Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 12646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2391
Địa Ngục Chi Môn VS Địa Ngục Chi Môn (Chín)

❊ ❊ ❊

"Không! Hoàn toàn không đúng, ta là người thức tỉnh Địa Ngục Chi Môn, ta mới là người thức tỉnh Địa Ngục Chi Môn chân chính, ta tên Mạt Phục, còn Vô Địch Diệt, chỉ là một kẻ mạo danh, mạo danh, đúng rồi, hắn là mạo danh..."

Trong luồng sáng mạnh, đôi mắt Mạt Phục đỏ ngầu, mái tóc đen múa loạn, khuôn mặt dữ tợn mà đau đớn, đã có chút điên cuồng, nói năng lộn xộn, đang phải chịu đựng cú đấm thứ chín mươi chín mạnh mẽ bá đạo nhất trong Càn Khôn Thần Quyền!

Hơn nữa cú đấm thứ chín mươi chín này, dung hợp mười ba tia Tiên khí, hai tia Đế khí, gia trì Địa Ngục chi lực, chiến đấu lực phá Cửu Cấm, thần chắn giết thần Phật chắn giết Phật, phá hủy mọi thứ, đạt đến một chiến lực cực hạn của cảnh giới Đăng Tiên.

Tu vi của Ô Hằng chỉ mới Đăng Tiên lục cảnh mà thôi, nhưng hắn đã sở hữu một loại sức mạnh cực hạn mà tu sĩ trong cảnh giới Đăng Tiên có thể đạt tới!

Nếu như tương lai hắn bước vào Đăng Tiên truyền thuyết, thì cái thế đó sẽ kinh khủng vô cùng đến mức nào?

"Căn bản không cùng một đẳng cấp, kẻ mạo danh sắp bị trấn sát rồi!" Vô số tu sĩ trẻ tuổi tim đập thình thịch, chấn động không nói nên lời.

Chỉ mới vừa rồi, Mạt Phục đứng ngạo nghễ trên chín tầng trời, một bộ dáng vẻ Chí Tôn Ma Thần, trong sân không ai có thể trấn áp.

Thế nhưng bây giờ Vô Địch Diệt chân chính đã ra tay, Mạt Phục hoàn toàn không có dư địa để đánh trả, mà Địa Ngục Chi Môn giả cũng xuất hiện vết rạn nứt.

Quả nhiên, giả mãi mãi là giả, giả không thể thành thật, thật không thể thành giả!

"Ý là, mọi tội lỗi không phải do Ô Hằng gây ra, mà là do kẻ mạo danh tên Mạt Phục này làm?" Tu sĩ Thái Dương tộc nhất thời có chút không thể chấp nhận sự thật này, bởi vì họ vừa mới phát động lệnh truy sát toàn tộc, tiến hành truy nã Ô Hằng.

Thế nhưng bây giờ, mọi chuyện diễn ra trước mắt dường như đang nói với Thái Dương tộc rằng, lệnh truy nã của họ chỉ là một trò cười, đã trách nhầm người tốt!

Điều này khiến mặt mũi Thái Dương tộc để đâu cho hết!

Hai người thừa kế ứng cử viên nhập thế, liên tiếp bị giết, ngay cả những cao thủ như Vương Chí Hằng, Trương Nghệ Lâm cũng bị chém, Thái Dương tộc cả tộc chấn nộ, Hoang Cổ Thánh Viện toàn viện sôi sục.

Nhưng làm ầm ĩ đến cuối cùng, đối tượng họ nhầm lẫn, không phải là Vô Địch Diệt chân chính ra tay, mà chỉ là chuyện tốt do kẻ mạo danh làm.

Bây giờ chính chủ đã tới, đang túm lấy kẻ mạo danh này mà đánh tơi bời!

Thực tế, điều này trực tiếp gián tiếp chứng minh, một kẻ mạo danh Vô Địch Diệt thôi cũng có thể càn quét một đám giáo viên Hoang Cổ Thánh Viện, chém giết người thừa kế Thái Dương tộc.

