Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30988 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 547

❊ ❊ ❊

Bạch Thanh Linh nâng tay vuốt sợi tóc bên tai, không chút dấu vết tránh khỏi bàn tay Tưởng Thiến vươn tới. Giữa mày mắt khẽ nhướng lên một nụ cười nhạt, "Quân Minh sẽ giận đấy."

Một câu nói nhẹ tựa mây bay, nghe vào tai Tưởng Thiến như bị nhồi máu cơ tim, nhưng trên mặt nàng ta lại buộc phải duy trì nụ cười dịu dàng ôn uyển. Quay đầu nhìn mẹ Sở, trêu đùa nói, "Con đây là bị nhét đầy một miệng cẩu lương rồi."

"Chính con cũng đang yêu đương rồi, còn ăn cẩu lương gì nữa." Bạch Thanh Linh cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông cách đó vài bước nhìn tới, bản năng ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt đối phương chạm phải cô, liền chớp mắt né tránh.

Tưởng Thiến cũng bắt gặp ánh mắt Ngô Trường Phong nhìn Bạch Thanh Linh. Nàng ta cụp mắt, che đi sự giận dữ xẹt qua đáy mắt. Người đàn ông nông cạn, thấy đàn bà đẹp liền không rời mắt được.

Cũng chỉ là cúi đầu trong nháy mắt, rất nhanh sau đó lại ngẩng lên, cười đầy thẹn thùng, "Chị dâu, chị đừng mang em ra đùa nữa, em và Ngô Trường Phong cũng chỉ mới quen biết không lâu."

Nàng ta nói xong, lại giới thiệu với Ngô Trường Phong, "Đây chính là chị dâu mà em đã kể với anh, em không lừa anh chứ, chị ấy mới là người phụ nữ xinh đẹp nhất."

Không chỉ xinh đẹp, mà khí chất còn tốt. Ngô Trường Phong thầm nghĩ trong lòng. Trên mặt treo nụ cười, vươn tay về phía Bạch Thanh Linh, "Bạch tiểu thư, chào cô."

"Anh có thể gọi tôi là Sở thái thái." Bạch Thanh Linh không bắt tay Ngô Trường Phong, phía sau, Sở Quân Minh vừa vặn lái xe ra, cô nói xong câu đó, quay đầu nhìn một cái. Liền nhấc bước đi về phía anh. Tay Ngô Trường Phong vẫn đang vươn ra. Thấy Bạch Thanh Linh rời đi, nụ cười trên mặt anh ta cứng đờ lại.

Bên cạnh, Tưởng Thiến rất mất mặt mím môi, ngơ ngác nhìn về phía mẹ Sở, dùng ánh mắt hỏi bà, tại sao Bạch Thanh Linh lại đối xử như vậy với bạn của cô ta. Vốn tưởng mẹ Sở sẽ bênh vực mình. Nhưng lần này Tưởng Thiến lại sai rồi, nụ cười trên mặt mẹ Sở nhạt đi một phần, nói, "Các con lên xe trước đi, ta và Thanh Linh ngồi xe của Quân Minh."

"Mẹ nuôi..." "Mau lên xe đi." Thấy cách vài bước, Sở Quân Minh chuẩn bị xuống xe, mẹ Sở bước nhanh tới, nói với anh, "Quân Minh, không cần xuống đâu."

Bà còn rất ân cần mở cửa xe cho Bạch Thanh Linh, "Thanh Linh, con lên xe trước đi." Thanh Linh làm sao "dám" hưởng thụ sự phục vụ của mẹ Sở, lập tức lùi lại một bước, nụ cười rạng rỡ nói, "Mẹ, mẹ lên xe trước đi ạ."

Sở Quân Minh nhướng mày. Lại nhìn ra ngoài cửa sổ xe một cái. Vừa nãy anh thấy người đàn ông do Tưởng Thiến mang tới vươn tay muốn bắt tay Thanh Linh, Thanh Linh không bắt tay. Không biết mẹ anh tại sao lại nhiệt tình phục vụ Thanh Linh như vậy. Ánh mắt nhìn Thanh Linh, còn có chút không giống bình thường.

Sở Quân Minh thật sự không xuống xe, ngồi ở ghế lái, nhìn mẹ Sở lên xe trước, sau đó Bạch Thanh Linh lên xe. Hai người họ đều ngồi ở ghế sau. Tưởng Thiến đi tới chào hỏi xong, mới quay về xe của mình.

Xe lên đường, mẹ Sở nói với Bạch Thanh Linh và Sở Quân Minh, "Ta thấy người đàn ông kia không đáng tin, Thanh Linh, vừa rồi con không bắt tay với hắn là đúng." "Người đó sao vậy ạ?" Sở Quân Minh lơ đãng hỏi. Đôi tay với những khớp xương rõ ràng đang cầm vô lăng, liếc nhìn về phía sau một cái.

Bạch Thanh Linh chớp chớp mắt với anh, "Đừng nhìn ra phía sau, lái xe cho tốt đi." Sau đó trả lời lời của mẹ Sở, "Mẹ nói là người không đáng tin, vậy chắc chắn là không đáng tin thật rồi, anh ta và Tưởng Thiến chẳng phải cũng mới quen biết không lâu sao, mẹ đừng quá lo lắng."

Khóe môi Sở Quân Minh nhếch lên. Thanh Linh miệng ngọt thế sao? "Không đáng tin thế nào, nói ra con cũng nghe thử." Sở Quân Minh nói một cách nhẹ tựa mây bay. Đối với người không liên quan thật ra anh không có hứng thú.

