Chuyện Quái Dị ở Công Sở

Lượt đọc: 122 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III. Trò chơi trốn tìm
1

❊ ❊ ❊

Tại bộ phận “Báo cáo”, Đào Tử ký giả bị mất tích thần bí trong tòa soạn, dẫn đến sự xôn xao của đồng nghiệp, một số người cho biết, sáng sớm ký giả Đào Tử phỏng vấn xong về, sau đó đi vào trong phòng làm việc và không thấy trở ra nữa.

Mà trong phòng làm việc của cô ta, ngoài cửa sổ đóng vào mở ra thì không có lối nào ra nào nữa.

Bộ phận biên tập viết bài ở trên tầng mười, nếu người bình thường thì không thể đi từ cửa sổ đó để xuống đất được.

Ngày hôm sau, tòa soạn đã cử một người liên lạc với người nhà của Đào Tử, và được biết là cô ta vẫn chưa về nhà, cuối cùng họ quyết định báo cảnh sát.

Nhân vật được phỏng vấn trước tiên là Hồ Tử đã được hỏi xong, thiếu một người đó là sư tỉ của cậu ta.

Hồ Tử than vãn, rọi ống kính vào nhân vật mới. Trong căn phòng màu sắc sặc sỡ trông thật lộng lẫy. Trước tiên anh đến dự tiệc cưới của phú gia Trác Tịch Đồng, tiệc cưới được phô trương rất linh đình, tiệc được tổ chức luôn tại nhà của Trác Tịch Đồng.

Người phụ trách hôn lễ nói to trêu ghẹo tân lang, Hồ Tử nhìn về phía tân nương đang mặc áo dài trắng, cảm thấy tiếc thay cho cô ta.

Hồi tưởng lại, hôm qua phỏng vấn Trác Tịch Đồng, đây là một người con trai, khi đã chơi say rồi thì chỉ cần một đêm là tài sản sẽ bay hết ngay, cảm giác đó nhân đôi làm Hồ Tử thoải mái hơn.

“Là một nhà doanh nghiệp thành công, mà không biết tận dụng cơ hội quảng bá hôn lễ của mình trên truyền hình cho hoành tráng thì không xứng đáng”, trong cuộc phỏng vấn ngoài việc hết lời khen ngợi doanh nghiệp của mình ra, Trác Tịch Đồng còn mãn nguyện miêu tả tân nương đẹp hoàn mỹ của anh ta.

Trong cuộc nói chuyện, thái độ suồng sã lả lơi của Trác Tịch Đồng làm Hồ Tử không hài lòng, và có ác cảm với anh ta.

ống kính bỗng nhiên lại quay về tân nương cao quí đó.

Hồ Tử than thở, người con gái đó có tên là Kiều Quân Á, nhìn giống như người thoát trần khác người, khí chất cao siêu không ngờ, vượt quá mức tưởng tượng của người con gái bình thường.

Sau khi kết thúc tiệc cưới, các vị khách dần dần ra về hết.

Thời gian tiếp theo trong ngôi nhà giàu có đó chỉ còn lại Trác Tịch Đồng và cô vợ mỹ lệ của anh ta.

Trong tiệc cưới Trác Tịch Đồng cảm thấy mình như trẻ lại, tất cả là vì sắc đẹp của Kiều Quân Á.

Cô ta làm mê muội lòng người như vậy, nhiều người nhìn thấy mà thèm, như vậy càng làm cho Trác Tịch Đồng thấy hài lòng hơn.

Tiếp xúc với Kiều Quân Á chỉ vẻn vẹn trong một tháng, Trác Tịch Đồng đã ngầm đánh giá cao cô ta, và nghĩ phải tạo điều kiện tốt cho cô ta, quanh cô ta có rất nhiều người theo đuổi.

Khi gặp được tay lừa đảo nhất hạng này, thậm chí lại còn được đón tiếp nhiệt tình, Kiều Quân Á đồng ý.

“Quân á, em ở đâu?”.

Giọng người con trai oang oang cả căn phòng vắng vẻ đó, Trác Tịch Đồng không đợi được nữa, anh ta gọi to tên, như muốn chà đạp lên cô ta.

Người con gái là những thứ đồ gì chứ, chẳng qua chỉ là thứ đồ chơi dưới chân anh ta và phục vụ anh ta mà thôi.

Tất cả chân lầu trong phòng đó quay cuồng, mà vẫn không phát hiện hình bóng của Kiều Quân Á.

Với điệu cười nhếch mép tàn ác, tân nương láu cá đó chắc có lẽ chỉ muốn chơi trốn tìm với anh ta mà thôi.

Tháo cà vạt, Trác Tịch Đồng cởi bộ com lê ra, ném xuống ghế xa lông và chuẩn bị lên lầu tìm. Khi anh ta vừa quay đi, bỗng nhiên bị gọi giật lại, trên cầu thang máy tối om om, chỉ có một cánh tay trắng toát thò xuống.

Trác Tịch Đồng toát mồ hôi, anh ta lùi lại, nhưng cánh tay cứ dài ra và từ từ đưa về phía anh ta rồi lăn xuống!

“Cái đồ quỉ quái gì thế này?” Trác Tịch Đồng lúng túng quay cuồng, hất mạnh cánh tay đó ra.

Anh ta gào lên và gọi liên tiếp: “Quân á, em ở đâu?”

ánh đèn treo tường tạo nên khung cảnh lãng mạn.

Giờ đây cánh cửa cầu thang tầng hai có một cái bóng đen ngòm bị kéo dài ra từ từ tiến đến trước mặt của Trác Tịch Đồng, toàn thân cô ta trắng toát, bên tay trái bị khuyết, nụ cười trên khuôn mặt ảm đạm và đáng sợ.

“Anh không phải rất yêu tôi sao? Tại sao ngay cả cánh tay của tôi anh cũng sợ?”

Tình cảm của Trác Tịch Đồng thay đổi nhanh như chớp, hai chân anh ta đứng như trời trồng, sợ hãi quá độ ngồi “phịch” xuống đất, anh ta nhìn rõ như một, cái cổ của Kiều Quân Á bị cưa và đang gỉ máu ra, từng giọt máu rơi xuống nền nhà, Trác Tịch Đồng kinh hãi quá, và tự trách mình đã rước đồ vật quái dị gì về nhà như này?

“Không phải anh rất thích chơi sao?” Kiều Quân Á cởi bộ quần áo trắng toát đó ra và từ từ đi xuống cầu thang

“Đó không giống câu chuyện tôi nói với anh về trò chơi trốn tìm sao? Anh là chồng, anh làm chủ nhé?”.

“Không, không chơi nữa! Cô buông tha tôi ra”, anh ta lúc đó không còn khí thế bá chủ, phú gia nữa, Trác Tịch Đồng không dám nhìn, ôm đầu nói.

Sau một hồi cười sắc buốt, Kiều Quân Á nhặt cánh tay bị gãy của mình lên, “khậc” một cái liền lắp vào cơ thể mình.

Cô ta lại nói: “Thật đáng tiếc, loại người lẳng lơ, tràn đầy dục vọng như anh, lại trở thành một con người hèn mọn”.

Lúc này toàn thân Trác Tịch Đồng bất lực mềm nhũn ra, anh ta bò trên mặt đất, mặc dù anh ta đã bịt kín hai tai lại rồi, nhưng anh ta vẫn không thoát khỏi âm thanh từ miệng Kiều Quân Á.

Mồ hôi lăn dài trên trán anh ta, trước mắt anh là cái xác cứng đờ của tân nương đang tràn đầy dục vọng, đây có thể nói là câu chuyện đáng sợ...

***

Ngày thứ ba, chín giờ sáng.

Tôi đi vào phòng làm việc, bắt đầu vào công việc đầu tiên của một ngày.

Tôi bật máy tính, nó tự động nối mạng rồi hòm thư điện tử hiện ra, trong hòm thư có ba bức thư mới, tôi mở ra, hai thư trước là của khách hàng chuyển mẫu hợp đồng đến cho tôi.

Bức thư thứ ba có địa chỉ lạ và nội dung có chút kỳ quặc, viết:

“Trò chơi chốn tìm đã bắt đầu, ở trong cây có gang sắt

ánh sáng màu trắng đi vào bóng tối trong không gian trong suốt,

Súc sinh điên loạn đi đôi với dục vọng, nuốt trí tuệ và lương tri.

Trò chơi trốn tìm đã bắt đầu, người và linh hồn luôn đi cùng nhau.

Luôn rượt đuổi đến tận gốc tội lỗi và tham vọng.

Bạn tìm thấy chưa?

Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường”.

Địa chỉ là “153@***.com”.

Tôi kiểm tra lại một loạt nội dung bức thư, bức này xác thực là đến từ một nơi rất lạ và không liên quan gì với mình.

Làm thế nào đây?

Một đoạn văn thơ hiện đại sao? Hay vẫn là thư rác?

Bức thư không có phụ lục, cũng không có nội dung nào khác, tất cả không phải lo lắng gì nữa, đó có thể là bức thư bị vi rút.

Tôi thở dài một cái rất thoải mái.

Nếu như bức thư bị vi rút thì tất cả các máy tính trong văn phòng thì cũng phải bị chứ? Hoặc bị tê liệt hoặc bị mất đi một số văn kiện quan trọng, ông chủ nhất định chửi tôi chết.

Tôi dựa vào ghế xa lông, xem lại một lần nữa cho thật kỹ từng từ từng câu trong bức thư kỳ quặc đó. Sau đó kích vào mục hồi đáp.

“Câu chữ rất hay, nhưng như vậy có ý nghĩa gì?

“Trò chơi trốn tìm, cây gang sắt, bóng tối trong suốt, còn địa ngục, thiên đường”, những câu này có ý nghĩa gì?

Đây là tản văn hiện đại tiên phong sao? Tại sao lại chuyển vào hòm thư của tôi?

“Bạn là ai? Chúng ta làm quen nhé?”.

Bức thư được gửi đi rất nhanh, đợi khoảng năm phút sau vẫn không nhận được hồi đáp, tôi bỏ đó đi làm công việc khác.

Khoảng nửa giờ sau, tôi làm xong bản thảo hợp đồng, tôi lại mở lại hòm thư đó, trong đó có một thư mới.

Tôi mở ra đó lại là 153@***.com.

Nội dung thật đơn giản, duy chỉ có một câu:

“Bạn đã từng chơi trò chơi trốn tìm chưa?”

Tôi hồi đáp “Đương nhiên là đã từng chơi rồi, rốt cuộc bạn là ai? Tại sao lại biết địa chỉ hòm thư của tôi? Tại sao không trả lời tôi câu hỏi vừa rồi?”

Năm phút sau lại nhận được thư mới:

“Chúng tôi đang đến để chơi trò chơi trốn tìm đây, tìm được tôi, tôi sẽ nói cho bạn biết, nếu không tìm thấy thì...”.

Tôi liền hỏi xen vào “Nếu không tìm thấy thì thế nào? Rốt cuộc bạn ở đâu? Chơi trốn tìm cũng có phạm vi chứ, nếu tôi đi tìm bạn nhưng không tìm được thì sao đây?”

