Sự tồn tại của "Thiên Võng" cực kỳ không tầm thường, bất kể là nhân tộc hay yêu tộc, đối với những tin tức do "Thiên Võng" phát tán ra hầu như không có quá nhiều nghi ngờ. Bởi vì tin tức do bọn họ ban bố chính là đại diện cho sự chuẩn xác, có người đào sâu nguồn tin này, hơn nữa khẳng định là có bằng chứng xác thực.
Cho đến nay, nội dung trên mạng tin tức "Thiên Võng" có độ chân thực lên tới chín mươi lăm phần trăm, năm phần trăm còn lại cũng không thể coi là sai sót của bọn họ, chỉ là có một số việc vốn không đơn giản như bề ngoài, cho dù là "Thiên Võng" cũng không thể làm được chuyện vạn vô nhất thất.
Thế nhưng, dù chỉ có độ chính xác chín mươi lăm phần trăm, người ta cũng sẽ không đi nghi ngờ tính đáng tin cậy của "Thiên Võng". Huống chi vào thời điểm này, dù là nhân tộc hay yêu tộc, mọi người đều muốn biết kết quả cuối cùng của trận chiến ngày hôm đó rốt cuộc là gì.
Càng ngày càng có nhiều người đăng nhập tài khoản tiến vào trong "Thiên Võng".
Mỗi một người tiến vào Thiên Võng sau khi nhìn thấy tin tức, ai nấy đều vô cùng chấn động, cho dù có một số người đã đoán được kết quả rốt cuộc ra sao, nhưng vẫn khó lòng chấp nhận...
“Chín vị Nhân Tiên, sáu người đã tử trận, ba người còn lại kẻ bị thương, người bị tàn phế...”
“Kết cục của Kim Sí Đại Bằng Vương thì sao? Đã chết chưa?”
“Không, chưa... hắn bị trọng thương, đột phá vòng vây, với thực lực của những cường giả Nhân Tiên đó vẫn không thể giữ chân hắn lại... thực lực của Yêu Chủ quá mức phi phàm, rất nghịch thiên, tồn tại cấp bậc mười đại Yêu Chủ, sợ rằng chỉ có Thiên Quân của nhân tộc mới có thể kiềm chế bọn họ.”
“Chi tiết thì sao? Chi tiết là gì?”
“Minh Luân Thiên Vương, Bích Ngọc Nữ Quân, Ôn Minh Thần Hầu, Võ Thần Trương Thiên Cuồng, Bắc Mạc Vương cùng với Hoàng Sơn Lão Quái tử trận... mà Minh Nguyệt Tiên Tử, Giang Sở Hà, Vương Thiên Bá thì bị thương.”
“Cái gì? Bích Ngọc Nữ Quân là nữ thần của ta, không ngờ cuối cùng lại tử trận... Còn có Hoàng Sơn Lão Quái tiền bối, đó là tiền bối thực sự của nhân tộc chúng ta đấy, có thể truy ngược lại từ lịch sử xa xưa, ông ấy chỉ còn thiếu một bước là có thể bước chân vào cảnh giới Thiên Quân, không ngờ vẫn tử trận, thực lực của Kim Sí Đại Bằng Vương đã mạnh đến mức độ này rồi sao?”
“Võ Thần Trương Thiên Cuồng cả đời theo đuổi võ đạo, lần này vì nhân tộc mà hiến dâng cả tính mạng...”
“Bắc Mạc Vương cũng vậy...”
“Còn có Ôn Minh Thần Hầu, lúc trước ông ấy từng có danh xưng 'Thần Võ Hầu', bản thân thực lực lẫn trí tuệ đều ít người sánh kịp, không ngờ lần này không những không bắt được Kim Sí Đại Bằng Vương, ngược lại còn ném cả mạng sống của mình vào.”
“Thực lực của những cường giả Nhân Tiên lão bài này không tầm thường, nhưng vẫn không phải đối thủ của Kim Sí Đại Bằng Vương, không phải bọn họ quá yếu, mà là Khổng Nan quá mạnh...”
Mọi người đang thở dài, xuất động nhiều cường giả Nhân Tiên như vậy mà cuối cùng chỉ có ba người sống sót.
“Hoàng Sơn Lão Quái vốn sẽ không tử trận, nhưng vì đại nghĩa nhân tộc, vào khoảnh khắc cuối cùng ông ấy đã đốt cháy chân nguyên thọ mệnh, khiến thực lực bản thân tạm thời bước vào cảnh giới Thiên Quân, từ đó trọng thương Kim Sí Đại Bằng Vương. Kim Sí Đại Bằng Vương vào khoảnh khắc cuối cùng đã xé rách không gian bỏ chạy, mà Hoàng Sơn Lão Quái cũng hoàn toàn tử trận ngay sau đó. Mấy ngày nay, nhánh Hoàng Sơn đều bao phủ trong một mảnh sầu vân, dù sao cũng đã mất đi chỗ dựa mạnh mẽ nhất của bọn họ. Tuy nhiên vào lúc này, cũng sẽ không có ai đi gây bất lợi cho Hoàng Sơn. Cho dù không còn Hoàng Sơn Lão Quái, nhưng dù sao ông ấy cũng thuộc hàng tiên phong của nhân tộc, lấy mạng sống của mình để đổi lấy vết thương nặng của Kim Sí Đại Bằng Vương, kẻ nào vào lúc này mà ra tay với Hoàng Sơn, sợ rằng tất cả tu sĩ trong thiên hạ đều sẽ không dễ dàng tha thứ cho bọn họ.”
