Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 12747 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2397
Tụ hội khủng bố (cập nhật lần 3)

❊ ❊ ❊

Bên cạnh, Nam Vân Y đều có chút chấn kinh.

Tô Trần đây là đang tặng cho Nam gia một phần đại lễ vô thượng.

Trực tiếp đưa Nam gia lên tận trời cao a!

Trên thực tế, Tô Trần chỉ cần đến cấm địa của Nam gia lấy món đồ gì đó, với thực lực hiện tại của Tô Trần, hoàn toàn có thể làm được, Nam Thiên Hà không dám không đồng ý.

Nhưng Tô Trần không hề ỷ thế hiếp người như vậy.

Đây là vì sao?

Nam Vân Y bất thình lình, sắc mặt hơi đỏ lên.

Nàng cảm thấy, dường như Tô Trần chỉ có thể là vì mình là tiểu nha hoàn này, mới nể mặt mà thôi.

"Tên đại hỗn đản này, đối với mình thật tốt." Nam Vân Y lén lút nhìn Tô Trần một cái, tim đập nhanh hơn một chút.

"Nam gia chủ, đưa ta tới cấm địa đi." Tô Trần lên tiếng, hắn đang rất gấp, liên quan tới dược thảo luyện chế Giải Độc Tỏa Hồn Đan cho Phi Cẩn, tự nhiên là lấy được càng sớm càng tốt.

"Phải phải phải, Tô công tử, mời ngài." Nam Thiên Hà cung cung kính kính dẫn đường cho Tô Trần.

Rất nhanh.

Tô Trần đã tiến vào cấm địa của Nam gia.

Một mình tiến vào.

Cấm địa của Nam gia, chính là một sơn động, một sơn động nhìn vô cùng rách nát, tuy nhiên, sơn động này, toàn thân đều là nhũ đá.

Sơn động rất sâu.

Sau khi đi vào, nhiệt độ cao hơn bên ngoài.

Dưới sự dẫn dắt của Băng Diễm Chu Tước, rất nhanh, Tô Trần quẹo trái quẹo phải, đầu muốn choáng váng, cuối cùng, dừng lại ở cuối một ngã rẽ trong động.

Trước mắt là một cảnh tượng hùng vĩ.

Những khối nhũ đá khổng lồ, xoay tròn vây quanh, như từng con cự long quấn quýt, trước mắt, rộng khắp cả ngàn mét vuông, toàn bộ đều bị nhũ đá lấp đầy.

Những nhũ đá này, hiện lên màu trắng sữa nhàn nhạt.

Tỏa ra thần vận màu trắng sữa nhàn nhạt, cho người ta một cảm giác tĩnh mịch, thần bí.

"Chung Nhũ Tâm Viêm, ở ngay bên trong." Băng Diễm Chu Tước từ trong không khí vặn vẹo hiện thân, nàng chỉ chỉ đám nhũ đá trước mắt, nói.

"Ta cảm nhận được rồi." Tô Trần gật gật đầu, lúc này, hắn vô cớ cảm thấy có chút khát khao, điều này chứng tỏ, bên trong đám nhũ đá trước mắt, có bảo bối khiến cơ thể, thần phủ, huyết mạch của mình đều có thể được lợi.

Chung Nhũ Tâm Viêm, không sai được.

Tuy nhiên, mặc dù Tô Trần bản thân cũng khát khao, nhưng hắn lại phân biệt rõ nặng nhẹ, không thể nuốt chửng, phải để lại, để lại cho Phi Cẩn, đây là dược liệu thiết yếu cho Tỏa Hồn Đan.

"Tiểu tử, có phải rất muốn nuốt chửng nó không?" Băng Diễm Chu Tước lại nháy mắt đầy ý vị.

"Khụ khụ khụ, ta biết cái gì nên làm, cái gì không nên làm."

"Tiểu tử, ngươi có thể nuốt chửng nó mà, Chung Nhũ Tâm Viêm ở đây rất nhiều rất nhiều, lượng rất đủ, Phi Cẩn chỉ cần một phần nhỏ là được, số còn lại để ở đây cũng là lãng phí, ngươi nuốt hết đi!"

"Cái gì?" Hơi thở của Tô Trần nghẹn lại, có chút kinh ngạc, tiếp đó là kinh hỷ.

"Lấy một cái vật chứa ra, trước tiên đóng đầy phần để lại cho Phi Cẩn, số còn lại ngươi nuốt hết đi, đừng bỏ sót chút nào, ngươi đã hào phóng tới mức sẵn lòng làm vị đại thần đứng sau lưng Nam gia rồi, Nam gia bỏ ra tất cả Chung Nhũ Tâm Viêm đều là chuyện nên làm."

"Tất nhiên rồi." Tô Trần cười hắc hắc, sau đó đột ngột xuất quyền.

Oanh kích vào đám nhũ đá trước mắt.

Mà Chung Nhũ Tâm Viêm, chính là ở trong đám nhũ đá đó.

---❊ ❖ ❊---

Thời gian, ngày qua ngày trôi đi.

Tô Trần vẫn còn trong cấm địa của Nam gia, chưa đi ra.

Hắn đang toàn lực hấp thu Chung Nhũ Tâm Viêm.

Nam Vân Y mỗi ngày đều phải đến cấm địa một chuyến.

Chẳng hiểu sao lại có chút nhớ nhung Tô Trần, có chút mong chờ Tô Trần mau mau đi ra.

