Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 13546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2761
Trận chiến chênh lệch thời gian (Chín)

❊ ❊ ❊

Cuộc chiến trên sân gần như không có chút hồi hộp nào, phía Ô Hằng nắm giữ ưu thế cực lớn, đè bẹp Thánh Viện!

Một đám học sinh Thư Viện lại có thể áp đảo bốn vị thầy giáo của Thánh Viện.

Đây là khái niệm gì?

Tại sao Cửu Thiên Thư Viện đứng thứ nhất, tại sao Hoang Cổ Thánh Viện lại xếp thứ hai, nhìn như vậy là biết cao thấp ngay.

Thánh Viện bồi dưỡng năng lực tác chiến tập thể, quy mô đội ngũ tu sĩ không lớn, rất khó chống lại số lượng học sinh Thư Viện cùng cấp bậc.

Thư Viện mới là nơi thực sự bồi dưỡng ra những con quái vật, bằng không sẽ không đào tạo ra nhân hùng loạn thế như Vô Địch Chiến Thần Liễu Trấn Nguyên năm đó.

Tất nhiên, học sinh Thánh Viện đều thất bại, nhưng cuộc chiến vẫn chưa thực sự kết thúc.

Vị thầy giáo mạnh nhất trong số các tu sĩ Thánh Viện trên sân là Từ Ngôn vẫn đang chiến đấu.

Thậm chí sau khi Tiết Tiểu Phàm, Tuyết Hoa cùng những người khác giải quyết xong kẻ địch, cũng không có ý định ra tay giúp đỡ, chỉ đứng một bên, xem kịch với vẻ đầy hứng thú.

Chuyện này có chút giống như xiếc khỉ!

Đường đường là Đại Tiên Vương cảnh giới Tiên Vương thất cảnh, vậy mà lại biến thành con khỉ bị đem ra đùa giỡn.

Từ Ngôn cảm thấy vô cùng bi phẫn.

Hắn có thể cảm nhận được ánh mắt đùa cợt của Ô Hằng dành cho mình, giống như một con sư tử đực đang chằm chằm nhìn con mồi.

Vô Địch Diệt có quá nhiều thủ đoạn, trên đỉnh đầu lơ lửng Không Động Ấn, không ngừng truyền tiên lực cho hắn.

Quanh người hắn sương mù chìm nổi, đó là Côn Lôn Cảnh, thỉnh thoảng xuất hiện di hình hoán vị, trở tay không kịp áp sát bên cạnh Từ Ngôn, tung ra một kích hung hiểm.

Từ Ngôn không hổ là cao thủ Tiên Vương thất cảnh, trong tuyệt cảnh đã liên tiếp tránh được ba chiêu tất sát của Ô Hằng, nhưng cũng đã sức cùng lực kiệt.

Bởi vì hắn rất khó tung ra đòn tấn công hiệu quả đối với Ô Hằng.

Đại Thành Thần Thể ở trạng thái đỉnh phong vốn dĩ đã chiếm ưu thế cực lớn trong chiến đấu, Đại Tiên Vương cũng rất khó phá vỡ phòng ngự của hắn, huống chi là làm hắn bị trọng thương.

Chỉ cần Ô Hằng muốn, hắn thậm chí có thể rút lui khỏi trận chiến bất cứ lúc nào.

Rõ ràng, Từ Ngôn khó có thể tạo thành nguy hiểm cho hắn.

Mặc dù Ô Hằng nhất thời cũng rất khó chém giết một cao thủ Tiên Vương thất cảnh.

Thế nhưng thiên thời địa lợi nhân hòa đều đứng về phía Ô Hằng.

Đây là sân nhà của Ô Hằng, bên cạnh là chúng cao thủ đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.

Còn đồng đội của Từ Ngôn thì đã sớm thất bại, hoặc bị giam cầm, hoặc đã chiến tử, chỉ còn lại mình hắn đơn độc lẻ loi.

Đối với điều này, hắn cảm thấy áp lực vô cùng to lớn.

