Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 9722 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1201
Thịnh yến (Phần 1)

❊ ❊ ❊

"Rõ."

Tu sĩ tùy hành gật đầu, trong đó phần lớn là những tử sĩ có vẻ mặt lãnh đạm, thế nhưng sắp được tham gia một bữa thịnh yến không tiền khoáng hậu như vậy, tâm tình họ ít nhiều cũng có chút kích động, chỉ là giấu diếm khá tốt.

Địa thế Thiên Tiên Trì không cao, thuộc vùng đồi núi.

Phóng tầm mắt nhìn lại, núi xanh nước biếc, chim hót hoa thơm, đúng là mùa xuân, vạn vật hồi sinh, hơi ấm phương nam ập đến, mát mẻ dễ chịu.

"Chíu!"

Trên không trung bỗng vang lên tiếng chim hót cao vút hùng tráng, cơn gió vốn thoải mái phút chốc trở nên nóng rực, như sóng nhiệt ập đến!

Ô Hằng nhìn lên không trung, sắc mặt đại biến, bộ dạng lén lút trốn tránh, thế nhưng địa thế nơi hắn đứng lại bằng phẳng, căn bản không có chỗ nào để ẩn nấp.

"Là một ngọn núi lửa kìa, một ngọn núi lửa đang bay trên trời!"

Trong đội ngũ, người thanh niên có tính cách nhiệt tình nọ kinh hô, trong mắt lộ ra vẻ kỳ dị!

Người mặc hắc y đến từ Hắc Hổ Sơn lộ vẻ khinh bỉ, dường như đang chế giễu đối phương không có kiến thức, hắn nói: "Đó là khế ước đồng bạn của Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ, chính là thái cổ di chủng Liệt Diễm Thần Điểu!"

Liệt Diễm Thần Điểu tựa như một mặt trời chói lọi, toàn thân tắm trong lửa, lướt qua hư không như bóng câu qua cửa, kéo dài sau lưng một vệt ráng đỏ lộng lẫy.

Nó vô cùng khổng lồ, giống như mây đen che khuất mặt trời, đổ xuống mặt đất một mảng bóng râm lớn.

"Thần điểu a, nghe đồn có sức chiến đấu của Đăng Tiên cảnh!" Ngô hoàng tử ngẩng đầu nhìn vạn dặm trời cao, không khỏi run rẩy kinh hãi.

Trên lưng Liệt Diễm Thần Điểu đứng một nam tử trung niên, tử y phấp phới, toàn thân đại đạo dấu vết đậm đặc, không nhìn rõ dung nhan, hắn chắp tay đứng đó, tạo cho người ta một cảm giác cô độc cao ngạo, dường như đã vô địch thiên hạ, khó tìm đối thủ.

"Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ!" Tử sĩ tùy tùng Ngô hoàng tử tâm thần chấn động mạnh, không phải vì sợ, mà là một ý kính sợ đối với cường giả phát ra từ tận đáy lòng!

Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ ngự Liệt Diễm Thần Điểu mà đi, phía sau còn theo sau không ít tu sĩ Phượng Hoàng Sơn, phần lớn đều là thái cổ di chủng hóa thân thành người.

Hắn đứng trên Liệt Diễm Thần Điểu, thỉnh thoảng quan sát mặt đất, xem có cố nhân nào đang đi lại hay không.

Khi ánh mắt Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ quét qua đội ngũ của Ngô hoàng tử, Ô Hằng mặt mày vô cùng mất tự nhiên, thầm cầu nguyện trong lòng: "Ngàn vạn lần đừng phát hiện ra ta, ngàn vạn lần đừng..."

Bất quá Ô Hằng cũng suy nghĩ nhiều rồi, đã thay đổi chút ít dung mạo, lại mặc một thân thanh y, còn có Đại Đạo Quy Nhất ý cảnh áp thân, hắn đã ngụy trang thiên y vô phùng, dù cho Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ cố ý quan sát cũng chưa chắc phát hiện được. Huống hồ Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ chỉ tùy ý quan sát một phen, khi hắn không phát hiện ra nhân vật nào đáng để mình chủ động chào hỏi, liền nghênh ngang rời đi, thẳng tiến vào Thiên Tiên Trì.

Lão Hoa Côn thấy Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ đi xa, Ô Hằng bộ dạng như trút được gánh nặng, không khỏi tiến lại gần hắn, cười lớn: "Ha ha, tiểu tử, ngươi làm trộm chột dạ rồi hả?"

"Lão già chết tiệt, đừng nói bậy!" Ô Hằng lộ vẻ không vui, thực sự chọc giận hắn, nhất định phải cho lão một trận nhừ tử mới được. Thực lực của Lão Hoa Côn bất quá chỉ là Thông Thiên, nhưng hắn mà biến thành Ngọc Hư Chân Nhân thì không thể ra tay được!

"Nói bậy cái gì? Huynh đệ, ngươi đã làm gì vậy, sao Lão Hoa Côn lại nói ngươi làm trộm chột dạ?" Người thanh niên tính cách nhiệt tình nọ cũng sáp lại gần, bộ dạng như một đứa trẻ hiếu kỳ, chừng hai mươi tuổi, tu vi Thông Thiên nhất cảnh, thiên phú thượng đẳng.

Lão Hoa Côn miệng không kiêng nể, hắc hắc cười nói: "Nó đắc tội với Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ, vừa nãy Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ bay qua bầu trời, suýt chút nữa phát hiện ra nó, làm nó sợ chết khiếp, đương nhiên là làm trộm chột dạ rồi!"

