Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 14917 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương ba ngàn ba trăm hai mươi bốn
Tân Minh chủ

❊ ❊ ❊

Tất nhiên, chỗ lợi hại nhất của lão Tiên chủ vẫn nằm ở chỗ, dù Ô Hằng có nhìn thấu tất thảy, cũng buộc phải đi theo ý chí của lão.

Nhưng một cự phách lão luyện, tinh thông tính toán ở Bách Đại Vực như vậy, cuối cùng vẫn trở thành vật tế thần trong cuộc đấu đá nội bộ của cuộc chiến mạt thế.

Ô Hằng cảm thấy bi thương không ít, mọi người cứ tính qua tính lại, cuối cùng cũng chỉ là lưỡng bại câu thương, kẻ chiến thắng thực sự thậm chí đến tận cuối cùng mới phát hiện ra, hóa ra đây chỉ là một hình thức thất bại khác.

"Thế nhưng chúng ta có lựa chọn nào sao?"

Ô Hằng thầm tự hỏi, ánh mắt thâm sâu, thân ở thời đại này, không còn cách nào khác.

Mười vạn năm trước, Thái Dương tộc và Tiên tộc huy hoàng vô tận, trở thành hai thế gia mạnh nhất. Khi đó Thái Dương tộc ôm tâm thái ngồi xem hổ đấu, cuối cùng chẳng phải cũng bị tộc trưởng Tiên tộc tính kế vào sao? Nếu mọi người ngay từ đầu có thể hợp sức chống địch, chưa chắc đã tạo nên bi kịch như ngày nay.

Đằng Vương vận y phục đen, vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng đến cùng cực. Hắn không quan tâm đến sự giãy giụa trong lòng Ô Hằng lúc này, cũng chẳng màng đến cái chết sắp đối mặt của lão Tiên chủ Bích Vân Sơn. Thứ hắn cần suy tính chỉ là cái chết của lão Tiên chủ Bích Vân Sơn có thể mang lại cho hắn bao nhiêu lợi ích, Bách Đại Vực đã loạn lên rồi, hắn có thể đạt được gì trong cơn loạn lạc này!

Các vị Tinh chủ trong lòng đều ôm bụng dạ riêng, đang tính toán tỉ mỉ cho đường lui của chính mình. Thế nhưng ngoài mặt, họ đều tỏ ra vẻ ảm đạm thất sắc, người thì ân cần hỏi han lão Tiên chủ Bích Vân Sơn, kẻ thì nói những lời xã giao vô nghĩa.

"Minh chủ, ngài nhất định phải chống đỡ cho vững đó!"

"Bách Đại Vực không thể không có ngài!"

Có Tinh chủ tại chỗ đã rưng rưng lệ, tiếng khóc dần nổi lên, trong số đó có vài người quả thực là bộc lộ cảm xúc thật, không thể chấp nhận được tình trạng lão Tiên chủ mang trọng thương trí mạng.

Họ là những người ủng hộ chân chính của lão Tiên chủ Bích Vân Sơn, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục. Nói cách khác, tình bạn chân chính chính là sự trói buộc lợi ích tuyệt đối!

Thần Vương Liệt Dương Thiên đứng ở trung tâm tuyến phòng thủ thứ hai, chói mắt như một vầng thái dương rực rỡ. Không ai nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng vị cự phách Thần tộc này, không vui cũng chẳng buồn, ông ta nói: "Lão Tiên chủ Bích Vân Sơn chọn cách kết thúc sinh mạng sớm, sự thất thủ của Đoạn Nhai Quan cũng tất sẽ sớm hơn, đây không phải là một nước cờ hay."

Đám cao tầng Thần tộc đều tán đồng gật đầu. Nhìn qua thì kế hoạch của lão Tiên chủ Bích Vân Sơn thiên y vô phùng, phá được cục diện, nhưng thực tế lại rất tàn khốc. Có lẽ bây giờ mọi người sẽ dành cho lão Tiên chủ sự kính trọng vô hạn, nhưng một khi có kẻ âm thầm đẩy đưa, công khai kế hoạch của lão Tiên chủ Bích Vân Sơn ra, phơi bày những tư tâm trong đó, thế nhân sẽ không chút do dự tiếp tục trút sự phẫn nộ lên Bích Vân Sơn.

Cho nên nếu lão Tiên chủ hy vọng Bích Vân Sơn có thể vượt qua kiếp nạn này, lão không chỉ cần tử trận, mà còn cần phải cố gắng hết sức trấn giữ Đoạn Nhai Quan thêm nhiều thời gian nữa.

"Dùng cái chết để phá cục, đúng là khiến người ta kính sợ, nhưng một khi sơ suất xảy ra vấn đề, chỉ càng khiến cục diện tồi tệ hơn thôi." Ma Chủ Ma Vực hiếm khi đạt được sự đồng nhất với Thần Vương Liệt Dương Thiên về cái nhìn sự việc này. Những gì họ suy nghĩ đều không còn là yếu tố tình cảm nữa, nhảy ra khỏi tầng lớp tình cảm và đạo đức để suy xét đúng sai, câu trả lời chân thực thường sẽ trở nên vô cùng rõ ràng.

Quan trọng nhất là, hiện tại không ai có năng lực như lão Tiên chủ Bích Vân Sơn, có thể tiếp tục tử thủ Đoạn Nhai Quan!

Tuy nhiên, sự việc phân tích đến đây, thiên hạ vẫn xem nhẹ khí phách của lão Tiên chủ Bích Vân Sơn.