Trước mặt hai triệu tu sĩ, hắn, một cao thủ Tiên Vương thất cảnh, chậm chạp không hạ gục được Ô Hằng, vốn đã thấy xấu hổ, hơn nữa chiến đấu tới lúc này, chỉ còn lại một mình hắn, thực sự không còn ý chí chiến đấu, những ánh mắt như gai đâm sau lưng kia khiến mỗi một khắc hắn đều cảm nhận được áp lực nặng nề.

Ô Hằng lại không có bất kỳ gánh nặng nào, hắn vốn dĩ chỉ lấy Từ Ngôn ra để luyện tay.

Thứ hai, đây là Tinh Không Cổ Đạo, không có chút linh khí nào.

Tiên lực của Ô Hằng hùng hồn, lại có nguồn sức mạnh như Không Động Ấn, chiến đấu tới cùng, người tiên lực khô kiệt trước nhất chắc chắn là Từ Ngôn.

Cho nên Từ Ngôn biết, mình đã bại!

Đó chỉ là vấn đề thời gian.

“Ta, ta đầu hàng…”

Không lâu sau, Từ Ngôn chật vật không chịu nổi, mồ hôi đầm đìa khắp người, cuối cùng thốt ra ba chữ đó, sau đó như quả bóng xì hơi, ngồi bệt xuống đất, mất hồn mất vía.

Việc Từ Ngôn đầu hàng khiến hai triệu tu sĩ đang quan chiến gần đó một lần nữa rơi vào xôn xao.

Một cường giả Tiên Vương thất cảnh lại chọn đầu hàng?

Đầu hàng đồng nghĩa với việc sẽ phải trở thành tiên tù của Ô Hằng.

“Người chết rồi thì chẳng còn gì cả, ta còn rất nhiều người nhà con cháu, cần phải dựa vào sự che chở của ta.” Từ Ngôn thở dài, trở thành tiên tù của Ô Hằng là rất nhục nhã, nhưng nếu hắn chủ động đầu hàng, chưa chắc đã không được trọng dụng.

Khi hắn dưới sự chứng kiến của mọi người mà biến thành một con khỉ, Từ Ngôn liền hiểu rằng mình đã chẳng còn chút thể diện nào để tồn tại nữa.

Đối với việc Từ Ngôn đầu hàng, Ô Hằng ngược lại nhìn cao thêm hai phần, vứt bỏ vinh quang cả đời, quẳng đi cốt cách của cường giả Đại Tiên Vương, chọn đầu hàng, đây sao không phải là một loại dũng khí.

Ô Hằng ngừng tấn công, nhìn Từ Ngôn đang ngồi bệt dưới đất, toàn thân ướt đẫm mồ hôi nói: “Đầu hàng cũng là một lựa chọn không tồi, sau này ngươi sẽ trở thành thành viên cốt cán của tổ chức Ám Võng, còn con cháu ngươi, ngươi tất nhiên vẫn có thể chăm sóc.”

Thậm chí nội tâm hắn còn âm thầm có chút vui mừng.

Đây là tu sĩ mạnh nhất mà hắn từng giam cầm làm tiên tù cho đến hiện tại, một cao thủ Tiên Vương thất cảnh, tương lai nếu được bồi dưỡng, thậm chí có khả năng trở thành Thánh Vương, sao có thể khiến hắn không vui cho được?

Từ Ngôn lặng lẽ gật đầu, đối với Tiên Tù Pháp hắn từng có hiểu biết, ngoài việc không thể trái ý Ô Hằng, hành động của hắn vẫn coi là tự do.

Chỉ là đây thực sự là tự do sao?

Từ Ngôn có tâm thái cởi mở chỉ là số ít người mà thôi.

Trong số các thầy giáo của Hoang Cổ Thánh Viện, ngoài Lý Tiếu bị chém giết, Dư Xuân Vũ cảnh giới Tiên Vương ngũ cảnh thề chết không hàng, gãy một cánh tay mà miệng vẫn cứng, bị Tuyết Hoa trấn áp trong Phong Tự Trận.

