Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 12435 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2085
Không có não (3 chương)

❊ ❊ ❊

Hoàn toàn là một thế càn quét, quét ngang tất cả.

Nếu nói, không gian được bao phủ bởi ánh sáng trong cột sáng màu đỏ tím kia là một vùng tuyết trắng bao phủ, thì lúc này, tiếng đàn của Đế Quỳnh chính là chiếc chổi đẩy tuyết, quét tuyết, bên trong vùng tuyết địa, tàn phá vô song, nhìn thì đơn giản, lại không gì địch nổi.

"Cái gì?" Tròng mắt của Dịch Phù như muốn bay ra ngoài, đôi mắt nhuốm màu máu ấy run rẩy, va chạm trông thấy, Dịch Phù hoàn toàn quên cả thở, giống như bị đông cứng lại vậy, run rẩy một chút, trực tiếp ngẩn người tại chỗ, còn sắc mặt thì càng thêm tái nhợt, tái nhợt trông thấy bằng mắt thường, giống như khuôn mặt của kẻ đã chết hàng ức vạn năm, bị băng phong mãi mãi.

Dịch Phù, không thể chấp nhận được.

Hắn cảm thấy, mình đang nằm mơ giữa ác mộng.

Về Thần Âm Cầm, hắn biết, dựa vào tài liệu sư tôn đưa cho, hắn có chút hiểu biết về Thần Âm Cầm, chính vì có chút hiểu biết, giờ khắc này, hắn hoàn toàn không muốn tin đây là sự thật.

Thần Âm Cầm, không mạnh đến mức này!!!

Còn lâu mới bằng.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Gặp quỷ rồi!

Hậu viện Vương gia.

Vốn đang yên tĩnh, mặt mang nụ cười Ngụy Y, bỗng chốc thần sắc khựng lại, hơi thở cũng khựng lại một nhịp.

Ngụy Y nhíu mày, nhíu chặt lại.

Cao Úy cũng ngẩn người hơi há miệng, Thần Âm Cầm là thứ nàng đưa cho Đế Quỳnh, uy lực của Thần Âm Cầm ra sao, nàng rõ hơn ai hết, tuyệt đối không bằng Dục Huyết Đại Ma Bàn, thua xa! Nhưng lúc này là sao? Nàng cũng không thể hiểu nổi.

"Là ngươi?!" Ngụy Y khẽ quát, nhìn chằm chằm Cao Úy, sau đó, không đợi Cao Úy lên tiếng, Ngụy Y lại lắc đầu: "Không phải!"

Cao Úy không có cái đầu óc như vậy, hắn quá hiểu Cao Úy rồi.

Huống chi, trước đó, Cao Úy lo lắng thế nào, hối hận ra sao, hắn cũng đều nhìn thấy cả, căn bản không giống như đã giấu giếm hậu thủ, còn nữa lúc này, Cao Úy cũng đang ngẩn người, khó hiểu, loại cảm xúc và thần thái này, không thể nào giả vờ được, nói cách khác, trước đây Cao Úy còn không biết Thần Âm Cầm mạnh mẽ đến mức này sao?

"Là hắn?!!!" Tiếp đó, Ngụy Y đột ngột nghĩ đến điều gì: "Tiểu tử tên Tô Trần kia... là hắn, không sai, là hắn, Đế Quỳnh gần đây chỉ tiếp xúc với một mình hắn, xem ra, lão phu đã coi thường tiểu tử đó, coi thường quá mức rồi."

Ngụy Y đã phán đoán đúng.

Sát ý đối với Tô Trần, càng điên cuồng tới cực điểm.

Tuy nhiên, lúc này Ngụy Y lại không hề ra tay, dù việc giết Tô Trần rất đơn giản, nhưng vì có Cao Úy ở đây, hắn không thể nào động thủ được.

"Hắn ư?" Cao Úy vốn từ đầu đến cuối không hề chú ý đến Tô Trần, nghe Ngụy Y nhắc tới, lúc này mới dùng thần hồn kinh khủng quét qua Tô Trần một cái, rồi kinh ngạc, tuổi tác, nhỏ thế này?

"Trận này, là lão phu thua, quyết chiến có thể dừng lại được chưa? Lão phu, thua bởi tiểu oa nhi kia, Cao Úy, bất kể là ngươi, hay là đồ nhi của ngươi, đều không đủ tư cách, so với tiểu oa nhi đó, kém xa vạn dặm." Ngụy Y hít sâu một hơi, nói.

Từ uy lực của một âm thanh Thần Âm Cầm vừa rồi, hắn đã biết, Dịch Phù, thua rồi.

Đại bại.

Không có chút khả năng nào để lật ngược tình thế nữa.

Đã bại, thì nhận thua.

Hắn vẫn rất coi trọng Dịch Phù, không muốn Dịch Phù chết.

Về phần Tô Trần và Đế Quỳnh, sau này, qua ngày hôm nay, hắn sẽ đích thân ra tay, giết chết hai người này, nhất là Tô Trần, so với đồ nhi của chính mình còn ưu tú hơn rất nhiều, quá yêu nghiệt, cũng là tội, bắt buộc phải chết.

"Sinh tử quyết chiến." Cao Úy, chỉ bốn chữ như vậy, bốn chữ đơn giản, chính là thái độ của nàng.

Bây giờ, thấy Dịch Phù sắp bại, sắp rơi vào cảnh chết chóc, nhận thua? Nực cười.

