Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 14218 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3089
Quyết chiến Thánh Vương (15)

❊ ❊ ❊

"Á!" Khi hấp thu ba vạn oán linh trong Oán Linh Đấu Trường, Ô Hằng bắt đầu gào thét như điên dại. Những cảm xúc tiêu cực trong đầu hắn quá sâu quá hỗn tạp, thù hận, phẫn nộ, bi thương trộn lẫn vào nhau, mỗi một loại cảm xúc đều là nỗi đau xé lòng xé phổi, khó lòng nhẫn nại, không ngừng kéo xé và nghiền nát lý trí cùng tình cảm của hắn, rồi lại nhào nặn chồng chéo lên nhau...

Cứ như vậy, những cảm xúc ấy tích tụ ngày một sâu hơn, lại không có một lối thoát nào, cuối cùng sống sờ sờ biến thành một con quái thú khổng lồ, muốn thôn phệ vật chứa, phản khách vi chủ.

"Không, đừng hấp thu nữa, Ô Hằng, chàng hãy bình tĩnh lại, bình tĩnh lại đi." Hiên Viên Yên Nhiên ở bên ngoài Oán Linh Đấu Trường liên tục hét lớn, lòng nóng như lửa đốt, tiếc rằng cho dù nàng có hô hoán thế nào, người kia vẫn không hề đáp lại, vẫn đang không ngừng hấp thu oán linh.

"Chư vị, có cách nào ngăn cản Thiên Tướng quân không?" Hắc Mị cũng vội nhìn về phía Từ Ngôn, Tật Phong, Hồng Liên cùng những người khác.

"Ai..." Tật Phong thở dài một tiếng, ủ rũ nói: "Đừng nói là bây giờ chúng ta căn bản không vào nổi Oán Linh Đấu Trường, dù có vào được bên trong, cũng không ngăn cản nổi Thiên Tướng quân nữa. Năng lượng bao quanh thân hắn lúc này quá mức khổng lồ, căn bản không ai có thể lại gần, người duy nhất có thể ngăn chặn tất cả những chuyện này, có lẽ chỉ có bản thân Thiên Tướng quân mà thôi."

"Muộn rồi. Thôn phệ hơn ba vạn oán linh nhập thể, dù là một vị tiên phật tâm linh thanh tịnh cũng sẽ hận sâu như biển, lún sâu vào ma đạo mà không thể tự dứt ra. Còn muốn để hắn tự cứu ư? Căn bản là chuyện không thể nào. Hôm nay, Vô Địch Diệt chắc chắn phải chết, không ai có thể cứu được." Tam Đầu Quỷ Quân đứng ở rìa Oán Linh Đấu Trường liên tục cười lớn, một vẻ hả hê và đắc ý.

Tại vùng trung tâm Oán Linh Đấu Trường, Ô Hằng hóa thành trung tâm cơn bão, oán niệm bốn phía cuồn cuộn, khí tức màu xám xoay chuyển cực tốc, hình thành một đạo lốc xoáy nối liền trời đất, lớn đến mức không gì sánh nổi, uy thế kinh thiên.

Khí hải trong đan điền hắn hóa thành một ngôi sao vô biên vô tận, nhưng ngôi sao này lại rất khô cằn, một mảnh tĩnh mịch, hoàn toàn không có sinh khí, các con sông, hồ nước và biển cả bên trên đều cạn trơ đáy, không hề tồn tại chất lỏng...

Hấp thu ba vạn oán linh mà không thể lấp đầy đại dương trên ngôi sao thì cũng thôi đi, đằng này ngay cả sông ngòi và hồ nước cũng khô khốc một mảnh, điều này chứng minh Ô Hằng lần này phá cảnh còn cần nhiều năng lượng hơn nữa, nói không chừng ngay cả một phần ba quãng đường cũng chưa đi xong.

"Phụt." Khi hấp thu đến bốn vạn oán linh, Ô Hằng bắt đầu ho ra máu từng ngụm lớn, thân thể vốn đã tu bổ như lúc ban đầu lại bắt đầu nứt toác, những oán niệm kia tích tụ ngày càng sâu, ngày càng bàng bạc, cơ thể hắn đã không thể chịu đựng nổi, bắt đầu xé rách từ bề mặt da thịt mà phóng ra ngoài.

