Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 12261 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2024
Hắn vẫn còn sống (Kết)

❊ ❊ ❊

Lẽ nào ngoài Ô Hằng ra, còn có người khác nhận được truyền thừa Long Vương Thuật sao?

Thấp thoáng, Lưu Thừa phát hiện bóng dáng của vị thiếu niên áo trắng này lại giống Ô Hằng đến kinh ngạc, khí thế bá đạo "ta là duy nhất" trên người cũng đúc từ một khuôn ra.

Quá giống, dù là bóng lưng hay tính cách, khi nổi giận lên thì trời không sợ đất không sợ, mọi nhân vật lớn trước mặt hắn đều chỉ là hạng cẩu thả.

"Lẽ nào thật sự là Ô Hằng sao?" Trong mắt Lưu Thừa lóe lên những giọt lệ, nếu hắn không phải Ô Hằng, tại sao lại không tiếc đắc tội cả thư viện để thay mình đòi lại công bằng chứ?

Nhưng Ô Hằng làm sao có thể còn sống, hắn đã mất trong trận đại kiếp nạn ba năm trước, hôm nay lại đúng vào ngày giỗ của hắn.

Bụp!

Ô Hằng đấm ra một quyền, man lực vô địch bộc phát khiến đám giáo viên thư viện đổ mồ hôi lạnh. Lẽ nào đây là một con cổ di chủng sở hữu huyết mạch tổ tiên nguyên thủy, man lực kinh người tột độ, có thể trực tiếp làm lay chuyển đòn tấn công được mười tia tiên khí gia trì.

"Người trẻ tuổi, kinh tài tuyệt diễm như vậy, tại sao phải tự hủy hoại bản thân?!" Phương Tử Minh lên tiếng, giáo viên nào cũng tiếc tài, không muốn một học sinh xuất chúng như vậy vì chuyện này mà bị đuổi khỏi thư viện.

"Người tự hủy hoại là các ngươi, kẻ nào kẻ nấy tư tưởng hủ bại, quan quan tương hộ, căn bản không xứng làm giáo viên của thư viện!" Ô Hằng lạnh lùng đáp trả, trong ánh mắt đầy sát phạt. Đã xé rách mặt mũi rồi, vậy thì đại chiến một trận đi, hắn đang lúc lửa giận đầy mình không nơi phát tiết, coi như lấy đám người này luyện tay vậy!

"Ông!"

Sáu vị giáo viên thư viện đồng loạt ra tay, trong đó còn có Thạch Giản, nhân vật mạnh mẽ bậc Đăng Tiên chi đỉnh, sáu luồng tiên khí cuồn cuộn trấn áp mười phương không gian, khiến đông đảo học sinh tại hiện trường không dám thở mạnh một tiếng.

Không ít học sinh thầm nghĩ nếu mình đối mặt với trận thế như thế này, chắc là đã sợ đến nhũn chân không dám nhúc nhích rồi. Đối với Ô Hằng, họ thật sự bội phục, liên chiến sáu vị giáo viên, khí thế không hề thua kém, không hề lùi bước, ngạo cốt kiêu hùng!

"Phụt."

Đối phương dù sao cũng là sáu vị giáo viên thư viện, sau vài lần giao phong, Ô Hằng bị thương, bị Thạch Giản đánh một chưởng trúng ngực, ho ra máu tươi.

"Bạn học, hà tất phải gượng ép, em vẫn còn rất trẻ!" Nữ giáo viên nọ có chút không đành lòng nói.

Sáu vị giáo viên thư viện cùng nhau trấn áp một học sinh, việc này quả thực hiếm thấy, thậm chí là hoang đường.

Ô Hằng khinh khỉnh giơ tay lau đi vết máu còn vương bên khóe miệng, ánh mắt kiên định mà lạnh lùng, chống đỡ đòn tấn công của sáu vị giáo viên mà không lùi một bước, nhịn không được châm chọc cười lớn: "Lục Xuyên con rùa rút đầu kia rốt cuộc đang ở đâu? Vì không ảnh hưởng đến cuộc bầu cử phó viện trưởng mà đến mạng sống của con trai mình cũng không màng tới sao?"