Mà Vô Địch Diệt chân chính, lại có thể nghiền ép kẻ mạo danh, vậy hắn phải mạnh mẽ đến mức nào?

Vừa nghĩ đến đây, người của Thái Dương tộc không muốn tiếp tục suy nghĩ nữa, vì chỉ càng nghĩ càng thấy mất mặt, cuối cùng đến mức không còn chỗ dung thân.

"Đạo hữu, vị đạo hữu đó là Vô Địch Diệt, cho nên... hắn..." Lý Vân Mộng vẫn còn ở trong trạng thái hoàn toàn ngẩn ngơ, chớp chớp đôi mắt to tròn, ngốc nghếch không phân biệt được rõ ràng. Nàng bỗng dưng muốn tìm một cái hang để chui vào, vì trước đó nàng đã mạnh miệng, nói muốn thu Ô Hằng làm đàn em, để hắn gia nhập đội ngũ siêu nhất lưu của mình.

Bây giờ nghĩ lại, những lời nói và tư thái già dặn vừa rồi của nàng đều trở nên rất nực cười.

Tất nhiên, Diệp Không Lai không nói một lời, hắn cảm thấy bản thân còn nực cười hơn.

Nếu như mục tiêu của cú Long quyền kia của Vô Địch Diệt trước đó không phải nhắm vào Mạt Phục, mà là nhắm vào mình, liệu hắn có chống đỡ nổi không?

Đây là một tồn tại thực sự đáng sợ vô biên, mười ba Tiên mạch, hai tia Đế khí, Địa Ngục Chi Môn, vật chất hắc ám, khí hỗn độn hội tụ làm một!

Hiện nay mới chỉ đạt tới Đăng Tiên lục cảnh mà thôi, đã có xu thế càn quét đồng đại!

"A!"

Trên bầu trời cao, tiếng hét thảm của Mạt Phục kéo dài không dứt, nhục thân của hắn đang tiêu tán, không thể chống lại sự bùng nổ toàn lực ở trạng thái Cửu Cấm của Ô Hằng.

Ô Hằng ra tay quá triệt để, lần này hoàn toàn không giữ lại chút sức lực nào.

Bởi vì kẻ mạo danh này, thực sự khiến hắn cảm thấy mất mặt, sức mạnh của Địa Ngục Chi Môn, sao có thể chỉ dừng ở mức độ đó?

Bây giờ hắn sẽ cho thế nhân biết, Địa Ngục Chi Môn chân chính rốt cuộc là hình thái như thế nào.

Tất nhiên, tế ra hình thái nguyên thủy của Địa Ngục Chi Môn thực sự, rủi ro rất lớn, vì các sinh linh địa ngục bên trong có thể bước ra khỏi cổng bất cứ lúc nào. Cũng may Tiên Cách tiền bối đã giúp hắn phòng ngừa tai nạn, dùng lực lượng Chân Tiên trấn áp lối vào Địa Ngục Chi Môn, tiến hành quan sát, đồng thời ngăn chặn sinh linh Địa Ngục giới dựa vào Địa Ngục Chi Môn đổ bộ lên Thánh Vẫn Tinh.

Thánh Vẫn Tinh và U Nguyệt Tinh có trạng thái giống nhau, quy tắc đều đã tàn phá, chỉ cần vực môn mở ra, sinh linh của Thất Giới có thể tiến hành vượt giới.

Không giống ở ngoại giới, cho dù Ô Hằng có tế ra Địa Ngục Chi Môn chân chính, những sinh linh địa ngục đó cũng cần phải trả giá mới có thể bước ra khỏi Địa Ngục Chi Môn, đi đến ngoại giới.

Mạt Phục lúc này đã sắp tiêu tán, sắp bị trấn sát, mang lại cho người ta cảm giác như mơ, trước kia Mạt Phục mạnh mẽ biết bao, còn bây giờ lại giống như một con chó rơi xuống nước đang giãy giụa trong tuyệt vọng.

