Hạo Thiên thành tựa hồ được kiến tạo đặc thù cho việc tu hành, rất nhiều nơi thoạt nhìn vô nghĩa, nhưng kỳ thực đều là dấu tích tu luyện mà các tu sĩ đời trước lưu lại!
Khi tiến vào Hạo Thiên thành, việc đầu tiên của Diệp Quân không phải là tu hành, cũng không phải tìm kiếm những bí kíp khí công thâm ảo khó lường hay dấu tích tu luyện, mà là tìm kiếm một nơi ẩn bí!
Bay qua một vùng cung điện, Diệp Quân nhìn thấy một ngọn núi cổ, không có dấu vết tu hành, cũng không có tiên nhân khí tức, nom như một khối vật chất cổ xưa bình thường!
"Chính là bên trong này!"
Diệp Quân cười thần bí, lập tức phi thân vào núi cổ.
Vật chất cấu thành núi cổ đều vô cùng cổ lão, kỳ quái là, không có thảm thực vật, tựa hồ không thể sinh trưởng, nhưng cũng từng có dấu vết thực vật chết héo, sinh trưởng. Diệp Quân đáp xuống một chỗ đất lõm.
Lập tức thi triển Thần La lĩnh vực, hình thành một lớp phòng ngự vô hình!
"Hy vọng có thể tại Ly Hận Thiên Đình này, tìm kiếm được khí tức của Tần Thanh..."
Trong lòng vẫn canh cánh bên chuyện Tần Thanh và Khò Khè Lão Tiên, Ly Hận Thiên Đình thành lập đã lâu như vậy, thêm nữa Khò Khè Lão Tiên lại là một tôn chân chính cổ tiên nhân, biết đâu chừng có tung tích của Tần Thanh.
Hắn dần dần thi triển Hỗn Hư Tịnh Thế Thần Luân trong cơ thể, lẳng lặng hấp thu khí tức của Hạo Thiên thành.
Áp lực của Hạo Thiên thành đối với Diệp Quân mà nói, đã phi thường kinh người. Cảm giác Vô Giới Chi Địa quả thật không phải ai cũng có thể bước vào, áp bức quá kinh khủng. Chậm rãi hấp thu năng lượng của Hạo Thiên thành, làm quen với năng lượng cổ xưa.
Ngày tháng trôi qua!
Ông!
Hỗn Hư Tịnh Thế Thần Luân trong cơ thể đột nhiên biến mất, không một chút ba động, không một chút phản ứng. Diệp Quân mở mắt, vẻ mặt thất vọng: "Không có khí tức của Tần Thanh... Xem ra Tần Thanh chỉ có thể ở Tam Đại Tiên Giới!"
Sau một hồi suy tư, Diệp Quân phải nắm chặt thời gian, kỳ hạn một ngàn năm sắp đến, trừ những người đoạt giải quán quân, những thiên tài có biểu hiện xuất sắc khác, hành trình Cổ Thiên Đình một ngàn năm sắp kết thúc!
Thời gian không còn nhiều, Ly Hận Thiên Đình nơi nào cũng có bảo vật!
Diệp Quân rời khỏi ngọn núi cổ xưa, thấy một thiên tài tà giáo bay vào núi, tựa hồ có chút khí tức tương liên với núi cổ. Diệp Quân mặc kệ hắn, thiên tài nhiều vô số, ai nấy đều mang bất phàm, mình không thể lĩnh ngộ, không có nghĩa người khác không thể.
"Nghe nói Quân Bất Quy, tại trước giếng ma kia, toạ thiền đã năm trăm năm..."
"Xem ra hắn là người hiếm hoi trong Ma Đạo chúng ta có được đại kỳ ngộ!"
Bay chưa được bao lâu, mấy đạo ma khí vây quanh một miếu thờ cũ nát. Diệp Quân liếc qua, liền thấy một bóng hình quen thuộc, khoanh chân ngồi bên một giếng cổ trước miếu thờ, bất động.
Quân Bất Quy!
Không ngờ tại Hạo Thiên thành, nhanh như vậy đã gặp người quen thứ hai. Diệp Quân bay qua, dừng lại ngoài trăm thước, thấy Quân Bất Quy như đang ngủ, hơi mở hai mắt, bất động nhìn chằm chằm giếng ma.
