Đô Thị Chi Thần Cấp Tông Sư

Lượt đọc: 26394 | 4 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1179
Đại khai sát giới

❊ ❊ ❊

Lục Đông Lai mang theo Trấn Ma Thạch, tựa như ma vương tại thế, sát khí trên người kinh người, khí thế kích động, năng lượng cuồn cuộn không dứt tuôn vào thân thể hắn. Tóc đen của hắn bay múa, ánh mắt màu vàng kim bắn ra, bất kể là phản ứng, tốc độ, hay năng lượng trong cơ thể đều dường như vô cùng vô tận.

Cùng lúc đó, có một luồng khí tức âm hàn xuyên thấu vào thân thể hắn, tiếp đó muốn ảnh hưởng tới ý thức của hắn. Lục Đông Lai cảm nhận được, đó dường như là một nhân cách hoàn toàn khác biệt với hắn đang chậm rãi sinh sôi.

Trước mắt, Lục Đông Lai không đoái hoài gì khác, toàn lực xuất thủ. Nhờ có ảnh hưởng của Trấn Ma Thạch, dưới uy lực của Thiên Cơ Côn, hầu như cứ một côn là một thủ vệ giả bị đánh bay ra ngoài.

Sức mạnh bàng bạc quá đỗi cường đại, không phải thứ mà những thủ vệ giả này có thể dễ dàng chống đỡ.

Cho dù là người của đối phương có sở hữu Trấn Ma Thạch, Lục Đông Lai cũng chưa chắc có thể chống đỡ nổi.

Vì ảnh hưởng của Trấn Ma Thạch, sức chiến đấu của Lục Đông Lai tăng vọt. Nơi hắn đi qua, đều là tiếng gào thét của các thủ vệ giả, căn bản không thể ngăn cản bước chân tấn công của Lục Đông Lai.

"Trấn Ma Thạch!"

"Thứ kia thật sự là Trấn Ma Thạch... Chuyện này... Trên người hắn sao lại có thứ tà ác như vậy tồn tại?"

"Người Dương gian, đều là hiện thân của tà ác."

Sự xuất hiện của Trấn Ma Thạch khiến bách tính toàn bộ Phong Đô Thành đều vô cùng căm ghét Lục Đông Lai và những người khác.

Đồng tử Minh Vũ công tử co rụt lại, cảm nhận được làn sóng năng lượng đặc thù bắt nguồn từ Trấn Ma Thạch, đôi mày hắn hơi nhíu lại. Nhưng chẳng bao lâu sau, đôi mày đang nhíu chặt lại hơi giãn ra, bởi vì hắn cảm nhận được sự bất thường của Lục Đông Lai. Khả năng của Trấn Ma Thạch tuy mạnh, nhưng nếu không hoàn toàn khống chế được Trấn Ma Thạch, hoặc là bị Trấn Ma Thạch khống chế, thì Trấn Ma Thạch sẽ sản sinh ra tâm lý bài xích. Với thực lực của người Dương gian kia, hắn không thể nào thực sự khống chế được Trấn Ma Thạch, mà bộ dạng bị Trấn Ma Thạch hoàn toàn khống chế cũng không phải là như thế này.

Trong tình huống như vậy, phản ứng bất thường trên người Lục Đông Lai cũng có thể hiểu được.

Trấn Ma Thạch, đó là thứ đủ quỷ dị, không phải thứ mà nhân loại bình thường có thể nắm giữ.

Nếu đối phương tiếp tục sử dụng Trấn Ma Thạch, khả năng kết quả cuối cùng sẽ là bị Trấn Ma Thạch hoàn toàn xâm chiếm ý thức.

Đúng như những gì Minh Vũ công tử suy đoán, chỉ mới duy trì được một lát, Lục Đông Lai đã cảm thấy có chút thân bất do kỷ, có vài động tác hoàn toàn không chịu sự khống chế của bản thân. Hắn đang toàn lực xuất thủ, liên tiếp đâm xuyên ba tên thủ vệ giả, nhưng thân hình hắn trong lúc bay lại lảo đảo một cái, khiến một tên thủ vệ giả khác có cơ hội lợi dụng, lập tức giết tới, để lại một vết thương sâu thấu xương bên hông hắn. Máu tươi trực tiếp phun ra từ vết thương, trong cơ thể Lục Đông Lai có Phong Huyết đang vận chuyển, lệ khí trên người kinh người, chớp mắt xoay người, trong ánh mắt phun ra ngọn lửa màu vàng kim, trực tiếp đâm thủng tên thủ vệ giả này, để lại một vết thương to lớn trên người hắn, đồng thời Thiên Cơ Côn trực tiếp hạ xuống, chém ngang lưng tên thủ vệ giả này.

Một cường giả Nguyên Anh cảnh giới, dưới một gậy của Lục Đông Lai căn bản không thể chống đỡ.

Từ lúc bắt đầu thi triển Trấn Ma Thạch đến nay chỉ mới có vài hơi thở thời gian, nhưng trong quá trình này, đã có tròn bốn tên thủ vệ giả ngã xuống. Mà Lục Đông Lai cảm nhận được ảnh hưởng đối với bản thân càng thêm mãnh liệt, có một cảm giác không chịu sự kiểm soát của chính mình. Cảm giác này còn mạnh mẽ hơn xa so với lúc thi triển "Nghịch Ma Bát Bộ". "Nghịch Ma Bát Bộ" là tiềm tàng thay đổi, khiến linh hồn không còn thuần túy, còn Trấn Ma Thạch lại là muốn trực tiếp thôn phệ linh hồn đối phương, khiến kẻ đó bị nô dịch, trở thành một cái xác không hồn dưới tay Trấn Ma Thạch.