"Câm miệng!" Phương Tử Minh quát lớn, lời này của Ô Hằng thật quá thâm độc, rất bất lợi cho việc Lục Xuyên đắc cử phó viện trưởng gần đây.

Trong lúc nói chuyện, thủ đoạn của sáu vị giáo viên càng thêm tàn khốc, tế ra pháp bảo áp xuống.

Ô Hằng với mười hai đạo tiên mạch xen lẫn uy năng cực đạo của mười hai tiên đồ, không hề vì vậy mà sợ hãi gục ngã, hắn quát lạnh: "Hừ, dung túng con trai mình bắt nạt học sinh ngoại viện, thậm chí dùng thủ đoạn hèn hạ đối với Lục Bình, giăng bẫy khiến Lưu Thừa gián tiếp hại chết đồng bạn mà vẫn làm ngơ, vậy mà còn dám đường hoàng đắc cử phó viện trưởng, ngươi có tư cách gì!"

Lục Bình biến sắc, vội vàng phản bác: "Ngươi nói bậy, Lưu Thừa tự phụ làm hại chết đồng bạn vốn là sự thật, thì liên quan gì tới ta?"

"Chát!"

Ô Hằng tại chỗ vung một cái tát qua, quất bay Lục Bình, khiến toàn bộ răng trong miệng hắn vỡ nát.

Giáo viên thư viện chấn nộ, nhưng họ càng thấy xấu hổ hơn, lại không thể cứu được Lục Bình từ trong tay Ô Hằng.

Huyết khí của Ô Hằng còn vượng hơn cả Thạch Giản, Phương Tử Minh và những người khác, sau khi trải qua một trận đại kiếp nạn niết bàn, đã có sự thăng hoa về chất, thần thể đại thành, từng tấc da thịt đều sánh ngang tiên kim, hắn hóa thành một chiến thần kim sắc, nắm đấm chính là tiên binh, vung ra là uy năng vô địch bộc phát.

Tràng diện này sớm đã đảo lộn thế giới quan của học sinh tại đó, cho dù là những con quái vật trong nội viện cũng không đến mức lợi hại như vậy chứ, sáu vị giáo viên mà cũng không làm gì được hắn.

"Thật sự tưởng chúng ta không giết được ngươi sao? Chỉ là nghĩ ngươi còn trẻ không hiểu chuyện, muốn cho ngươi một cơ hội cải tà quy chính mà thôi!" Thạch Giản quát lớn, khuôn mặt già nua đỏ bừng, ở thư viện hơn ba ngàn năm, ông ta chưa từng thấy học sinh nào ngạo mạn như vậy, tại chỗ cùng sáu vị giáo viên đánh nhau.

Nữ giáo viên nọ cũng vội vàng khuyên can: "Bạn học, mau dừng tay đi, nếu không em sẽ bị thương đấy."

"Lưu Thừa đầy ám thương, sinh mệnh sắp đi đến hồi kết rồi, các người đã từng nói để Lục Bình dừng tay chưa?" Ô Hằng trầm giọng chất vấn, căn bản chẳng thèm quan tâm đến sự quan tâm của mấy người này.

Nghe vậy, mấy vị giáo viên ít nhiều cảm thấy hổ thẹn, đối với học sinh họ quả thực không thể đối xử bình đẳng.

"Võ tu giới cá lớn nuốt cá bé, đúng là quy tắc bất biến, nhưng thư viện đối xử với học sinh cũng nên có chừng mực, không thể mặc kệ nhìn một học sinh vốn thiên tư thượng thừa, có thể vào nội viện mà lại thảm hại bị tiểu nhân hèn hạ hãm hại, để rồi phải ảm đạm kết thúc cuộc đời chứ!" Từng chữ Ô Hằng thốt ra đều đanh thép, như sấm sét vạn cân chấn động hiện trường.