Thư lại hồi lại:

“Trò chơi chốn tìm đã bắt đầu, ở trong cây có gang sắt.

ánh sáng màu trắng đi vào bóng tối trong không gian trong suốt,

Súc sinh điên loạn đi đôi với dục vọng, nuốt trí tuệ và lương tri.

Trò chơi trốn tìm đã bắt đầu, người và linh hồn luôn đi cùng nhau.

Luôn rượt đuổi đến tận gốc tội lỗi và tham vọng.

Bạn tìm thấy chưa?

Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường”.

Nội dung giống y hệt như bức thư đầu, rốt cuộc đối phương muốn nói gì với tôi đây?

Tôi lại hồi thư:

“Tại sao vẫn lặp lại nội dung của bức thư trước?

Tôi muốn biết bạn đang ở đâu, ít ra thì cũng có phạm vi, như vậy mới có thể tìm được bạn.

“Có phải tôi đã tìm thấy bạn không? Bạn trả lời thật cho tôi đi? Nếu như tìm không được thì làm như thế nào?”

Lần này phải đợi rất lâu, khoảng nửa tiếng đồng hồ mới thấy hồi đáp lại.

“Bạn tìm thấy chưa?

Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường.

Tôi đang ở cạnh bạn, có thể bạn tìm thấy tôi, chỉ vì trò chơi thuộc về bạn, nhưng bạn chưa bắt đầu, bạn sẽ phải tập trung vào đó, tất cả mọi người đều không có cách lựa chọn nào khác.

Kết cục chỉ có hai cách, một bên là địa ngục, một bên là thiên đường”.

Bức thư này vẫn chưa nói rõ điều gì.

Tôi tiếp tục viết thư hỏi:

“Tại sao trò chơi của tôi lại chưa bắt đầu? Bao giờ mới bắt đầu? Địa ngục và thiên đường mang ý nghĩa gì? Cái gì mới là địa ngục? Cái gì mới là thiên đường?”

Nhưng lần này đối phương không trả lời.

Phải đến một tiếng đồng hồ sau, tôi đóng hòm thư lại và để ý mọi người xung quanh mình.

Câu nói “Tôi ở ngay bên bạn, nhưng bạn không tìm thấy tôi...”.

Tôi đưa mắt nhìn một vòng xung quanh phòng.

Trong công ty tính cả ông chủ ít cũng có bốn mươi người, nhưng trong phòng tôi chỉ có khoảng sáu, bảy người, chẳng lẽ tất cả bọn họ đều đáng nghi ngờ sao?

Tuy đã đóng hòm thư lại rồi, nhưng câu chữ đó vẫn in rõ trong đầu tôi.

Đến giờ về rồi, nhưng bức thư kỳ quặc nào không xuất hiện nữa.

Tôi cũng không đủ khả năng để tìm ra người đó bên cạnh mình đã viết bức thư kỳ quặc đó.

Tất cả đều thật yên tĩnh, yên tĩnh đến mức làm cho con người cảm thấy bất an.

2

Ngày thứ ba, mười giờ tối.

Tôi đang mơ màng, bỗng nhiên chuông điện thoại reo lên, làm thức tỉnh. Tôi cầm lấy máy di động nhìn, là Hoàng Lỗi nhắn tin cho tôi.

Hoàng Lỗi là bạn học cùng đại học với tôi, sau khi tốt nghiệp cả hai cùng đến công ty này cùng nhau, và bây giờ cả hai chúng tôi đều là Giám đốc.

Đoạn tin nhắn thật đơn giản.

“Trong công ty có nơi nào có thể nấp được không?”

Tôi chau mày lại, mỗi công ty đều sử dụng một tầng nhà để làm việc, có ít nhất cũng là mười phòng, chỗ nào mà chẳng nấp được.

Từ trong giấc mơ tôi choàng dậy, tôi cảm thấy người bồn chồn. Liền bấm máy gửi tin nhắn đi trả lời.

“Bạn có hâm không đấy? Trong công ty chỗ nào mà chẳng nấp được, từ kho đến nhà ăn có những mười mấy nơi, chẳng lẽ có như vậy mà cũng hỏi tôi sao?”

Tôi lại vùi đầu vào chăn ngủ tiếp.

Hoàng Lỗi không gửi tin cho tôi nữa.

3

Ngày thứ tư, chín giờ sáng.

Vẫn như mọi ngày, tôi vào văn phòng và bật máy vi tính lên, trong hòm thư có một bức thư mới, lại địa chỉ “153@***.com”.

“Trò chơi chốn tìm đã bắt đầu, ở trong cây có gang sắt.

ánh sáng màu trắng đi vào bóng tối trong không gian trong suốt,

Súc sinh điên loạn đi đôi với dục vọng, nuốt trí tuệ và lương tri.

Trò chơi trốn tìm đã bắt đầu, người và linh hồn luôn đi cùng nhau.

Luôn rượt đuổi đến tận gốc tội lỗi và tham vọng.

Bạn tìm thấy chưa?

Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường.

Chỉ lưu lại một bức vẽ cuối cùng cho nhân gian”.

So với bức thư ngày hôm qua không khác nhau mấy, chỉ khác mỗi câu cuối cùng là.

“Chỉ lưu lại một bức vẽ cuối cùng cho nhân gian”.

“Một bức vẽ” vẽ gì vậy? Tôi lẩm bẩm tự hỏi.

Cánh cửa văn phòng bỗng mở “phình” một cái rất nặng nề, ông chủ phăng phăng đi từ ngoài vào.

Ông ấy đi đến trước mặt tôi, đập mạnh tay xuống bàn quát to “Hoàng Lỗi, anh ta đâu?”.

Tôi lắc đầu nói “Hôm nay tôi không nhìn thấy anh ta, có lẽ anh ta chưa đến”.

“Vẫn chưa đến?” Ông chủ lại gào tiếp “Bây giờ cô gọi điện ngay cho anh ta và bảo anh ta chết đi, đừng đến nữa”.

Tôi rụt rè “Vâng” một tiếng.

Ông chủ tức giận vứt tập tài liệu trong tay ông ấy xuống trước mặt tôi, nói.

“Còn nữa, trước giờ sáng sớm ngày mai, cô phải hoàn thành bản kế hoạch này, nếu sáng sớm mai tôi không thấy đâu thì cô cũng giống như anh ta mà thôi, tôi không dùng nữa”.

Tôi lại gật đầu và “vâng” một tiếng.

Ông chủ nói xong lại phăng phăng đi ra.

Cánh cửa bị đẩy mạnh, cứ đu đưa đập đi đập lại rất mạnh.

Tôi bắt đầu gọi điện cho Hoàng Lỗi, nhưng anh ta tắt, tôi gọi về nhà anh ta, người nhận điện là mẹ của Hoàng Lỗi.

Mẹ của Hoàng Lỗi nói với tôi, Hoàng Lỗi hôm qua làm thêm giờ, đến bây giờ vẫn chưa về nhà.

Tôi cúp điện thoại, mắt lại chăm chú nhìn vào dòng chữ trên màn hình.

Trong lòng bất an, hình như tôi đang run lên, tôi gõ mạnh lên bàn phím, trút hết bực tức lên bàn phím.

“Rốt cuộc cậu là người như thế nào? Có phải đầu óc có vấn đề không? Không có việc gì làm thì chết đi, làm ra những thứ đồ vô nghĩa này để người khác phải buồn phiền”.

Bức thư được gửi đi, tinh thần tôi cũng bớt kích động.

Tôi lại cầm bản thảo trước mặt, lật đi lật lại nhìn. Đây hình như chỉ là tập bản thảo hư cấu tưởng tượng mà thôi, so với thực tế thì còn cách xa nhau nhiều lắm.

Tôi tính phải làm liên tục, chí ít cũng phải mất một ngày một đêm mới xong.

Tôi thở dài than vãn.

Lần này cánh cửa lại bị mở “phình” ra một lần nữa.

Ông chủ lại đi vào, lại tiến đến trước mặt tôi, vứt bụp tờ giấy trước mặt tôi phẫn nộ nói “Anh gọi ngay Hoàng Lỗi về đây, và thu ngay đồ rác rưởi này đi! Còn nữa, và bảo anh ta thu dọn tất đồ của anh ta đi đi”.

Ông chủ vừa nói vừa bước đi, sau đó mất hút bên ngoài cánh cửa.

Tôi nhìn tờ giấy trên bàn, một tờ giấy trắng A4 bình thường, nhìn thấy một mặt không viết gì. Tôi vùng đứng dậy mới phát hiện nội dung ở phía mặt sau.

Là cái mặt của Hoàng Lỗi, mặt Hoàng Lỗi hình như có vật gì đè lên biến dạng, hai con mắt hiện lên vẻ đần độn vô hồn.

Nhìn giống như dán bộ mặt đó lên tờ giấy, và được in ra thì mới có hình như thế này.

Lúc này có mấy người đồng nghiệp cũng đi đến chỗ tôi để xem bức hình đó.

Tôi hỏi mọi người “Ông chủ hôm nay làm sao vậy? Có ai biết chuyện gì đã xảy ra không?”

Lưu Đào là người cùng học với tôi nói “Nghe nói tối hôm qua, Giám đốc Hoàng định làm thêm giờ để làm bản thảo đó cho xong, nhưng đến sáng ông chủ đến thì lại không thấy Hoàng Lỗi và bản thảo đâu nữa, sau đó ông chủ đến bên chiếc máy phô tô thì thấy tờ giấy này”.

Lưu Đào chỉ tờ giấy trong tay tôi và nói tiếp “Đang tức lại càng tức thêm, cho nên hôm nay ai cũng bị mắng”.

Hoàng Lỗi đã mất tích rồi, nhưng hôm qua anh ta còn nhắn tin cho tôi mà, tại sao bỗng nhiên hôm nay lại mất tích vậy?”.

Tôi sốt ruột, phẩy tay ra hiệu cho mọi người đi làm tiếp việc của họ đi.

Sau đó tôi ngồi trên ghế đần người ra, trên màn hình vẫn lưu lại dòng chữ bức thư vừa gửi đi.

“Trốn tìm...” Tôi nghi ngờ thì thầm nhắc lại.

“Bạn tìm thấy chưa?

Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường.

Chỉ lưu lại bức vẽ cuối cùng cho nhân gian...”.

Tôi lục tìm lại trong máy di động đoạn tin nhắn Hoàng Lỗi nhắn cho mình.

“Trong công ty có chỗ nào để nấp không?”

Sao anh ta lại hỏi mình câu này nhỉ? Có lẽ nào hôm qua anh ta chơi trò chơi trốn tìm?

Còn câu “Lưu lại bức tranh cuối cùng cho nhân gian”.

Chẳng lẽ là tờ giấy trong tay mình đây sao?

Vậy thì bây giờ Hoàng Lỗi đi đến địa ngục hay lên thiên đường?

Bỗng nhiên trong máy tính phát ra tiếng “tít tít” tôi lập tức sang trang mới, trong hòm thư lại có thư từ 153@***.com, đây là thư mới.

Nội dung bức thư là:

“Trò chơi trốn tìm đã bắt đầu.

Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường.

Chỉ lưu lại bức vẽ cuối cùng cho nhân gian”.

