Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 1001 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 371
Cuối cùng cũng gặp đủ mặt

❊ ❊ ❊

Câu hỏi ngược lại của Đê Nhĩ Mai khiến hiện trường lập tức trở nên yên tĩnh, những vấn đề này vô cùng sắc bén, mọi người đều đang trầm tư.

Tiêu Chính Tượng bước đến bên cạnh Tiêu Vũ Không, ánh mắt sắc bén nhìn lên đài nói: "Tiêu huynh, ngươi thấy chuyện này là thật hay giả?"

Tiêu Vũ Không hầu như không cần nghĩ ngợi liền nói: "Thà tin là có còn hơn tin là không, đôi khi lo xa một chút cũng không phải là chuyện xấu, cẩn thận vạn vô nhất thất rõ ràng vẫn tốt hơn là nước đến chân mới nhảy."

Tiêu Chính Tượng cười ha ha: "Tiêu huynh đệ nói rất phải, đợi lần này trở về, hai nước chúng ta sẽ cùng nhau chuẩn bị chiến tranh."

Ngoài mặt Tiêu Vũ Không cười đáp lại, trong lòng nhưng không nghĩ như vậy, Tiêu Chính Tượng này bề ngoài trông thì có vẻ sảng khoái, nhưng thực chất bên trong lại đặt lợi ích lên trên hết. Hơn nữa, qua những biểu hiện khác nhau của Tiêu Chính Tượng, sớm muộn gì hắn cũng sẽ ra tay với Hoa Châu Quốc.

Bí mật được thông báo trong buổi tiệc lần này khiến trong lòng tất cả mọi người có mặt đều sinh thêm một khối tâm kết. Có lẽ bản thân nội bộ nhân loại tồn tại rất nhiều mâu thuẫn và dã tâm, nhưng khi nhân loại gặp phải mối đe dọa từ bên ngoài, một thứ tâm thái cùng chung gốc rễ sẽ khiến họ tạm thời quên đi một số thù hận và mâu thuẫn, trong lòng tự nhiên sinh ra cảm giác muốn xích lại gần nhau.

Tuy nhiên, tất cả tình hình được biết đến hiện tại vẫn chỉ đang trong giai đoạn phỏng đoán và chưa thể được chứng thực, thế nên trên mặt mọi người vẫn duy trì thái độ như trước đây.

Căng thẳng quá đi! Thật sự rất căng thẳng! Đã nhiều năm rồi không có cảm giác căng thẳng như thế này. Kể từ giây đầu tiên buổi tiệc bắt đầu, ánh mắt của Phê Đức Khắc chưa từng rời khỏi Phù Lược Nhã, hắn vẫn luôn chú ý đến vị nữ thần trong lòng này.

"Ân, tại sao ta lại căng thẳng thế này chứ! Dù là lần đầu tiên đứng diễn thuyết ở hội trường vạn người, ta cũng không hề căng thẳng thế này." Giọng nói của Phê Đức Khắc hơi cứng nhắc.

Ân nhìn ông chủ của mình. Cậu ta đã đi theo ông chủ hơn mười năm, rất hiểu rõ tính tình của ông chủ, nhưng chưa từng thấy ông chủ căng thẳng như vậy bao giờ: "Ông chủ, ngài nhất định là quá thích tiểu thư Phù Lược Nhã rồi, chỉ khi tỏ tình với nữ thần trong lòng, ngài mới thể hiện trạng thái hiện tại của mình thôi."

Phê Đức Khắc gật đầu: "Ân, ngươi nói xem cô ấy có từ chối ta không?"

Một ông chủ vốn luôn làm việc điềm tĩnh, lạnh lùng và quyết đoán, sao hôm nay lại nói nhiều thế nhỉ? Phải biết rằng bình thường ông chủ rất ít khi nói chuyện với mình.

Ân lúc này cảm thấy vô cùng vinh hạnh: "Em nghĩ trên đời này sẽ không có ai từ chối ông chủ đâu, trừ phi người này có nguyên nhân đặc biệt nào khác."

