Bởi vì không ai đoán ra được rốt cuộc hắn muốn làm cái gì.
Dưới lưới hỏa lực khổng lồ như thế của Thất Giới, trăm vạn đại quân nếu chỉ huy bất lợi đều sẽ bị thôn phệ trong nháy mắt. Chỉ bằng vào trăm vạn đại quân, rất khó xoay chuyển cuộc chiến cấp bậc tận thế này. Đây là đại chiến ngàn vạn thực sự, kể từ khi chiến tranh tận thế thời cận đại bùng nổ, đây là trận chiến có quy mô to lớn nhất giữa Thất Giới và Thiên Đại Vực.
Ầm ầm ầm...
Trong hỏa pháo liên thiên của Thất Giới, Ô Hằng vẫn bất động như núi. Khuôn mặt kiên nghị của hắn bị ánh lửa chiếu rọi lúc sáng lúc tối, nhưng ánh mắt hắn chưa từng thay đổi, vẫn quyết tuyệt như ngày nào.
"Vẫn Thần huynh, còn chịu đựng được không?" Lúc này, hắn bỗng truyền âm trong bóng tối cho Luyện Ngục Vẫn Thần đang khổ cực chống đỡ ở đoạn cuối cùng của phòng tuyến thứ hai.
"Vẫn chưa chết được, yên tâm đi. Lưới hỏa lực vừa dừng, Ma tộc ta tất nhiên sẽ phát động phản công mãnh liệt nhất, nghĩa vô phản cố, sống chết thì sợ gì." Luyện Ngục Vẫn Thần vẫn như cũ, câu chữ đơn giản nhưng lại đanh thép mạnh mẽ.
Nhất thời, trong lòng Ô Hằng cảm khái. Hai người cách xa nhau nhiều năm, cuối cùng lại phải cùng nhau vào sinh ra tử.
Phải nói rằng, hắn vẫn còn chút hoài niệm cảnh tượng mình và Luyện Ngục Vẫn Thần đại chiến với Thiên Túng Tinh Thần, Sở Thiên Ca năm xưa. Khi đó khoái ý ân cừu biết bao, tiêu sái phiêu dật biết bao. Nhưng hiện tại, những thứ họ gánh vác quá nhiều. Luyện Ngục Vẫn Thần gánh vác sinh tử của mấy chục vạn đại quân Ma tộc, mà trên vai Ô Hằng cũng là tính mạng của trăm vạn Thiên Võng quân.
Vài phút trôi qua, trong màn oanh tạc điên cuồng của lưới hỏa lực Thất Giới, phòng tuyến thứ hai chỉ còn lại tu sĩ Ma tộc là vẫn đang chống đỡ, tu sĩ các chiến khu khác đều đã rút lui hoàn toàn về phòng tuyến thứ ba.
Nhưng lưới hỏa lực đợt kế tiếp, e rằng phòng ngự trận của phòng tuyến thứ ba cũng sẽ lung lay sắp đổ...
Chỉ có xung phong, chỉ có xung phong mới có thể bảo vệ được Đoạn Nhai Quan!
"Giết!"
Khoảnh khắc lưới hỏa lực Thất Giới tạm dừng, Ô Hằng bỗng hét lớn một tiếng, mang theo khí thế quyết tuyệt dũng mãnh tiến lên, vô cùng mạnh mẽ. Hắn lập tức tung người nhảy lên, lao thẳng lên chín tầng mây, hóa thành một đạo kim quang vô cùng chói lọi, dẫn đầu xông vào phòng tuyến thứ hai của chiến khu thứ hai.
Cùng lúc đó, trăm vạn Thiên Võng quân cũng theo đó xung phong, hóa thành một cơn hồng thủy cuồn cuộn.
Thấy cảnh này, sắc mặt Dực Liễu Quân và Hoa Vô Nguyệt đều có chút khó coi. Dù sao bọn họ cũng đã chắc mẩm Ô Hằng không dám mạo hiểm nữa, bởi vì chỉ dựa vào lực lượng liên quân Bách Đại Vực, căn bản không đủ để đối kháng với cuộc công kích mạnh mẽ lúc này của Thất Giới.