"Gay go, cứ thế này thì thân phận của mình sắp lộ rồi." Ô Hằng giật giật khóe mắt, có xúc động muốn đập cho Lão Hoa Côn một trận tơi bời.

"Triệu Hằng huynh đệ, ngươi lại dám đắc tội với Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ? Trời ạ, đại nhân vật như vậy mà ngươi cũng dám đắc tội?" Người thanh niên lộ vẻ không thể tin được, đầy tò mò quan sát hắn, cảm thán: "Huynh đệ ngươi thật là gan dạ, biết rõ Phượng Hoàng Tiên chủ sẽ tham gia thịnh yến lần này, vậy mà ngươi còn dám đến Thiên Tiên Trì!"

Thấy người thanh niên nhiệt tình nọ vẫn tin là thật, hắc y nhân trong đội ngũ nhịn không được bật cười: "Hừ, loại chuyện này ngươi cũng tin? Phượng Hoàng Sơn Tiên chủ cái thế vô địch, người đắc tội hắn còn có thể sống đến ngày hôm nay sao? Huống hồ Liệt Diễm Thần Điểu sinh ra Huyết Đồng, nếu nó quen biết Triệu Hằng, tuyệt đối không thể giấu được mắt Liệt Diễm Thần Điểu, đã sớm lao xuốngtriển khai đồ sát rồi!"

Nghe vậy, Ô Hằng thở phào nhẹ nhõm, may mà không ai chịu tin lời Lão Hoa Côn nói.

Ô Hằng vội vàng phản kích: "Đừng để ý đến lão già đó, lão ta đúng là một kẻ điên."

"Kẻ điên? Ta thấy vị lão tiền bối này tuy háo sắc, nhưng không giống một kẻ điên a!" Người thanh niên bình tâm mà luận.

Lão Hoa Côn lập tức tức đến mức thổi râu trừng mắt, chửi ầm lên: "Tiểu tử ngươi, nói ai háo sắc hả? Bản đại tiên chỉ là phong lưu, chứ không hạ lưu, ngươi có hiểu không?"

"Phong lưu?"

"Không sai, bản tiên chính là Phong Lưu Chân Nhân." Thấy đối phương còn biết điều, Lão Hoa Côn vơi đi hơn nửa cơn giận.

"Vậy và hạ lưu có gì khác biệt sao?" Người thanh niên hỏi, trong mắt lộ vẻ kỳ dị, dường như chỉ có một thân tu vi, nhưng chưa từng bước chân vào nhân thế, là một gã khờ.

Lão Hoa Côn biểu cảm ngưng kết, không biết trong lòng là tư vị gì, tên này sao cái gì cũng không hiểu, "Đương nhiên có khác biệt, ngươi lớn lên rồi sẽ hiểu."

Ô Hằng ở bên cạnh cười xấu xa: "Đợi ngươi đến tuổi của Lão Hoa Côn, coi như là lớn rồi!"

Lão Hoa Côn tức nghẹn, tên này rõ ràng đang châm chọc mình già.

Đang là buổi sáng, bên ngoài Thiên Tiên Trì đã náo nhiệt phi phàm, các phương đại năng tề tựu!

Ô Hằng nhìn thấy cỗ xe do ba đầu Thiên Hành Hổ cùng kéo chạy qua chân trời, giống như ngàn quân vạn mã đang xung phong hãm trận, khí thế phi phàm!

Trên mặt đất tiếng kinh hô không dứt, "Là Mạc gia Tiên chủ!"

"Nghe đồn ba đầu Thiên Hành Hổ này, mỗi đầu đều ở cấp độ Phong Thần Truyền Kỳ, ba đầu cộng lại, đủ sức lực chiến Đăng Tiên cường giả!"

"Cái này thì không rõ, không lâu trước đây trong trận chiến ở Thiên Môn Sơn, ba đầu Thiên Hành Hổ của Mạc gia Tiên chủ đã bị Thiên Môn Sơn lão Tiên chủ vỗ một cái chết tươi, nay đổi ba đầu khác, không biết còn có sức chiến đấu như xưa hay không!"

"Mau nhìn, đó là cái gì, bị ngũ sắc hà quang bao bọc, quá kỳ lạ!"

"Không rõ lắm, ánh sáng quá chói, căn bản không nhìn rõ!"

Đám đông một trận xôn xao, hiển nhiên lại có đại nhân vật nào xuất hiện!

Ô Hằng dùng Thiên Nhãn nhìn tới, phát hiện một con Ngũ Sắc Thần Ngưu cường tráng, toàn thân khí huyết ngút trời, ẩn chứa uy năng chấn thiên, trên lưng nó ngồi ngang một vị lão giả tóc trắng râu dài.

"Kính nhiên là một con Quỳ Ngưu, hơn nữa còn mang theo ngũ sắc hà quang, tuyệt đối là hiếm có trên đời!" Ô Hằng kinh ngạc, con bò này chính là hậu duệ của thái cổ cự hung, tính cách hung bạo, rất khó thuần phục. Tuy đã không phải là Chân Huyết Quỳ Ngưu, nhưng mang theo ngũ sắc chi quang, vẫn vô cùng bất phàm. Đây đều là những tư liệu hắn thấy trong Thiên Thư Các.

Mà nhìn khắp Tiên Vực, người dùng Ngũ Sắc Quỳ Ngưu làm tọa kỵ chỉ có Tiên chủ của Cửu Thanh Cung, là đoạt được trong một lần kỳ duyên, nếu luận xếp hạng, con Ngũ Sắc Quỳ Ngưu này còn ở trên cả Liệt Diễm Thần Điểu!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.