Dựa theo ký ức Tiên Cách của Tuyết Hoa khi nàng trốn thoát khỏi vùng đất giam cầm chúng thần vạn năm trước, trận đại chiến đó chính là vì tranh đoạt Hỗn Độn Chi Tâm, cũng chính là trái tim mà Bàn Cổ Đại Đế để lại nhân thế. Nghe nói nếu có được nó, có thể trực tiếp phá vỡ Thiên Đạo áp chế, từ nay về sau "hội đương lăng tuyệt đỉnh, nhất lãm chúng sơn tiểu" (đứng trên đỉnh cao nhất, nhìn xuống thấy vạn vật nhỏ bé)!
Người bước vào giới tu võ, ai không muốn trăm điều cấm kỵ đều được hóa giải, tung hoành thiên hạ.
Theo suy đoán của Ô Hằng, gông cùm đại diện cho bí ẩn của Tinh Hà, trái tim đại diện cho bí ẩn của Bàn Cổ. Nếu có được cả hai, đủ để xoay chuyển toàn bộ trận chiến thời mạt thế.
Bởi vậy, Ô Hằng gần như không có chỗ để từ chối Tử Thiên Uy.
Tuy nhiên, điều khó xử cũng nằm ở đây, khi Bắc Đẩu Đại Đế truyền thụ cho hắn tinh diệu của Tinh Hà, đã bắt hắn lập lời thề, nếu không phải vạn vô nhất thất, tuyệt đối không được truyền ra ngoài phương pháp này.
Tuyết Hoa khoác trên mình chiếc váy dài màu trắng, dáng người yểu điệu, cơ thể tinh xảo, nhan sắc khuynh thành tuyệt thế, tiên diễm xuất trần. Đôi mắt nàng trong trẻo, lấp lánh sự thông tuệ như thể có thể nhìn thấu thế gian, nàng khẽ lên tiếng: "Thế gian này làm gì có chuyện vạn vô nhất thất, nếu thực sự có, sao Bắc Đẩu lại vì Tang Chung mà mất? Đó chỉ là lời cảnh báo của ngài ấy dành cho chàng mà thôi."
Ô Hằng chắp tay sau lưng, không tỏ thái độ gì, ánh mắt trong phút chốc ngẩn ngơ đã khôi phục sự sắc bén. Hiện tại hắn không có thời gian để cân nhắc sự mâu thuẫn trong đó, mà phải dồn mắt nhìn vào toàn cục chiến trường.
Áp bách!
Áp bách mang tính tuyệt đối!
Đối mặt với thế công điên cuồng của mấy triệu đại quân Thất Giới, toàn bộ tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh chẳng khác nào sợi dây thừng đung đưa trong gió, đã xuất hiện vết rách, bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ.
Bảy chiến khu, trong khoảnh khắc gần như tuyên bố báo động.
Đối mặt với thực lực tuyệt đối, không có chỗ để mưu mẹo.
Ngoại trừ chiến khu thứ tư nhờ "Nhất Niệm Vạn Vực" trước đó của Ô Hằng, khiến cung thủ Tinh Linh tộc đánh tiên phong quân Thất Giới trở tay không kịp, tạm thời ổn định thế cục, áp chế tiên phong quân ngoài mấy trăm dặm tuyến phòng thủ, thì các chiến khu khác đều đã không thở nổi trong cơn thịnh nộ của Thất Giới.
Giết!
Hiện trường đao quang kiếm ảnh, sấm rền pháo nổ, tiếng kèn xung phong, tiếng trống chấn động, từng sinh linh khổng lồ như nhục thân đến từ địa ngục ầm ầm ngã xuống, ngay cả Cổ Đạo Tinh Không cũng như đang run rẩy.
Đối với tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh mà nói, vì chiến khu thứ năm bị vật chất hắc ám ô nhiễm, không ai có thể vượt qua lôi trì, đây ngược lại là chuyện tốt.
Nhân lực tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh vốn dĩ không đủ, có thể giảm bớt trận địa phòng thủ cũng giúp tập trung lực lượng hữu hạn để đối kháng với Thất Giới hơn.