Thế mà lưới hỏa lực Thất Giới vừa dừng, Ô Hằng vẫn nghĩa vô phản cố xông lên.
Đây là nước cờ sai lầm của rất nhiều người, bao gồm cả lão sư Thánh Viện Chu Học Văn, tộc trưởng Thái Dương tộc Vương Các Lăng.
Tuy nhiên, nhìn cảnh tượng Thiên Võng quân xung phong này, ý cười trên mặt Chu Học Văn và Vương Các Lăng lại càng đậm thêm vài phần. Người trẻ tuổi quả nhiên là người trẻ tuổi, không chịu được kích thích mà. Chỉ tiếc cho trăm vạn Thiên Võng quân kia, vì phút bốc đồng nhất thời của Ô Hằng mà hoàn toàn chôn vùi.
Trong chiến khu thứ hai, hơn mười vạn Lãnh Diện quân cùng ba mươi vạn quân nhị tuyến của Ám Ảnh giới đều lộ vẻ kinh nghi, từng người không nhịn được mà dụi dụi mắt, sợ rằng mình nhìn nhầm.
Đùa cái gì vậy, Thiên Võng quân lại dám đội lưới hỏa lực mạnh mẽ như thế của Thất Giới mà xông lên cùng trăm vạn người sao? Đây không phải là tự tìm cái chết ư?
Nhưng Vô Địch Diệt lại thật sự điên cuồng như vậy, xuất kỳ bất ý. Đối với chuyện này, họ không khỏi hít sâu một hơi, thầm cảm thán tu sĩ Ma tộc đúng là tu sĩ Ma tộc, thật sự không có lấy một kẻ dễ bắt nạt, toàn là những tên xương khó gặm.
Nhìn khắp tám đại chiến khu, cũng chỉ có chiến khu của Ma tộc là tử thủ ở khu vực cuối cùng của phòng tuyến thứ hai, không lùi một bước, kịch chiến trong các ngõ ngách với Lãnh Diện quân và Ám Ảnh quân.
Tương tự như vậy, trên người Ô Hằng cũng chảy dòng máu hoàng thất Ma tộc. Nghe nói huyết thống Ma tộc trên người gã này còn rất tinh thuần, tồn tại hiện tượng phản tổ.
"Trước khi lưới hỏa lực Thất Giới bùng nổ lần nữa, ta nhất định phải tới được vị trí phòng tuyến thứ nhất. Vẫn Thần huynh, có khó không?" Khoảnh khắc Ô Hằng vừa giết vào chiến khu thứ hai, liền truyền âm cho Luyện Ngục Vẫn Thần.
Nghe vậy, trong mắt Luyện Ngục Vẫn Thần thoáng qua vẻ kinh hãi. Đùa gì thế, lúc này phòng tuyến thứ nhất đang bị bộ đội chưa tham chiến gồm hàng triệu đại quân của Thất Giới chiếm giữ, giết tới đó chẳng phải là tự tìm cái chết sao?
Nhưng Luyện Ngục Vẫn Thần trước giờ chưa bao giờ là kẻ lề mề dài dòng, làm bộ làm tịch. Ma Thiên Chiến Kích trong tay lập tức chỉ thẳng phía trước, một luồng ma quang vô địch ngưng tụ bộc phát, đâm thủng cả không gian mười mấy dặm phía trước, dọc đường chém giết hàng trăm Lãnh Diện quân, hắn lên tiếng đáp lại: "Tất cả người Ma tộc, giết cho ta!"
"Giết!"
Nhất thời, mấy chục vạn đại quân Ma tộc và trăm vạn Thiên Võng quân đồng thời xung phong, khí thế kia vô cùng kinh người, chấn động khiến cả Tinh Không Cổ Đạo đều ầm ầm vang dội.