Mẹ Sở bĩu môi nói, "Chính là thấy ánh mắt hắn nhìn Thanh Linh khiến người ta không thoải mái, rõ ràng là người thích Thiến Thiến, lại cứ nhìn chằm chằm Thanh Linh." "Có chuyện như vậy sao?" Nghe lời này, thần sắc giữa mày mắt Sở Quân Minh liền nhạt xuống. Người đàn ông kia nhìn chằm chằm Thanh Linh của anh?

"Phải đó, cho nên ta mới nói Thanh Linh không bắt tay với hắn là đúng, quay đầu lại ta phải nói cho Thiến Thiến, đàn ông như thế không thể qua lại được." ... Vì lý do của Ngô Trường Phong kia. Đến chùa, mẹ Sở lại không cho phép Sở Quân Minh và Thanh Linh xuống xe cùng đi.

"Hai đứa không phải muốn đi thăm ông nội Diệp Trạm sao, giờ đi đi, lát nữa ta bảo tài xế đến đón, các con không cần đi cùng ta đâu." Lời mẹ Sở khiến Bạch Thanh Linh có chút bất ngờ. Nhưng trong chớp mắt liền hiểu ra. Sở Quân Minh thì cười nói, "Đã vậy, Thanh Linh em đừng xuống nữa, anh đưa mẹ xuống."

Xuống xe mở cửa cho mẹ Sở. Ở một chỗ đỗ xe khác, Tưởng Thiến và Ngô Trường Phong cũng vừa xuống xe. Thấy Sở Quân Minh mở cửa xe cho mẹ Sở, cô ta xuống xe, cũng không thấy Bạch Thanh Linh xuống, Tưởng Thiến bước nhanh tới. Muốn nói với Sở Quân Minh vài câu. Thế nhưng, cô ta còn chưa đi đến trước mặt họ, Sở Quân Minh đã ngồi vào trong xe. Lời Tưởng Thiến chưa kịp thốt ra, cứ như vậy nghẹn ở cổ họng.

Trong xe ghế sau, Bạch Thanh Linh thấy Sở Quân Minh ngồi lên xe, liền khom người bò sang ghế phụ phía trước. "Chậm một chút, cẩn thận đụng đầu." Sở Quân Minh cưng chiều lại bất lực nhìn Bạch Thanh Linh bò qua, không quên vươn một tay chắn trên đỉnh đầu cô, đề phòng đụng đầu.

Bạch Thanh Linh cười với anh, "Cảm ơn chồng." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe một cái, "Chồng, em gái anh đang nhìn anh kìa." "Em gái gì chứ, đâu phải do anh nhận." Sở Quân Minh nói xong không cho là đúng, lại vươn tay véo mặt cô. Bạch Thanh Linh giả vờ đau kêu lên.

Sở Quân Minh cười hỏi, "Có muốn để em véo lại không?" "Không cần." "Đây là em nói đấy nhé." Sở Quân Minh nói xong lại véo thêm một cái vào má cô. Mới cài dây an toàn cho cô.

Bạch Thanh Linh trừng mắt nhìn anh, "Anh đừng có quá đáng quá đấy." "Không đâu, anh có thể bồi thường tiền cho em." Sở Quân Minh cười lớn. Bên ngoài cửa sổ xe, Tưởng Thiến thu hết sự tương tác của họ vào mắt, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt khó chịu.

"Mẹ nuôi, anh và chị dâu không đi ạ?" "Ồ, họ còn có việc, thời gian không kịp nên không đi nữa." Mẹ Sở nói rất thản nhiên, hoàn toàn không vì chuyện Bạch Thanh Linh không hiểu chuyện, đến bồi mình cũng không muốn là việc quan trọng mà tức giận. Tưởng Thiến mím mím môi, muốn nói gì đó, liền nghe thấy mẹ Sở hỏi, "Con và Ngô Trường Phong kia phát triển đến mức độ nào rồi?"

Cô ta sững sờ. Trực giác bảo rằng lời này của mẹ Sở không thể trả lời tùy tiện. Tâm niệm xoay chuyển, dịu dàng nói, "Mẹ nuôi, con và anh ta cũng chưa thân lắm." "Đã không thân lắm, vậy chứng tỏ con còn chưa lún sâu, Thiến Thiến, ta là người khá thẳng thắn, cũng là thật sự coi con như con gái mới nói đấy." "Mẹ nuôi, mẹ nói đi ạ." "Ta cảm thấy hắn không đáng tin, đã chưa phát triển đến quan hệ nam nữ, con đừng đi lại quá gần hắn."

Tưởng Thiến suy nghĩ một chút, mới trả lời, "Vâng ạ, mẹ nuôi, con nghe mẹ." Nàng ta nói xong, khoác tay mẹ Sở. Xe lên đường, Bạch Thanh Linh vẫn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Sở Quân Minh nhìn cô hai lần, đều không thấy cô quay đầu lại. Anh nhếch môi, hỏi, "Thanh Linh, vẫn còn giận?" "Không có, ai thèm giận anh, anh giàu như vậy, véo hỏng mặt em đều có thể dùng tiền đền, đại lão ạ." Bạch Thanh Linh nói xong chính mình cũng nhịn không được cười, cười xong lại nói, "Em đang nghĩ, mẹ chúng ta tại sao lại thích Tưởng Thiến như vậy."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2719
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.