Giá Hào Hữu Độc

Lượt đọc: 3234 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sự dịu dàng với thế giới

❊ ❊ ❊

Về việc khí hải của Lộ Tầm rốt cuộc là dáng vẻ thế nào, tạm thời thì không thể biết được. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng khí hải của cậu có màu đen. Dù sao thì đến cả tim của cậu cũng màu đen mà……

Hạc giấy đang bay nhanh trên không trung, chẳng mấy chốc đã bay trở về hậu sơn. Cũng không biết là do tác dụng tâm lý hay thực sự là như vậy, Lộ Tầm cảm thấy không khí ở hậu sơn trong lành hơn ở bên ngoài rất nhiều.

Khi ở Ma Tông, Miêu Nam Bắc tự nhiên sẽ không lại buộc tóc theo kiểu Na Tra nữa, đôi tai mèo của cô không có lý do gì phải che che giấu giấu, cho nên hôm nay cô tết hai bím tóc nhỏ. Theo nhịp chạy nhảy tung tăng của cô, hai bím tóc nhỏ lắc lư qua lại, trông cực kỳ đáng yêu.

“Tiểu sư đệ, đi thôi!”

“Chúng ta đi bắt cá thôi! Hấp lưu!” Miêu Nam Bắc vẫy vẫy tay với Lộ Tầm, đã bắt đầu muốn chảy nước miếng rồi.

Lộ Tầm vốn định quay về phòng tiếp tục nghiên cứu xem điểm Thanh Vọng tăng lên như thế nào, nhưng bị tiểu la lỵ gọi như vậy, cậu cũng quả thực cảm thấy hơi đói.

“Bắt thêm vài con, lát nữa gửi cho Nhị sư tỷ.” Lộ Tầm nói với Miêu Nam Bắc.

“Được thôi! Hấp lưu!” Cô sảng khoái đáp ứng.

Đối với loài mèo mà nói, chuyện bắt cá tự thân nó đã tràn đầy niềm vui, huống hồ lát nữa còn có thịt cá thơm ngon để ăn.

Sau khi bắt được vài con cá tươi ngon, Miêu Nam Bắc rũ rũ những giọt nước dính trên tay, chiếc chuông nhỏ buộc trên hai cổ tay phát ra âm thanh trong trẻo.

Lộ Tầm chui tọt vào phòng bếp bắt đầu bận rộn, vừa làm sạch nội tạng cá, vừa thầm nghĩ trong lòng: “Quý Lê cái cô muội muội thúi này vẫn chưa từng nếm thử tay nghề của mình, phải tìm cơ hội mời cô ấy ăn một bữa.” Quý Lê đối xử với cậu không tệ, cậu luôn ghi nhớ ân tình này trong lòng.

Hôm nay nghe lời Miêu Nam Bắc, Lộ Tầm cho thêm một chút hoa tiêu. Cũng không biết tiểu miêu yêu này vì sao lại thích ăn cay đến thế, đã đến mức vô lạt bất hoan (không cay không vui) rồi.

Chẳng bao lâu sau, hương thơm đã lan tỏa, Miêu Nam Bắc ngồi trên bàn, đôi chân nhỏ đung đưa giữa không trung, rõ ràng là tâm trạng đang cực kỳ tốt.

Lộ Tầm còn bảo cô đi lấy một ít trúc, sau đó làm cơm ống trúc, khiến cô cảm thấy vô cùng mới lạ.

Sau khi cơm chín, hai người liền đi đến trúc lâm.

Vừa bước vào trúc lâm, Miêu Nam Bắc đã lớn tiếng nói: “Nhị sư tỷ, ta và tiểu sư đệ tới đưa cơm cho tỷ đây!”

Trúc lâm vốn tĩnh mịch theo sự xuất hiện của cô, trong chốc lát đã trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Nữ tử đạo cô vẫn ngồi cao trên phiến đá như cũ, cũng không biết tỷ ấy đang tu luyện cái gì. Lộ Tầm cảm thấy tỷ ấy sắp hòa làm một với trúc lâm xung quanh rồi.