Tuy nhiên hắn vẫn không dừng lại, mà vẫn không ngừng hấp thu oán linh. Khi hấp thu đến năm vạn oán linh, toàn thân Ô Hằng đã nứt nẻ, thương tích đầy mình, máu tươi đầm đìa, cả người lúc thì cười điên dại, lúc lại gầm thét phẫn nộ. Đó không chỉ là sự hành hạ về xác thịt, nỗi đau hành hạ về tinh thần còn đáng sợ gấp trăm gấp ngàn lần sự hành hạ về xác thịt.

Đứng ngoài Oán Linh Đấu Trường nhìn từ xa, Hiên Viên Yên Nhiên không khỏi từng đợt đau lòng, nhưng cảm giác đau lòng này, tuyệt đối không bằng một phần trăm những gì Ô Hằng đang phải chịu đựng lúc này. Đó là sự hành hạ phi nhân tính, khủng khiếp hơn cả mười tám tầng địa ngục.

"Hấp đi, hấp đi, hấp thêm chút nữa đi, dù ngươi là Thần Thể đại thành, cũng vẫn phải nổ tung mà chết!" Tam Đầu Quỷ Quân hưng phấn đến phát điên nhìn tất cả những điều này, trên mặt lộ ra nụ cười tàn nhẫn bệnh hoạn, tựa như một bệnh nhân tâm thần phân liệt bị kích thích tinh thần cực độ, vừa thỏa mãn, lại vừa quỷ dị... Đây chính là tác dụng phụ sau khi hấp thu oán linh. Mặc dù bản thân Tam Đầu Quỷ Quân dựa vào Quỷ Vương Ấn để hấp thu oán linh, nhưng những oán niệm kia vẫn ít nhiều hòa tan vào cơ thể hắn, dẫn đến Tam Đầu Quỷ Quân hiện tại cũng đang ở trong trạng thái nửa người nửa ma.

"Á!" Tại trung tâm cơn bão, Ô Hằng lại một lần nữa phát ra tiếng kêu đau đớn, gương mặt hắn dữ tợn, tóc đen cuồng vũ, mạch máu trên khắp cơ thể nổi lên cuồn cuộn, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung.

Thân thể Ô Hằng bắt đầu co giật kịch liệt, về mặt tinh thần cũng phải chịu đựng sự xung kích đau đớn không thể nhẫn nại được, cuối cùng, mắt hắn tối sầm lại, cả người hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Chứng kiến cảnh này, Tam Đầu Quỷ Quân, Hạ Cái Thế và những người khác ngược lại có chút kinh ngạc. Theo lý mà nói, thằng nhóc này nên nhập ma bạo tẩu ngay tại chỗ rồi mới phải, nhưng không ngờ lại kì tích chống đỡ được, chỉ rơi vào trạng thái hôn mê! Nhưng hôn mê cũng đủ trí mạng rồi, bởi vì cơ thể hắn đã không còn sự kiểm soát, vẫn đang không ngừng hấp thu oán linh.

Trong thế giới ý thức hôn mê, Ô Hằng chỉ cảm thấy cơ thể lạnh buốt, toàn thân rã rời, dưới chân là vô tận thây ma, một mảnh máu tươi cuồn cuộn, hội tụ thành sông hồ, bốn phía tràn ngập khói lửa, nồng nặc mùi máu tanh. Đây là một chiến trường vô biên vô tận, khắp nơi đều là thi thể, thi thể chất cao như núi, tình hình chiến tranh thê thảm đến mức khó dùng lời lẽ để hình dung.

Cho đến tận bây giờ, Ô Hằng chưa từng thấy qua chiến trường nào thê thảm đến thế. Nó còn thê thảm hơn chiến trường Trung Châu, chiến trường Hồng Vũ Tinh, thậm chí chiến trường Cốc Châu, là cỗ máy xay thịt triệt để, luyện ngục nhân gian, không biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt của thiên hạ đã chôn thây nơi đây, thi cốt chưa lạnh, máu thịt mơ hồ, chết không toàn thây.

