“Trời ạ! Loại thuật đó thật sự tồn tại sao?”
“Pháp này trái với thiên hòa, nếu không chứng đạo đăng đế, căn bản không thể nào sử dụng được!”
Những nhân vật lớn tại hiện trường đều nổi da gà, trong lòng thấy sợ hãi vô cùng.
Một cái đầu rồng khổng lồ nhô ra từ trong mây đen, một đôi mắt rồng to tựa như hồ nước, xanh biếc như rửa, tràn ngập sát ý hung dũng.
Con rồng này là Ô Trác, một trong Thập Hung thượng cổ, là một con Băng Sương Cự Long, tính cách bạo ngược, từng gây ra một trận tội nghiệt ngập trời, khiến một phương tinh vực bị đóng băng sống, tàn hại ức vạn sinh linh. Đến nay, nơi đó vẫn cỏ không mọc nổi, bề mặt toàn là những dải băng dày đặc, trở thành sinh mệnh cấm khu, tức là Băng Vực ngày nay, vị trí cách Tam Đại Vực không xa. Có hậu nhân thường xuyên đến đó tìm kiếm, hy vọng tìm thấy truyền thừa mà Ô Trác để lại, bởi có lời đồn Ô Trác đã trải qua quãng đời còn lại ở Băng Vực, tiếc là đến nay vẫn không có bất kỳ phát hiện nào, hơn nữa thường xuyên có người mất tích một cách kỳ bí, không rõ tung tích.
“Đừng căng thẳng, không phải Ô Trác hoàn chỉnh, nhưng người phụ nữ kia đã triệu hồi được đầu rồng của Ô Trác.”
“Hống!”
Tiếng rồng ngâm đinh tai nhức óc, vang vọng khắp cả đất trời, Ô Trác há cái miệng rộng như chậu máu, phun ra vô tận băng sương, giống như một dải thác băng từ trên trời rơi xuống nhân gian, hình ảnh vừa đẹp đẽ vừa lạnh lẽo thấu xương, khiến người ta run rẩy, căn bản chẳng thể nảy sinh tâm tư thưởng ngoạn cảnh đẹp.
Đó chính là Thập Hung thượng cổ, tồn tại sánh ngang với Cổ Chi Đại Đế, cứ thế hiển hóa sống động ở nhân gian!!
Vô tận băng sương rơi xuống, trong nháy mắt đã nhấn chìm lão giả ở Đăng Tiên thập nhất cảnh này, khiến lão hoàn toàn không kịp trở tay.
Ầm!
Ngay sau đó, bên dưới thác băng sương, một mảnh tiên quang chói mắt nổ tung.
“Á!” Một tiếng thét thảm, một mảnh tiên quang, một nhân vật hóa thạch sống ở Đăng Tiên thập nhất cảnh cứ như vậy hóa thành mây khói tan biến trên nhân gian.
Uy danh của Thập Hung vô cùng lẫy lừng, trong thời đại Hoang Cổ khiến cho mỗi người đều kinh hồn bạt vía.
Chúng được mệnh danh là tồn tại mạnh mẽ nhất dưới Cổ Chi Đại Đế, có thể lực chiến Thượng Cổ Đại Tiên!
Không có bất kỳ nghi ngờ nào, Ô Trác tái hiện nhân gian, một con mắt to cỡ hồ nước tràn ngập khí tức bạo ngược, khi ánh mắt của nó khóa chặt lão giả kia, sự ngã xuống của một vị hóa thạch sống đã trở thành chuyện ván đã đóng thuyền.
“Bỉ ổi, sử dụng cấm thuật như Vạn Linh Tiên Điển, còn triệu ra Ô Trác trong Thập Hung, ngươi muốn khiến sinh linh lầm than sao?” Một nhân vật lớn tức giận mắng, đôi mắt đỏ ngầu, bởi vì người vừa bị Băng Sương Cự Long xóa sổ chính là đại ca của hắn.
“Thập Hung đều do ta khống chế, tự nhiên sẽ không khiến sinh linh lầm than, nhưng người muốn ngăn cản ta, tất nhiên khó tránh khỏi cái chết.” Tuyết Hoa bình thản đáp lại, vẫn tự tin vô song như cũ, phách lực chấn vạn cổ! Nàng bạch y như tuyết, không vướng bụi trần, toàn thân bao quanh bởi tiên quang rực rỡ, tựa như một vị tiên tử nhảy ra ngoài Tam Giới, không nằm trong Ngũ Hành, đồng thời, sự ung dung và tự tin của nàng không một điều nào là không đang nói cho mọi người biết, nàng từng đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới này!
Nghe vậy, ngay cả tồn tại bá đạo như Thái Thản Ma Nhân cũng nhịn không được nhíu mày nói: “Xem ra nàng ta còn có thể dựa vào Vạn Linh Tiên Điển triệu hồi các Thập Hung khác...”
Tuy không phải thể hoàn chỉnh của Thập Hung, mặc dù tổ tiên tộc Thái Thản Ma Nhân cũng từng xuất hiện sinh linh có thể sánh ngang Thập Hung, nhưng Thái Thản Ma Nhân vẫn không có nắm chắc có thể chiến đấu với bất kỳ một trong số Thập Hung có hung danh cái thế này.
Dẫu sao thì đánh một trận đao thật súng thật với Thập Hung thật sự quá khoa trương rồi, dù đó không phải thể hoàn chỉnh.
“Hiện trường chỉ có bốn vị có thực lực vượt qua Đăng Tiên cảnh, có một người đã rút lui, ba vị còn lại không định đến đây chiến một trận sao?” Tuyết Hoa chắp tay đứng đó, đôi mắt quét nhìn bốn phương tám hướng, giọng điệu nhàn nhạt, nhẹ nhàng bâng quơ.