"Ngôi miếu cũ nát kia, phảng phất lộ ra một tia phật tính..."
Các thiên tài Ma Đạo khác càng lúc càng nhiều, đều ở bên cạnh chờ Quân Bất Quy, dù sao thời gian một ngàn năm gần như không còn. Diệp Quân phóng thích cảm ứng lực, hướng về miếu hoang bao trùm, liền phát hiện một chút khí tức phật tính.
Vậy có nghĩa, miếu hoang từng là nơi ở hoặc đạo tràng của tu sĩ Phật môn.
"Cổ Thiên Đình ngược lại thu thập rất nhiều thượng cổ chi vật, di tích Phật gia cũng có... Một thế lực, nội tình của một Tiên Giới thượng cổ, chính là trải qua vô số tuế nguyệt, vô số người kinh doanh mà thành, giống như Thánh Long Đảng, chỉ dựa vào Thập Nhị Tiên Tử cùng sự giúp đỡ của các thế lực khác, vĩnh viễn không thể có được nội tình!"
Diệp Quân ngẫm nghĩ, cảm thấy có chỗ minh ngộ, sau đó tập trung cảm ứng lực, hướng giếng ma nhìn lại.
Ông!
Cảm ứng vừa thẩm thấu vào chung quanh giếng ma, một cỗ ma khí cổ lão khủng bố đã chấn khai khí tức chính đạo ẩn chứa của Diệp Quân, ngăn ở bên ngoài!
"Không ngờ ma khí trong giếng ma quỷ dị như vậy, giếng ma chỉ là di tích mà thôi... Xem ra từng có một vị cường giả Ma Đạo viễn cổ bị cao thủ Phật môn phong ấn hoặc tru sát trong giếng ma, mới khiến giếng ma này ẩn chứa khí tức ma đạo đặc thù!"
"Quân Bất Quy, người này vốn là kỳ tài của Ma Tông, lần này có kỳ ngộ như vậy, lĩnh ngộ bảo vật trong giếng ma, chỉ sợ lúc nào cũng có thể tấn thăng Siêu Cấp Đại Đế! Các thiên tài khác, cũng sẽ tận dụng kỳ ngộ đạt được tại Ly Hận Thiên Đình, nhanh chóng thăng cấp Siêu Cấp Đại Đế!"
Bị ép thu hồi cảm ứng lực, tự nhiên không thể biết Quân Bất Quy đạt được bảo vật gì trong giếng ma!
Toạ hoá đã năm trăm năm, thời gian Quân Bất Quy và Diệp Quân ngủ say ở Cửu Long Thần Giới là tương đương. Quân Bất Quy nhất định thu hoạch kinh người!
Người này là đối thủ Diệp Quân từng thừa nhận, cho nên Diệp Quân không hề đố kỵ, trái lại hào phóng rời đi.
"Hiện tại ta cần một loại khí công dung hợp vô số lĩnh ngộ, mấu chốt là Thương Khung Thần Đạo đến giờ vẫn còn sơ khai, Thái Ất Thần Quang Đạo, Vô Cực Nhật Nguyệt Bát Hoang Thần Lôi cần dung hợp... Còn cần lĩnh ngộ pháp tắc!"
Diệp Quân đã lên kế hoạch cho mục đích tiến vào Hạo Thiên thành, hắn muốn tìm dấu vết pháp tắc, còn có thể tổng hợp các loại khí công khác biệt.
Thế là hắn lần lượt tìm kiếm di tích, cung điện!
Các loại vật chất, dấu vết tu hành, hiện ra trong cung điện, các loại đạo tràng, thậm chí trong một vài pháp khí viễn cổ, chi chít dày đặc. Nếu không có mục tiêu, rất dễ lạc lối, mấy ngàn năm trôi qua trong nháy mắt, không thu hoạch được gì.
"Ừm?"
Vừa tìm kiếm, vừa phóng thích cảm ứng lực cường đại, lại còn âm thầm thi triển Hỗn Hư Tịnh Thế Thần Luân, hy vọng dùng lực lượng của Hỗn Hư Tịnh Thế Thần Luân, cảm nhận được vật mình muốn.