"Lỡ như cô ấy từ chối ta, chẳng phải ta sẽ rất lúng túng sao."

Ân suy nghĩ một chút, quyết định nói thẳng suy nghĩ trong lòng ra: "Sợ bị từ chối thì đừng tỏ tình."

Phê Đức Khắc vỗ vỗ vai Ân: "Cảm ơn!"

Ông chủ nói cảm ơn với mình, Ân rất nghi ngờ tai mình có vấn đề hay không, nhưng mọi thứ vừa rồi đều là thật. Ân vô cùng cảm động, cậu thầm hạ quyết tâm nhất định phải dốc hết sức làm việc vì ông chủ.

Lúc này, Phê Đức Khắc hít sâu một hơi, lấy ra từ trong nhẫn không gian một bó hoa màu tím thật đẹp, bước về phía vị trí Phù Lược Nhã đang đứng.

Ân thầm gửi lời chúc phúc cho ông chủ.

Phù Lược Nhã, người đã nhận ra Tiêu Vũ Không, vốn chẳng còn tâm trạng đâu để ở lại tiếp tục. Khi Đê Nhĩ Mai nói gần xong mọi chuyện, Phù Lược Nhã liền số ruột muốn kéo Đường Dao và Đông Phương Minh rời đi.

Nhưng đúng lúc này, chủ tịch công ty cơ giáp Tư Lạc Nhĩ là Phê Đức Khắc lại bước tới. Trên tay ôm một bó hoa hồng tím lớn, thâm tình nhìn Phù Lược Nhã nói: "Tiểu thư Phù Lược Nhã xinh đẹp, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã bị đôi mắt đẹp như tinh hoa mộng ảo của em thu hút. Từ trước đến nay anh vẫn luôn âm thầm quan tâm đến em, nhưng sự quan tâm lặng lẽ này khiến anh vô cùng đau khổ. Hôm nay nhân cơ hội buổi tiệc này, mọi người đều có mặt, anh muốn tỏ tình với em...!"

Phù Lược Nhã không đợi Phê Đức Khắc nói xong, vội vàng nói: "Phê Đức Khắc tiên sinh, xin hãy thu hồi lại những lời vừa rồi. Ngài là một nhà doanh nghiệp vô cùng xuất sắc, có thể nói là tài mạo song toàn, bất kỳ người phụ nữ nào có được sự sủng ái của ngài đều là vinh hạnh của cô ta. Còn tôi thì sẽ không còn vinh hạnh này nữa, bởi vì hiện tại tôi rất hạnh phúc, từ bốn năm trước, tôi đã kết hôn ở quê nhà rồi."

Lời của Phù Lược Nhã vừa thốt ra, những người quen thuộc xung quanh đều lộ vẻ kinh ngạc, đặc biệt là người của Liên bang Húc Nhật. Tổng chấp sự của công ty cấp độ vũ trụ này vậy mà đã kết hôn rồi, phải biết rằng trong hai năm nay, cô ấy vẫn luôn là người tình trong mộng của rất nhiều đàn ông đấy.

Phê Đức Khắc tuy vô cùng tiếc nuối nhưng anh vẫn rất thản nhiên chấp nhận sự thật chưa từng nghĩ tới này, trên mặt khẽ mỉm cười: "Vì sự đường đột của mình, tôi xin lỗi tiểu thư Phù Lược Nhã. Không biết tôi có thể gặp mặt người đàn ông may mắn này không? Tôi thực sự rất tò mò đấy!?"

Phù Lược Nhã mỉm cười nói: "Anh ấy rất bận, một năm chúng tôi còn chẳng gặp nhau được mấy lần."

Hứng thú của Phê Đức Khắc đã hoàn toàn bị khơi gợi lên, anh ta thực sự quá tò mò về người đã cướp mất nữ thần trước anh ta mấy năm này, đến mức muốn lập tức xem rốt cuộc người đàn ông này trông như thế nào.