Thế nhưng, chút ưu thế nhỏ nhoi này, trước gần mười lần binh lực của đối phương, cũng chỉ là muối bỏ bể, không thể xoay chuyển bất kỳ thế cục nào, nhiều nhất cũng chỉ kéo dài thêm một hai canh giờ mà thôi.
Chiến khu thứ tư tạm thời trở thành trận địa tổng chỉ huy.
Ba vị loạn thế minh chủ đều đã lui về, dựa vào kết giới phòng thủ do Đông Hoàng Chung thiết lập để kháng địch.
"Có thể tranh thủ bao nhiêu thời gian thì hay bấy nhiêu vậy." Triệu Nguyên Thu lui về sau doanh trại chỉ huy, trên mặt thoáng qua vẻ mệt mỏi không cam lòng. Hắn vốn là người thừa kế của Triệu Thị Đế Tộc, lại càng trong thời loạn thế, bằng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, cưỡng ép trấn áp rất nhiều thế lực trung gian trong Triệu Thị liên minh, một bước nhảy vọt trở thành một trong mười đại loạn thế minh chủ.
Mà trong đó, chắc chắn không thiếu sự đấu tranh.
Nhưng theo thông tin Ô Hằng có được từ mạng lưới ngầm, Triệu Nguyên Thu hợp tung liên hoành hàng trăm tinh cầu lớn nhỏ, thời gian nhảy vọt thành lập Triệu Thị liên minh không đầy ba tháng.
Trong đó không thiếu thủ đoạn thiết huyết, nhưng cũng tuyệt đối tồn tại sự lôi kéo, chia rẽ, dương mưu âm mưu cộng thêm quỷ kế.
Nếu không, cho dù Triệu Thị Đế Tộc có mạnh đến đâu, nắm trong tay hơn hai mươi tinh cầu lớn nhỏ, cũng khó mà thu phục thành lập một liên minh khổng lồ với thế lực đan xen phức tạp như hiện nay trong thời gian ngắn.
Điều này không phải chỉ dựa vào thực lực là có thể làm được trong thời gian ngắn.
Thêm nữa, Triệu Thị liên minh chiếm đến bảy phần thực lực là nhân tộc.
Nhân tộc đông người... nên thế lực cũng nhiều, mỗi người mỗi ý, thường xuyên bùng phát nội chiến.
Có thể thấy, Triệu Nguyên Thu có thể chỉnh hợp Triệu Thị liên minh như hiện nay, không thể tách rời với thủ đoạn và năng lực lãnh đạo xuất chúng của hắn.
Thế nhưng dù nhân vật có mạnh mẽ, lợi hại đến đâu, hiện giờ đối mặt với đại quân Thất Giới mênh mông không đếm xuể cũng là tâm hữu dư nhi lực bất túc (lòng muốn nhưng sức không theo).
Đại quân Thất Giới rốt cuộc có bao nhiêu người?
Đáp án Ô Hằng nhận được là, không thể thống kê.
Bởi vì viện quân đổ bộ từ ba chiến trường chính của đối phương là nguồn nguồn không dứt.
Kẻ địch chỉ ngày càng nhiều!
Thứ họ đối mặt không chỉ là cảm giác áp bách mạnh mẽ đến mức nghẹt thở, mà thậm chí là sự tuyệt vọng.
May mà Ô Hằng đã thề thốt từ trước, "Vinh Quang và Cô Độc", đã rót đức tin vào lòng các chiến binh ở tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh.
Thứ gọi là đức tin này luôn hư hư thực thực, nhưng vào thời khắc này, lại phát huy tác dụng to lớn.
Tu sĩ ở tám đại chiến khu Hồng Vũ Tinh đều cắn chặt răng, liên thủ kháng địch, kiên thủ trận địa, không lùi một bước, đồng hành với họ là vô tận máu tươi đổ xuống trên Cổ Đạo Tinh Không này.
Người như cỏ rác!
Chân dung chân thực nhất trên chiến trường.
Một chiến trường cổ khổng lồ ầm ầm vang dội, áp sát cách tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh ba trăm dặm, trong đó, tướng lĩnh Vô Ngân Tinh Không Giới là Hạng Mạt, khóe miệng mang theo nụ cười nhạt lạnh lùng, đứng thẳng trên chiến trường cổ, một khí thế ngạo thị quần hùng tự nhiên sinh ra!