Quả nhiên.
Diệp Quân "bá" một tiếng, đáp xuống trước một bức tường cổ tàn tạ không hoàn chỉnh. Chung quanh còn có không ít tường cổ, nom như một đạo tràng, đáng tiếc đã sớm bị hủy diệt trong lịch sử.
Trên tường cổ, có khắc một vài chân văn cổ lão.
Những chân văn cổ lão này, có khí tức tương đồng với thứ Diệp Quân muốn tìm!
"Phiêu Miểu Phá Hư Bộ!"
Diệp Quân ngồi xuống, tỉ mỉ xem xét. Đầu chân văn, xuất hiện năm chữ cổ. Xem xét kỹ hơn, đây không phải một môn khí công đơn giản, mà là bộ pháp thi triển bằng một loại pháp tắc!
Pháp tắc phía trên, còn có bộ pháp!
Hắn không khỏi hiếu kỳ đọc tiếp. Nguyên lai môn pháp tắc này tên là "Phiêu Miểu Pháp Tắc", pháp tắc có mấy bộ điểm, mà Phiêu Miểu Phá Hư Bộ ghi chép một trong số đó. Các văn tự còn lại, đều biến mất theo bức tường rách nát.
Chỉ có bộ điểm này, tên là "Phá Nghịch Pháp Tắc".
Liên quan tới chân văn Phá Nghịch Pháp Tắc, cũng chỉ còn lại một bộ điểm, mà đoạn chân văn quan trọng nói rõ Phá Nghịch Pháp Tắc là vận dụng một loại pháp tắc động lực tương phản, để sáng lập một loại lực lượng có thể vận hành pháp tắc theo hình thái hoặc phương hướng bất quy tắc.
Quả là một bộ pháp tắc cao minh!
Các tu sĩ khác nhau, pháp tắc giống nhau, đều sẽ tùy từng người mà khác nhau. Rõ ràng, người lưu lại đoạn Phiêu Miểu Phá Hư Bộ này là một người sáng tạo, sáng tạo ra pháp tắc thuộc về bản thân!
Hơn nữa còn là lực pháp tắc Diệp Quân đang lĩnh ngộ, chứ không phải đạo pháp pháp tắc, tự nhiên pháp tắc!
Diệp Quân lại tỉ mỉ đọc, chỉ phát hiện nửa phần trên của điểm Phá Nghịch Pháp Tắc, giảng giải lực đạo đạt tới chung cực, tạo thành phá!
Phá, chính là hủy diệt.
Phiêu Miểu Phá Hư Bộ, là một loại xây dựng trên hủy diệt, trạng thái phá không, khiến thân pháp đạt tới như Tiểu Thiên, xuyên qua sâu không gian đại thần thông!
Chỉ tiếc, môn bộ pháp này chỉ có một đoạn chân văn liên quan tới Phá Nghịch Pháp Tắc, hơn nữa chỉ còn lại pháp tắc vỡ vụn. Nếu là một môn bộ pháp hoàn chỉnh, thật là tuyệt thế thần thông!
Ngồi xếp bằng bất động, nhìn chằm chằm tường đổ, trông đơn giản lại huyền diệu, chỉ có không đến một trăm chữ chân văn. Chân văn đứt đoạn, câu nọ xọ câu kia, câu thứ ba đã không trọn vẹn. Khi ghi chép lại toàn bộ chân văn, Diệp Quân trở nên bó tay toàn tập, đây hoàn toàn là tìm hiểu pháp tắc từ một bộ chân văn không trọn vẹn.
Nếu không phải vậy, một bộ tâm pháp hoàn chỉnh, Thượng Cổ Thiên Đình sao lại không lấy ra, cho không tiên nhân của họ tu hành?
"Vù vù!"
Mấy ngày trôi qua, hai tay Diệp Quân chậm rãi mở ra, tuôn ra từng đạo huyền quang. Huyền quang dung hợp lẫn nhau, sinh ra tiếng ma sát kịch liệt.
Oanh ~!
