Sinh Tử Môn.
Đêm xuống, tối đen như mực, quần sơn như bàn long uốn lượn nhấp nhô, sương mù bao trùm lan tràn trong rừng.
Có hung thú vùng hoang xuất hiện, đi dạo quanh nơi thử luyện, mơ hồ có thể thấy thân hình vạm vỡ cao tựa vạn nhẫn đang đi lại giữa những ngọn núi lớn, mỗi một bước chân giáng xuống đều làm rung chuyển sơn hà, tán cây che trời rung chuyển như sắp đổ, lá rụng như tuyết hoa rơi vãi.
"Hống!"
Hung thú vùng hoang phát ra tiếng gầm gừ cuồng bạo, khiến tất cả những người đang say ngủ đều sợ hãi bật dậy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Ô Hằng cũng không ngoại lệ, lập tức đứng dậy, trái tim đang đập nhanh liên hồi, hắn nhìn thấy đầu hung thú hình người cao tựa núi non đó chỉ cách nơi mình đứng chưa đầy trăm mét.
Hắn đang ở độ cao hơn hai ngàn mét trên dãy núi, nhưng lại phát hiện vị trí của mình chỉ ngang bằng với vai của con hung thú kia, thực sự đáng sợ.
"Mẹ kiếp, tồn tại bá chủ trong Hoang Thành... chẳng lẽ cũng muốn tới nơi thử luyện tranh giành cơ duyên với chúng ta?" Đại Hoàng Cẩu lẩm bẩm chửi thầm, may là âm thanh của nó đủ nhỏ, không để con hung thú hình người kia nghe thấy, nếu không chắc chắn sẽ chết không chỗ chôn thây.
"Tên này mạnh hơn Ma Tam Yêu nhiều." Ô Hằng bình luận, quan sát kỹ, đó là một con Hoang Cổ di chủng vô cùng mạnh mẽ, chính là Thái Thản Ma Nhân.
Tộc Thái Thản Ma Nhân nhân đinh thưa thớt, thời Hoang Cổ đã không thường thấy, ước chừng hiện nay trong Hoang Thành cũng không quá ba người thuộc tộc Thái Thản Ma Nhân.
Thái Thản Ma Nhân thể tích khổng lồ, cũng là một dạng hình người, toàn thân như đá tối ngưng kết, rất chỉnh tề và nhẵn nhụi, giống như tự nhiên sinh ra đã được mài giũa. Hắn có ngũ quan, ngũ quan rất phẳng, hơn nữa còn sở hữu ba con mắt, ánh mắt sắc bén tỏa ra từ con ngươi nơi giữa mày như muốn xé toạc đất trời này.
Theo sự xuất hiện của tôn Thái Thản Ma Nhân này, người dân bản địa Hoang Thành cũng không thể bình tĩnh, có một vị lão giả cung kính hô lên: "Tiền bối, tộc ta từng có giao tình đời đời với tộc Thái Thản Ma Nhân, nay có thể nể mặt nán lại một chút không!"
"Tiền bối, hậu bối tổ tiên là Ngô Ngân Vương, đặc biệt đến vấn an!" Một nam tử áo trắng thần thái rạng rỡ cung kính hành lễ, người này lai lịch đáng sợ, là cao thủ Đăng Tiên thập cảnh, không biết là chủng tộc gì, nhưng tuyệt đối không phải nhân tộc.
Thế nhưng Thái Thản Ma Nhân căn bản không thèm để ý đến những người bản địa này, khí tức hung lệ toàn thân kinh người, nhưng cũng hơi có kiềm chế, không hề đại khai sát giới, mà hướng về phía sâu hơn của dãy núi, nơi đó là lối vào nơi thử luyện, các loại tồn tại mạnh mẽ đều trấn thủ trước cửa, tu sĩ bình thường không đủ tư cách tới gần, chỉ có thể chờ đợi ở vòng ngoài.