Nàng đây là đang mời chiến!
Những nhân vật có khả năng vượt qua thực lực Đăng Tiên cảnh tại hiện trường, chỉ có Thái Thản Ma Nhân, Huyết Hải Chi Vương, Lôi Đình Lĩnh Chủ, Hư Không Đạo Nhân!
Mà Hư Không Đạo Nhân vừa rồi đã tự mình nói rút khỏi cuộc chiến tranh đoạt, vì thế cũng chỉ còn lại ba vị bá chủ tồn tại.
Khó mà tin nổi, người phụ nữ này lại chủ động đi thách thức ba nhân vật khủng bố không thể tưởng tượng nổi kia!
Ở Hoang Thành, bốn người này căn bản không thể đắc tội, tung hoành Hoang Thành bao nhiêu năm nay, uy danh lẫy lừng, không ai dám có chút khinh miệt nào, huống chi là đi thách thức.
Nếu nói nhân vật Tiên Chủ đối với tu sĩ bình thường là nhân vật tựa như thần linh, thì bốn người này chính là tồn tại thần bí trên cả thần minh, căn bản không được thế nhân biết đến.
Nếu không phải vì thử luyện Tiên Ma Đạo, mọi người có lẽ cả đời cũng không thể gặp mặt những nhân vật không thể biết đến này!!
“Đã ngươi đã mời chiến, thì làm gì có lý lẽ rút lui.” Thái Thản Ma Nhân phát ra âm thanh trầm thấp, hắn đứng sừng sững ở phía Đông tựa như trụ trời, giống như một ngọn núi vĩ ngạn, con mắt dọc giữa mày đóng mở, tỏa ra ánh sáng sắc bén muốn xẻ nát đất trời này.
Ầm!
Thái Thản Ma Nhân bắt đầu bước tới, áp sát về phía Tuyết Hoa, khí thế lấn người, huyết mạch trong cơ thể hắn đang sôi trào, một luồng khí huyết chi lực khủng bố vô biên lan tỏa toàn trường, tựa như dung nham phun trào từ núi lửa, nóng bỏng vô cùng!
So với sự to lớn vô song và bá khí vô địch của Thái Thản Ma Nhân, bóng dáng của Tuyết Hoa lại tỏ ra nhỏ bé hơn nhiều, ví như một người bình thường đang đối mặt với một thành phố khổng lồ, tường thành cao chót vót, rất dễ khiến người ta nảy sinh cảm giác bất lực.
“Hỏa Phượng!”
Lúc Thái Thản Ma Nhân áp sát tới, Tuyết Hoa lại trầm giọng hét lớn một tiếng, tay bấm Vạn Linh Tiên Điện bí quyết, tiên lực cuồn cuộn trong cơ thể dâng trào!
“Keng!”
Một tiếng chim hót sắc nhọn truyền ra từ chín tầng trời!
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện cả bầu trời sớm đã biến thành một đại dương màu đỏ máu, thiêu đốt những ngọn lửa mênh mông!
Trong ngọn lửa mênh mông, một con thần điểu tắm trong lửa lao ra khỏi biển lửa, hiển hóa trước mắt mọi người.
Nó sinh ra có đầu ngỗng, mông lân, cổ rắn, đuôi cá, vân rồng, thân rùa, cằm chim én, miệng gà, thân như uyên ương, cánh tựa đại bàng, chân như tiên hạc, một đôi mắt đỏ máu đáng sợ, thiêu đốt xích diễm.
“Xích Huyết Hỏa Phượng Hoàng trong Thập Hung!! Lần này là thể hoàn chỉnh!!” Hư Không Đạo Nhân, Lôi Đình Lĩnh Chủ, Huyết Hải Chi Vương, ba vị bá chủ tồn tại đều toát mồ hôi lạnh.
Thập Hung Xích Huyết Hỏa Phượng lao xuống từ thiên vũ với tốc độ cực nhanh, thân hình cơ hồ còn to lớn hơn Thái Thản Ma Nhân một chút!
Nhưng sức mạnh của Thập Hung đâu phải nhìn vào kích thước lớn nhỏ!
Dù Xích Huyết Hỏa Phượng Hoàng có nhỏ như kiến cỏ, đó vẫn là Thập Hung!
“Thập Hung thì sao, chẳng qua là triệu ra từ Vạn Linh Tiên Điển, lẽ nào có được một nửa trạng thái đỉnh phong sao?”
Con mắt dọc giữa mày Thái Thản Ma Nhân lóe lên ánh sáng sắc bén, sau đó hắn bất ngờ nhảy vọt lên, bay vút lên không trung nghìn mét, vươn cánh tay cường tráng mạnh mẽ túm lấy cánh của Hỏa Phượng, cùng nó đánh lộn với nhau.
“Muốn chết sao?”
Xích Huyết Hỏa Phượng Hoàng thốt ra tiếng người, giọng nói không nam không nữ, lạnh lùng vô tình.
Xoẹt!
Hỏa Phượng lập tức dùng cái mỏ nhọn hoắt của mình đâm vào vai Thái Thản Ma Nhân, một ngụm cắn nát một mảng lớn huyết nhục, mà phương viên vài dặm đất trong chốc lát đều bị máu của Thái Thản Ma Nhân tưới ướt.
“Đây chính là cái gọi là Thập Hung sao, cũng chỉ đến thế mà thôi!” Thái Thản Ma Nhân bị thương gầm lớn, hắn gắt gao túm lấy đôi cánh của Hỏa Phượng, hai kẻ từ trên không trung rơi xuống nhanh chóng, ầm một tiếng, hai sinh linh thái cổ chủng tộc đang đánh lộn cùng nhau rơi xuống đất, kích lên một mảng lớn khói bụi.