Đại Hoàng Cẩu đôi mắt to như chuông đồng đảo liên hồi, lông lá toàn thân dựng đứng cả lên, nó vội vàng tế ra một góc đạo đài của Thất Sát Tiên Trận, vươn móng vuốt ra sức khắc họa gì đó trên mặt đất.
Nếu không có trận thế trấn áp, đối đầu với Tiểu Tiên Vương lúc nào cũng có thể mất mạng!
Siêu thoát khỏi một tầng thứ nhất định, lĩnh ngộ Cực Đạo, xưng vương trong hàng ngũ Tiên nhân. Hơn nữa Lâm Hiểu Khiết không phải là Tiểu Tiên Vương bình thường, gã có thân phận kép, vừa là thích khách ẩn mình trong bóng tối, vừa là một đại ma tu. Người này còn vô tình có được nửa phần trên của Thôn Thiên Ma Công.
"Giết!"
Lâm Hiểu Khiết thốt ra một chữ lạnh băng, thanh Phá Trần Kiếm trong tay đã vạch ra một đạo hàn quang.
"Khởi Thương Hoàng"
Hiên Viên Yên Nhiên phản ứng cực nhanh, nhờ được rèn luyện bởi Thế Giới Thụ Lạc Diệp Đan, tu vi tăng mạnh, đã đạt đến Đăng Tiên ngũ cảnh, vung thanh thiên hạ đệ nhất thần kiếm xuất kích, giao chiến cùng Phá Trần Kiếm.
"Ầm"
Trong nháy mắt, ma khí bàng bạc vượt xa Đăng Tiên cảnh bộc phát từ Phá Trần Kiếm, thế không thể cản, trực tiếp chấn bay Hiên Viên Yên Nhiên cùng thanh kiếm.
Khuynh Thành Tuyết liên tiếp ra tay, dùng Hạo Thiên Tháp chống lại, nhưng cũng không địch lại.
Cũng may tám người phối hợp ăn ý, phòng thủ bảo vệ lẫn nhau để nghênh địch, nên đã chặn được đòn này của Lâm Hiểu Khiết.
"Mạnh quá..."
Lần giao phong đầu tiên, không ai là không kinh tâm. Lâm Hiểu Khiết của ba năm sau dường như còn mạnh hơn trước một bậc.
Tất nhiên, tốc độ tiến bộ của nhóm người Ô Hằng còn nhanh hơn Lâm Hiểu Khiết nhiều. So với ba năm trước, bọn họ hiện tại chiếm ưu thế hơn, chỉ là không còn Thất Sát Tiên Trận nữa mà thôi.
Lâm Hiểu Khiết trong nháy mắt lại biến mất khỏi tầm mắt, ẩn độn vào trong làn sương mù.
Dù gã có thể chính diện giao chiến với tu sĩ cùng cảnh giới, nhưng vẫn giữ thói quen của thích khách: sau một đòn lập tức rút lui, rồi mới tiếp tục tích lực.
Đối thủ như vậy vô cùng đáng sợ, không để lộ chút sơ hở nào.
Hơn nữa Ô Hằng phát hiện Bồ Đề Niệm Châu không hạn chế Lâm Hiểu Khiết mạnh lắm, thậm chí Phật quang chiếu rọi qua cũng khó mà tìm thấy tung tích của gã.
Quả nhiên thích khách Thần Quốc càng mạnh thì càng không sợ Phật quang của Bồ Đề Niệm Châu.
"Rất tốt, nằm ngoài dự đoán, vậy mà vẫn còn sống." Lâm Hiểu Khiết bật cười, ý cười lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy.
Đồng thời, không phải chỉ một mình Lâm Hiểu Khiết đến, còn có hàng trăm ma tu theo sau, gia nhập chiến trường.
Một nhóm người này có một phần đã được Thánh Quả tẩy lễ, thực lực tăng mạnh, tu vi trung bình đều đã đạt đến Đăng Tiên lục cảnh, hơn nữa Thánh Quả họ nhận được không phải loại dưới chân núi, mà là loại quả phẩm chất cao kết ra từ đỉnh núi!