Bộ đạo bào hơi rộng vẫn làm nổi bật thân hình mảnh khảnh của tỷ ấy, chỉ nhìn bóng lưng thôi đã có cảm giác gầy gò, ước chừng một chốc một lát không nuôi béo nổi, phải mưa dầm thấm lâu mới được.

Lần này cũng giống như hôm qua, Lộ Tầm và Miêu Nam Bắc ngồi ăn trên con đường nhỏ, còn Nhị sư tỷ thì vẫn ngồi trên tảng đá lớn.

Đang ăn, Miêu Nam Bắc thè lưỡi liếm hạt cơm dính trên khóe miệng, rồi đột nhiên nói với Lộ Tầm:

“Tiểu sư đệ, cho dù khí hải tỷ nhìn thấy rất ít rất ít, thì cũng đừng nản lòng. Tứ sư tỷ sẽ bảo vệ đệ, sau này nếu có ai bắt nạt đệ, lão nương chém đầu kẻ đó!” Cô vỗ vỗ vào ngực mình, đặc biệt hào khí ngất trời.

“Lúc nói câu này, có thể lau bớt vết dầu mỡ trên miệng được không?” Lộ Tầm nghĩ thầm trong bụng.

Tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng cậu vẫn không nhịn được mà cười, hơn nữa còn cười rất rạng rỡ, rất sảng khoái. Cậu không nói gì, chỉ gắp thêm một miếng cá bỏ vào bát của Miêu Nam Bắc.

Tiểu miêu yêu yêu ghét phân minh, nói chuyện cũng thẳng thắn trực tiếp. Cô đoán Lộ Tầm không chịu nói, chắc chắn là vì nhìn thấy quá ít. Tuy cô cảm thấy tiểu sư đệ nhà mình sau này chắc chắn sẽ không thua kém ai, nhưng trong quá trình này, cô sẵn lòng che chở bảo vệ.

Ăn cơm xong, Miêu Nam Bắc thúc giục Lộ Tầm rời đi trước.

Sau khi Lộ Tầm đi, đôi mắt Miêu Nam Bắc hơi nheo lại, chiếc chuông vàng trên cổ tay lóe lên ánh sáng nhạt, rồi cô nhún người nhảy một cái, lao về phía nữ tử đang tĩnh tọa trên tảng đá.

“Ta không tin, hôm nay ta nhất định có thể lấy được chiếc trâm gỗ trên đầu Nhị sư tỷ!”

Nhị sư tỷ vẫn chỉ phất nhẹ tay áo như cũ, vĩnh viễn là chiêu thức này, nhưng tiểu la lỵ lại vĩnh viễn không tránh được cũng không phá được. Chiếc chuông vàng trên cổ tay cô lúc lóe lúc tắt, rồi cô đành từ bỏ chống cự.

Miêu Nam Bắc bĩu môi, bị một luồng khí lưu bao bọc bay về phía Nhị sư tỷ, vẻ mặt cam chịu.

Sau khi bị ngón tay thon dài của Nhị sư tỷ nhẹ nhàng điểm vào mi tâm, cô lại một lần nữa phá vỡ hóa hình, biến trở lại dáng vẻ mèo đen nhỏ. Dường như dù cố gắng thế nào cũng vô dụng, điều này làm cô hơi cáu kỉnh, nên bốn cái móng vuốt nhỏ cứ khua khoắng loạn xạ giữa không trung để xả giận.

“Đừng…… Đừng động.” Giọng nói thanh lãnh mà ngập ngừng của Nhị sư tỷ vang vọng trong trúc lâm.

Chiếc mũi nhỏ của Miêu Nam Bắc nhăn lại tỏ vẻ tức giận, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, trước sau như một, vừa hung dữ vừa nhát gan.

Cô nằm bò trên đôi chân đang ngồi của Nhị sư tỷ, cảm nhận cảm giác bàn tay năm ngón trắng trẻo thon dài của Nhị sư tỷ lướt qua bộ lông mèo. Cơ thể vốn đang căng cứng đột nhiên thả lỏng, nếu không phải còn muốn giữ chút mặt mũi, còn chút nhỏ nhí nhảnh kiêu kỳ, có lẽ cô đã nhịn không được mà duỗi dài tứ chi, giãn người ra rồi.