“Sự tổn thất của nhân tộc a... trận chiến này, đối với nhân tộc chúng ta mà nói, là tổn thất to lớn.”
“Kim Sí Đại Bằng Vương bị thương, tin rằng trong thời gian ngắn sẽ không ra ngoài làm loạn nữa.”
“...”
Trong chốc lát, gió thổi cỏ lay, chim hót cũng làm người ta sợ hãi, cuộc chiến giữa nhân tộc và yêu tộc lại nâng lên một bậc thang mới. Vào lúc này, các mối quan hệ lợi ích giữa yêu tộc và nhân tộc đều bị gạt sang một bên, rất nhiều người nhân tộc thê thảm chết đi, yêu tộc cũng không ngoại lệ.
Chỉ có một số tu sĩ mạnh mẽ vẫn giữ thái độ cũ, không hề sợ hãi những điều này.
Mà sau khi trải qua sự kiện lần này, nghĩ tới những yêu tộc Thiên Quân kia cũng không dám làm việc hoàn toàn kiêng nể gì nữa. Có sự kiện lần này làm tiền lệ, lần sau nếu chuyện tương tự xảy ra, thì Thiên Quân của nhân tộc cũng sẽ không ngồi nhìn không quản nữa.
Chín vị Nhân Tiên, dùng mạng sống của sáu vị Nhân Tiên để đánh thức chiến hồn trong cơ thể những Thiên Quân nhân tộc này. Nếu không làm gì đó cho nhân tộc, tất nhiên sẽ bị ngàn người chỉ trích, thậm chí đại đạo tương lai của bọn họ cũng có khả năng chịu ảnh hưởng nào đó.
Thiên Cơ Tông.
Lục Đông Lai, Minh Trang hòa thượng, Cố Nhu, Phiêu Vũ Nhu, Liêu An Na cùng vài người khác đang ở cùng nhau.
“Kim Sí Đại Bằng Vương bị thương, ta cứ cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ...”
Lục Đông Lai lên tiếng, hắn có nhận thức trực quan nhất đối với tu vi Thiên Quân, dù sao kiếp trước bản thân hắn cũng từng có tu vi Thiên Quân, huống chi nếu là hắn, muốn đối phó với Kim Sí Đại Bằng Vương cũng không phải là chuyện đơn giản. Huống hồ Thần Nữ Giang Mính cũng đã nói, chín vị Nhân Tiên xuất thủ, phần thắng đối phó với Kim Sí Đại Bằng Vương cũng vô cùng mong manh, chứ đừng nói là đả thương.
“Tiểu tăng cũng nghĩ như vậy.”
Minh Trang hòa thượng lên tiếng, nhìn ánh mắt nghi hoặc của mọi người, ông chắp tay trước ngực, niệm một tiếng, “A Di Đà Phật, người xuất gia không nói dối.”
Mọi người khó hiểu, thậm chí có chút không thể tin nổi.
“Kỳ lạ chỗ nào? Chẳng lẽ nỗ lực của những cường giả Nhân Tiên này đều là công dã tràng?”
“Ta nghi ngờ Kim Sí Đại Bằng Vương trước khi khai chiến sợ rằng đã bị thương rồi.” Lục Đông Lai nói ra suy nghĩ của mình.
“Cái gì?”
Câu này vừa nói ra, khiến sắc mặt của rất nhiều người tại đây đều thay đổi.
“Không thể nào chứ, Kim Sí Đại Bằng Vương là một trong mười đại Yêu Chủ, thực lực thâm sâu khó lường, ai có thể làm hắn bị thương? Trừ khi cường giả có tu vi Thiên Quân tương đương ra tay với hắn. Nhưng nếu thực sự có hành động lớn như vậy, "Thiên Võng" không thể nào luôn không có động tĩnh.”
Bất cứ việc gì, chỉ cần đủ để gây chấn động, thì "Thiên Võng" tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Chuyện Kim Sí Đại Bằng Vương bị thương, tuyệt đối được coi là một việc lớn, nếu "Thiên Võng" đã biết thì không thể nào biết mà không báo.
Lục Đông Lai nói ra suy đoán của mình, tuy nhiên vẫn có rất nhiều người không muốn tin. Không phải là nghi ngờ Lục Đông Lai, mà là chuyện này ảnh hưởng quá lớn. Nếu Kim Sí Đại Bằng Vương bị thương từ trước, vậy thì nỗ lực của chín vị Nhân Tiên dường như trở thành một trò cười to lớn, thậm chí hành động của bọn họ cũng trở nên vô cùng nhỏ bé. Nhưng nếu không phải bị thương từ trước, chỉ dựa vào chín vị Nhân Tiên mà có thể trọng thương Thiên Quân sao?
“Có lẽ, "Thiên Võng" cố ý che giấu sự thật của việc này.”
“Tại sao?”
Lục Đông Lai gần như không chút do dự liền trả lời: “Vì nhân tộc. Việc này nếu công bố ra, đối với sĩ khí nhân tộc mà nói tuyệt đối là trăm hại không một lợi. Chỉ có che giấu chuyện này, đối với nhân tộc mới là điều tốt nhất. Có lẽ đây chính là một lời nói dối thiện chí.”
“Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?”
“Lại đến Đại Lý.”