"Cái gọi là Tiểu Tiên Vương chỉ có chừng này thực lực thôi sao, còn cần gọi hàng trăm người đến để đối phó với chúng ta?" Tiết Tiểu Phàm nhìn những ma tu đang giết tới xung quanh, cười lạnh châm chọc.
"Các ngươi muốn một trận đối quyết quang minh chính đại sao? Ha ha, loại khích tướng này vô dụng với ta. Đó chỉ là những thứ mà cái gọi là danh môn chính phái giả tạo quan tâm mà thôi, thứ ta quan tâm là mạng của các ngươi, các ngươi phải chết." Lâm Hiểu Khiết lên tiếng, như một con độc xà đang ẩn mình,tùy thời đều có thể đột nhiên xuất thủ, tung ra đòn chí mạng bất cứ lúc nào.
Lâm Hiểu Khiết ban đầu không hề để tâm, cho rằng tám người của thư viện chỉ là lũ kiến hôi, nhưng sau lần giao phong đầu tiên, gã đã nhìn ra, những tiểu bối này tuy tu vi không cao nhưng ai nấy đều thiên phú tuyệt diễm, nắm giữ thần binh, không hề dễ đối phó như tưởng tượng.
Hiện tại, giết chết đội ngũ đột kích hậu sơn này vô cùng quan trọng, Lâm Hiểu Khiết phải tốc chiến tốc thắng, để tránh sinh ra biến số.
"Giết!"
Ánh mắt Ô Hằng âm trầm, không nói thêm lời nào, dứt khoát gầm lên một tiếng, chiến lực toàn khai, tay phải nắm Thượng Cổ Phiên Thiên Chuy, tay trái nắm Bàn Cổ Phủ, toàn thân bộc phát thần lực kim sắc bàng bạc, mười hai đạo tiên mạch trên sống lưng đồng loạt sáng rực.
Ầm!
Chàng như một vầng thái dương, lao thẳng vào trong đội ngũ ma tu, Thượng Cổ Phiên Thiên Chuy trong tay vung mạnh, ma quang nổ tung, một ma tu Đăng Tiên thất cảnh chết thảm tại chỗ.
Đồng thời, Bàn Cổ Phủ vung chém, một cái đầu người rơi xuống đất!
Vô số binh khí đánh lên người chàng, phát ra tiếng kim loại va chạm, không thể phá nổi phòng ngự của Đại Thành Thần Thể.
Đối mặt với tuyệt cảnh như thế, Tiết Tiểu Phàm, Tinh Vũ, Lưu Thừa và những người khác đều bắt đầu liều mạng một phen, cùng Ô Hằng ác chiến với ma tu trên Thánh Sơn.
Ngũ Lôi Đỉnh, Cửu Chuyển Băng Liên, Hiên Viên Kiếm, Hạo Thiên Tháp, Cửu Lê Hồ cùng các loại Đế binh, Thần binh đồng thời xuất hiện, hóa thành một mảnh tiên quang rực rỡ không thể cản phá. Binh khí của một số ma tu căn bản không cùng cấp bậc, trực tiếp bị Thần binh, Đế binh nghiền nát!
Hơn trăm ma tu thấy cảnh này, trong lòng phát lạnh. Chỉ là một đội ngũ nhỏ tám người thôi mà lại sở hữu sức chiến đấu và binh khí cường tuyệt đến thế.
Phải biết rằng hơn một trăm người bọn họ tu vi trung bình đều đã đạt đến Đăng Tiên lục cảnh, không ít người được Thánh Quả tẩy lễ, là tinh anh của tinh anh của Thị Huyết Vương Triều, vậy mà vẫn có chút chật vật.
"Nhật Nguyệt Tinh Hà!"
"Vạn Tượng Chỉ!"
"Phá Toái Càn Khôn!"
Khuynh Thành Tuyết, Tinh Vũ, Lưu Thừa tế ra công phạt thuật mạnh mẽ, chém liền bốn năm ma tu, mà không ít công phạt cường tuyệt đều bị Đông Hoàng Chung cứng rắn chặn lại, bảo toàn cho bọn họ không thương tổn.
