nói nó muốn đi thám thính tình hình, Bất Tử Chiến Cuồng không khỏi hơi kinh ngạc, sau đó nhắc nhở: "Ngươi đừng đi, bên bọn chúng chỉ riêng cường giả cấp tám đã có ba tên rồi. Ngươi mà đi là rất dễ bị phát hiện đấy..."

"Cái này thì không sợ, con đã học được một môn công phu ẩn giấu khí tức lưu truyền từ thượng cổ, dù là cường giả cấp tám cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của con..." Nghe sự lo lắng của Bất Tử Chiến Cuồng, Trương Hiểu Phong phẩy tay nói, sau đó bật chức năng che giấu khí tức trên U Ảnh Bào của mình lên.

Theo khi Trương Hiểu Phong mở chức năng che giấu khí tức trên U Ảnh Bào, sắc mặt Bất Tử Chiến Cuồng lập tức thay đổi. Bởi vì trong cảm nhận của ông, Trương Hiểu Phong như thể khoác lên mình áo tàng hình mà biến mất vậy. Mắt ông rõ ràng có thể nhìn thấy sự tồn tại của Trương Hiểu Phong, nhưng cảm nhận của ông lại hoàn toàn không thể cảm nhận được. Điều này khiến Bất Tử Chiến Cuồng vốn quen dùng cảm nhận lực để quan sát môi trường xung quanh cảm thấy một trận khó chịu.

"Đây chính là thuật tiềm nặc của ngươi sao? Mạnh thật..." Bất Tử Chiến Cuồng kinh thán nhìn Trương Hiểu Phong nói. Với thực lực của một Huyết tộc cấp Hầu tước mà lại có thể khiến cảm nhận lực của một cường giả cấp tám không thể phát hiện ra mình, Bất Tử Chiến Cuồng ngoài kinh thán ra, thực sự không biết còn có thể biểu đạt cảm xúc nội tâm thế nào nữa. Thuật tiềm nặc như vậy, quả thực là thứ thiết yếu để ám sát. Nếu bản thân ông là cường giả cấp tám mà có năng lực này, Bất Tử Chiến Cuồng thậm chí còn có tự tin đi ám sát tiên nhân cấp Tiên Tướng.

"Sao nào? Giờ thấy con có thể đảm nhận công việc này rồi chứ?" Nhìn vẻ kinh thán trong mắt Bất Tử Chiến Cuồng, trong lòng Trương Hiểu Phong vẫn có chút hư vinh. Dù sao có thể khiến một cường giả cấp tám, đặc biệt là kẻ ngạo nghễ như Bất Tử Chiến Cuồng phải kinh thán từ tận đáy lòng, đối với một tiểu Huyết tộc chỉ mới cấp Hầu tước mà nói, không muốn thấy đắc ý cũng không được.

"Đã có thuật tiềm nặc như vậy, lại thêm ưu thế tốc độ thiên bẩm của Huyết tộc ngươi, chỉ cần cẩn thận một chút, hoàn toàn có thể ra vào tự do trong đám cường giả kia." Nghe lời Trương Hiểu Phong, Bất Tử Chiến Cuồng kinh thán nhìn Trương Hiểu Phong nói. Huyết tộc này đem lại cho ông quá nhiều chấn kinh. Chỉ mới cấp Hầu tước mà đã có thể sở hữu thực lực cấp Thân Vương, lại thêm thuật tiềm nặc kinh người như vậy khiến chính ông là cường giả cấp tám cũng không phát hiện ra. Huyết tộc này rốt cuộc còn có những bí mật kinh người nào nữa chứ?

"Vâng, đã như vậy thì con xin đi trước đây. Thám thính rõ tình hình con sẽ quay lại, chúng ta cùng định ra kế hoạch, đánh một trận hoàn mỹ..." Trương Hiểu Phong gật đầu nói, sau đó vỗ đôi cánh dơi rời đi.

Không phải Trương Hiểu Phong có tấm lòng nghĩa hiệp đến mức muốn đi giúp người khác, mà thực ra bản thân cậu là người ân oán phân minh, có ơn trả ơn, có thù báo thù. Sự giúp đỡ của Bất Tử Chiến Cuồng dành cho cậu ngày trước không thể xem thường. Vì vậy, hôm nay Bất Tử Chiến Cuồng gặp nạn, chỗ mình có thể giúp được việc, Trương Hiểu Phong đương nhiên là tự tiến cử mình rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:156
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.