Đô Thị Chi Thần Cấp Tông Sư

Lượt đọc: 26091 | 4 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1038
Sắp sửa tây hành (Chương bốn)

❊ ❊ ❊

Nhị lão đối với ân tình cực kỳ coi trọng. Thần nữ Giang Minh đã cứu tất cả mọi người trong Thiên Cơ Tông, vậy nên dù cho có phải đánh đổi bằng tính mạng của hai người để báo đáp ân tình này, họ cũng sẽ không chút do dự gật đầu đồng ý.

Đã sống tới từng tuổi này rồi, còn cảnh tượng nào mà chưa từng thấy qua, chẳng phải chỉ là một cái mạng thôi sao? Chuyện này có gì to tát đâu... Những năm gần đây, chuyện lớn chuyện nhỏ đã chứng kiến quá nhiều, chuyện tử vong cũng dần trở nên nhẹ nhàng hơn.

Lục Đông Lai nghe vậy, cười khổ không thôi: "Ba mẹ, hai người đang nói cái gì vậy, người ta đã giúp đỡ chúng ta, sao có thể để hai người phải đi chết được chứ? Sau này không được nói những lời hồ đồ như vậy nữa. Có con ở đây, không ai có thể làm hại hai người hết."

Nhưng trong lòng hắn cũng thấy buồn cười. Giang Minh nếu xét về thân phận, tuyệt đối là nhân vật cấp bậc tổ tông, hai người các người hay thật, lại xếp người ta vào hàng tiểu bối.

Tuy nhiên, không biết thì không có tội, có lẽ như vậy đối với họ cũng là điều tốt...

Hai người dưới tác dụng của "Trú Nhan Quả" trông trẻ trung hơn hẳn. Cũng nhờ tu luyện nên dù không phải là tồn tại quá cường đại, nhưng gân cốt đã được tôi luyện, ngũ tạng lục phủ cũng được rèn giũa, giúp kéo dài tuổi thọ. Nếu không có gì bất ngờ, sống thêm hơn trăm năm nữa hoàn toàn không thành vấn đề, biết đâu sau này trái đất lại tiến hóa thêm lần nữa, còn có thể giúp họ tăng thêm chút tuổi thọ.

“À à~” Lý Uyển cười nói: “Chúng ta chỉ là nói tùy miệng thôi, tùy miệng thôi, đừng có coi là thật. Người nhà chúng ta đều phải bình an vô sự... Ai cũng sẽ không xảy ra chuyện gì cả.”

“Ân, là vậy đó, yên tâm đi. Chuyến tây hành lần này của con sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu, con sẽ bảo vệ tốt bản thân mình.” Lục Đông Lai lên tiếng, ý muốn nói nhị lão không cần quá lo lắng cho hắn, tiện thể còn nhắc tới sự cường đại của Giang Minh. Có nàng làm hậu thuẫn, tin rằng sẽ không có nhân vật quá cường đại nào dám làm khó hắn.

Lúc này Lý Uyển và Diệp Hậu mới chịu thôi.

Nhị lão không xoắn xuýt chuyện này nữa, nhưng Diệp Khả Khanh lại chạy lên. Cô bé nhỏ này sau một thời gian tu luyện, khí chất trở nên xuất chúng hơn, tươi tắn hơn, dáng người cũng trở nên thướt tha, thiếu nữ đình đình ngọc lập, đúng là "nữ đại thập bát biến", đã trở thành một mỹ nhân đích thực.

Trong Thiên Cơ Tông không thiếu người coi Diệp Khả Khanh là người tình trong mộng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở suy nghĩ trong lòng mà thôi. Em gái của vị tông chủ này yêu cầu cao lắm, đối tượng của cô ấy là lấy anh trai làm tiêu chuẩn. Dù không thể làm được lợi hại như anh trai, nhưng cũng không được kém xa anh trai quá nhiều, nếu không thì đến xét duyệt cô cũng chẳng buồn xét duyệt.

Đối tượng của cô, dù không thể đạp mây ngũ sắc đến, thì cũng phải là nhân vật hào kiệt một phương! Như vậy mới xứng với cô.

Lúc này hai tay cô đang nắm lấy cánh tay Lục Đông Lai, cả người gần như treo lên người hắn: “Anh, lần này anh đi Phạn Đế Cương, cho em đi cùng với, cho em đi cùng với mà! Em đảm bảo sẽ không gây phiền phức cho anh đâu, em chỉ muốn đi xem thôi. Em chưa từng xuất ngoại bao giờ, muốn xem thế giới bên ngoài rốt cuộc trông như thế nào. Anh, anh đưa em đi đi được không? Được không anh? Em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời, anh nhìn ánh mắt chân thành của em này...”

“Những lời em nói y hệt như những gì Liêu An Na nói vậy, nếu tin được một chữ, tên của anh viết ngược lại cho em xem.”

Lục Đông Lai vô cùng bất lực. Diệp Khả Khanh vốn là một thiếu nữ ngoan ngoãn, ở trường cũng thuộc dạng học sinh giỏi, thế mà từ sau khi đi theo Liêu An Na, cả người bắt đầu trở nên hơi quậy phá, hoàn toàn có chiều hướng tiến hóa thành một tiểu ma nữ. Thế này còn ra thể thống gì nữa? Nếu mang con bé đi Phạn Đế Cương, sớm muộn gì cũng gây ra chuyện lớn.