Mà ảnh hưởng của Trấn Ma Thạch thậm chí còn vượt trên cả "Thất Ma Thân".

"Thất Ma Thân", thân hóa bảy đạo thân thể, mỗi một thân thể đều có ý thức tự thân, chỉ khi một đạo ý thức chém giết sáu đạo ý thức còn lại, thì thân thể mà đạo ý thức này nắm giữ mới trở thành thân thể chủ.

Hiện tại, sau khi chém giết bốn tên thủ vệ giả, tuy ý thức của Lục Đông Lai có chút hỗn loạn, thậm chí có cảm giác như bị lệ khí chi phối, nhưng hắn lập tức cho Trấn Ma Thạch vào trong nhẫn trữ vật, sau đó vận chuyển "Thái Thượng Thanh Tâm Vong Tình Quyết", ngay lập tức, cả người có một cảm giác sảng khoái không sao tả xiết, lệ khí hoàn toàn biến mất không thấy đâu nữa.

Chỉ còn lại sự tồn tại của sáu vị thủ vệ giả, mà thủ vệ giả đối phó với Lục Đông Lai chỉ còn lại một người, hắn không cần phải mượn sự trợ giúp của Trấn Ma Thạch để đối phó với những thủ vệ giả này nữa, dựa vào thực lực cá nhân hắn đã có thể nhẹ nhàng trấn áp.

Bên phía hòa thượng Minh Trang cũng sau khi Lục Đông Lai phá vỡ tầng phòng ngự này liền trực tiếp giết ra ngoài. Y như Phật Đà chuyển thế, niệm lực Phật môn trên người vô cùng to lớn, cực kỳ hạo nhiên, chỉ là khí tức của y có chút không ổn định, rõ ràng là đã sử dụng thủ đoạn đặc thù, nhưng y lúc này căn bản không hề quan tâm, trực tiếp giết ra, Kim Cang Bát bay ra, thần khí mạnh mẽ hữu lực trực tiếp rơi xuống người một tên thủ vệ giả, đánh bay hắn ta ra ngoài.

Toàn bộ thân thể đối phương giống như con diều đứt dây vậy. Mà y không quản tên thủ vệ giả này, kim quang trên người trong khoảnh khắc tiếp theo trở nên mạnh mẽ hơn, giống như một mặt trời nhỏ vậy. Thân hình y chuyển động, về tốc độ tuy không khủng khiếp bằng Lục Đông Lai nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa y có thủ đoạn đặc thù của Phật môn, nộ khí đè nén trong lòng quá lâu, cần phải giải tỏa ra.

Luồng sáng màu vàng kim, sau đó Kim Cang Vô Địch Minh Trang Thiền Trượng rơi xuống người một tên thủ vệ giả khác, đánh hắn từ trên cao xuống. Trên mặt tên thủ vệ giả này hiện lên vẻ đau đớn, muốn lập tức thoát thân, không để bị hòa thượng Minh Trang đánh trúng.

Nhưng vào lúc này, một luồng ánh sáng trắng bao trùm lấy hắn, khiến hắn không thể động đậy.

"Phược!!"

Lục Đông Lai xuất thủ, dùng Nhân Tiên Bút khắc họa, viết ra một chữ 'Phược' dùng để trói buộc.

Thiên địa hữu chính khí, tạp nhiên phú lưu hình. Hạ tắc vi hà nhạc, thượng tắc vi nhật tinh. ...

Khí tức chí chính trong Nhân Tiên Bút cũng đồng thời là khắc tinh của những cường giả ở nơi này, thủ đoạn thi triển bằng Nhân Tiên Bút tự nhiên khiến đối phương trong chớp mắt không thể thoát thân. Cho dù khoảng thời gian này chỉ có chưa đến một giây, nhưng khoảng thời gian như vậy đối với hòa thượng Minh Trang đã là đủ.

Khoảng thời gian trong chớp mắt này, đủ để ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện chiến đấu!

Đạt đến cảnh giới như bọn họ, thời gian một hơi thở cũng có thể thiên biến vạn hóa, huống chi chỉ là khoảng thời gian chưa đến một giây.

Thân thể hòa thượng Minh Trang mạnh mẽ hạ xuống, hai chân giẫm lên thân thể tên thủ vệ giả này.

"Rắc!!"

Xương ngực của tên thủ vệ giả trực tiếp lõm xuống.

Sau đó, Kim Cang Vô Địch Minh Trang Thiền Trượng chấn mạnh xuống mặt đất bên cạnh, thân thể hòa thượng Minh Trang lại lún xuống thêm vài phần.

"Rắc rắc rắc!!"

Bộ xương ở vị trí ngực trong cơ thể toàn bộ vỡ vụn, mà ngũ tạng lục phủ của hắn cũng dưới đòn đánh này của hòa thượng Minh Trang mà trực tiếp sụp đổ, đối phương trong chớp mắt tử vong, thân tử đạo tiêu.

"A Di Đà Phật." Hòa thượng Minh Trang chắp hai tay lại, mặc niệm Vãng Sinh Kinh, siêu độ cho đối phương, ra dáng một người xuất gia từ bi vi hoài.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1146
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.