Đô Thị Chi Thần Cấp Tông Sư

Lượt đọc: 22478 | 4 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 117
Lamborghini báo phế!

❊ ❊ ❊

Những đường nét viền bạc tựa như một ngôi sao màu tím trong đêm đen, nó lấp lánh thứ ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời, tiếng động cơ gầm rú vang lên, tựa như một con bò tót đầy sức chiến đấu đang phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.

Còn bộ tăng áp màu bạc xám ấy, giống như răng cưa của cá mập, cảm giác tổng thể mang lại là một sự phô trương vô hạn, nhưng nó lại không phải kiểu xe thể thao chỉ thuần túy theo đuổi tốc độ mà bỏ qua những thứ khác.

Huracan.

Mẫu xe này của Lamborghini, đời 2017 phiên bản mui trần LP580-2. Không có hơn ba triệu thì đừng hòng cầm lái. Lái chiếc xe này ra đường, không chỉ cực kỳ phong cách mà còn đầy rẫy sự khoa trương, đúng là thần khí tán gái.

Mà lúc này, cửa sổ xe hạ xuống, từ bên trong truyền ra giọng nói của một nam tử: "Hai người là ai? Đến Lục gia của ta có việc gì? Không có chuyện gì thì cút nhanh đi, đừng cản đường!"

Cho dù nam tử không ló đầu ra ngoài, Lục Đông Lai cũng đã nhìn thấy bộ dạng thật của hắn bằng tinh thần lực.

Tuổi tác của đối phương chắc là sàn sàn với hắn, khoảng chừng hai mươi tuổi, trên người mặc một chiếc áo khoác da, còn nửa thân dưới là quần âu màu đen, tóc cắt húi cua, trông khá sạch sẽ và sảng khoái.

Lục gia là một gia tộc có danh vọng, gia quy vô cùng nghiêm ngặt, nam giới để tóc dài luôn mang lại cảm giác không ra thể thống gì, điều này tuyệt đối sẽ làm giảm điểm ấn tượng trước mặt Lục lão gia tử.

Cho nên phàm là hậu bối thế hệ trẻ, đàn ông trong nhà cơ bản đều không để tóc dài.

Mày mắt đối phương phô trương, trong miệng nhai kẹo cao su, còn hàng lông mày hắn vểnh lên, hướng ra phía ngoài, tạo cho người ta một cảm giác uy nghiêm. Có lẽ từ hàng lông mày và đôi môi của hắn cũng có thể đoán được người này có quan hệ huyết thống nhất định với mình, bởi vì Lục Đông Lai nhìn thấy một vài điểm rất giống với bản thân.

Nam tử trong xe, có lẽ là anh họ hoặc em họ nào đó của hắn.

Tất nhiên, nếu muốn nhận người thân thì Lục Đông Lai rõ ràng không có suy nghĩ đó, hắn không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, thực lực của bản thân chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn.

Mà trên ghế phụ của chiếc Lamborghini này lại ngồi một cô gái, tuổi tác chắc khoảng mười bảy mười tám, nhưng phát triển rất tốt, sở hữu một đôi chân dài miên man, làn da trắng nõn, chỉ là vóc dáng trông có vẻ hơi gầy gò, nhưng cô nàng có một nhan sắc tuyệt vời, chỉ là Lục Đông Lai nhìn thấy trên mặt cô ta có một lớp phấn. Dù mỏng nhưng vẫn có thể nhìn ra.

Một chuỗi vòng cổ giá trị không hề rẻ treo trên cổ, tăng thêm cho cô ta một vẻ quý phái.

Nhưng rất nhanh, trong ánh mắt Lục Đông Lai đã lộ ra một tia lạnh lẽo, tên nam tử kia thế mà lại đặt ánh mắt dâm tà lên người Cố Nhu, hơn nữa biểu cảm lại còn trắng trợn không kiêng dè như vậy.

Ngay lúc này, nam tử trong xe cuối cùng cũng ló đầu ra: "Người đẹp này là ai vậy, sao trước đây chưa từng gặp qua, chẳng lẽ là người thân của Lục gia chúng ta? Xin chào, ta tên Lục Ninh, nàng có thể gọi ta là Ninh ca, thế nào, vào tìm ai? Theo ta vào đi, ta dẫn nàng."

Khi hắn nói chuyện, ánh mắt vẫn dán chặt vào người Cố Nhu, từ trên xuống dưới, không kiêng nể gì cả, hoàn toàn không có ý định thu liễm. Ánh mắt đó khiến Cố Nhu vô cùng khó chịu, tâm tư của đối phương quá mức bất chính.

Thực tế, có thể làm tử đệ Lục gia, bản thân điều đó đã là một chuyện đáng tự hào. Khi người khác sinh ra vẫn còn ở vạch xuất phát, thì những đứa trẻ sinh ra ở Lục gia đã ở lưng chừng đường rồi.

Mà từ đầu đến cuối, hắn chưa từng nhìn thẳng lấy một cái vào Lục Đông Lai.

Cố Nhu thấy vậy, hơi ngẩn người, trong lòng nảy sinh chút ý nghĩ muốn lùi bước. Dù sao cô cũng sinh ra trong một gia đình bình thường, đối với những quái vật khổng lồ như Lục gia, cô có sự kính sợ từ tận đáy lòng.