Miêu Nam Bắc đang thoải mái đến mơ màng đột nhiên nghe thấy Nhị sư tỷ nói.

“Tiểu…… Tiểu sư đệ, nhìn…… nhìn thấy khí hải…… rất ít sao?”

Miêu Nam Bắc dùng móng vuốt nhỏ gãi gãi tai mèo của mình, nói: “Ta cảm thấy không nhiều lắm.”

Nhị sư tỷ gật gật đầu, ngón tay tiếp tục vuốt lông mèo, không biết đang nghĩ gì.

---❊ ❖ ❊---

Ở một bên khác, Lộ Tầm thong dong trở về thư trai nhỏ. Cậu đi không vội không chậm, thưởng thức phong cảnh dọc đường.

Sau khi về đến phòng, Lộ Tầm nhìn điểm Thanh Vọng hiện tại, ổn định ở mức 1827. Tiến độ nhiệm vụ 2000 điểm cũng đã không còn xa, tìm cơ hội cố gắng thêm chút nữa, nhiệm vụ này cơ bản là hoàn thành rồi.

Đối với khí hải trong cơ thể mình, nếu nói Lộ Tầm không tò mò thì chắc chắn là giả. Chỉ tiếc là gần đây cậu không có cơ hội để “nhìn thấy” nó nữa, phải đợi đến khi thần thức của mình đạt tới một cảnh giới nhất định, mới có thể làm được việc nội thị khí hải.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, khí hải đúng là một trong những lĩnh vực bí ẩn nhất của người tu hành. Như tông chủ Thẩm Diêm đã là đại tu hành giả đệ bát cảnh rồi, đến cả ông ấy cũng không cách nào tra xem khí hải của người khác, vậy thì càng đừng nói đến những người khác.

Trước khi Lộ Tầm xuyên không, cấp độ cao nhất của 《 Thiên Trần 》 cũng chỉ mở tới cấp 60. Cho nên dù là acc lớn (nhân vật chính) trước kia của cậu, cũng không chịu nổi một đòn của Thẩm Diêm. Dù sao thì cấp 0 - cấp 10 tính là không nhập lưu, vẫn đang đánh nền tảng, cấp 10 - cấp 20 mới tính là đệ nhất cảnh, tính theo cách đổi này, đệ bát cảnh đó là thỏa thỏa cấp tám mươi mấy!

“Bây giờ mình…… chắc sẽ không chịu hạn chế cấp độ kiểu này đâu nhỉ?” Lộ Tầm nghĩ thầm trong bụng.

Chỉ có điều những thứ này đối với một acc nhỏ cấp 2 như cậu bây giờ mà nói, còn quá mức xa vời. Trước tiên cứ sống tốt ở thế giới này đi, sau đó lại xem cực hạn của bản thân nằm ở đâu.

Thật ra cậu khá tò mò, đối với người tu hành ở Thiên Trần đại lục mà nói, điểm cuối của tu hành nằm ở đâu, hay là tu hành vốn không có điểm cuối?

Cậu sở dĩ có suy nghĩ này, là vì cậu đã xem qua rất nhiều tiểu thuyết tiên hiệp, cũng từng chơi qua lượng lớn trò chơi tiên hiệp, bên trong đều có thiết lập kiểu “Tiên giới” và “Phi thăng”, cứ như thể phi thăng chính là điểm cuối của tu hành.

Thế nhưng trong 《 Thiên Trần 》 lại không có thiết lập này. Phi thăng cái gì đó, không tồn tại đâu! Còn về kiểu tình tiết ức vạn người tranh đoạt một suất phi thăng tiên giới, thì càng không thể tồn tại. Đây là tu hành đấy, xác định không phải là ăn gà (PUBG) bản tiên hiệp sao?

Lượng lớn người chơi khi chơi game đều có thể cảm nhận được tình yêu của các NPC đối với Thiên Trần đại lục, đối với thế giới này. Nghĩ lại cũng đúng, giả sử mục đích cuối cùng của tu hành là phi thăng, là rời khỏi thế giới này, vậy thì tự nhiên sẽ thiếu đi một phần dịu dàng với thế giới này rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:32
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.