"Kiêu ngạo cái gì chứ, bản tiên nếu như tái tạo tiên cách, một tay là có thể đè bẹp ngươi." Đại Hoàng Cẩu huơ tay múa chân về phía bóng lưng cao lớn đã đi xa của Thái Thản Ma Nhân, vẻ mặt không phục.
Chẳng bao lâu sau, trong hư không sương đỏ cuồn cuộn, tanh đỏ đáng sợ, tựa như một mảnh huyết hải đang di chuyển trên trời.
Trong sương đỏ, mơ hồ có thể thấy một bóng người đáng sợ, cao chừng hai mét, một thân áo đỏ, tóc đỏ tung bay, không nhìn ra đã sống bao nhiêu năm tháng, khí tức sát phạt trên người như muốn nhấn chìm thế giới này, hắn phát ra tiếng cười to vừa khàn khàn vừa chói tai: "Ha ha ha ha, nơi thử luyện thành tiên, bản tôn cuối cùng cũng đợi được rồi, nếu không phải thời Hoang Cổ sớm có quy định, không được đại khai sát giới gần nơi thử luyện, nếu không mấy chục vạn người các ngươi đều phải trở thành một hạt châu trong huyết trì của bản vương!"
Lời này vừa thốt ra, tu sĩ vòng ngoài dãy núi đều sợ đến sởn gai ốc.
Tên đó tuyệt đối không giống như đang nói đùa, nếu là ngày thường, có lẽ mười mấy vạn người ở vòng ngoài dãy núi này đều đã trở thành huyết trì rồi.
"Lại là một tôn hung thú thần thông quảng đại." Lưu Thừa nhìn mà giật mình thon thót, quả thật là sóng yên biển lặng chưa được bao lâu đã có chuyện mới.
"Huyết Hải Chi Vương, ngay cả hắn cũng tới..." Nhiều tu sĩ bản địa hít vào khí lạnh, đồng thời cũng rất may mắn vì không đụng phải Huyết Hải Chi Vương ở nơi khác.
Tên đó cùng một cấp bậc với Thái Thản Ma Nhân, đều sống qua năm tháng lâu dài trong Hoang Thành, thần bí mà mạnh mẽ, quan trọng nhất là bọn họ đều không phải hạng thiện lành, đã giết qua quá nhiều người.
Đêm nay không còn an bình nữa, không chỉ tu sĩ nhìn chằm chằm vào con đường thành tiên, rất nhiều hung thú vùng hoang cũng đuổi tới, các loại tiếng thú rống đáng sợ thay nhau vang lên trong đêm khuya, không ai có thể chợp mắt.
Đặc biệt là tu sĩ thế giới bên ngoài, ai nấy đều nơm nớp lo sợ, dù sao nơi này là Hoang Thành, bên cạnh bọn họ không còn cường giả Đăng Tiên bảo vệ, vạn nhất những tồn tại khủng bố đó nảy sinh sát tâm, thì chỉ có thể mặc người chém giết.
"Chớp mắt một cái, lại là ba ngàn năm, lần này không thể thất bại nữa." Một vị hóa thạch sống từng tham gia ba lần nơi thử luyện con đường thành tiên đã tới, ít nhất cũng đã sống bảy tám ngàn năm năm tháng, tu vi tận trời, pháp lực vô biên, ngay cả Thái Thản Ma Nhân và Huyết Hải Chi Vương nhìn thấy cũng phải nhường nhịn vài phần.
Đến nửa đêm về sáng, một âm thanh bạo ngược chấn động đất trời, suýt chút nữa làm quần sơn sụp đổ.
"Lại là lũ nhãi ranh thế giới bên ngoài này, lần này vậy mà tới hơn mười mấy vạn người, xem bản vương không xé xác tất cả bọn chúng." Sâu trong dãy núi, một giọng nói khủng bố vô biên truyền ra.