Làm gì có chuyện tốt như vậy?

Trước đó Đế Quỳnh rơi vào cảnh chết chóc, nàng nhận thua, cũng vô dụng mà thôi.

"Được." Sắc mặt Ngụy Y khó coi thêm ba phần, nhưng không nói gì thêm, nhìn Cao Úy một cái thật sâu, nói.

Cao Úy vô cớ có một loại trực giác không tốt, nhưng lại không biết rốt cuộc chỗ nào không đúng.

Cuối cùng, Cao Úy gạt bỏ suy nghĩ này, chú ý nhiều hơn đặt lên người Tô Trần.

Nàng muốn thăm dò Tô Trần cho kỹ.

"Hừ. Quá đáng rồi." Thế nhưng, giây tiếp theo, đột ngột, Tô Trần thản nhiên tự nói, sau đó, Cao Úy liền phát hiện, thần hồn thăm dò Tô Trần của mình, vậy mà trực tiếp bị Tô Trần bóp nghẹt.

Sắc mặt Cao Úy đại biến!!!

Thật sự không dám tin là thật.

"Cao Úy, dù sống mấy chục triệu năm, ngươi vẫn là không có não. Ha ha... cho đến tận bây giờ, ngươi vẫn chưa hiểu rõ chủ nhân của đồ nhi ngươi, yêu nghiệt đến mức nào đúng không? Vậy lão phu nói cho ngươi biết, ngay tối qua, tiểu tử này, một chiêu miểu sát Đế tử Hứa Ngô, ừm, Hứa Ngô đó là Quy Chân cảnh tầng bảy trung kỳ. Đúng rồi, tiểu tử này, đích xác chính là Đại Đạo cảnh, cũng chỉ mới chưa đầy năm trăm tuổi." Ngụy Y thản nhiên nói, có chút châm chọc.

"Không thể nào!" Cao Úy kinh ngây người, thực sự là kinh ngây người, năm trăm tuổi? Đại Đạo cảnh? Miểu sát Quy Chân cảnh tầng bảy? Sao có thể?! Trò đùa này chẳng buồn cười chút nào.

"Không có gì là không thể. Cho nên, lão phu hôm nay là bại dưới tay tiểu tử này, chứ không phải ngươi, càng không phải Đế Quỳnh." Ngụy Y lạnh giọng nói: "Thủ đoạn của tiểu tử này, sao có thể là thứ ngươi có thể tưởng tượng? Thần Âm Cầm ngươi giao cho Đế Quỳnh, nhiều khả năng là tiểu tử này đã giúp nâng cao đẳng cấp và phẩm chất."

"Nâng cao đẳng cấp và phẩm chất cho Đế binh?" Cao Úy suýt chút nữa ngất xỉu, nói đùa gì vậy? Nâng cao đẳng cấp cho Đế binh, ngay cả Cao Úy là nàng cũng không làm được, nếu đơn giản như vậy mà có thể nâng cao đẳng cấp và phẩm chất cho Đế binh, thì tiểu tử này, chẳng phải vô địch rồi sao?

"Không tin? Ha ha..." Ngụy Y không nói gì thêm nữa.

"Bất kể thế nào, hôm nay, là lão thân thắng." Cao Úy hít sâu một hơi, nói, mặc dù, toàn bộ quá trình, khiến nàng hoàn toàn không nghĩ tới, không ngờ tới, nhưng kết quả cuối cùng, là tốt.

Ngụy Y không nói nữa, chỉ là khóe miệng nở một nụ cười tàn nhẫn.

Cũng chính là lúc này.

"Cao Úy sao? Sư tôn này của Cùng Nhi, đúng là đã quen thói cao cao tại thượng, lấy thần hồn chi lực, tùy ý thăm dò người khác? Thăm dò một lần, bản công tử đã nể mặt, coi như là nể mặt Cùng Nhi, lại còn lần thứ hai, thật đúng là được đằng chân lân đằng đầu." Tô Trần lẩm bẩm, hơi nhíu mày, vừa rồi là ai dùng thần hồn thăm dò hắn, hắn đương nhiên rõ ràng, chính vì vậy, mới không sướng, không sướng vì sự thiếu tôn trọng của Cao Úy, không sướng vì sự không có não của Cao Úy, không sướng vì cảm giác tự cho mình là đúng của Cao Úy.

Sống mấy chục triệu năm?

Đúng là số tuổi đều sống phí vào thân chó rồi.

"Không có não đến mức này, cũng trách không được năm đó bị vứt bỏ, bị phản bội, cũng trách không được mấy chục triệu năm, đều đấu không lại Ngụy Y." Tô Trần lẩm bẩm.

Đúng lúc này.

"Đinh!!!"

Tiếng thứ hai.

Tiếng thứ hai của Thần Âm Cầm, vang lên.

Đế Quỳnh, vẫn như cũ mặt không cảm xúc, yên tĩnh đạm mạc.

Tuy nhiên, trong lòng, Đế Quỳnh là chấn động.

Chủ nhân giúp nàng tế luyện Thần Âm Cầm một chút, nàng cứ ngỡ, chỉ là khiến uy lực của Thần Âm Cầm tăng lên một chút, không ngờ rằng...

Hoàn toàn không phải.

Trực tiếp tăng lên gấp đôi còn không chỉ a!

Đế Quỳnh không biết Tô Trần rốt cuộc đã làm thế nào? Quả nhiên, chủ nhân là người vô sở bất năng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1942
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.