4

Ngày thứ tư, mười giờ tối.

Tôi ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là máy vi tính và tập bản thảo kế hoạch chết tiệt đó, nó đã làm tôi trằn trọc một ngày nay rồi, bây giờ vẫn phải thêm một đêm nữa mới có thể hoàn thành được.

Làm thêm giờ với tôi còn có Lưu Đào, anh ta đi ra ngoài mua đồ ăn đêm rồi, trong phòng giờ này chỉ còn lại một mình tôi.

Tôi vươn người thả lỏng toàn thân cho đỡ mỏi.

Bỗng nhiên, một mùi vị nhạt nhạt xông vào mũi tôi, tôi dựa lưng vào ghế, và thư giãn một chút.

Những đường gấp khúc trên màn hình toàn là những con số và chữ viết, tất cả như đang xoắn quấn vào nhau.

Tôi mơ màng rồi sau đó bò lên bàn ngủ một giấc.

Người gọi tôi thức dậy là Lưu Đào. Tôi thấy anh ta tay đang cầm một cốc cà phê đã cạn.

Tôi cười cười nói “Vừa rồi tôi mệt quá ngủ thiếp đi không biết”.

Lưu Đào cũng cười và nói: “Đó là chuyện bình thường, ông chủ nói dễ nghe thật, những thứ này bình thường ra phải mất một tuần mới xong, vậy mà ông ấy nói là phải xong trong một ngày đêm, đương nhiên là phải mệt rồi”.

Tôi nhìn thấy trước mặt mình cũng đặt một cốc cà phê, tôi nhổm dậy uống một ngụm, nhưng tôi liền đặt xuống ngay và nói với Lưu Đào:

“Anh đã biết là tôi có thói quen uống và phê không cho sữa vào mà, vậy hôm nay anh lại quên rồi sao?”

Lưu Đào nhìn tôi, nói “Không phải tôi, cà phê này không phải cậu tự pha sao?”

Tôi hỏi lại “Tôi tự pha?”

Lưu Đào nói “Tôi quay lại thì đã thấy có cốc cà phê, tôi nghĩ là cậu pha cho tôi, nên tôi đã uống hết rồi”.

Lưu Đào lại nói “Nhất định là anh làm rồi, nhưng anh ngủ mơ màng nên quên và không biết mình đã làm những gì nữa”.

Có lẽ cậu ta sợ mình trách đây, cho nên không dám nhận ấy mà, tôi xí xoá nói:

“Thôi chuyện đó không nói nữa, đi làm việc thôi, đừng để ngày mai bị ăn mắng”.

Lưu Đào gật gật đầu rồi tiếp tục đi làm.

Chúng tôi vừa mới bắt đầu vào làm việc, thì đột nhiên căn phòng làm việc tối om.

Tất cả các đèn đều bị tắt, máy vi tính cũng “tít” một tiếng.

“Mất điện rồi!” Lưu Đào nói.

“Có lẽ là vậy”, tôi nói. “Cậu đi ra kéo rèm cửa cho ánh sáng lọt vào một chút đi, đợi khi nào có điện chúng ta lại tiếp tục làm”.

Lưu Đào lập tức đi đến bên cửa sổ và kéo rèm cửa bằng vải nhung dày cộm ra.

Cửa sổ to đồ sộ hiện ra, ánh trăng rọi vào có thể nói là rất sáng.

Nhìn ánh trăng bên cửa sổ tôi chợt nhớ ra hai câu trong bức thư:

“Trò chơi chốn tìm đã bắt đầu, ở trong cây có gang sắt.

Ánh sáng màu trắng đi vào bóng tối trong không gian trong suốt”.

... Trong cây có gang sắt.

Rất nhiều người trong thành phố này nói:

“Rừng rậm có xi măng cốt thép”.

Vậy thì ở “trong cây có gang sắt” ý là chỉ cái tòa nhà này nằm trong thành phố này sao?

... “ánh sáng màu trắng đi vào bóng tối trong không gian trong suốt”.

Chẳng lẽ là cánh cửa kính to đồ sộ chiếm nửa không gian, đó không phải là: “Bóng tối trong không gian trong suốt... sao?

Vả lại chiều nay đã nhìn thấy “bức hoạ cuối cùng cho nhân gian”.

Tất cả những câu chữ trong bức thư đều nói đến cuộc sống thực tại.

Vậy còn câu “Súc sinh điên loạn đi đôi với dục vọng” và câu “nuốt trí tuệ và lương tri” đó mang ý nghĩa gì?

Tôi đang miên man suy nghĩ, bên ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân.

Tiếng bước chân nghe thật nhẹ nhàng, là tiếng đôi giày cao gót của con gái.

Ngoài hành lang vắng lặng đó, tiếng bước chân nghe càng vang.

Tiếng bước chân đó dừng ở cánh cửa văn phòng chúng tôi, có tiếng gõ cửa: “Cộc cộc” vang lên.

Tôi và Lưu Đào cùng nhìn ra cửa, chúng tôi không nói gì, bỗng cánh cửa được mở ra.

Một người con gái mặc quần áo màu đen đang đứng giữa cánh cửa tối om. Lấp ló đường nét thân thể lồi lõm, trong ánh trăng mờ mờ nó càng nổi lên rõ rệt hơn.

ánh trăng màu trắng rọi vào mặt cô ta trông sắc mặt tái nhợt, nhìn thấy cô ta, cổ họng tôi như có lửa đang đốt.

Tôi hỏi “Cô gái, cô tìm ai?”

Cô ta không trả lời tôi, mà nói “Ở đây hình như mất điện rồi”.

Tôi không nói gì, Lưu Đào nhanh nhảu nói “Đúng, ở đây mất điện rồi”.

Người con gái áo đen nói “Mất điện thì càng tốt, chúng ta làm chuyện tình trong bóng tối thì rất phù hợp”.

Tôi hỏi “Chuyện tình gì trong bóng tối lại thích hợp?”.

Người con gái áo đen nói “Nói ví dụ, chơi trò chơi trốn tìm chẳng hạn”.

Trong lòng tôi bỗng cuộn lên.

Lưu Đào nói “Được, vậy chúng ta chơi trốn tìm với cách thức như thế nào?”

Người con gái áo đen nói “Tôi đi nấp, các anh đi tìm”.

Lưu Đào nói “Nếu chúng tôi tìm được thì được thưởng gì?”.

Cô ta cười và nói giọng rất nhẹ nhàng “Các anh có hai người, nếu người nào tìm được tôi thì tôi đi với người đó, các anh thấy được không?”

Giọng cười này như thấu vào tận xương tận cốt của tôi.

Tôi và Lưu Đào cùng nhìn về phía cô ta và nói “Cô nói đúng lắm”.

Người con gái áo đen lại nói “Nhưng các anh phải cho tôi có thời gian đi nấp”.

Tôi và Lưu Đào cùng gật gật đầu và “Ừ” một tiếng.

Lưu Đào vung tay nói “Cô đi nấp đi, tôi nhất định tìm ra cô”.

Cô ta cười “khà khà” rồi nói “Vậy thì chúng ta dùng âm nhạc để tính thời gian nhé, tôi sẽ đi tìm nơi nấp, còn các anh ở đây đợi nhạc dừng thì đi tìm tôi nhé”.

“Âm nhạc? ở đây lấy đâu âm nhạc?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

Người con gái áo đen nói “cao không có âm nhạc, đây không phải âm nhạc sao? Các anh không nghe thấy sao?”.

Lúc này bên tai tôi bỗng vang lên tiếng nhạc du dương.

Cô ta nói tiếp “Đợi nhạc dừng thì các anh mới đi tìm tôi nhé, nhưng nếu bản nhạc thứ hai dừng rồi mà các anh vẫn không tìm được tôi, thì coi như các anh thua nhé”.

Tôi hỏi “Nếu chúng tôi thua thì sao?”

Cô ta cười “ha ha” và nói “Đợi các anh thua rồi mới nói tiếp”.

Lưu Đào vô tư, phẩy tay nói “Được, chúng tôi nghe theo cô, cô nhanh đi nấp đi”.

Tôi vẫn muốn hỏi tiếp cô ta, nếu thua thì thế nào, nhưng thoáng nghĩ như vậy không quan trọng.

Trong lòng chỉ thấy như có lửa thiêu, vậy thì phải lập tức đi tìm cô ta!

5

Người con gái áo đen đi rồi, khoảng hai phút sau âm nhạc dừng.

Trong hai phút đó chúng tôi cảm thấy như dài hai năm, âm nhạc dừng rồi, chúng tôi không đợi thêm được nữa liền lao đi tìm cô ta.

Chúng tôi bắt đầu tìm những phòng bên cạnh, chúng tôi xộc đi tìm tất cả các góc phòng, nhưng vẫn không tìm thấy cô ta đâu.

Sau đó chạy sang phòng thứ hai vẫn không có, phòng thứ ba vẫn không thấy đâu. Tôi nhận thấy trong lòng mình càng bồn chồn, giống như đang có lửa thiêu, tôi không chịu được nữa.

Âm nhạc bên tai lại thúc giục hồi nữa, không chỉ có âm nhạc mà còn có cả những giọng cười đùa nũng nịu, lả lơi của cô gái, giọng cô ta lại vang lên.

“Các anh cứ đi tìm đi, ai tìm được tôi sẽ đi với người đó...”.

Âm nhạc này cứ như lửa cháy, càng thổi nó càng cháy bùng lên.

Khi chúng tôi xộc vào phòng thứ tư thì trên trán chúng tôi mồ hôi đầm đìa.

Lưu Đào tinh thần gần như điên loạn, thô bạo vác cả những đồ dùng ra để đào bới.

Lúc này, tiếng “tít tít” vọng ra từ trong túi áo của tôi nghe rất rõ, đó là âm thanh của máy di động có tin nhắn, tôi lấy máy ra xem tin.

“Tịch Đồng, vẫn làm việc sao? Nhớ buổi tối nên nghỉ một chút đi, đừng để cơ thể quá mệt mỏi”.

Tin nhắn này là của bạn gái nhắn cho tôi.

Tôi nhìn Lưu Đào vẻ hoảng loạn khác thường, những ngày bình thường khiêm tốn lễ phép, thật là hai con người này khác nhau một trời một vực.

Anh ta lập tức tìm một vòng hết lượt tất cả các phòng, nhưng vẫn không thấy đâu, lao ra cả ngoài cửa sổ, lại còn càu nhàu với tôi “Anh còn làm cái gì vậy, không mau đi tìm cô ta đi”.

Tôi không nói gì, anh ta nói thậm chí còn không nhìn tôi mà cứ lao đi tìm như con thiêu thân.

Tôi hướng về phía anh ta gào “Lưu Đào, anh quay lại đi...”.

Nhưng anh ta làm ra vẻ không nghe thấy, liền đâm thẳng vào vách ngăn của phòng làm việc bên cạnh.

Tôi nhìn thấy chữ viết trên máy di động, toàn thân lúc này mềm ra, ngồi bệt xuống một chiếc ghế trong văn phòng.

Âm thanh từ bên phòng bên lại vọng đến, và cả điệu cười nũng nịu của cô gái, bây giờ tất cả những thứ đó nghe thật chói tai.