Ngay sau đó, một đạo chưởng ấn màu đen che khuất trời trăng, xua tan sương mù, đè xuống dãy núi vòng ngoài.
Ầm!
Trong chưởng ấn đó phù văn đan xen, tia điện lóe lên, dẫn dắt Càn Khôn Đại Đạo, bộc phát ra khí cơ hủy diệt mãnh liệt, thậm chí mơ hồ tạo ra hỗn độn vụ, càn quét hết thảy, bao phủ một ngọn núi chủ cách đó ngàn mét.
"Á!"
Trong chốc lát, vạn tu sĩ thế giới bên ngoài đều gào thét kinh hoàng.
Vô số đạo thần hồng phóng lên tận trời, muốn thoát khỏi sự bao phủ của bàn tay này, nhưng đều bị tia sét bắn ra từ lòng bàn tay đánh thành tro bụi.
Cảnh tượng đó quá đáng sợ, một bàn tay khổng lồ chìa ra, sấm sét chớp giật đều nằm trong lòng bàn tay, hỗn độn vụ mờ ảo, trong phút chốc đánh chết hơn ngàn tu sĩ.
Ô Hằng nhìn thấy Thiên Túng Tinh Thần, gã đó ở ngay ngọn núi chủ cách ngàn mét, cũng đang bốn phía bỏ chạy, ngay cả Tinh Thần Đạo Hồn cũng vì vậy mà bộc phát, mười hai sợi tiên khí điên cuồng tản ra, liên tiếp đỡ được mấy đạo sấm sét, trước khi chưởng ấn đen san phẳng dãy núi liền chạy thoát ra ngoài.
Tu sĩ thế giới bên ngoài có thể vào được Hoang Thành, đa số đều là thiên tài bên ngoài, không thiếu những người thừa kế tiên môn, lại có mấy đạo hà quang tế ra tiên bảo, cũng chặn được sét đánh, thoát khỏi kiếp nạn.
Nhưng thiên tài thực thụ vốn không nhiều, ngay cả Thiên Túng Tinh Thần cũng tóc tai bù xù, chật vật bỏ chạy, những tu sĩ khác thì không cần phải nói.
"Ù ù ù!"
Bàn tay màu đen đè xuống, chỉ thấy dãy núi cách ngàn mét trong nháy mắt bị san phẳng, hơn vạn tu sĩ thế giới bên ngoài vì vậy mà mất mạng, trở thành kiếp tro.
"Xuy..."
Ô Hằng hít vào một hơi khí lạnh, loại sức mạnh đó quả thực không có cách nào giải được.
Thật sự cứ như vậy hạ sát thủ, san phẳng một dãy núi có hơn vạn người, máu tươi cuồn cuộn, nhuộm đỏ đêm đen này.
"Mẹ kiếp, đồ chó chết này!" Một người thừa kế tiên môn may mắn thoát chết, nhưng phẫn nộ đến mức mắt muốn nứt ra, lao thẳng về phía sâu trong dãy núi mắng nhiếc, hơn mười đồng bạn của hắn đều trong chốc lát mất mạng, không thể cứu ra.
Mỗi một tu sĩ thế giới bên ngoài đều rơi vào kinh ngạc, những người còn sống ai nấy đều toát mồ hôi lạnh liên tục, nếu phương hướng bao phủ của chưởng ấn vừa rồi ở chỗ mình đang đứng, thì kết quả sẽ là như thế nào?
"Cho dù là Đăng Tiên thập nhị cảnh, nhưng đó đều là tu sĩ Phong Thần cảnh, hơn vạn người, thoát chết chẳng qua chỉ một thành... thủ đoạn tàn bạo như vậy, thật sự là..." Lưu Thừa toàn thân dựng tóc gáy, đồng thời vội vàng kéo Ô Hằng và Đại Hoàng Cẩu nói: "Chúng ta mau rời khỏi cái chỗ quỷ quái này đi!"