Nữ giáo viên tính tình khá ôn hòa nhíu mày nói: "Về chuyện ngươi nói Lưu Thừa bị Lục Bình hãm hại, chúng tôi sẽ bắt tay vào điều tra, hiện tại hy vọng ngươi có thể bình tĩnh."

Lời này vừa ra, Lục Bình biến sắc, vội vàng giải thích: "Thầy cô, mọi người tuyệt đối không được nghe thằng nhãi này nói bậy, con căn bản không hề hãm hại Lưu Thừa, con bị oan!"

"Nếu chuyện Lưu Thừa bị hãm hại là thật, thư viện sẽ trả lại công đạo cho trò ấy!" Phương Tử Minh cũng lên tiếng, về chuyện Lưu Thừa bị hãm hại, giáo viên thư viện không hề biết rõ, họ cùng lắm chỉ là mặc kệ Lục Bình dạy dỗ Lưu Thừa mà thôi.

"Hừ! Lời nói của một kẻ cuồng vọng không coi ai ra gì thì có gì đáng tin chứ, giết chết thằng nhãi này rồi tính sau!"

Lúc này, Lục Xuyên đang ẩn nấp trong bóng tối cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bởi vì Ô Hằng đã đe dọa trực tiếp đến việc hắn đắc cử phó viện trưởng, phải lập tức giết chết thằng nhãi này mới được.

Lục Xuyên trực tiếp bộc phát toàn thân tiên lực cùng tu vi, tế ra nguyên thần binh khí lao về phía Ô Hằng, lúc này Ô Hằng đang bị pháp bảo của sáu vị giáo viên trấn áp, hắn đột ngột ra tay, một học sinh chắc chắn không thể cản nổi, chắc chắn phải chết.

Mấy vị giáo viên đều lộ vẻ kinh ngạc, không ngờ Lục Xuyên lại xuất hiện bất ngờ, hơn nữa còn ra tay độc ác không chừa đường lui.

Trước mắt Ô Hằng đang bị pháp bảo của sáu vị giáo viên trấn áp, căn bản không thể động đậy, chỉ đang khổ sở chống đỡ mà thôi, một khi có thêm sức mạnh của một giáo viên nữa, sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà.

Hơn nữa sức nặng của Lục Xuyên tuyệt đối không chỉ là cọng rơm cuối cùng, mà là một Thạch Giản khác.

Thạch Giản thấy tình thế không ổn, lập tức ngăn cản: "Lục Xuyên, ngươi làm gì vậy? Còn không mau dừng lại!"

Thế nhưng mọi chuyện đã muộn, sáu vị giáo viên không kịp thu hồi pháp bảo đang trấn áp trên người Ô Hằng, đòn tấn công mạnh mẽ của Lục Xuyên đã xuất phát.

Tình thế trước mắt, Ô Hằng căn bản không có lực phản kháng, sẽ bị giết chết!

Kết quả chỉ có một, Lục Xuyên giết chết một học sinh cuồng vọng khi sư diệt tổ, thậm chí còn chẳng phải chịu hình phạt nào.

Nhưng kết quả mọi người dự đoán chỉ có một, còn trong mắt Ô Hằng, kết quả tuyệt đối không chỉ có một!

"Ầm!"

Trong mi tâm Ô Hằng đột nhiên có một đạo tiên mạch sáng lên, tuy tiên mạch chỉ dài bằng một ngón tay cái, nhưng tiên lực mênh mông thai nghén bên trong lại vô cùng vô tận, mạnh mẽ hơn bất kỳ đạo tiên mạch nào khác quá nhiều.

Trong một ý niệm, pháp bảo của sáu vị giáo viên trấn áp trên người hắn đều bị sóng năng lượng bộc phát ra từ mười ba tiên mạch chấn văng ra!

Khoảnh khắc đó, Ô Hằng giành lại được khả năng hành động, biến mất tại chỗ!

Vậy mà lại là mười ba tiên mạch, tuyệt đối là hắn, thằng nhãi đó chưa chết, hắn vẫn còn sống!!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1919
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.