Trong lúc đó, Đại Hoàng Cẩu sử dụng sát thủ giản, thả ra một quả rắm vang dội, ma tu đầy khắp núi rừng mặt mày xanh mét, thực sự là hôi thối tận trời!
Nhưng Ô Hằng, Khuynh Thành Tuyết và những người khác cũng không dễ chịu, liên tục cau mày bịt mũi.
Thậm chí Lâm Hiểu Khiết vốn định ra tay, nhưng lại sầm mặt rời khỏi chủ chiến trường, thực sự không thể chịu nổi. Con chó chết kia quá mức đáng ghét, trước dùng Thất Sát Tiên Trận ám toán gã, giờ lại thả rắm thối, thật sự là vô sỉ.
Binh khí của nhóm người Ô Hằng thực sự quá mạnh mẽ, dù thế đơn lực bạc nhưng hoàn toàn dựa vào Thần binh chống đỡ cả một khoảng trời, sở hướng phi mi.
Thế nhưng bọn họ nhanh chóng bị kiềm chế đà tấn công.
Một mảnh kim loại chứa đầy hơi thở cổ xưa xuất hiện, hung quang tỏa ra rợp trời dậy đất. Đó là một mảnh sắt màu đỏ, chỉ lớn bằng bàn tay, lưu chuyển hà quang màu đỏ tươi, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng chuông tang thương từ trong đó.
Đó là một góc mảnh vỡ của Thiên Quốc Tang Chung, là khắc tinh của mọi binh khí trong thiên hạ.
Cũng may đây chỉ là một góc mảnh vỡ, nếu Thiên Quốc Tang Chung hoàn chỉnh xuất hiện thì quả thực không dám tưởng tượng.
Mảnh vỡ Tang Chung vừa xuất hiện, binh khí của nhóm người Ô Hằng đều bị áp chế, uy lực vẫn còn nhưng đã mất đi sự sắc bén không thể cản phá đó, khiến ma tu của Thị Huyết Vương Triều kịp thở dốc.
"Thần binh của bọn chúng bị áp chế rồi, anh em, giết, xé xác lũ cặn bã thư viện này ra!"
Ma tu gầm thét, một số tu sĩ được Thánh Quả tẩy lễ chiến đấu lực bùng nổ, phá tan phòng ngự của Ô Hằng, để lại trên sống lưng chàng một vết thương dữ tợn khiến người ta kinh tâm động phách.
"Ô Hằng, ngươi không sao chứ?" Tinh Vũ bên cạnh quan tâm nhìn lại, nhưng rất nhanh chính hắn cũng chịu trọng thương, một cánh tay phải trực tiếp bị hung binh sắc bén chém đứt. Đó là một ma tu cường đại Đăng Tiên thập cảnh, được Thánh Quả tẩy lễ, đơn đả độc đấu không sợ bất kỳ ai trong đội ngũ thư viện, huống chi hiện tại bọn họ lấy đông hiếp ít.
"Phụt"
Khuynh Thành Tuyết ho ra máu, cả người rơi từ trên không trung xuống, Hạo Thiên Tháp trong tay mất đi hào quang.
Cũng may Hiên Viên Yên Nhiên kịp thời ra tay, Hiên Viên Kiếm vạch qua, bức lui một ma tu nhân cơ hội giết về phía Khuynh Thành Tuyết.
Mọi thứ trở nên hỗn loạn, tám người bọn họ bị vây sát.
Dọc đường bọn họ sở hướng phi mi, nhưng không có nghĩa là không tiêu hao. Trước đó, Ô Hằng đã chịu chút thương tích, bị phù chú cự nỏ đánh lén, còn chưa kịp hồi phục vết thương.
Hiện tại Lâm Hiểu Khiết xuất hiện khiến cục diện lập tức xấu đi, đó là Tiểu Tiên Vương, một luồng sức mạnh gần như không thể cản phá!
Như vậy cộng thêm sự công sát của hàng trăm ma tu, không khác gì tình cảnh giậu đổ bìm leo.