"Đây là làm gì?" "Bọn họ điên rồi sao?" "Lại tập kết một trăm năm mươi vạn đại quân ở chiến khu thứ hai để phát động phản công?"
Thất Giới ngây người, bao gồm cả tu sĩ Thiên Đại Vực cũng ngây người. Hành động như vậy quá kinh ngạc, hoàn toàn là lối xung phong tự sát.
Mà hơn mười vạn Lãnh Diện quân và ba mươi vạn quân nhị tuyến Ám Ảnh giới thì trong lòng "vạn mã phi đằng" (vạn con ngựa thảo nê mã lao qua), làm cái gì thế? Các ngươi muốn làm cái gì? Các ngươi muốn lên trời sao?
Tất nhiên, trong lòng họ nhiều hơn là đang nguyền rủa phàn nàn, tại sao chúng ta lại xui xẻo thế này, phải gánh chịu cái sự nặng nề không thể chịu đựng nổi này của sinh mệnh?
Các chiến khu khác đều ngoan ngoãn rút lui, Thất Giới Minh quân cũng đã lấy được chiến công. Tại sao họ lại phải đối phó với kẻ sừng sỏ như Ma tộc, lại còn đụng phải hạng người không sợ chết như Thiên Võng quân?
"Giết!" Liệt Diễm quân của Hồng Liên Thánh Vương và Tật Phong Thánh Vương đi đầu, thế như chẻ tre, cùng với quân đội Ma tộc phát động xung phong.
Phía sau, Tiên Thuật quân của Lữ Nhất Thanh, Thiên Võng tân quân của Đại Hoàng Cẩu, mười vạn hậu phương viễn trình bộ đội do Từ Ngôn thống soái đều điên cuồng bạo tẩu, dọc đường xông thẳng đánh càn...
Viễn trình bộ đội mà cũng có thể phát động xung phong sao?
Trên thành đầu Đông Thành nội thành ở đại hậu phương, rất nhiều tu sĩ hóa đá. Đây là loại sách lược gì vậy? Dẫu sao trên chiến trường, trước giờ chưa từng có tiền lệ bộ đội viễn trình hậu phương phát động xung phong.
Họ chỉ có thể kết luận, Vô Địch Diệt thật sự là điên rồi! Nhưng cũng vì vậy, Thiên Võng quân và quân đội Ma tộc đều sôi sục. Ngay cả bộ đội viễn trình phía sau cũng theo tiên phong cùng nhau giết về phía quân địch, họ còn gì phải sợ hãi nữa? Cái họ cần chính là cái khí thế đồng tâm hiệp lực, phá phủ trầm chu (đập nồi dìm thuyền) này.
"Mẹ kiếp, Thiên Võng quân đúng là Thiên Võng quân, không hổ là quân đội do tu sĩ Ma tộc ta xây dựng, đúng là cứng rắn, mạnh hơn cái đám ẻo lả của liên quân khác nhiều!"
"Ai nói không phải chứ, thống soái của Thiên Võng quân dù sao cũng là Nhân Đồ Vô Địch Diệt của Thất Giới. Người có thể hợp khẩu vị với Ma tộc ta, chắc chắn cũng là người trong Ma tộc ta!"
Mấy chục vạn đại quân Ma tộc trở nên hưng phấn, trong ánh mắt thậm chí còn mang theo hương vị khát máu.
"Phập phập phập phập phập..." Nhất thời, dưới sự xung phong của một trăm năm mươi vạn đại quân, chiến khu thứ hai bị chém giết tới mức đầu rơi đầy đất, bay ngang khắp nơi, cảnh tượng vô cùng tráng quan.
Lãnh Diện quân và Ám Ảnh quân đều bị giết tới ngây người, chiến trận hỗn loạn hoàn toàn. Chỉ trong một đợt xung phong ngắn ngủi, đã xuất hiện đại diện tích tan rã.
Mà hai vị thống soái cấp Thánh Vương của Thất Giới ở chiến khu thứ hai đều đang chửi thề, bị đánh cho trở tay không kịp!