Quan Vu Văn cũng bi phẫn không kém, không chịu trở thành tiên tù.

Dù sao những Tiên Vương cởi mở như Từ Ngôn chỉ là số ít, không ít Tiên Vương coi trọng thể diện hơn cả tính mạng.

Đáng tiếc, mọi chuyện không do họ lựa chọn.

Hai người họ cũng lần lượt trở thành tiên tù của Ô Hằng.

Trong phút chốc, số Đại Tiên Vương bị Ô Hằng giam giữ làm tiên tù đã lên tới sáu người.

Lần lượt là Vương Hành Nhạc, Vương Sơn Lượng, Vương Thanh Hoa của Thái Dương Tộc, và Từ Ngôn, Dư Xuân Vũ, Quan Vu Văn của Hoang Cổ Thánh Viện.

Đây đã là một thế lực không thể coi thường.

Tổ chức tình báo Ám Võng này sẽ trỗi dậy với tốc độ nhanh chóng trong cuộc chiến tận thế.

Thậm chí dự định tương lai của Ô Hằng là giam cầm nhiều tu sĩ Thất Giới hơn nữa, như vậy mới có thể thám thính tin tức tốt hơn.

Nếu có cơ hội giam cầm một vị Thất Giới Chi Chủ, vậy thì chiến lược và cơ mật của Thất Giới đều sẽ bị bại lộ, đó sẽ là đòn đả kích chí mạng đối với kế hoạch tiến công Thiên Đại Vực của Thất Giới.

Sự đáng sợ của Tiên Tù Pháp chính là ở điểm này.

Ngay cả Chân Tiên cũng có thể giam cầm, hoàn toàn không phải thứ một tờ khế ước có thể sánh bằng.

Quá trình chiến đấu cũng không làm chậm trễ việc tu sĩ Ma Tộc tiến vào Không Gian Môn, mặc dù họ rất tiếc nuối khi không thể tận mắt chứng kiến phong thái chiến đấu của Vô Địch Diệt.

Thời gian trôi qua, đến tận chiều tối, ánh sáng trên Tinh Không Cổ Đạo đã mờ nhạt đi không ít.

Lần lượt có tu sĩ của Hoang Cổ Thánh Viện và Thái Dương Tộc tiến vào phòng tuyến Hồng Vũ Quan, nhưng đều bị chặn lại!

Tu sĩ Thái Dương Tộc thì trấn sát, còn người của Hoang Cổ Thánh Viện thì Ô Hằng không định giết sạch, dù sao đó cũng là Hoang Cổ Thánh Viện, chỉ là những người này bị từ chối bên ngoài phòng tuyến Hồng Vũ Tinh.

“Tốt, rất tốt, một Ô Hằng nhỏ bé mà dám làm loạn cả trời lên rồi, trấn sát Thái Dương Tộc thì thôi đi, còn dám chặn học sinh của Hoang Cổ Thánh Viện ta bên ngoài Hồng Vũ Tinh, là ai cho ngươi quyền hạn? Là ai cho thằng nhãi ranh như ngươi cái gan lớn này?”

Khi màn đêm buông xuống, một tiếng sấm rền vô cùng cường hãn nổ vang trên Tinh Không Cổ Đạo!

Ô Hằng đang ngồi nghỉ ngơi bên cạnh Không Gian Môn bỗng mở bừng mắt, nhìn về phía bên ngoài phòng tuyến Hồng Vũ Tinh, nơi đó có một luồng khí tức cường hãn vô cùng đang dâng lên, như ánh mặt trời che khuất bầu trời, đè bẹp khí thế của tất cả tu sĩ trên sân.

Đó là một tôn tuyệt đỉnh cường giả!

Thánh Vương tới rồi!

Hơn nữa còn là vị ngang hàng với Tả Tiêu Dao kia....

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2726
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.