Đô Thị Chi Thần Cấp Tông Sư

Lượt đọc: 25576 | 4 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 869
Cự nhân viễn cổ

❊ ❊ ❊

Có một kẻ Bán Bộ Kim Đan vì muốn bảo toàn tính mạng, đã thi triển thủ đoạn hất văng Lục Đông Lai ra khỏi phạm vi bảo hộ của "Phá Giới Phù". Nhưng hắn ta cũng là tự làm tự chịu, nào ngờ tới Lục Đông Lai dù chỉ có tu vi Tông Sư cảnh, nhưng trong tình thế đó lại có khí thế phá phủ trầm chu, hy sinh sinh mệnh để đổi lấy sức mạnh chiến đấu cường đại.

Cho dù vào khoảnh khắc đó, tu vi chỉ hồi phục đến đỉnh phong Ngưng Hồn cảnh, nhưng Lục Đông Lai vốn dĩ ở giai đoạn này đã có thể khiêu chiến cao thủ Kim Đan, Bán Bộ Kim Đan thì có xá gì?

Dưới "Cầm Long Trảo", gã Bán Bộ Kim Đan này cũng không có kết cục tốt đẹp gì, y hệt như vậy, bị Lục Đông Lai kéo tuột xuống khỏi "Phá Giới Phù".

"Cái gì?!"

Gã Bán Bộ Kim Đan này sắc mặt kinh hãi biến đổi, nào ngờ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy, lập tức kêu thảm, muốn quay trở lại bên trong "Phá Giới Phù". Chỉ là Lục Đông Lai nắm chặt lấy hắn, hắn làm sao còn có nửa điểm cơ hội? Chỉ trong chớp mắt, ngón tay phía sau kia đã tóm lấy hắn cùng Thiếu Niên Ma Vương, cùng nhau trầm xuống vào trong quan quách.

"Lục tông chủ!!"

"Lục huynh!!"

Lâm Thái, Ninh Khôn cùng những người khác kinh hô một tiếng, không ngờ tới vào thời khắc mấu chốt này còn xuất hiện loại biến cố này. Nhưng nếu không phải gã Bán Bộ Kim Đan kia ra tay, thì có lẽ toàn bộ bọn họ đều phải bỏ mạng tại nơi đây.

Có lẽ, đây là kết quả tốt nhất.

Sắc mặt Ninh Khôn không có quá nhiều thay đổi, điều khiển "Phá Giới Phù" nhanh chóng độn đi.

---❊ ❖ ❊---

Lục Đông Lai cảm nhận được xương cốt bản thân chịu phải chấn động, toàn thân như muốn tan rã ra vậy. Ngón tay kia vô cùng vĩ ngạn, mang theo áp lực tựa như núi cao, khiến hắn không thể động đậy, thậm chí mọi thần thông dưới ngón tay đối phương đều không có đất dụng võ, dù là Kim Tinh Hỏa Nhãn cũng không có bất kỳ hiệu quả nào.

Thân thể hắn khi bị kéo ngược trở lại đã va chạm mãnh liệt vào bề mặt quan quách. Cơ thể hắn chấn động dữ dội, phun ra máu tươi, xương cốt trong cơ thể gãy hơn hai mươi khúc, đau đớn khó lòng chịu đựng.

Nếu không phải hắn đã tu luyện Hổ Ma Luyện Cốt Thể, thì lúc này e rằng toàn bộ xương cốt đã tan tành, thậm chí với trạng thái này, hắn có thể trực tiếp vẫn lạc.

Nhưng hắn cảm thấy may mắn vì bản thân chưa vẫn lạc, và đến lúc này, hắn mới để ý đến môi trường xung quanh.

Đây là một không gian cực lớn, giống như một tiểu thế giới. Hắn nghe thấy tiếng xích sắt, và... một thân hình khổng lồ, đó là...

Cự nhân!

Chiều cao đủ cả trăm trượng, nhưng dáng vẻ vô cùng đáng sợ. Da thịt trên người từng mảng từng mảng, trông như da bọc xương, hơn nữa có thể nhìn thấy rõ ràng xương trắng lạnh lẽo. Đồng thời vô số sợi xích sắt xuyên thấu qua cơ thể hắn, trói buộc lấy tứ chi, mỗi lần đối phương cử động, đều khiến hắn phát ra tiếng gầm thét đau đớn.

Kẻ mạnh bị giam cầm tại nơi này?

Là ai? Ai có thực lực hùng mạnh đến thế, có thể trấn áp một vị tuyệt thế cường giả tại nơi này?

Dù cho vô cùng suy yếu, thực lực hắn lộ ra cũng không phải thứ Lục Đông Lai có thể đối kháng, có thể tưởng tượng được, nếu hắn ở thời kỳ đỉnh phong, cảnh giới bản thân sẽ kinh khủng đến mức độ nào.

Một khi hắn xuất hiện trên Trái Đất, sẽ trở thành đệ nhất nhân thực sự trên Trái Đất.

Mà Lục Đông Lai ngẩng đầu nhìn lại, đối phương đầu tóc rối bời, trạng thái như điên cuồng, giống như một kẻ điên, đã không còn ý thức bình thường. Nhưng Lục Đông Lai rất thấu hiểu, bị phong ấn nơi này vô số năm, dù là người bình thường cũng sẽ phát điên, hắn còn có thể không chết đã là một kỳ tích khổng lồ rồi.