"Ồ! Thật đáng tiếc quá, tôi thua thảm hại như vậy mà ngay cả diện mạo của đối phương ra sao cũng không biết." Phê Đức Khắc bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng vẫn rất thân thiện đưa hoa cho Phù Lược Nhã: "Dù thế nào đi nữa, đóa hoa này xin tiểu thư Phù Lược Nhã hãy nhận lấy, xem như là lời chúc phúc từ một người bạn vậy."

Phù Lược Nhã nhận lấy bó hoa lớn, khen ngợi vài câu rồi tiện tay cất vào nhẫn không gian, cứ cầm mãi trên tay thế này thì không đẹp cho lắm.

Tiêu Vũ Không ở bên cạnh tự nhiên thu hết mọi chuyện vào mắt, hắn cảm thấy người tên Phê Đức Khắc này rất đáng để kết giao.

Hỏi thăm với nụ cười nhạt trên môi, Thái Lễ Tư bước đến bên cạnh Tiêu Vũ Không để râu quai nón, vô cùng lịch sự hỏi: "Bạn hiền, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi không?"

Trong đôi mắt đen của Tiêu Vũ Không chợt lóe lên một tia sáng khó nhận thấy: "Chắc là không đâu, tôi nghĩ đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, nếu không thì tôi không thể nào không nhớ nổi."

Thái Lễ Tư gật đầu rồi rời đi, chỉ là ánh mắt của hắn tràn ngập sự ngờ vực và mang theo chút ý vị.

Thời gian buổi tiệc kéo dài không lâu lắm, Đế quốc Hoa Tát và Đế quốc Á thần vốn định gây chuyện, nhưng khi Liên bang Húc Nhật công khai bí mật thì họ cũng bị tin tức chấn động đó làm cho khiếp sợ, không còn hành động gì thêm nữa.

Đoạn hình ảnh hạn chế và ghi chép giọng nói ngắn ngủi hoàn toàn không thể phán đoán được động hướng của thần bí nhất tộc, chỉ có thể đưa ra cảnh báo sớm mà thôi.

Tiệc vừa tan, Đường Dao và Phù Lược Nhã liền kéo Đông Phương Minh chạy ra ngoài. Tiêu Vũ Không đã sớm ở trong xe đợi họ. Đông Phương Minh ngẩn ngơ liếc nhìn Tiêu Vũ Không đang ngồi đối diện mình, khẽ gật đầu một cái.

Trên đường đi, Đường Dao và Phù Lược Nhã cứ nhịn không chịu nói gì, Đông Phương Minh cảm thấy không khí rất kỳ lạ nhưng có người ngoài ở đây nên không tiện nói gì.

Chiếc xe treo dài chạy thẳng đến câu lạc bộ tư nhân nơi Đường Dao, Phù Lược Nhã và Đông Phương Minh thường tụ tập riêng tư.

"Đến đây làm gì?" Đông Phương Minh khó hiểu hỏi. Thường thì chỉ vào những dịp đặc biệt ba người mới cùng nhau tụ tập ở đây để ôn lại chuyện cũ, hiện tại bên cạnh còn đi theo một người xa lạ, không có lý do gì lại chọn địa điểm này. Ba người bọn họ từng thề non hẹn biển là tuyệt đối không dẫn người ngoài đến đây cơ mà.

Quy mô của câu lạc bộ tư nhân này không lớn lắm, khách ra vào chủ yếu cũng là ông chủ của các doanh nghiệp nhỏ. Đông Phương Minh đã bao một phòng riêng ở đây từ hai năm trước, quanh năm thuê dài hạn nơi này để làm địa điểm tụ họp bí mật của ba nhân vật cộm cán thuộc tập đoàn Vũ Dao Vũ Trụ Khai - một trong ba đại tài phiệt của Liên bang Húc Nhật.

Trên thực tế, ba người họ cơ bản một tháng mới đến một hai lần. Trải qua hai năm, vậy mà không có ai ở câu lạc bộ tư nhân này nhận ra họ là ai. Mỗi lần đến, cách ăn mặc và trang điểm của cả ba đều rất bình thường, lại thêm chút tu sức mộc mạc nữa thì thật sự chẳng ai thèm chú ý tới.