Những âm nhạc và điệu cười đó rốt cuộc từ đâu ra? Tại sao trong các căn phòng đều nghe rõ như nhau, tôi dùng hai tay nút chặt hai tai lại, muốn không cho âm thanh đó lọt vào tai mình nữa.

Đúng lúc đó, âm nhạc bỗng dừng hẳn lại, trong phòng trở lại yên tĩnh, tôi từ từ đi ra, đi về phòng làm việc của mình.

Âm thanh của người con gái lại vọng bên tai tôi.

“Âm nhạc dừng rồi, các anh thua rồi”.

Lúc này Lưu Đào cũng về đến đó.

Bóng của người con gái áo đen lại lần nữa xuất hiện trước cửa phòng chúng tôi.

Lưu Đào hậm hực nói “Lần này không tính, chúng ta chơi lại lần khác”.

Người con gái áo đen cười “khà khà” nói “Như vậy không được, các anh thua rồi, phải nhận hình phạt”.

Lưu Đào nói “Hình phạt gì? Cô nói đi?”

Cô ta nói “Hình phạt này là đưa các anh đi xuống địa ngục”.

Lưu Đào kinh ngạc nói “Đưa chúng tôi đi xuống địa ngục?”

Cô ta nói “Đương nhiên rồi, vẫn còn một loại phạt nữa, có thể cho các anh lựa chọn”.

Lưu Đào nói “Cô nói đi, đừng chần chừ nữa, là cách nào vậy? Phạt xong chúng ta lại tiếp tục chơi nhé?”

Người con gái áo đen nói “Các anh liên lạc với các bạn của các anh, chỉ cần các anh gọi được một người tham gia trò chơi của chúng tôi, như vậy trò chơi mới bắt đầu”.

Tôi giật giật vạt áo của Lưu Đào nói nhỏ “Tôi thấy cô gái này không bình thường, chúng ta đừng chơi nữa, nhanh đi thôi”.

Lưu Đào không thèm để ý đến câu nói của tôi, lại nói với người con gái áo đen đó.

“Bây giờ tìm người thì rắc rối quá, chúng ta nhanh chơi lại đi thôi”.

Cô ta nói “Không được, các anh thua rồi, phải nhận hình phạt xong thì mới tiếp tục chơi được”.

Lưu Đào hình như đã nổi nóng, anh ta gào to “Tôi không cần biết, tôi không chịu nổi rồi”. Anh ta lại gào tiếp “Tôi cũng không tìm nữa, bây giờ tôi muốn đưa cô đi bây giờ, tôi không chịu nổi rồi”. Anh ta nói và lao về phía cô ta.

“Lưu Đào...”. Tôi muốn gọi anh ta, nhưng không có tác dụng gì nữa rồi.

Lúc đó, khi tôi muốn đứng dậy để kéo anh ta lại, thì bỗng nhiên có một luồng khí thơm nhè nhẹ bay vào trong mũi trong mồm tôi, làm người tôi ra rời ra.

Tôi không thể đứng dậy được nữa và đã đi vào giấc ngủ sâu.

6

Ngày thứ năm, tám giờ sáng.

Khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ, máy tính trước mặt vẫn bật sáng, tối hôm qua tôi làm việc ở đó.

Trong phòng làm việc chỉ có mình tôi, buổi sáng hôm nay tôi cảm thấy lành lạnh thêm.

Tôi nhìn lên màn hình, những chuyện hôm qua lại hiện ra trong đầu tôi.

Máy tính không bị tắt, cũng không mất điện, hơn nữa bên cạnh tôi không có cốc cà phê nào cả.

Xem ra tất cả những chuyện đó đều do tôi ngủ mơ mà thôi.

Tôi thở phào thoải mái, và nghĩ đến Lưu Đào.

Cậu ta đi đâu rồi? Sao mãi không thấy trở lại?

Tôi gọi điện cho cậu ta, nhưng máy bị tắt, tôi liền than thở.

Tuy ác mộng qua rồi nhưng bản thảo kế hoạch chưa làm xong, bị ông chủ mắng cho còn khổ hơn ác mộng.

Tôi chỉnh lý lại phần đã làm được, chuẩn bị tài liệu để in ra. Như vậy cũng có chút ít thành quả, ông chủ cũng đỡ chửi hơn.

Tôi vừa nghĩ vừa đi vào phòng phô tô, tôi nhìn thấy một tờ giấy được in ra trên bàn phô tô. Tôi cầm lấy tờ giấy lên, và nhìn thấy Lưu Đào.

Không, không phải Lưu Đào mà là mặt của Lưu Đào, mặt của cậu ta được in trên tờ giấy đó.

Tờ giấy đó hình như vừa bị vật gì rất nặng đè lên, hai con mắt hiện vẻ đờ đẫn vô thần, giống như người đã chết.

Lúc này máy di động bỗng kêu lên, là điện của bạn gái. Tôi nhận điện thoại, giọng của cô ta được truyền đến.

“Tịch Đồng, tối hôm qua em nhắn tin cho anh, anh nhận được chưa? Tại sao không hồi đáp?

Tôi hỏi “Tối hôm qua em nhắn tin cho anh sao?”

Cô ta nói “Đúng, lúc đó khoảng mười một giờ”

“Ồ!”, tôi thốt lên. “Lúc đó tôi đang chơi trò chơi trốn tìm”.

7

Chơi trốn tìm!

Hoàng Lỗi không thấy đâu, Lưu Đào cũng không thấy đâu, họ đi đâu cả rồi?

“Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường

Chỉ lưu lại bức vẽ cuối cùng cho nhân gian”.

Rốt cuộc đây là thiên đường hay là địa ngục?

8

Ngày thứ năm. Mười giờ tối.

Thời gian qua đi mất một ngày rồi, cuối cùng cũng đã làm xong bản thảo kế hoạch.

Tối nay ông chủ và một số người bên ban kế hoạch họp để nghiên cứu bản kế hoạch này.

Còn tôi có thể về nhà đi ngủ được rồi, tuy trong mấy ngày qua nhiều chuyện kỳ lạ xảy ra, luôn làm cho tôi suy nghĩ nhiều, nhưng cũng không ngăn nổi sự mệt mỏi này.

Vừa về đến nhà tôi liền vùi đầu vào chăn ngủ luôn.

Nhưng ngủ mới đến một giờ sáng thì lại bị tiếng chuông điện thoại làm thức tỉnh.

Điện của ông chủ gọi đến, giọng nói của ông ấy trong điện thoại nghe có vẻ rất kỳ lạ.

“Trác Tịch Đồng, anh nghe đây, lập tức đến ngay công ty”.

Tôi bị ông ấy mắng cho một trận, lúc đó tôi đang ngái ngủ, tôi hỏi lại.

“Sao, có chuyện gì đấy ạ?”

Ông chủ quát to “Đương nhiên là có chuyện, có liên quan đến bản kế hoạch của anh đấy. Anh lập tức đến công ty ngay”.

Âm thanh của điện thoại bỗng rè đi, xem ra có chuyện với bản kế hoạch đó của tôi rồi.

Tôi cười đau khổ, nói “Thôi được, tôi sẽ đến ngay”.

Ông chủ kịp nói được câu “Lập tức đến ngay”.

Sau đó cúp máy. Tôi lấy xe máy phóng đi, khoảng mười lăm phút là đến.

Công ty ở trên tầng mười bảy. Tôi đến thang máy, tôi phát hiện ra có gì đó khác lạ. Toàn cảnh tòa nhà không có phòng nào là bật điện cả.

Trong lúc đó đèn trong cầu thang máy cũng bị mất, tất cả các nút hiện số trong thang máy cũng không sáng.

Thang máy dừng lại, tôi đang do dự có nên đi ra không, bỗng nhiên trong thang máy tối om có cánh tay giơ ra tóm lấy cổ tôi lôi lên, thô bạo vứt tôi ra ngoài.

“Ai vậy?” Tôi hỏi to.

Tôi cảm giác bên cạnh tôi có rất nhiều người, nhưng không có người nào trả lời. Lúc này giọng của ông chủ vang lên:

“Tôi đã tìm ra người rồi, chúng ta tiếp tục chơi thôi”.

Trong không trung giọng người con gái nũng nịu nói “Vậy thì được, âm nhạc bắt đầu, các anh có thể đi tìm tôi được rồi”. Nhạc đã nổi lên.

Nghe nhạc rất quen, giọng người con gái cũng rất quen, tất cả giống như chuyện hôm qua lại bắt đầu lại lần nữa.

Âm thanh này như rút da rút thịt trên thân thể người, lúc đó tiếng bước chân pha trộn vào nhau, tất cả bọn họ đều chen lấn nhau lao đi tìm.

Tôi đứng trong bóng tối, mắt bắt đầu thích nghi với ánh sáng yếu ớt đó. Tôi từ từ tiến về phía trước, ánh trăng ngoài hành lang thấp thoáng, tôi nhìn thấy có bóng người rất dài.

Lúc này âm nhạc nổi lên.

“Cô ta đang ở hành lang, tôi nhìn thấy cô ta rồi! Tôi nhìn thấy cô ta rồi!”

Câu nói đó là của Đỗ Vệ, trưởng phòng kế hoạch. Anh ta vừa chạy vừa hét toáng lên.

“Tôi tìm thấy cô ta rồi, cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy cô ta!”

Tất cả gồm có bốn người từ trong văn phòng cùng lao ra.

Tôi nhìn rõ, ngoài ông chủ ra còn có ba người khác đó là: Vương Đồng, Hạ Động, Thẩm Triệu Dật.

Trong không trung vọng ra giọng người con gái “Ừ! Lần này cuối cùng các anh cũng đã tìm ra được tôi!”.

“Vậy thì cô có thể đi cùng chúng tôi rồi”. Đỗ Vệ nói.

Người con gái áo đen nói nũng nịu “Nhưng các anh có những năm người, tôi chỉ có thể đi cùng một người thôi, các anh thương lượng với nhau đi, tôi nên đi cùng với ai?”

Ông chủ là người đầu tiên nói rất to “Đương nhiên là đi cùng tôi rồi!”

Đỗ Vệ phẫn nộ nói “Tại sao lại đi cùng ông chứ? Chính tôi là người nhìn thấy cô ta trước”.

Ông chủ dằn giọng nói “Tôi là ông chủ, các anh ai dám tranh với tôi, tôi sẽ cho đi luôn”.

Đỗ Vệ không nói gì nữa. Ông chủ cười đắc thắng và nói với cô gái áo đen.

“Chúng tôi đã thương lượng xong rồi, cô sẽ đi cùng tôi”.

Người con gái áo đen nói “Các anh thực sự thương lượng xong rồi sao?”

Ông chủ nói “Thương lượng xong rồi, chúng ta đi thôi, tôi không thể tiếp tục đợi được nữa.”

Ông chủ vừa nói được nửa câu, thì bỗng nhiên im bặt, vội nhận ra đó là tiếng kêu thảm thiết của mình!

Đỗ Vệ đứng sau lưng anh ta, trên tay cầm bình cứu hoả, đập vào người ông chủ, ông chủ ngã xuống đất nhưng tay Đỗ Vệ vẫn không dừng, hận thù đánh tiếp lên đầu ông chủ!