Mà ở nơi như thế này, Lục Đông Lai ngửi thấy mùi máu tanh vô cùng nồng đậm, đó là do oan hồn của vô số cường giả và tử thi máu thịt hóa thành, bao trùm lấy tiểu thế giới này.

Điều này cần số lượng lớn đến mức nào mới có thể đạt tới khí tức đáng sợ này?

Chỉ sợ là hàng vạn!

Tu sĩ đến nơi này không chỉ có Lục Đông Lai và đợt trước đó, e rằng trước đó sớm đã có nhiều người hơn đi tới, nhưng không một ai ngoại lệ, tất cả đều vẫn lạc, táng thân tại nơi này.

Tí tách, tí tách~!

Trên đỉnh đầu, có thứ gì đó thấm xuống. Lục Đông Lai dùng tay sờ thử, là máu tươi, thậm chí còn có cả mảng thịt lớn rơi trên người hắn, khiến trên người hắn cũng đẫm máu, trông vô cùng đáng sợ.

Tên cự nhân đó rõ ràng đang ăn, mà thứ hắn ăn không phải thứ gì khác, chính là gã Bán Bộ Kim Đan vừa bị bắt vào không lâu trước đó. Một kẻ Bán Bộ Kim Đan mạnh mẽ như vậy bị đối phương trực tiếp gặm nhấm, nuốt vào bụng, không qua bất kỳ sự chế biến nào, trực tiếp xé xác. Thủ đoạn đó đã có thể gọi là dã nhân, ngay cả Lục Đông Lai cũng hít một hơi khí lạnh.

Thịt máu đó đi vào khoang miệng cự nhân, thứ chảy xuống trực tiếp chính là thịt thối... khiến người ta kinh hãi.

Mà đúng lúc này, Lục Đông Lai lại nghe thấy tiếng động.

Ở cách hắn không xa... lại còn có ba gã Bán Bộ Kim Đan chưa vẫn lạc. Tuy bọn họ bị cự nhân bắt giữ, bị thương nặng, nhưng vận khí không tệ, vẫn giữ lại được tính mạng, lúc này đang nằm liệt trên đất run rẩy.

Rất nhanh, bọn họ cũng chú ý tới Lục Đông Lai cách đó không xa.

"Thiếu Niên Ma Vương, là ngươi?!"

"Ha ha ha, không ngờ ngươi cũng rơi vào tình cảnh này. Cái gì mà Thiếu Niên Ma Vương, cuối cùng vẫn không tránh khỏi vẫn lạc ở đây, trước kia còn dám kiêu ngạo như vậy!"

"Sớm đã thấy ngươi không vừa mắt rồi, nay không còn Ninh Khôn làm chỗ dựa, ngươi còn có dựa dẫm gì nữa? Hôm nay ta sẽ chém ngươi tại đây!"

Ở nơi như thế này, cảnh giới bị áp chế rất đáng sợ, khó mà phát huy ra toàn bộ thực lực.

Thế nhưng dù vậy, gã Bán Bộ Kim Đan này cũng trực tiếp ra tay, thi triển ra thủ đoạn giết chóc sắc bén, bản thân phi thân lao về phía Lục Đông Lai.

Đùi hắn máu chảy ròng ròng, một nửa đã không thấy đâu, rõ ràng là lúc bị kéo vào trong quan quách đã bị gãy, bị tên cự nhân kia coi như món ăn vặt nuốt vào bụng.

Nhưng lúc này, trong lòng hắn đầy hận thù với Thiếu Niên Ma Vương, dù mất một cái chân, cũng không thể ngăn cản ý định muốn lấy mạng Lục Đông Lai của hắn.

Có ánh sáng lóe lên, sát cơ lạnh lẽo ép thẳng tới Lục Đông Lai. Một tay của hắn thậm chí đã vươn tới trước mặt Lục Đông Lai, chỉ cần một nhát, Lục Đông Lai sẽ bị trực tiếp chém giết.

Tuy nhiên, ngay vào lúc này, trong không khí truyền đến một tiếng 'hống', vô cùng trầm thấp, nhưng lại trấn áp xuống với khí thế như bài sơn đảo hải, đó dường như là cảm xúc vô cùng bất mãn, ngay cả sự dao động của không khí cũng như ngưng đọng lại.

Lần này, vẫn là một ngón tay xuất hiện.

Tốc độ nhanh đến mức xuyên qua hư không, bỏ qua bất kỳ quy tắc pháp tắc nào, trực tiếp túm lấy gã Bán Bộ Kim Đan này, sau đó ném về phía miệng hắn.

"A!!!"

"Khắc ba~!"

Tên cự nhân kia một ngụm là cắn nát gã Bán Bộ Kim Đan, không cho hắn một chút cơ hội giãy giụa nào, máu tươi chảy ròng ròng, thịt máu rơi dọc theo khoang miệng hắn, máu tươi phun ra thậm chí rơi lên người hai gã Bán Bộ Kim Đan cách đó không xa, nhuộm đỏ quần áo của bọn họ, khiến bọn họ sững sờ như gà gỗ, cứng đờ tại chỗ.

Tên cự nhân sau khi ăn gã Bán Bộ Kim Đan này rõ ràng ợ một cái no nê, lúc này mới lầm bầm nói mấy câu ngôn ngữ không ai hiểu nổi, giống như ngôn ngữ viễn cổ.

Chỉ là vào khoảnh khắc này, Lục Đông Lai cả người đều kinh ngạc!!

Hắn nghe hiểu ý nghĩa của câu nói này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:696
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.