Trong hình ảnh cuối cùng, hắn kinh hãi nhìn thấy Viện trưởng Thư Viện Tả Tiêu Dao mười hai Tiên Mạch đều đứt đoạn, cánh tay trái lại bị chặt đứt máu chảy đầm đìa, nhìn thấy thầy Yên Đẩu sợ nhất chiếc tẩu thuốc yêu quý bị một bàn chân khổng lồ nghiền nát thành bụi phấn, còn thầy Yên Đẩu thì đã bị chôn vùi trong đống xác chết. Ô Hằng nhất thời đau lòng như cắt, ngọn lửa đốt cháy thân thể, nghẹn ngào không thốt nên lời, nửa câu cũng không nói được. Thư Viện, các sư sinh của Thư Viện, từng người từng người gục xuống, bị kẻ địch mạnh mẽ lăng nhục... Còn có gia gia Ô Thạch, ông ngoại bà ngoại, Hiên Viên Hỏa, Lê Tình Nguyệt... từng vị thân nhân đổ máu giữa trời không, thân thể chia lìa. Không... Ô Hằng đau đớn tột cùng quỳ xuống trên đống thi thể, hắn muốn ngăn cản, nhưng phát hiện bản thân vô cùng nhỏ bé yếu ớt, ngay cả sức phát ra tiếng khóc cũng vô cùng khó khăn. Cuối cùng, tất cả bạn bè thân thiết đều rời đi, Hiên Viên Yên Nhiên, Tuyết Hoa cũng chiến tử.

"Đây chỉ là một giấc mơ, chỉ là một giấc mơ thôi, không sai, tất cả đều là ảo giác..." Ô Hằng sắc mặt tái nhợt quỳ giữa đống thi thể, trong lòng kiên định thầm niệm, nhưng không hiểu sao, hắn lại rất hoảng loạn, một nỗi hoảng sợ chưa từng có. Khung cảnh như vậy, dù chỉ là giấc mơ xảy ra trước mắt, cũng chân thực đến đẫm máu, khiến hắn khó lòng gánh vác.

Bất thình lình, trước mặt hắn xuất hiện một mỹ nhân y phục màu lam, toàn thân bao quanh sáu mươi ba đạo hà quang thần bí, đẹp đẽ thoát tục, mang theo một cảm giác thánh khiết mơ hồ.

Mỹ nhân y phục màu lam tay cầm lợi kiếm, chỉ về phía Ô Hằng, lạnh lùng nói: "Mơ? Ngươi cho rằng đây thật sự chỉ là mơ sao? Kẻ hèn nhát, vẫn không dám đối mặt với hiện thực ư?"

"Hàn Sương? Tại sao lại là nàng? Tại sao lần nào cuối giấc mơ cũng là nàng, nàng nhất định phải giết ta sao?" Ô Hằng khi nhìn thấy mỹ nhân y phục màu lam, tâm hư vô cùng phức tạp, hắn lảo đảo đứng dậy, vừa định bước lên một bước, lập tức "Phụt" một tiếng, một thanh kiếm lạnh buốt thấu xương đâm vào ngực mình, máu tươi tuôn ra, chảy tràn không dứt.

Ô Hằng tức khắc thần tình nghiêm nghị, giận dữ trừng mắt nhìn nữ tử y phục màu lam nói: "Không, ngươi không phải Hàn Sương."

"Nếu trong lòng ngươi đã đinh ninh, thì tại sao còn hỏi? Ngươi vĩnh viễn không đoán được ta là Lãnh Hàn Sương, hay là Thiên U Điệp. Trên thực tế, bất kể là ai cũng vậy, nhát kiếm đâm chết ngươi này chính là Lãnh Hàn Sương!" Nữ tử y phục màu lam quyết tuyệt vô tình, khók miệng còn mang theo một nụ cười trêu chọc, dường như đang nhìn chằm chằm vào một con kiến đang đau đớn giãy giụa, trong lòng nghĩ, có nên nhấc chân lên nghiền nát nó hoàn toàn hay không.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2962
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.