"Còn ba ngày nữa là tới ngày Đế Ngộ Tháp mở cửa rồi, Tứ Vân hệ cách Thánh Đế Võ Đạo Học Viện còn khá xa, nên xuất phát thôi." Lúc này, bên ngoài cấm địa, Nam Vân Y lẩm bẩm tự nói, có chút sốt ruột.

Một mặt, chuyến đi Đế Ngộ Tháp rất quan trọng.

Nếu Tô Trần vì bế quan trong cấm địa mà không ra kịp, bỏ lỡ thì sẽ rất đáng tiếc.

Nếu Tô Trần bỏ lỡ chuyến đi Đế Ngộ Tháp, nàng cũng phải bỏ lỡ.

Mà mặt khác, nếu vì chuyến đi Đế Ngộ Tháp mà giờ gọi tỉnh Tô Trần, phá hoại bế quan của Tô Trần, đối với Tô Trần mà nói, không khéo sẽ gây tổn thương.

Cho nên, nàng có chút do dự, không biết nên làm thế nào.

"Vân Y, làm sao vậy?" Ngay lúc này, đột ngột, một giọng nói vang vọng vào tai nàng.

Tô Trần, xuất quan rồi.

"Tô Trần, nhanh!!! Chúng ta đi!" Nam Vân Y đầu tiên là ngẩn ra, sau đó đại hỷ: "Chuyến đi Đế Ngộ Tháp còn ba ngày nữa, thời gian có chút gấp rút rồi, chúng ta mau mau tới Thánh Vân Thành."

Dưới sự lôi kéo vội vội vàng vàng của Nam Vân Y, hai người đi tới vị trí trận pháp môn của Nam gia.

Tiến vào trận pháp môn.

Một không gian giống như Huyền Khí Cương Tráo, ngăn cách hư không loạn lưu xung quanh, giống như một phi thuyền, chở Tô Trần và Nam Vân Y, cấp tốc bay lướt trong hư không.

"Thánh Vân Thành là ở đâu?" Tô Trần hỏi, vừa nãy đi quá vội vàng, cái gì cũng chưa hỏi.

"Thánh Vân Thành là một trong chín đại thành trì thuộc hạ của Thánh Đế Võ Đạo Học Viện!" Nam Vân Y giải thích: "Trận pháp môn đi tới Thánh Đế Võ Đạo Học Viện, chỉ có chín đại thành trì thuộc hạ của Thánh Đế Võ Đạo Học Viện mới có. Chín đại thành trì này không thuộc về bất kỳ Vân hệ nào, là sự tồn tại độc lập, bị Thánh Đế Võ Đạo Học Viện hoàn toàn nắm giữ, vô cùng phồn hoa, cường hãn. Chín tòa thành trì này tọa lạc tại chín phương vị của Đại Thiên Thế Giới. Phàm là tu võ giả muốn tới Thánh Đế Võ Đạo Học Viện, bắt buộc phải thông qua chín tòa thành này. Tứ Vân hệ chúng ta, gần Thánh Vân Thành nhất."

"Thì ra là vậy." Tô Trần gật gật đầu, trong lòng, ngược lại có chút cảm thán sự cường hãn của Thánh Đế Võ Đạo Học Viện.

"Tô Trần, lần này tới Thánh Đế Võ Đạo Học Viện, ngươi... ngươi cố gắng khiêm tốn một chút, dù sao, ngươi trước đó đã giết một vị chấp sự của học viện, tuy rằng có Ngâm Khinh giúp ngươi chu toàn, tạm thời không bị hạ lệnh truy sát, nhưng cũng rất nguy hiểm." Nam Vân Y nói nhỏ.

"Ngươi là tiểu nha hoàn mà quản cũng nhiều thật." Tô Trần cười cười.

Sắc mặt Nam Vân Y lại đỏ lên lần nữa.

Đúng là có chút quản nhiều, làm cho không giống nha hoàn, ngược lại giống như nữ chủ nhân rồi.

Lúc này.

Thánh Vân Thành.

Trên Thánh Vân Tu Võ Tràng!!!

Biển người tấp nập.

Mà vị trí trung tâm của tu võ tràng, là một cánh cổng trận pháp đang gợn sóng quỷ dị, thần vận tầng tầng, hào quang phiêu tán.

Cánh cổng trận pháp này, chính là trận pháp môn thông thẳng tới Thánh Đế Võ Đạo Học Viện.

Cả Đại Thiên Thế Giới, chỉ có chín tòa, phân bố ở trong chín tòa thành trì thuộc hạ.

Lúc này, trước cánh cổng trận pháp này.

Có tổng cộng vài trăm người đang đứng ở đó, từng người một, hình thái khác nhau, nhưng không ai không phải là người trẻ tuổi, không ai không phải là siêu cấp yêu nghiệt...

Hàng trăm người này, có nam, có nữ.

Có nữ tử tuyệt sắc khuynh thành.

Có nam tử lạnh lùng, ma khí ngập trời, sát khí vô tận.

Còn có kiếm giả vận trường bào, như gió xuân tắm mát.

Những người trẻ tuổi này, không ai có tuổi tác lớn hơn 10 vạn tuổi.

Thế mà cũng không có ai có thực lực thấp hơn Giới Chủ cảnh ngũ tầng!

Trong đó, tu võ giả Giới Chủ cảnh thất tầng, bát tầng, cửu tầng không phải là ít.

Những người trẻ tuổi này, đều là người sở hữu Thánh Khoán.

Bọn họ là những yêu nghiệt đỉnh cấp đến từ hơn một trăm Vân hệ nằm gần Thánh Vân Thành!!!

Bọn họ, sở hữu danh ngạch chuyến đi Đế Ngộ Tháp lần này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2240
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.