Cũng không biết Liêu An Na có đang nghe lén hay không, ngay khi Lục Đông Lai vừa nói dứt lời, bóng dáng cô ta đã xuất hiện trong phòng. Chiều cao của cô ta gần như tương đồng với Diệp Khả Khanh, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút, nhưng dáng người lại nóng bỏng hơn. Cô ta thường mặc váy ngắn, đi tất đen, đôi chân ngọc dài miên man. So với Diệp Khả Khanh, Liêu An Na có nhiều người theo đuổi hơn, nhưng cô ta luôn chọn cách ngó lơ.

Phần thân trên là một chiếc áo thun bó sát, càng làm tôn lên vóc dáng hoàn hảo của cô ta.

Tóc màu tím, xõa tự nhiên, mang theo chút phong tình dị vực, ngũ quan cô ta vô cùng sắc nét. Lúc này cô ta chống nạnh, với biểu cảm "lão tử đây đã đắc tội gì với ngươi" nhìn Lục Đông Lai nói: “Tiểu sư thúc, lời này của người con không muốn nghe chút nào. Con thì sao chứ? Một là con không lừa gạt ai, hai là đối với người con cũng cực kỳ tôn trọng, ba là lúc Thiên Cơ Tông xảy ra chuyện, con chính là người chạy ra đầu tiên đấy... Lúc nói những lời này người có dám đặt tay lên ngực mà nói không? Sao con lại thành kẻ quậy phá? Người có dám nói lại những lời này trước mặt sư phụ con lần nữa không?”

Lục Đông Lai ngẫm nghĩ, Liêu An Na nói cũng không sai, nhưng việc này thì liên quan gì đến chuyện cô ấy có phải kẻ quậy phá hay không?

Tính cách em nổi loạn, nói chuyện thường đầu voi đuôi chuột, lại còn dẫn Diệp Khả Khanh đi chơi khắp nơi, xem xem em đã dẫn dắt con bé thành cái dạng gì rồi kìa! Một đứa bé ngoan ngoãn trước kia, giờ đến cả cách nói chuyện cũng có dấu hiệu chuyển biến theo hướng của Liêu An Na, thế này còn chưa đủ quậy phá sao?

Chỉ là những lời này Lục Đông Lai chưa kịp nói ra, Diệp Khả Khanh đã chạy qua nắm lấy tay Cố Nhu nói: “Khuê mật, tẩu tử, thân yêu, chị nhìn xem chồng chị bây giờ biến thành cái dạng gì rồi kìa! Em bảo anh ấy đưa em đi mở mang tầm mắt mà anh ấy cũng không chịu. Chị nói xem anh trai em có phải đã thay đổi rồi không? Anh ấy không thương em nữa rồi?”

Phịch!

Lục Đông Lai suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất. Hắn trừng mắt nhìn Liêu An Na một cái. Liêu An Na ngượng ngùng, nhún vai nói: “Cái này không trách con được, thật sự không trách con được, con không hề dạy em ấy như vậy... Người không thể oan uổng con...”

Dừng một chút, Liêu An Na có chút tự lẩm bẩm: “Không lẽ bản thân em ấy vốn đã có thiên phú? Con chỉ mới khai phá một chút, kết quả thiên phú này lại phát tác không thể vãn hồi được? Lợi hại thật, nếu như kế thừa y bát của con, nói không chừng còn có khả năng 'thanh xuất ư lam nhi thắng ư lam' (trò giỏi hơn thầy)... Thôi, con đi đây, người đừng đụng vào con...”

Liêu An Na nói xong liền một mạch chuồn mất dạng. Đùa chứ, ở lại thêm nữa, tên thiếu niên ma vương kia có khả năng sẽ cho cô một trận, tiểu sư thúc thật quá đáng sợ, tốt nhất đừng có đắc tội.

Liêu An Na vừa đi, Diệp Khả Khanh thấy mình không còn đồng minh nữa, mà rõ ràng tẩu tử cũng sẽ sớm đứng về phía đại ca, cô chỉ có thể tủi thân nói: “Anh, anh đưa em đi đi mà, em chắc chắn sẽ không quậy phá đâu, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời.”

Cố Nhu cũng nhìn Lục Đông Lai nói: “Chồng à, nếu chuyến đi này vấn đề không lớn, cũng không quá nguy hiểm, anh cứ đưa Diệp Khả Khanh đi cùng đi. Con bé tuy thực lực không mạnh bằng anh, nhưng cũng có một số thủ đoạn tự bảo vệ mình. Đến lúc đó bảo con bé nghe lời một chút, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu. Còn về phần em, em sẽ ở nhà chăm sóc ba mẹ, anh cứ an tâm lên đường, chuyện trong nhà giao cho em là được rồi.”

“Tẩu tử, chị tốt với em quá đi mất, em yêu chị.” Diệp Khả Khanh kích động chạy tới ôm lấy mặt Cố Nhu hôn chùn chụt một cái, khiến cô hơi đỏ mặt. Sau đó, Diệp Khả Khanh lại nhìn Lục Đông Lai: “Anh, anh thấy tẩu tử đã nói vậy rồi, anh đưa em đi nhé?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1038
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.