Máu tươi phun ra, dính lên cả người và tay tôi.

Đỗ Vệ vừa đánh vừa nói “Ai bảo ông cướp công của tôi, chính tôi là người nhìn thấy cô ta trước mà, cho vào cái gì đưa anh ta đi, cho vào cái gì đưa anh ta đi!”

Giọng cười nũng nịu đó lại vang lên “Xem ra anh ta không làm thế nào đưa tôi đi được rồi, vậy thì chúng ta tiếp tục chơi như cũ, ai tìm được tôi, tôi sẽ đi với người đó”.

Tôi nhìn thấy ông chủ không động đậy được nữa, vội rút điện thoại di động ra. Đang định gọi cho xe cấp cứu đến thì Đỗ Vệ giật lấy điện thoại của tôi, trợn mắt nhìn tôi, nói “Anh định làm cái quái gì vậy?”

“Gọi điện cho xe cấp cứu tới, ông ấy sắp chết rồi!” Tôi nói.

Đỗ Vệ vứt máy di động của tôi xuống đất, lấy chân giẫm mạnh lên nói.

“Không được gọi điện thoại, chúng tôi vẫn còn đang chơi trốn tìm, không ai được ngăn cản chúng tôi!”

Giọng người con gái áo đen lại vang lên “Anh nói đúng lắm, chúng tôi đang chơi trốn tìm, không được ai ngăn cản chúng tôi!”

Người con gái áo đen lại nói “Bây giờ nhiều người như này, tôi muốn thay đổi cách chơi”.

Vương Đồng liền hỏi “Đổi cách chơi như thế nào?”.

Người con gái áo đen nói “Bắt đầu từ bây giờ không dùng âm nhạc tính giờ nữa, tất cả các anh đi tìm tôi, ai tìm được tôi, tôi sẽ đi cùng người đó, không hạn chế thời gian”.

Hạ Động nói to “Được, như vậy là tốt nhất”.

Thẩm Triệu Dật nói “Vậy thì chúng ta bắt đầu đi, cô chuẩn bị chưa?”

Người con gái áo đen nói “Tôi chuẩn bị lâu rồi, các anh bắt đầu nào! Nhanh lên, bắt đầu đi tìm tôi đi, cố gắng tìm, dù thế nào cũng không được dừng lại. Ai tìm được tôi, tôi sẽ đi cùng người ấy”.

9

Bốn người cùng lao đi tìm, có vẻ rất cố gắng để tìm bằng được người con gái áo đen đó, họ rất nhanh phân thành hai nhóm, một nhóm gồm Đỗ Vệ và Hạ Động, còn nhóm kia gồm Thẩm Triệu Dật và Vương Đồng, nhìn họ lao đi nhanh thoăn thoắt. Trên nền đất ông chủ đã chết.

Mọi người trên thế giới này điên loạn hết rồi.

Đợi cho họ đi khuất, tôi liền đi vào trong phòng họp bên cạnh, ngồi xuống ghế, ôm đầu không biết phải xử lý như thế nào.

Mấy chiếc bàn trước mặt xếp vào nhau, trước đó mọi người vẫn ngồi ăn cơm với nhau.

Tôi thở dài, cách đây mấy tiếng đồng hồ vẫn còn ăn cơm với nhau, tại sao bỗng nhiên lại trở thành kẻ thù của nhau? Có lẽ đây là sự hấp dẫn của người đàn bà sao?

Ông chủ, Đỗ Vệ không phải họ đã từng nhìn thấy người đàn bà đẹp rồi sao? Vậy tại sao chỉ vì một người con gái đó mà điên loạn đến nỗi giết nhau như vậy?

Tôi đang suy nghĩ, thì bỗng nhiên cảm thấy gấu quần mình như có cái gì lôi kéo. Tôi giật mình nhìn xuống, lúc này dưới gầm bàn vọng ra tiếng nói.

“Trác Tịch Đồng phải không? Tôi là Cố Tiểu Đông”.

“Cố Tiểu Đông?” Tôi cúi xuống gầm bàn nhìn, quả nhiên nhìn thấy mặt của Cố Tiểu Đông, tôi nói “Sao cô lại ở đây? Nhanh ra đi”.

Cố Tiểu Đông chậm rãi nói “Tôi không dám ra... Không dám ra... ở đây có ma...”.

Tôi cố giữ bình tĩnh hỏi lại “Sao cô biết ở đây có ma?”

Cố Tiểu Đông nói “Tôi nhìn thấy đó là con ma nữ, cô ta đã giết Kiều Tuấn, hơn nữa ông chủ và trưởng phòng Đỗ cũng vì nó mà phát điên”.

Tôi lại hỏi “Rốt cuộc chuyện như thế nào, cô kể từ từ cho tôi nghe”.

Cố Tiểu Đông nói “Tối nay lẽ ra là phải họp để thảo luận về kế hoạch. Sau khi tan ca ông chủ liền gọi cơm hộp ở ngoài đem đến, sau khi họ ăn cơm xong, bảo tôi đi chuẩn bị tư liệu để họp. Nhưng bỗng nhiên, điện vụt tắt, tôi quay lại chỗ này, liền nhìn thấy con ma nữ”.

Cố Tiểu Đông nói tiếp “Con ma nữ đó bảo tôi đi chơi trò chơi trốn tìm với họ, nhưng tôi không dám đi, liền nấp ở đây”.

Tôi hỏi “Sao cô không đi cùng họ chơi trốn tìm?”

Cố Tiểu Đông nói “Tôi là người nhát gan, cái gì tôi cũng sợ”.

Tôi nói “Vậy tiếp theo, tiếp theo như thế nào?”

Cố Tiểu Đông nói “Về sau ông chủ và họ thua hai lần, lần thứ nhất con ma nữ bảo ông chủ gọi điện cho một người đến, Kiều Tuấn làm phiền họ, không đợi cô ta nấp xong liền đi tóm lấy cô ta, trong nháy mắt không thấy người đâu, sau đó cũng không thấy xuất hiện nữa, tôi cho là con ma đó giết rồi”.

Cố Tiểu Đông dừng một lúc lại nói “Lần thứ hai ông chủ gọi điện cho anh đến đó, bởi vì sau mỗi lần thua họ đều tập trung ở đây, do vậy hai lần đó tôi đều được chứng kiến cả”.

Tôi gật gật đầu, không biết nói gì.

Bỗng nhiên có tiếng bước chân bên ngoài rầm rập bước vào, tôi chui vào trong gầm bàn cùng Cố Tiểu Đông và nhìn ra, có hai người đang đến đó là Đỗ Vệ và Hạ Động. Đỗ Vệ nét mặt có vẻ phấn khởi, nói rất to “Cô đợi tôi nhé tôi nhất định tìm ra cô, tôi hôm nay nhất định đưa cô đi”.

Trong không trung giọng người con gái áo đen vọng ra “Vậy thì anh nhanh đi tìm tôi đi, không được dừng lại, tiếp tục đi tìm đi”.

Đỗ Vệ nói to “Tôi hôm nay nhất định đưa cô đi, ai cướp của tôi, tôi sẽ giết người đó”.

Người con gái áo đen cười nói “Anh có nói thật không? Ai cướp của anh, anh sẽ giết người đó chứ?”

Đỗ Vệ nói “Đương nhiên là thật rồi, ai cướp của tôi, tôi sẽ giết...”.

Lời của Đỗ Vệ nói chưa hết thì bỗng có một giọng của người khác vang lên.

Như có hoả trong lòng, ấm ức lâu ngày bây giờ bỗng bùng phát lên, giọng nói đó thậm chí lấn át cả tiếng hét của Đỗ Vệ.

Hạ Động cười sặc sụa và nói “Anh cũng sẽ giết tôi phải không? Tôi không thể để anh giết tôi được! Tôi cũng muốn đưa cô ta đi, vậy tôi phải tranh cướp với anh!”

Trong đêm tối tôi nhìn thấy Hạ Động lăm lăm cầm con dao trên tay và chém mạnh chiếc dao vào lưng Đỗ Vệ, máu tươi phun ra tay anh ta.

Con dao đó lúc đầu để ở trên bàn, không biết Hạ Động đã lấy nó từ bao giờ.

Đỗ Vệ không chết ngay, anh ta quay người lại, lấy hết sức để chống cự lại, đè lên người Hạ Động, dùng hai tay bóp cổ Hạ Động!

Hạ Động tóm lấy hai tay của anh ta, nhưng cố hết sức vẫn không cạy được ra, hai chân không làm chủ được nữa và cũng không gượng được thân thể lên được, Đỗ Vệ lật đổ ra.

Hạ Động không đè lên người Đỗ Vệ, mà thay vào đó là cầm lấy con dao mà lúc đầu anh ta đang cầm, hướng về mặt Đỗ Vệ chém liên tiếp! Cũng không biết là chém bao nhiêu nhát nữa, đến khi Đỗ Vệ không còn giãy giụa nữa thì mới thôi.

Bên tai lại vọng ra giọng người con gái áo đen “Các anh sao không đi tìm tôi? Chỉ cần tìm được tôi, thì tôi là của các anh”.

Mặt Hạ Động đầy máu, anh ta từ từ đứng lên, nói vào trong không gian.

“Bây giờ tôi đi tìm cô đây, cô đợi tôi nhé”.

10

Đêm đã về khuya. Tôi nhìn đồng hồ, đã mười một giờ ba mươi phút rồi. Cách đây nửa tiếng, tôi nằm ngủ trên giường, mà bây giờ đã chết hai người rồi!

Hạ Động vẫn không đi ra khỏi phòng họp, lúc này Vương Đồng và Thẩm Triệu Dật cũng đi vào, nhìn thấy xác của Đỗ Vệ nằm trên sàn nhà, họ cùng cười, lạnh nhạt và nói “Anh giết anh ta sao?”.

Hạ Động lùi về phía sau một bước, ánh trăng ngoài trời chiếu rọi vào mặt anh ta, máu tươi trên mặt anh ta vẫn chưa lau sạch, thậm chí có giọt còn chảy xuống cạnh mép mồm.

Hạ Động nói “Anh ta muốn giết tôi, cho nên tôi mới giết anh ta, các anh định làm gì?”.

Vương Đồng lấy chân đá đá vào xác Đỗ Vệ, xác định là Đỗ Vệ đã chết hẳn rồi, anh ta nói “Giết tốt lắm, coi như đây không phải là do anh giết, bởi vì anh ta sớm muộn gì cũng sẽ giết chúng ta mà thôi”.

Thẩm Triệu Dật nói “Ông chủ và Đỗ Vệ hai thằng khốn này đều đã chết rồi, chúng nó đều đáng chết! Chúng ta bây giờ phân nhau đi tìm cô ta đi, ai tìm được cô ta, cô ta sẽ thuộc về người đấy, chúng ta là bạn của nhau, không được vì một người con gái mà giết hại lẫn nhau”.

Hạ Động gật gật đầu, nhưng tay anh ta vẫn không rời con dao, mà còn giấu vào cánh tay áo.

Thẩm Triệu Dật nói như vua hạ lệnh rồi quay người đi ra ngoài.