Lão Tiên chủ Bích Vân Sơn đứng sừng sững như núi trên tường thành chiến trường chính, cất giọng sang sảng đầy uy lực: "Từ giờ phút này, ta không còn đảm nhiệm chức Minh chủ Bách Đại Vực nữa, vị trí Minh chủ xin chuyển giao lại cho cô nương Mộ San, Thư Si của Cửu Thiên Thư Viện!"

"Cái gì?"

"Đùa đấy à?"

"Chuyển vị trí Minh chủ cho một học sinh của Cửu Thiên Thư Viện?"

Lời vừa dứt, cả sảnh đường kinh hãi, các vị Tinh chủ trợn tròn mắt, hít vào ngụm khí lạnh. Quyết định này quá kinh thiên động địa, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Bởi vì trong mắt họ, một khi lão Tiên chủ Bích Vân Sơn qua đời, người có khả năng ngồi vào vị trí Minh chủ Bách Đại Vực nhất, chẳng qua cũng chỉ là Tiên Tôn của Tiên Vực, Ma Chủ của Ma Vực, hay Thần Vương của Thần Vực ba người này mà thôi. Dù xét từ phương diện nào, ba vị này đều là những tồn tại thực lực mạnh mẽ nhất, thậm chí là những cao thủ cùng tầng tu vi với lão Tiên chủ Bích Vân Sơn.

Nếu không thì, lão Tiên chủ cũng nên truyền vị cho Ô Hằng chứ!

Ai ngờ được lão Tiên chủ cuối cùng lại đích danh truyền vị cho Thư Si Mộ San.

"Đây đúng là hướng đi mà ngay cả ta cũng chưa từng dự đoán được." Bản thân Mộ San cười khổ, vị trí Minh chủ Bách Đại Vực tuyệt đối không phải là một miếng bánh ngon, không tiền không bạc, không người không thế, chẳng khác gì một cái chức danh hữu danh vô thực.

Hơn nữa Đoạn Nhai Quan thất thủ là chuyện sớm muộn, Bách Đại Vực thất thủ cũng là chuyện sớm muộn.

Một vị trí Minh chủ Bách Đại Vực như vậy, có và không thì có gì khác biệt đâu?

"Các vị Tinh chủ Bách Đại Vực đều đang có mặt ở đây, bây giờ hãy bỏ phiếu biểu quyết đi!"

Lão Tiên chủ Bích Vân Sơn căn bản không cho mọi người thêm thời gian suy nghĩ, lời nói chốt hạ, trực tiếp giơ tay lên nói: "Ta đồng ý Mộ San đắc cử làm Minh chủ Bách Đại Vực nhiệm kỳ mới!"

Tinh chủ Thiên Hà Tinh là Vấn Thiên Hà nheo mắt, bộ não suy nghĩ với tốc độ chóng mặt, ngay sau đó hắn cắn răng cũng giơ tay biểu quyết: "Ta đồng ý!"

"Đã là quyết định của lão Minh chủ, ta tự nhiên không có dị nghị!" Đà Quy Lão Tiên theo sát phía sau. Người này nhìn có vẻ phật hệ, không tranh với đời, thực tế ông ta lại là kẻ nhìn thấu đáo nhất về cục diện Bách Đại Vực hiện nay, suy nghĩ một chút liền hiểu ngay Mộ San không nghi ngờ gì chính là người kế vị Minh chủ tốt nhất.

Theo sự bày tỏ của hai vị Tinh chủ, những người ủng hộ sắt đá của lão Tiên chủ Bích Vân Sơn lần lượt bỏ phiếu theo. Ngay trên chiến trường chính khói lửa ngút trời này, cuộc bầu cử tân Minh chủ Bách Đại Vực đã bắt đầu.

"Xét về tư lịch, Mộ San cô nương là đại sư tỷ thế hệ mới của Cửu Thiên Thư Viện, thực lực siêu quần, trí tuệ xuất chúng. Xét về xuất thân, Mộ San cô nương cũng là cô nương đất Bách Đại Vực sinh ra và lớn lên, điều này hoàn toàn phù hợp với điều kiện đắc cử Tân Minh chủ!" Lý Thanh đứng ra gầm lên một tiếng!

Trong thoáng chốc, tiếng nói của Lý Thanh thu hút ánh nhìn của vô số Tinh chủ.

Ân oán tình thù giữa Lý Thanh và Ô Hằng, họ đều biết rõ, và đa phần đều là người chứng kiến tận mắt.

Bây giờ Lý Thanh đã trở thành Tiên tù của Ô Hằng, thân phận đã rất khó định nghĩa.

Rốt cuộc hắn còn là Tinh chủ hay không?

Nhưng bây giờ mọi người căn bản không có thời gian để xác định thân phận của Lý Thanh.

Vô số ánh mắt mà Lý Thanh thu hút được, không phải nhìn vào Lý Thanh, mà là nhìn vào Ô Hằng.

Sự đồng ý của Lý Thanh, chính là sự đồng ý của Vô Địch Diệt.

"Sư đệ, ý đệ là sao? Ta thật sự không hợp làm Minh chủ đâu." Mộ San có chút sốt ruột, liên tục nháy mắt ra hiệu với Ô Hằng.

Ô Hằng nói: "Nhìn tình trạng bây giờ mà xem, người thích hợp làm Minh chủ nhất đều không hợp. Dù là Thần Vương, Tiên Tôn hay Ma Chủ ba người kia, ai làm Minh chủ thì cũng sẽ đánh nhau thôi, Bách Đại Vực sẽ phân liệt trầm trọng. Hiện tại đệ thấy tỷ là hợp nhất, tỷ có Cửu Thiên Thư Viện làm chỗ dựa, tư lịch lẫn thân phận đều cao."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3226
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.