Hắn nhìn về phía vị trí chiến khu thứ tư, lên tiếng: "Ba vị minh chủ, sao không đầu hàng Thất Giới, đến lúc đó sẽ chia đều cho các ngươi ba mảnh thiên hạ, địa vị và quyền thế của các ngươi vẫn sẽ là lĩnh vực Chí Tôn!"
Hạng Mạt đã khôi phục sự tự tin và bình thản như xưa, bởi vì hắn nhìn thấy sự nghiền ép toàn tuyến của Thất Giới đối với tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh!
Đối mặt với vũ khí chiến tranh tầng tầng lớp lớp của Thất Giới, ngay cả ba vị loạn thế minh chủ thực lực mạnh mẽ cũng không thể không lui về dưới sự che chở của Đông Hoàng Chung, thực hiện tư thế tử thủ!
Hắn trước kia quá so đo lợi ích, luôn muốn trí thủ.
Ai ngờ, đây thực ra là sai lầm lớn nhất...
Không có Lưu Huyền Binh, Thất Giới căn bản không cần bận tâm, chỉ cần cứ thế đâm sầm vào là được, mặc dù làm vậy tổn thất sẽ rất lớn.
Nhưng thì đã sao, nếu họ có thể đột phá tuyến phòng thủ này, tiêu diệt chủ lực liên quân Thiên Đại Vực, thắng thế của cuộc chiến mạt thế gần như có thể khẳng định rồi.
Nhìn thấy đối phương mãi không đáp lại, Hạng Mạt cũng không giận, mà kiên nhẫn hô lớn: "Buông vũ khí xuống, kẻ đầu hàng, nhất luật ưu đãi!"
Nếu câu này đặt vào trước kia, tu sĩ tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh đương nhiên sẽ khinh thường, tuyệt đối không phản bội quê hương mình.
Nhưng hiện nay Thất Giới mang theo khí thế như chẻ tre, dùng áp bách mang tính tuyệt đối tiến công tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh, câu "kẻ đầu hàng, nhất luật ưu đãi" trong miệng Hạng Mạt liền trở nên có uy lực!
Bởi vì tu sĩ tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh đã nhận được tin tức mới nhất, họ đã bị biến thành quân cờ bỏ đi.
Họ vốn ôm tâm thái "phá phủ trầm chu" (đập nồi dìm thuyền), mang theo vinh quang và cô độc để liều mạng với Thất Giới, thế nhưng Hạng Mạt lại thả ra một tia hy vọng trong tuyệt vọng của họ, giống như hạn hán lâu ngày gặp mưa rào, trái tim vốn đã chết lặng của nhiều người cũng trở nên hoạt bát trở lại.
Cái gọi là "thà sống nhục còn hơn chết vinh"!
Câu nói mang theo thế vạn quân của Hạng Mạt, lập tức khiến trận địa vốn đồng lòng của tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh trở nên lung lay!
Triệu Nguyên Thu thấy vậy, biết không thể im lặng thêm, lập tức đáp trả đanh thép: "Ha ha, hiện tại trên chiến trường Cốc Châu, Tinh Không Vương của các ngươi đang cô chưởng nan minh (một bàn tay khó vỗ nên tiếng), mấy triệu đại quân lại bị quân ta chặn ngoài tuyến phòng thủ Hồng Vũ Tinh, ngươi còn có tư cách gì ở đây mà khoác lác?"
Lời vừa nói ra, khóe miệng Ô Hằng lập tức nở nụ cười quỷ dị. Triệu Nguyên Thu quả nhiên là Triệu Nguyên Thu, một câu liền khiến sắc mặt Hạng Mạt đại biến, cực kỳ khó coi.
Suy cho cùng, Hạng Mạt gấp gáp như vậy, chẳng qua là vì Tinh Không Vương đã đổ bộ chiến trường Cốc Châu, nhưng chủ lực ba chiến trường của họ lại vẫn đang ở đầu bên kia chiến trường Cốc Châu khó mà tiến thêm một tấc!
Chỉ một câu đơn giản, liền chặn họng đối phương.