Hạ Động đi sau hai người, vừa đi đến đoạn cánh cửa, Thẩm Triệu Dật bỗng dưng dừng bước, quay người về phía tôi và Cố Tiểu Đông đang nấp ở dưới gầm bàn, nói to:

“Ở dưới gầm bàn có tiếng động! Ở đó có người, cô ta nấp ở đó!”

Tôi giật mình, sởn gai ốc, tôi và Cố Tiểu Đông đã nấp rất kín rồi, mà vẫn bị anh ta phát hiện ra. Cùng giật mình còn có Hạ Động và Vương Đồng, họ cùng quay đầu lại, nhìn xuống gầm bàn! Nhưng khi họ nhìn quay lại thì tôi nhìn thấy Thẩm Triệu Dật và Vương Đồng bỗng đổi sắc mặt, sắc mặt của hai người lạnh băng.

Hạ Động hầu như chỉ chú ý vào gầm bàn, từng bước từng bước đi lại, tôi nhận thấy ánh mắt anh ta cũng vẫn cảnh giác với hai người đó.

Lúc này Vương Đồng bỗng đột ngột lao từ phía sau, đẩy mạnh người Hạ Động lao về phía bàn, Vương Đồng lại tiếp tục lao tới định đè lên người anh ta, nhưng lúc này Hạ Động lật người lại thật nhanh, mặt ngửa lên phía Vương Đồng, anh ta rút con dao vẫn giấu trong ống tay ra và đâm liên tiếp vào mặt Vương Đồng.

Một nhát đâm chính mắt, do Vương Đồng nằm trên người Hạ Động nên khi Hạ Động rút dao ra thì máu phun theo bắn đầy mặt.

Trên mặt của anh ta máu của Đỗ Vệ chưa khô giờ lại thêm máu của Vương Đồng, lúc này người của Vương Đồng mềm nhũn và lăn xuống đất.

Khi xác của Vương Đồng vừa lăn ra khỏi người Hạ Động thì Thẩm Triệu Dật lao tới, vác một chiếc ghế lao vào đập lên Hạ Động làm anh ta không kịp trở tay.

Hạ Động phản kháng lại, dùng hai tay đỡ lấy ghế. Con dao trong tay Hạ Động văng ra góc tường. Thẩm Triệu Dật ném ghế ra ngoài và túm Hạ Động nhấc dậy.

Thẩm Triệu Dật to cao hơn so với Hạ Động, anh ta dùng hai tay túm lấy cổ áo của Hạ Động, liên tục lắc mạnh, ấn đầu Hạ Động xuống chiếc bàn màu đỏ, sắc mặt dần dần trở nên nhoè đi, hai tay anh ta múa liên tục, đánh vào cánh tay Thẩm Triệu Dật. Nhưng bất lực không cách nào đẩy nổi đối phương ra được.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, sắc mặt của Thẩm Triệu Dật như con thú hung dữ, ác độc, khoé miệng ẩn hiện điệu cười lạnh lùng tàn bạo.

Nhưng không tới một giây, điệu cười đó bỗng vụt tắt!

Hạ Động đã dùng hết sức lực còn lại của mình, lấy tay móc vào mắt Thẩm Triệu Dật.

Thẩm Triệu Dật thét gào lên âm thanh như xé gan xé thịt, hai tay anh ta bưng lấy mặt, máu tươi chảy theo bàn tay ra ngoài.

Hạ Động cuối cùng cũng thoát khỏi hai bàn tay của anh ta, thở hổn hển liên hồi. Đúng lúc đó anh ta nhìn thấy con dao ở trong góc tường. Hạ Động đi tới cầm lấy con dao, từ từ tiến về phía Thẩm Triệu Dật, rồi bổ một nhát lên đầu anh ta.

Thẩm Triệu Dật mắt hoa lên không nhìn thấy Hạ Động đâu nữa, một tay bịt vết thương tay kia dò dẫm. Tuy anh ta to cao hơn Hạ Động nhưng do vết thương chảy máu nhiều quá, nên không đủ sức lực để chống cự lại được, Hạ Động dồn anh ta vào tường, tay cầm dao chém liên tục lên người lên đầu anh ta. Trong thời gian không đến một phút đã chém không dưới hai mươi lần! Chém đến khi Thẩm Triệu Dật ngã lăn ra đất mới thôi.

Đêm vắng vẻ hẳn lại.

Chỉ nghe thấy tiếng thở khó nhọc của Hạ Động.

11

“Trò chơi trốn tìm đã bắt đầu, trong cây có gang sắt.

Ánh sáng màu trắng đi vào bóng tối trong không gian trong suốt.

Súc sinh điên loạn đi đôi với dục vọng, nuốt trí tuệ và lương tri.

Trò chơi trốn tìm đã bắt đầu, người và linh hồn luôn đi cùng nhau.

Luôn rượt đuổi tới tận gốc của tội lỗi và tham vọng.

Bạn tìm thấy chưa?

Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường”.

Tôi lại nhớ đến bưu kiện có những dòng chữ kỳ quái đó, trong lúc này đây tôi đã hiểu được ý nghĩa của nó.

“Súc sinh điên loạn đi đôi cùng với dục vọng, nuốt lương tri và trí tuệ”.

“Người và linh hồn luôn đi cùng nhau, rượt đuổi đến tận gốc tội lỗi và tham vọng”.

Nhìn trên mặt đất lúc này, ba mạng người nằm ở đó đã nói lên rất rõ ràng.

Chẳng lẽ đây là bản tính của con người hay sao?

12

Hạ Động loạng choạng đứng dậy, đi ra phía cửa.

Giọng của người con gái áo đen đó trong không trung lại vang lên:

“Các anh đang làm gì vậy, sao không mau đi tìm tôi, tôi đang chờ các anh đấy!”

Hạ Động thở dài và nói to “Cô đợi tôi, họ đều bị tôi giết hết rồi, không còn ai để mà tranh cướp với tôi nữa đâu, hôm nay cô đi cùng tôi rồi!”.

Hạ Động bám vào tường và loạng choạng đi ra.

Tôi thở phào một tiếng, toàn thân được thả lỏng. Lúc này mới thấy mình ướt đẫm mồ hôi.

Cố Tiểu Đông nắm chặt lấy tay tôi, mười ngón tay hầu như cắm chặt vào da thịt. Tôi vỗ vỗ vào vai cô ta, nói:

“Thả lỏng toàn thân một chút đi, anh ta đi rồi”.

Cố Tiểu Đông run run nói “Không, con ma nữ đó, nó vẫn còn ở trong này. Kiều Tuấn chết rồi, ông chủ chết rồi, Đỗ Vệ chết rồi, Vương Đồng chết rồi, Thẩm Triệu Dật cũng chết rồi, chúng ta cũng sẽ chết mà thôi. Con ma nữ đó nhất định sẽ giết chúng ta...”.

Cố Tiểu Đông liên mồm nói “Tại sao lại như vậy, lúc ăn cơm mọi người vẫn đối xử tốt với nhau, chỉ có mấy tiếng đồng hồ thôi lại trở nên như thế này đây...”

Đúng vậy, chỉ có mấy tiếng đồng hồ mà toàn thế giới thay đổi hẳn.

Tại sao lại như vậy?

Có ai biết tại sao lại như vậy không?

Tôi hỏi Cố Tiểu Đông “Cô đã từng nhìn thấy người con gái áo đen, có thật một chút suy nghĩ là đi theo cô ta cũng không có đúng không?”

Cố Tiểu Đông nói “Anh Trúc, anh cũng biết tôi là người nhát gan, vừa nhìn thấy ma là tôi mất hết cả hồn vía rồi còn gì, vậy còn lòng dạ nào nữa?”

Tôi hơi sửng sốt.

Tại sao tất cả mọi người đều trong tình trạng phát điên, gồm cả tôi, hôm qua Hạ Động cũng như vậy.

Tại sao lại chỉ có mỗi Cố Tiểu Đông là không như vậy? Tôi nhớ lại chi tiết, tối hôm qua khi xảy ra chuyện, rất nhanh tôi nghĩ đến tôi và Lưu Đào cùng uống cà phê mà không biết do ai pha.

Lúc đó tôi nghĩ là Lưu Đào pha, nhưng anh ta không thừa nhận, tôi cũng không hỏi tiếp nữa. Khi tôi bị Lưu Đào gọi dậy, anh ta đã uống cạn cốc cà phê rồi, còn tôi không quen uống cà phê sữa nên tôi chỉ uống có một ngụm, đây có thể là nguyên nhân tôi thay đổi thất thường, nhất định là có kẻ nào đó đã cho thuốc mê vào cà phê.

Do tôi chỉ uống một ngụm, cho nên triệu chứng nhẹ hơn người khác, kịp thời dừng chân trước vực thẳm, hồi phục lý trí.

Còn chuyện hôm nay nhất định là người con gái áo đen đó cho thuốc vào cơm hộp. Nhưng khi ăn cơm xong Cố Tiểu Đông đi chỉnh lý tài liệu, cho nên cô ta cho là không phát hiện ra sự khác lạ, cũng không tham gia chơi trò chơi của người con gái áo đen đó.

Tôi nghĩ đến đây rồi bò từ trong gầm bàn ra.

Cố Tiểu Đông hỏi tôi “Anh Trác, anh đi đâu?”

Tôi nói “Tôi đi tìm người con gái đó”.

Cố Tiểu Đông ngạc nhiên “Sao anh cũng đi tìm cô ta, anh cũng bị như họ sao?”

Tôi lắc đầu “Tôi phải đi tìm cô ta, xem cô ta là người như thế nào!” Sau đó tôi lại nói tiếp với Cố Tiểu Đông “Cô có đem theo điện thoại không?”

Cố Tiểu Đông gật gật đầu và nói “Có đem”.

Tôi ghé vào tai Cố Tiểu Đông nói nhỏ “Sau khi tôi rời khỏi chỗ này, cô báo cảnh sát, nói là ở đây đang xảy ra án mạng, đã có năm người chết rồi”.

Tôi lại nói “Khi gọi cảnh sát phải nói nhỏ thôi, nếu không cô ta có thể nghe được chúng ta nói đấy, cô hiểu chưa?”

Cố Tiểu Đông gật đầu “Được rồi, tôi biết rồi, tôi sẽ làm ngay!”

Tôi từ từ quay người đi ra phía cửa.

Cố Tiểu Đông nói nhỏ sau lưng tôi “Anh cẩn thận nhé”.

13

Tôi đi ra phía hành lang, hành lang tối om om, giống như trong lòng người cũng vậy.

Tiếng cười và giọng nói của người con gái đó lại vang lên “Chơi trốn tìm, bản lĩnh chơi trốn tìm của các anh kém quá, tại sao mãi không tìm ra tôi vậy?

Các anh không được dừng lại, không được dừng lại, các anh không tìm ra tôi, tôi làm sao mà đi với các anh được”.

Trong gian phòng cách đó không xa lắm, giọng của Hạ Động gầm thét, lại rên rỉ vang lên, và tiếng đổ vỡ đồ vật “leng keng, phịch, phịch...”