"Đoán xem!" Đường Dao tinh nghịch chớp mắt nói.

Đông Phương Minh cầu cứu nhìn Phù Lược Nhã, nhưng trên mặt cô lại hiện lên một nụ cười gần như y hệt với Đường Dao. Điều này không khỏi khiến trong lòng Đông Phương Minh cảm thấy nổi da gà, có cảm giác mình đã lên phải tặc thuyền.

Tên để râu quai nón xa lạ kia chỉ mang theo nụ cười ôn hòa nhìn họ. Đông Phương Minh bị Đường Dao và Phù Lược Nhã kéo chạy thẳng, trong lòng không yên tâm liền liếc nhìn gã để râu quai nón đuổi theo phía sau: "Hắn ta cũng đi cùng sao?"

Hai người phụ nữ chỉ dùng nụ cười mang ý xấu để đáp lại chứ không nói gì.

Sau khi bước vào phòng riêng, Đông Phương Minh khó chịu nói: "Không phải đã nói là không dẫn người ngoài đến đây sao? Hai cô nhóc các cậu sao lại có thể phá vỡ quy củ chứ, nếu không nói rõ nguyên nhân thì tớ giận thật đấy."

“Đồ ngốc.” Phù Lược Nhã mắng nhỏ một tiếng.

“Đồ thiểu năng.” Đường Dao thì không nể mặt đến thế.

“Đồ rác rưởi.” Giọng của gã để râu quai nón không lớn không nhỏ nhưng lại vô cùng rõ ràng rành mạch.

Hai cô nàng mắng mình thì thôi đi, dẫu sao tình cảm đôi bên cũng không giống người thường, đằng này lại có thêm một người hoàn toàn không quen biết mắng, Đông Phương Minh cảm thấy không vừa lòng cho lắm.

“Vị bằng hữu này, giữa chúng tôi đang bàn chuyện gia sự, hình như điều này không liên quan mấy đến anh đâu nhỉ? Lát nữa nếu còn nhiều lời, đừng trách Đông Phương Minh tôi sống không ra gì đấy. Mặc dù tôi rất tò mò tại sao hai bọn họ lại đưa anh đến đây, nhưng bất kể là vì mục đích gì đi nữa...!” Đông Phương Minh vừa lầm bầm vừa nói, thế nhưng nói càng lúc càng nhỏ, biểu cảm càng lúc càng quái dị, tiếp theo đó là kích động và hưng phấn.

Tóm lại, tất cả mọi biến đổi tâm lý phức tạp đều hiện rõ trên khuôn mặt của Đông Phương Minh. Một người vẫn luôn nổi tiếng là tinh tế và điềm tĩnh như Đông Phương Minh cũng có lúc không kiểm soát được cảm xúc của bản thân.

Gã để râu quai nón ngồi đối diện với cậu ta trong lúc cậu ta đang nói chuyện cũng đồng thời tháo gỡ từng thứ trên mặt xuống. Kính mắt hay râu quai nón đều vứt sạch, kiểu tóc cũng khôi phục lại nguyên bản, lớp màng mỏng thoa trên mặt cũng nhẹ nhàng được lau sạch...

Lột bỏ lớp ngụy trang, Tiêu Vũ Không hoàn toàn khôi phục lại diện mạo ban đầu, ngoại trừ việc trông trưởng thành hơn ba năm trước một chút, tang thương hơn một chút ra thì hầu như không có quá nhiều thay đổi, nở nụ cười nhìn Đông Phương Minh lúc này đang há hốc mồm không ngậm lại được.

Đông Phương Minh khó khăn lắm mới ngậm được miệng lại, trái nhìn Đường Dao, phải nhìn Phù Lược Nhã, rồi lại nhìn Tiêu Vũ Không ở chính diện, cười lớn đứng phắt dậy. Tiêu Vũ Không cũng đứng dậy theo, hai người ôm chặt lấy nhau đầy ăn ý.

"Huynh đệ, cậu qua đây từ khi nào thế? Sao chẳng thông báo trước một tiếng vậy."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:312
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.