Tuy nhiên, đúng lúc này, giọng nói của Lục Đông Lai lại vang lên trong tâm trí cô.

"Tu pháp chi đạo, lý nên dũng cảm tiến tới, không được sợ hãi. Ngày sau chí lớn ngút trời, đứng trên đỉnh thế giới, những kẻ cao cao tại thượng mà nàng thấy bây giờ, cuối cùng sẽ có ngày trong mắt nàng chẳng khác nào sâu kiến. Đến lúc đó, nàng hồi tưởng lại chuyện hôm nay, chỉ thấy nực cười vô cùng."

Cố Nhu khẽ quay người, nhìn thấy Lục Đông Lai chắp tay đứng đó, thần thái thản nhiên tự đắc, sự căng thẳng và hoảng sợ trong lòng vốn có vào khoảnh khắc này liền tan biến sạch sẽ.

Dẫu rằng cô thật sự chỉ là nhân vật nhỏ bé, nhưng én tước sao biết được chí của chim hồng hộc? Huống hồ người đàn ông của cô sau này chắc chắn sẽ là người đứng trên đỉnh thế giới, cô bây giờ sợ hãi, rút lui, chẳng phải là làm mất mặt Lục Đông Lai sao?

Chỉ là thay đổi trong chớp mắt, cô từ trong ra ngoài tỏa ra một loại tự tin, ngẩng đầu ưỡn ngực, hơn nữa khí thế của người tu luyện cũng khẽ tản ra.

Trong mắt Lục Ninh, người phụ nữ trước mắt dường như trong nháy mắt đã từ một cô gái thôn quê biến thành một quý cô chốn công sở, điều này khiến hắn sững sờ, người phụ nữ này bị làm sao vậy? Sao đột nhiên lại thay đổi như thế?

Lục Đông Lai nhìn thấy phản ứng của Cố Nhu, trong lòng vô cùng hài lòng. Cô gái thường ngày trông có vẻ mềm yếu này, không ngờ lúc được chỉ điểm lại có huệ căn đến vậy.

Mà hắn dám khẳng định như thế, sao có thể không liên quan đến trải nghiệm thực tế của chính mình?

Kiếp trước, hắn chỉ là một kẻ áo vải, mà kẻ hắn đối mặt lại là quan lại địa phương. Lần đầu tiên vung đao giết người, hắn sao không căng thẳng, sao không sợ hãi? Thậm chí khi bị quan phủ truy nã, hắn trốn chui trốn lủi khắp nơi. Cho đến sau này xảy ra một loạt chuyện, hắn bắt đầu tu chân, mà lần đầu tiên diện kiến hoàng đế, hắn vẫn căng thẳng, cảm thấy người trước mắt là chân long thiên tử, có một loại uy nghiêm khiến hắn cảm thấy sợ hãi, hoảng loạn bất an. Cho đến khi thực lực của hắn leo thang lần nữa, có thể bay lượn giữa trời đất, tiến vào sâu trong biển lớn.

Và lúc đó, những quan lại từng trong mắt hắn đã như cỏ rác.

Hoàng đế từng đứng trên vạn người khi gặp hắn cũng sẽ lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ cùng vẻ kính sợ, không còn là cảnh hắn gặp hoàng đế cần phải thốt lên 'Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế', mà là hoàng đế cần phải hành lễ với hắn, gọi hắn một tiếng tiên nhân, chân quân!

Thế giới này tuy không phải tu chân giới, nhưng loại thay đổi này lại vẫn không thay đổi.

Bây giờ bọn họ cao cao tại thượng, sở hữu bối cảnh và thân phận mạnh mẽ, nhưng chỉ cần thực lực của ngươi vượt qua họ, đứng trên họ, thì những người này còn tính là gì? Vẫn chẳng qua chỉ là sâu kiến, đến lúc đó, người mình mới là tồn tại mà bọn chúng cần phải kính sợ.

Mọi cử chỉ của Lục Ninh, trong mắt Lục Đông Lai chẳng qua chỉ là trò hề, mà lời của thằng hề, sao có thể không có điểm gây cười?

Lục Ninh thấy thân phận và chiếc xe của mình không làm cô gái động lòng, cảm thấy mất mặt, cũng không nghĩ nhiều, mà chui tót vào lại trong xe, đồng thời bấm còi, ra hiệu cho hai kẻ không liên quan là Lục Đông Lai tránh đường.

Lục Đông Lai khẽ mỉm cười, kéo Cố Nhu đứng sang một bên, mà Lục Ninh thấy hai người tránh đường, khóe miệng nở một nụ cười lạnh, sau đó trực tiếp khởi động động cơ, ầm một tiếng, chiếc xe lao về phía trước.

Rẽ cua!

Nhưng rất nhanh, biểu cảm của Lục Ninh đã thay đổi, hắn thế mà phát hiện mình không thể kiểm soát được chiếc xe, và đúng lúc này, chiếc xe đâm sầm vào một cái cây phía trước.

Chiếc xe thể thao hơn ba triệu trong nháy mắt đâm thủng một lỗ!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:113
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.