Người con gái áo đen lại nói:

“Tốt rồi, bây giờ lại thêm một người nữa tham gia trò chơi của chúng ta rồi, nhanh đến, nhanh đến tìm tôi đi, không phải anh lúc nào cũng muốn biết tôi là ai sao? Tại sao không nhanh đi tìm tôi đi?”

Người con gái áo đen nói vậy chẳng phải đang nói tôi sao?

Hạ Động nghe thấy tiếng tôi nói, liền lập tức lao từ trong phòng ra.

Dưới ánh trăng mờ mờ tôi thấy thấp thoáng bóng của anh ta, và ánh mắt hung tợn của anh ta đang lục tìm hình bóng của tôi. Trông anh ta giống như con thú hoang bị đói, nó đang rình mồi.

Tôi áp sát vào tường, cẩn thận giấu mình.

Hạ Động đang gào to “Trác Tịch Đồng, tôi biết là anh đang ở đây, mau ra đây đi”.

Tôi không động đậy cũng không nói gì.

Hạ Động lại nói tiếp “Anh nhanh ra đây, Đỗ Vệ giết ông chủ, giết Thẩm Triệu Dật và Vương Đồng, anh ta lại muốn giết cả tôi nữa.

Nhưng tôi đã giết anh ta rồi, đó chỉ là tự vệ, tôi không muốn giết người”.

Tôi vẫn không nhúc nhích, vẫn không nói một câu gì. Nhưng tôi đã nhìn thấy chuôi dao trong tay anh ta vẫn dính đầy máu tươi, anh ta đang lăm lăm giơ con dao lên.

Hạ Động lại gào lần nữa “Trác Tịch Đồng, anh đừng sợ, tôi không làm hại anh đâu. Tôi giết Đỗ Vệ chỉ là tự vệ thôi, chúng ta cùng nhau đi tìm cô ta thôi, tìm được cô ta, tôi nhường cho anh, được không?”

Hạ Động đang từ từ thận trọng từng tí tiến về phía tôi, anh ta đương nhiên là không phát hiện ra tôi.

Tôi mừng thầm trong lòng.

Đúng lúc anh ta tiến sát gần chỗ tôi, tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết sức lực lao từ trong bóng tối ra.

Hạ Động phản xạ nhanh giơ dao lên, tôi liền đấm một quả vào mặt anh ta.

Quả đấm đó mạnh đến mức tôi nhìn thấy máu ở trong mũi anh ta phun ra, sau đó là nước mắt nước mũi cũng chảy ra. Người anh ta loạng choạng lao xuống.

Tôi nhân cơ hội này, liền đấm tiếp cho anh ta quả nữa, và huỵch mạnh vào tĩnh mạch sau gáy.

Hạ Động mềm nhũn ra, mất hết cảm giác của tứ chi.

Tôi nhìn anh ta hôn mê bất tỉnh nằm trên sàn nhà, và tự tin nói rằng:

“Anh ngủ một lúc đi, khi nào anh tỉnh dậy, thì tất cả đã kết thúc rồi”.

Tôi bước qua người anh ta, tiếp tục đi.

Bên cạnh là cánh cửa của các gian phòng, trên dọc hành lang có những mười mấy phòng.

Người con gái áo đen rốt cuộc đang ở đâu?

Bỗng nhiên, giọng người con gái áo đen lại vang lên “Bây giờ chỉ còn lại mỗi mình anh sao? Tại sao còn chần chừ gì nữa, sao không đi tìm tôi đi? Trò chơi trốn tìm đã bắt đầu rồi, tất cả mọi người đều không có cách lựa chọn khác. Kết cục chỉ có hai cách, “một là địa ngục, một là thiên đường”.

Kết cục chỉ có hai cách, một là địa ngục, một là thiên đường.

Vậy đợi tôi ở địa ngục hay là thiên đường đây?

Cho dù thế nào đi chăng nữa, tôi nhất định phải tìm ra cô ta. Tôi dừng lại, dõi mắt nhìn xung quanh.

Tại sao ở bất cứ chỗ nào cũng nghe thấy giọng của người con gái áo đen đó?

Tại sao chúng tôi ở đâu, đang làm gì, cô ta cũng đều biết?

Có lẽ nào trong tất cả các gian phòng đều có lắp máy camera và loa phát thanh?

Vậy, hiện tại cô ta đang ở đâu?

Tôi đi tiếp về phía trước, cảnh trong đêm yên tĩnh quá, giống như đang đi vào địa ngục. Tôi tiến đến đầu hành lang.

Phía đầu hành lang có gian phòng chứa đồ dùng, có cánh cửa sơn đen.

Tôi đứng trước cánh cửa nói to:

“Cô ra đi, tôi đã tìm thấy cô rồi, trò chơi trốn tìm, đã kết thúc rồi”.

14

Trò chơi trốn tìm đã kết thúc.

Trong gian phòng loé lên ánh sáng yếu ớt của chiếc máy vi tính.

Một người con gái ngồi trước máy tính xách tay. Tóc dài và đen cùng với bộ quần áo đen, hiện lên đầy vẻ u ám đến rùng rợn.

Cô ta từ từ bỏ tai nghe trong tai ra, quay lại nhìn tôi. Cô ta nói chậm rãi.

“Tại sao anh biết tôi ở đây?”

Tôi cũng chậm rãi nói “Lý do thật đơn giản, bởi vì trong tòa nhà này tất cả các phòng đều có cửa sổ, một bên là cửa sổ, bên đối diện là hành lang, nhưng duy nhất phòng chứa đồ này là không có cửa sổ”.

Tôi tiếp tục nói “Cô đã lắp máy quay vào tất cả các phòng, cho nên cô phải cần có máy tính, để cô quan sát các cử động của chúng tôi”.

Cô ta gật gật đầu.

Tôi lại nói tiếp “Nhưng khi mất điện, cô sợ những người chơi trò trốn tìm sẽ phát hiện ra ánh sáng lọt qua cửa sổ hoặc qua hành lang”.

Hơn nữa phòng chứa đồ là nơi tối nhất, là nơi có thể nấp tốt nhất. Nếu có người đi đến cô lập tức gấp máy tính lại thì người khác sẽ không tìm ra cô nữa”.

Cô ta cười, nói “Anh rất thông minh”.

Tôi từ từ nói “Súc sinh điên loạn đi với dục vọng, nuốt trí tuệ và lương tri. Chứ không phải tôi thông minh, chỉ là do súc sinh và dục vọng thôi, nhưng không nuốt được trí tuệ và lương tri của tôi đâu”.

Cô ta tiếp tục cười, nói “Anh là người đầu tiên tìm ra tôi, bây giờ tôi có thể đi với anh rồi”.

Tôi nói “Tôi không nghĩ là tôi sẽ đi cùng cô, mà tôi chỉ muốn tìm hiểu chuyện này là như thế nào thôi”.

Cô ta hỏi “Chuyện này là chuyện gì?”

Tôi nói “Hoàng Lỗi có phải đã chơi trò trốn tìm với cô phải không?”

Người con gái áo đen nói “Đúng vậy, nhưng đáng tiếc là anh ta bị thua, và cả người anh ta gọi tới đó là Lưu Đào cũng vậy, họ đã phạm luật của trò chơi”.

Tôi hỏi “Vậy bây giờ họ đang ở đâu?”

Người con gái áo đen bật cười, chậm rãi nói “Họ à? Họ đã lưu lại bức vẽ cuối cùng. Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường, anh nghĩ xem, họ đang ở dưới địa ngục hay là đang ở trên thiên đường?”

Tôi không nói lời nào.

Một bên là địa ngục, một bên là thiên đường, vậy anh ta đang ở địa ngục sao?”.

Vấn đề này thực ra không cần phải trả lời.

Tôi cười đau khổ và nói “Tôi vẫn còn một vấn đề nữa”.

Người con gái áo đen nói “Anh hỏi đi”.

Tôi nói “Tại sao cô lại làm như vậy? Tại sao lại chọn đúng công ty chúng tôi? Và những người như chúng tôi?”

Người con gái áo đen không trả lời câu hỏi của tôi. Cô ta chỉ cười và nhìn ra hành lang.

Bởi vì chúng tôi đều nghe thấy tiếng còi xe của cảnh sát đang đứng ở dưới lầu. Thoáng một cái đã thấy cảnh sát đứng trước mặt chúng tôi rồi.

Nhưng cảnh sát không dẫn người con gái áo đen đó đi, mà là dẫn thầy thuốc của cô ta.

Bởi vì một người chết không thể trả lời những câu hỏi của cảnh sát được.

Cô ta đã chết rồi.

15

Người con gái áo đen đã uống thuốc độc.

Cảnh sát đã thu được trên người cô ta một bình thuốc độc, và bình thuốc mê đó là một loại dược phẩm.

Đúng là loại thuốc mà đã hai lần tôi ngửi phải và hôn mê, đó chính là tác dụng của thuốc mê.

Hai ngày sau, tôi được gọi đến đồn cảnh sát làm biên bản nghi cung.

Cảnh sát nói với tôi, đã tìm được thi thể của Lưu Đào và Hoàng Lỗi trong chiếc hòm ở căn phòng để đồ đó.

Đến bây giờ mới biết người con gái áo đen đó, thực ra cô ta có lai lịch là một người đã từng mắc bệnh thần kinh.

Khi cô ta vừa tròn mười hai tuổi, chị gái cô ta có một lần chơi trò trốn tìm rồi bị mất tích, năm ngày sau thì thi thể của chị cô ta được tìm thấy ở bên bờ sông.

Kết quả khám nghiệm cho biết cô ta bị hiếp chết.

Từ đó đến nay bệnh của cô ta càng thất thường. Mãi đến khi mười tám tuổi cô ta mới hồi phục và được ra viện.

Đây có lẽ là nguyên nhân vì sao cô ta lại làm như vậy.

“Nhưng tại sao cô ta lại chọn những người trong công ty các anh?”

Lời của cảnh sát đã làm cho tôi không nhẫn nại được nữa và cười đau khổ.

“Có lẽ là do số của các anh không may, hoặc là do bảo vệ tòa nhà công ty các anh thường hay ngủ gật, hoặc là do những người công ty các anh thích làm thêm”.

Không cần biết nguyên nhân tại sao, nhưng bây giờ ổn rồi không cần tra cứu nữa.

Rốt cuộc, người con gái áo đen đó đã thả dược phẩm vào thức ăn của chúng tôi, thuốc đó đã được kiểm định, là một loại dược phẩm kích dục bình thường.

Dù đó chỉ là một loại dược phẩm kích dục bình thường, thế mà chúng tôi lại tự khoe mình là một người văn minh ở thành đô này, mức độ điên loạn đến thế là cùng.

“Súc sinh điên loạn và đi với dục vọng, nuốt trí tuệ và lương tri”.

Đây chẳng lẽ là loại súc vật và dục vọng xấu nhất đã ẩn nấp trong tim nhân loại hay sao?

Nó có sức mạnh như vậy, thêm một chút mê hoặc là có thể vẽ đường cho hươu chạy được rồi, nó có thể nuốt chửng tất cả trí tuệ và lương tri nhân loại.

Kết quả như vậy là do trải qua một quá trình đáng sợ nhất, càng làm cho người khác khủng hoảng thêm.