Nhưng ngay lúc này, từ phía chân trời xa xăm, bay tới một vệt hồng hà cực nhanh!

Đó là một món binh khí, chính xác hơn là một khúc xương, hơn nữa là khúc xương màu đỏ, là một khối khoáng thế hung cốt, được tu sĩ rèn thành binh khí, sát phạt kinh khủng.

"Phụt"

Hồng hà trực tiếp đánh trúng vào lưng Ô Hằng, mọi thứ quá nhanh, hắn đang dốc toàn lực trấn áp Mạt Phục, mà Tiên Cách tiền bối lại đang canh giữ Địa Ngục Chi Môn, căn bản không rảnh tay quan tâm. Hơn nữa sức tấn công của khúc xương đỏ đó vô cùng kinh người, là một Đại Thành Thần Thể như Ô Hằng cũng không khỏi nhíu mày, ho ra máu trên không trung, cả người văng ra ngoài...

"Đồng bọn của Mạt Phục đến rồi sao?"

"Tiên Vương của Địa Ngục giới?"

Toàn trường tu sĩ đều không khỏi giật mí mắt, đổ dồn ánh mắt về phía tu sĩ áo đỏ ở chân trời xa xa kia, trên người kẻ này khí tức Tiên Vương bành trướng, mang theo một loại uy áp thần thánh.

Chính hắn là người ra tay, tế ra khối xương hung tàn màu đỏ đó, đánh bay Ô Hằng ra ngoài.

"Vương Tín Dã trưởng lão?"

Còn trong đội ngũ của Thái Dương tộc, đám đông tu sĩ xôn xao, nhiều người còn quỳ xuống hành lễ, vô cùng cung kính.

Thấy vậy, nhiều tu sĩ thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là tu sĩ Thái Dương tộc đã tới, khí tức Tiên Vương của vị này quá mức phi thường, long hành hổ bộ, một bước một ảo diệt, đại đạo vàng tự nhiên sinh ra trải đường dưới chân.

Đây là một vị Tiểu Tiên Vương, nhưng chắc chắn là tồn tại đứng hàng tuyệt đỉnh của Tiểu Tiên Vương!

Cao thủ cảnh giới Tiên Vương tứ cảnh sao?!

"Thái Dương tộc?" Lý Phàm Y nhíu mày, cũng nhìn về phía đó, mang theo chút chán ghét. Hắn cho rằng Thái Dương tộc làm vậy quá không tử tế, Ô Hằng đang trấn áp kẻ mạo danh, ở vào thời khắc mấu chốt nhất, đối phương lại đột ngột đánh lén, cắt đứt cú đấm mạnh mẽ nhất mà Ô Hằng tung ra.

"Đám người xấu đó!" Lý Vân Mộng cũng giận đùng đùng, đồng thời lo lắng cho thương thế của Ô Hằng.

Không biết tại sao, nàng có rất nhiều hảo cảm với Ô Hằng, vì trước đó, Ô Hằng luôn ngơ ngác đờ đẫn, rất đáng yêu.

Thế nhưng bây giờ một khi đã ra tay, chấn kinh toàn trường, phong tư trác việt, áp chế mạnh mẽ Mạt Phục.

Các thiếu nữ đối với anh hùng luôn có một loại tình cảm ái mộ hoặc sùng bái, đặc biệt là kiểu người như thế này, cả thế giới đều là địch, nhưng bản thân lại lặng lẽ gánh vác mọi thứ.

Tử Thiên Uy cũng rất phẫn nộ, thấy vị Vương Tín Dã trưởng lão của Thái Dương tộc kia còn muốn ra tay, liền lên tiếng ngăn cản: "Tiền bối, tại sao lại ra tay? Hiểu lầm chẳng phải đã giải thích rõ ràng rồi sao, những tội lỗi trước đó không phải do Ô Hằng gây ra, mà là do kẻ mạo danh này hãm hại vu khống!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2314
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.