Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2301
Anh thực sự muốn quỳ bàn phím sao?

❊ ❊ ❊

Đàm Thanh Tình vẫn biết rồi.

Khi Đàm Mục trở về nhà, cô và Mặc Tử Dịch đang đợi sẵn trong phòng khách.

Nghe thấy tiếng bước chân ông bước vào, Đàm Thanh Tình lập tức đứng dậy từ trên ghế sofa, Mặc Tử Dịch bên cạnh khẽ gọi một tiếng, "Thanh Tình."

Anh cũng đứng dậy đi theo đón ông.

Tại huyền quan, ánh mắt Đàm Mục khẽ thay đổi.

Nhìn Thanh Tình bước nhanh tới, giữa hàng chân mày ông hiện lên nụ cười hiền từ, "Thanh Tình, sao khuya thế này con còn về?"

"Ba, ba cũng biết là khuya rồi sao?"

Đàm Thanh Tình bĩu môi nhỏ, trên gương mặt trắng trẻo tinh xảo lộ rõ vẻ xót xa, "Ba muốn thăm mẹ con thì không thể đi vào ban ngày sao? Đêm hôm khuya khoắt thế này, trời lại lạnh mà ba còn đang bị thương, lỡ như bị cảm lạnh nữa thì phải làm sao?"

"Cơ thể ba không tệ đến mức đó đâu."

Đàm Mục cười lắc đầu.

Nhưng Đàm Thanh Tình lại không nghĩ vậy, "Dù sao ba cũng không được phép đến nghĩa trang vào đêm hôm khuya khoắt nữa, nếu ba thật sự nhớ mẹ con lắm, thì hãy gọi con đi cùng."

"Ba, con tán thành lời của Thanh Tình."

Cách vài bước chân, bóng dáng thanh tuấn của Mặc Tử Dịch đứng đó, tuấn nhã ôn nhu, khí chất thanh quý.

Anh vừa lên tiếng, Thanh Tình lại ngẩng cằm cao thêm một chút, "Ba, ba nhất định phải hứa với con."

"Được, ba hứa với con, sau này đều sẽ đi thăm mẹ con vào ban ngày." Đàm Mục bất lực đáp ứng.

Ánh mắt nhìn sang Mặc Tử Dịch, "Tử Dịch, bây giờ rất muộn rồi, con và Thanh Tình về nghỉ ngơi đi."

"Vâng."

Mặc Tử Dịch mỉm cười gật đầu, bước tới kéo Thanh Tình vào lòng, "Ba, ba cũng nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai qua nhà ăn sáng."

"Ăn sáng thì thôi, khi nào các con xuất phát thì gọi một cú điện thoại, hoặc bấm còi ở trước cổng là được."

"Vâng, vậy sáng mai chúng con qua đón ba."

Mặc Tử Dịch và Đàm Thanh Tình nắm tay nhau bước ra khỏi biệt thự, tản bộ về nhà.

Cùng lúc đó, trong phòng ngủ chính tầng hai biệt thự nhà họ Mặc.

Mặc Tu Trần thành khẩn khai báo chi tiết quá trình mình bị thương cho Ôn Nhiên nghe.

Vẻ mặt vô cùng chân thành nghiêm túc cam đoan, "Nhiên Nhiên, anh đảm bảo sau này sẽ không giấu em bất cứ chuyện gì nữa, em đừng giận anh nữa có được không?"

"Hừ."

Ôn Nhiên không vui trừng mắt nhìn anh.

Mặc Tu Trần cười làm lành, "Nhiên Nhiên, em ngủ trước đi, anh ra thư phòng quỳ bàn phím hai tiếng rồi vào."

Nói xong, anh thực sự xoay người bỏ đi.

"Mặc Tu Trần."

Sau lưng, Ôn Nhiên vừa tức vừa buồn cười gọi.

Mặc Tu Trần quay đầu lại, mỉm cười nhìn cô, "Nhiên Nhiên, em còn dặn dò gì nữa?"

"Anh thực sự muốn quỳ bàn phím sao?"

"Không muốn."

"Vậy anh làm bộ làm tịch cái gì, qua đây."

"Nhiên Nhiên, em hết giận rồi sao?"

Ôn Nhiên nhìn đôi mắt mỉm cười của anh, khẽ thở dài.

Ánh mắt đặt lên cánh tay bị thương của anh, cô mím môi, vươn tay vén tay áo ngủ của anh lên.

Lần này, Mặc Tu Trần không dám nhúc nhích.

Mà an ủi nói, "Nhiên Nhiên, vết thương thật sự sắp lành rồi."

Tay áo ngủ rất dễ vén lên, vết thương của anh lộ ra dưới ánh đèn pha lê dịu ấm, thu vào tầm mắt của Ôn Nhiên.

Trong đôi mắt dịu dàng của cô phủ một lớp xót xa, ngón tay khẽ chạm vào mép vết thương, "Vết thương dài thế này mà anh còn nói là vết thương nhỏ."

"Nhiên Nhiên, không đau."

"Còn vết thương của A Mục thì sao?"

Ôn Nhiên vừa xót xa cho Mặc Tu Trần, vừa nghĩ đến Đàm Mục cũng bị thương, đôi mày không khỏi nhíu chặt lại.

"Vết thương của A Mục không sâu bằng của anh, Nhiên Nhiên, tuy anh và A Mục đều bị thương, nhưng chúng tôi đã báo thù cho An Lâm, thế là đáng giá rồi. Những năm nay đúng là lười rèn luyện, nên anh và A Mục hợp sức mới không đánh lại một tên tay súng bắn tỉa."