Sau khi sự việc đó xảy ra, tôi rời khỏi đô thành hoa lệ này, đến sống ở một thị thành nhỏ yên tĩnh hơn, ở nơi đó có thể tìm được những con người có nhân tính hơn, và yên bình hơn.

Hy vọng rằng sau nhiều năm, tôi có thể quên đi được câu chuyện đó, không khơi lại cho ai những hồi ức đáng sợ đó nữa.

Câu chuyện trốn tìm vừa qua đi, tiệc cưới của Trác Tịch Đồng vừa xong, thì Hồ Tử đã nhận được tin dữ là ngay đêm tân hôn anh ấy đột ngột chết.

Không kịp dặn dò người thân, Hồ Tử lập tức đến nơi ở của Trác Tịch Đồng.

Nơi đó là tòa nhà lộng lẫy đêm hôm trước vừa diễn ra ca múa nhạc, trong một đêm nó đã biến thành nhà có ma.

Pháp y khám nghiệm tử thi bước đầu nhận định rằng, do Trác Tịch Đồng trải qua quá trình sợ hãi quá sức, dẫn đến bệnh trầm cảm, lại không được đưa đi chữa kịp thời do vậy bị chết tại nhà. Tính thời gian bị chết khoảng mười hai giờ.

Hồ Tử suy nghĩ một lúc và nhận định rằng đó là thời gian mọi người đã ra về.

Ngay cả anh và nhân viên an ninh cũng không rõ lý do tại sao, Kiều Quân Á vợ của Trác Tịch Đồng lại không có nhà?

Phát hiện ra thi thể của Trác Tịch Đồng là một người công nhân quét ở hồ.

Hồ Tử trầm ngâm trong lòng tính toán, có thứ gì đáng sợ, sợ đến mức Trác Tịch Đồng phải bỏ mạng sao?

Sự việc này sẽ có liên quan đến Kiều Quân Á, cô ta là một người con gái trói gà không chặt, thì làm sao có thể làm cho tim của Trác Tịch Đồng sợ như vậy được?

Hay là một sự biểu hiện tình cảm mà đã làm cho anh ta sợ đến chết sao?

Cách nghĩ của Hồ Tử và cảnh sát nhân dân không giống nhau, mọi người đang nghi ngờ ngoài Kiều Quân Á có lẽ còn có tòng phạm.

Thật may sao, bên ngoài khu biệt thự cao cấp của Trác Tịch Đồng có lắp máy quay camera, cảnh sát kiểm tra lại cảnh quay những người tối hôm trước đã ra vào nhà Trác Tịch Đồng, thật kỳ lạ, sau khi khách rời khỏi nhà Trác Tịch Đồng, mãi đến ngày hôm sau người quét dọn đó mới đến thăm hỏi, là một người có thể ra vào nhà Trác Tịch Đồng bất kỳ lúc nào.

Cũng có thể nói đây là người tối qua đã ở lại nhà Trác Tịch Đồng, chính xác trong nhà chỉ có Trác Tịch Đồng và Kiều Quân Á.

Nhưng đến hôm nay Trác Tịch Đồng đã chết rồi, nhưng Kiều Quân Á cũng không thấy dấu vết đâu.

Hiện tượng này lặp lại câu chuyên nhảy lầu cách đây mấy năm của Tần Mỹ Dĩnh, phát hiện ra một số cảnh giống nhau, trong đó trên một tấm ảnh có ghi chữ “Khách phòng Kiều Quân Á “.

Bây giờ đã chứng minh rõ khách của phòng Tần Mỹ Dĩnh, chính là tân nương mất tích này đây.

Lần này Hồ Tử để lưu lại trong lòng nhiều hơn, con mắt nhạy bén của anh cũng không thua đồng nghiệp của anh ta đâu.

Trực giác mách bảo anh là, sự mất tích của Đào Tử cũng có liên quan đến Kiều Quân Á, anh nhất định phải điều tra đến tận gốc.

Sau khi đi vào bộ phận biên tập “Báo cáo”, Hồ Tử lập tức đi thẳng lên phòng làm việc của Đào Tử.

Nơi đây đúng thật là một nơi uyên bác của sư chị, bây giờ thì nó yên tĩnh quá.

Mở máy tính của Đào Tử ra, Hồ Tử cẩn thận xem tỉ mỉ những văn kiện của Đào Tử, anh đang tìm một số dấu vết chứng từ lờ mờ, không biết chị ấy có lưu lại đầu mối cho anh xem không.

Trong kẹp tài liệu “Tần số thị giác” Hồ Tử xem qua mấy giây, thấy không có gì khác thường liền mở tiếp tài liệu khác.

Kẹp tài liệu tần số thị giác của Đào Tử hầu như chỉ có cô ta tự chỉnh lý lại những tài liệu quay phim phỏng vấn.

Chị ấy quả thật là một người hết mình vì công việc, Hồ Tử cũng ít nhiều ảnh hưởng. Do vậy, anh nhất định phải cứu thoát cho chị ấy! Đúng, phải cứu thoát! Chị ấy bây giờ nhất định đang rơi vào cảnh hoạn nạn!

Sau khi kim đồng hồ tần số thị giác đang nhân ra mệnh danh, thì toàn thân Hồ Tử ra trước màn hình.

Mấy giây sau, anh không chịu được đã phát run lên, khó mà tưởng tượng được, do trong tần số thị giác đó đã ghi lại được đoạn bức vẽ kinh hãi đến cực độ của anh.

Hồ Tử nhìn thấy một người con trai giống hệt anh, đã bóp chặt lấy cổ của Đào Tử, biểu hiện của anh ta rất tàn ác, không nghi ngờ gì nữa, Đào Tử chết rồi.

Nhìn thấy cảnh đau khổ của Đào Tử, Hồ Tử căm phẫn nắm chặt nắm đấm, trong mồm lẩm bẩm chửi:

“Đồ chết tiệt, ai đã hoá trang thành tôi để giết hại người?”

Trên màn ảnh vẫn hiển thị, cảnh hãi hùng đó, trong lòng Hồ Tử sợ đến nhoà cả mắt, anh không dám xem tiếp nữa, chẳng lẽ chị ấy cuối cùng bị giết chết rồi sao?

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, người mô phỏng đó bỗng dừng tay, mắt của người đó bỗng nhiên đờ đẫn, giống như hệ thống đường dây bị ngắt.

Hồ Tử nhìn thấy Đào Tử như muốn nhảy ra, nhưng khi chị ấy vừa động người một cái, liền bị người mô phỏng đó kéo lên.

Trong lúc này, Hồ Tử sợ quá kêu lên. Anh há hốc mồm, lẽ nào người đó đã sao chép nguyên bản người của anh, sang ôm lấy Đào Tử và nhảy ra ngoài cửa sổ.

Họ không rơi xuống dưới!

Hồ Tử khẳng định. Tuy đã ra ngoài cửa sổ, bức hình chỉ quay khoảng hai giây, nhưng anh cũng nhìn rõ là người mô phỏng đó đã xách Đào Tử trèo lên vách tường.

Nếu như kẻ phạm tội là một người bình thường, thì điều đó thật khó lý giải, anh ta có thể sẽ rời khỏi hiện trường ngay.

Người có thể bay lên mái nhà trèo lên tường, chỉ có siêu nhân mới làm được, hoặc là người máy rồi!

Người máy?

Hồ Tử tiếp tục tìm, anh nghĩ ngay đến mạng vi tính, xem đến các tin tức, cho biết có một nhà khoa học quái dị đã tuyên bố rằng anh ta có thể chế tạo được người máy trí năng hủy diệt nhân loại.

Xem lướt qua nhanh IE, Hồ Tử dựa vào những hồi ức, nhập vào mấy dữ liệu liên quan, tìm ra vô số các trang mạng khác. Một cái tên nghe rất quen, vô số những tin tức hiện lên trước mặt anh.

Tần Xuyên?!

Đúng rồi, đúng là con người này rồi!

Hồ Tử thu nhỏ phạm vi lục tìm, gần đúng với các nhà khoa học như Tần Xuyên để tiến hành điều tra.

Một phát hiện đầy đủ, khiến anh giật mình, sự kiêu căng, hiểm độc, nhà khoa học thiên tài Tần Xuyên, muốn chế tạo ra người máy không thích giống người bình thường, biến hoá ra tính cách có thể thích ứng được với người cần giao tiếp. Giống như thuật đánh vào lòng người của bộ tiểu thuyết võ hiệp, không có ai ghét nó, bởi vì tồn tại trong nó một thuật có thể thích ứng được với tất cả những đối phương giao lưu với nó.

Cái đáng sợ nhất là, loại người máy này đạt được trình độ cao là tuỳ theo thời điểm, nó có thể thay đổi hình tượng và tính cách. Thuật nóng chảy của nó có thể như thật, mặc dù diện mạo, giọng nói, các chi tay chân, khí chất, đều không khác mấy so với con người thật.

Màu đen đó làm nền cho trạm mạng nguy hiểm, Hồ Tử một mình xem lời để lại của anh ta khi phát minh ra người máy đó. Tỉ lệ đồng ý không đến mười phần trăm, những người giao lưu đó đều là những phần tử điên, không có ai cho đây là câu chuyện.

Hồ Tử hoang mang, nếu như người máy có thể gây nên sự kiện khủng bố như thế này thì trước đây rất nhiều điều nghi vấn không thể giải thích, giờ đây có thể tìm được đáp án.

Góc dưới nhất của trạm điện, Hồ Tử bất ngờ phát hiện ra, Tần Xuyên lưu lại địa chỉ của phòng thực nghiệm. Có thể anh ta muốn để cho những người trên thế giới biết đến, cá tính quá tải như vậy, cũng có thể hơi phí hoài tài năng không gặp cơ hội, ứ đọng mãi mãi.

Sau khi ghi được địa chỉ của phòng thực nghiệm, Hồ Tử xem lại cảnh sợ hãi trong lòng, nhưng chỉ trong mười mấy giây. Anh cảm thấy có một cái gì đó mãnh liệt, nhất định cần phải biết về Tần Xuyên.

Nhưng chỉ có một mình anh đi, tất cả những gì nghĩ trước đây đều không chứng thực, Hồ Tử không thể lấy nội dung của tần số thị giác để công bố cho cảnh sát, như vậy chỉ làm cho anh thêm rắc rối.

Ngẫu nhiên đi đến phòng làm việc của Đào Tử, Hồ Tử khoác áo gió, và nửa đùa nửa thật với đồng nghiệp “Tôi ra ngoài phỏng vấn, nếu hai mươi tư giờ sau mà không thấy tôi về, thì giúp tôi báo cảnh sát nhé”.

Không đợi đồng nghiệp trả lời, Hồ Tử liền vội đi ra ngoài cửa phòng biên tập.

Tiểu thuyết Kinh dị, Ma quái Thông tin ebook Nguồn: http://tve-4u.org Thực hiện ebook: thanhbt Ngày hoàn thành: 24/08/2017 Dự án ebook #304 thuộc Tủ sách BOOKBT Giới thiệu Chuyện quái dị ở công sở gồm Vết nứt cánh hoa và Chết yểu trong hoa
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.