Tĩnh pháp tắc, động lực pháp tắc kết hợp với huyền quang. Khi Diệp Quân không ngừng thi triển, hai loại pháp tắc lần lượt dung hợp, vỡ vụn, lại vỡ vụn, dung hợp, không ngừng lặp lại. Vì chân văn trên tường tương đương một trang phế công, chỉ dựa vào suy nghĩ không thể minh tưởng ra.
Chỉ có dựa theo cảm ngộ khác biệt, lần lượt vận dụng pháp tắc, tìm kiếm sự tồn tại của phá!
"Không được... Không tìm thấy một chút đầu mối, lực lượng vỡ vụn quá tự nhiên, trong tự nhiên, muốn ngộ ra cái gì, thật sự quá khó!"
Vỡ vụn gần 10,000 lần, Diệp Quân chưa phát hiện một điểm đặc thù, đừng nói là lĩnh ngộ, ngược lại vận dụng tĩnh động pháp tắc càng thêm thuần thục.
"Đáng tiếc, Phiêu Miểu Phá Hư Bộ này, dù có duyên với ta, tiếc rằng ta không thể hiểu thấu đáo..." Diệp Quân cực kỳ bất đắc dĩ đứng lên, sát na lại khôi phục tự nhiên.
Kỳ ngộ, lĩnh ngộ, khí vận chính là như vậy không thể nắm giữ, dù có duyên với ngươi, thấy nó thuộc về ngươi, cuối cùng, nó lại lướt qua ngươi.
Thế sự huyền diệu như vậy.
Diệp Quân lại bắt đầu tìm kiếm cơ duyên thuộc về mình. Dù Ly Hận Thiên Đình Hạo Thiên thành nơi nào cũng có bảo vật, nhưng thứ thực sự thuộc về mình càng ít hơn!
Bay qua từng tòa di tích cổ, gặp không ít thiên tài, tiếc rằng không tìm được bảo tàng mình muốn, nhưng gặp được đại lượng thiên tài bay về phía Hạo Thiên thành theo một đạo triệu phù cổ lão!
"Một ngàn năm đến rồi..."
Thấy nhiều thiên tài rời đi như vậy, Diệp Quân khẽ thở dài, thời gian trôi nhanh quá, chớp mắt một ngàn năm đã qua. Những người rời đi đều là những thiên tài có biểu hiện xuất sắc trên đại hội. Đối với Diệp Quân, Tinh Vô Tượng và những người đoạt giải quán quân, thời gian còn lại chỉ có 2000 năm.
"Lãng phí thời gian...!"
Khi Diệp Quân bay qua một di tích cổ xưa, một bóng đen bay ra từ một cây già, "bá" một tiếng, giơ lên rất nhiều lá khô rụng xuống.
Di tích cổ xưa này chỉ có một cái cây, một viện xá, và một hồ nước đã khô cạn!
"Cây già này... Không đơn giản, tồn tại sinh mệnh lực siêu phàm... Xem ra là một viên linh thụ, hoặc là một viên yêu thụ!"
Khi bóng đen bay đi, Diệp Quân chợt lóe lên, bay vào di tích cổ, đến dưới cây cổ thụ, nhìn lên cổ thụ che trời đã khô cạn, Diệp Quân có thể cảm nhận được một tia linh khí sinh mệnh.
Ai bảo hắn được Tam Thập Tam Thiên Dây Leo tán thành, có cảm giác đặc thù với sinh mệnh thể trong vòm trời, nhất là loại hình thực vật linh vật!
"Chu Thiên Minh Tướng Công!"
Một mảnh tâm pháp, chữ viết cong queo mang theo yêu khí, rơi trên một tảng đá dưới cổ thụ, bị tuế nguyệt xóa đi không ít văn tự, chỉ còn lại nửa chân văn.
Chu Thiên Minh Tướng Công, hàng thứ nhất phía bên phải, là năm chữ cổ tràn ngập huyền ảo!
"Không phải là một bộ khí công tu luyện nguyên thần... Nom chữ thể này, đều là khí tức Yêu tộc, quả nhiên, cổ thụ này, trước kia là một tôn thụ yêu đạo thể..."
Một bộ công pháp nguyên thần cũng coi như không tệ, nhưng Diệp Quân lại không cảm nhận được chân văn tràn ngập khí tức nguyên thần, ngược lại không bận tâm, không có khí tức gì cả.