"Núi cao còn có núi cao hơn, vả lại người ta là dân chuyên nghiệp, các anh đánh không lại cũng là chuyện bình thường, may mà các anh chỉ bị thương nhẹ."

Ôn Nhiên buông cánh tay của Mặc Tu Trần ra, vươn tay ôm lấy eo anh.

Vùi mặt vào ngực anh, khẽ nói, "Tu Trần, em không phải giận vì anh bị thương, mà là giận vì anh bị thương còn giấu em. Chúng ta đều đã mấy chục tuổi đầu rồi, anh đừng coi em như đứa con nít, cái gì cũng không nói cho em biết."

"Được, anh nhất định sẽ sửa cái thói xấu này."

Mặc Tu Trần nhận lỗi vô cùng sảng khoái.

"Vừa nãy một tay tắm có sạch không?"

"Chưa, Nhiên Nhiên, em giúp anh rửa lại đi."

"Không rửa."

Ôn Nhiên buông anh ra, đứng dậy, "Ngày mai em sẽ giúp anh rửa kỹ lại."

"Ừm, được." Mặc Tu Trần cười đáp ứng, "Nhiều ngày rồi không được ôm em ngủ, anh nhớ em lắm, chúng ta ngủ trước đi."

Anh vừa dứt lời, chuông điện thoại liền vang lên.

Ôn Nhiên mím môi khẽ cười, "Anh nghe điện thoại đi."

"Là A Cẩm."

"Anh trai em tìm anh muộn thế này, chắc là có chuyện gì rồi."

Mặc Tu Trần cười, nhấn phím nghe, rồi vén chăn cho Ôn Nhiên lên giường.

Ôn Nhiên ngồi lên giường, anh cũng ngồi theo, nghe giọng nói của Ôn Cẩm truyền đến, "Tu Trần, cậu ngủ chưa?"

"Đang chuẩn bị ngủ, cậu về nhà rồi à?"

"Ừ, A Mục cũng về rồi... Tu Trần, tối nay A Mục có hỏi tớ một câu, trước đây cậu ấy có từng đề cập với cậu chủ đề kiểu như thông linh không?"

"Thông linh?"

Trong đáy mắt Mặc Tu Trần thoáng qua một nét trầm tư, giọng nói khi thốt ra hơi do dự, không đợi Ôn Cẩm nói tiếp, anh đã đoán được tâm tư của Đàm Mục.

"A Mục muốn tìm người thông linh?"

"A Mục nói, cậu ấy muốn thử."

"Nếu A Mục đã nghĩ đến nước này, vậy chúng ta cứ thử xem sao. Mấy năm nay cậu ấy vẫn luôn không buông bỏ được An Lâm, nếu thật sự có cách để cậu ấy và An Lâm gặp nhau một lần, thì cũng là chuyện tốt."

Mặc Tu Trần vừa suy nghĩ vừa nói.

"Tớ chỉ mới thấy người thông linh có thể cho người chết và người sống gặp nhau trên tivi và tiểu thuyết thôi." Phía bên kia điện thoại, Ôn Cẩm không quá tin tưởng nói.

Mặc Tu Trần vươn tay nắm lấy tay Ôn Nhiên đặt vào lòng bàn tay mình, thản nhiên nói, "Trước đây tớ từng nghe người ta nhắc đến, bất kể thật hay giả, A Mục đã có ý nghĩ này rồi thì chúng ta cứ thử đi, nếu không thử, cậu ấy sẽ cứ mãi suy nghĩ về nó."

"Vậy được, chúng ta cố gắng tìm người về phương diện này xem sao, lát nữa cậu báo cho A Khải và A Phong một tiếng, thêm một người là thêm một phần sức lực."

"Ừ, tớ sẽ báo cho họ."

Mặc Tu Trần nói chuyện điện thoại xong với Ôn Cẩm, thấy Ôn Nhiên khẽ nhíu mày, anh mỉm cười vươn tay vuốt phẳng trán cô, "Nhiên Nhiên, em đang lo cho A Mục sao?"

Ôn Nhiên lắc đầu, "Có lẽ em nghĩ nhiều rồi, A Mục dù không buông bỏ được An Lâm, cũng không đến mức làm chuyện gì dại dột."

"Nếu không có bốn vị trưởng bối kia, cậu ấy có thể sẽ làm chuyện dại dột, nhưng bây giờ, cậu ấy sẽ không làm đâu." Mặc Tu Trần nói rất chắc chắn.

"Tu Trần, thực ra chuyện về người thông linh mà anh em vừa nói với anh, trước đây em cũng từng muốn nói với anh, nhưng một là thấy quá không thực tế, hai là sợ làm A Mục thất vọng."

"Nhiên Nhiên, chẳng lẽ em quen người có khả năng thông linh?"

Mặc Tu Trần mỉm cười nhìn Ôn Nhiên.

"Em có thể liên lạc thử xem." Ôn Nhiên không chắc chắn nói.

Mặc Tu Trần đặt điện thoại xuống, kéo cô nằm xuống giường, "Trước khi liên lạc được với người đó, tạm thời đừng nói cho A Mục biết."

Ôn Nhiên mỉm cười gật đầu, "Em biết rồi, liên lạc được người rồi cũng phải xác định thật giả trước rồi mới nói cho A Mục."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2270
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.