Chỉ Muốn Yên Lặng Chơi Game

Lượt đọc: 15454 | 11 Đánh giá: 9,6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 281
Thiếu niên Đốc quân

❊ ❊ ❊

Lữ Vân Tiên thấy Chu Văn nắm chặt chuôi đao, tưởng rằng Chu Văn đã phát hiện ra kẻ địch, vội vàng vận chuyển Nguyên Khí Quyết, cảnh giác nhìn quanh.

Ba người Triệu Tẫn ở bên ngoài cũng trở nên căng thẳng, tuy rằng Chu Văn và Lữ Vân Tiên đòi tự mình đi vào, chết cũng chẳng liên quan gì đến họ. Thế nhưng, trong một nơi quỷ dị thế này, chẳng ai muốn nhìn thấy đồng loại bị chém đầu ngay trước mặt mình.

Đột nhiên, thân hình Chu Văn biến mất, xuất hiện như quỷ mị trước một cây cột đá gãy, hai tay nắm đao, hung hăng chém vào cây cột phía trước, một vòng sáng đỏ như máu từ trên đao quét ra.

Khách! Cây cột bị Chu Văn chém một đao đứt làm đôi, vết chém phẳng lì như gương, thế nhưng từ chỗ cắt lại có máu tươi bắn ra, khiến Lữ Vân Tiên và ba người bên ngoài đều ngẩn ra.

“Văn thiếu gia, đây chính là căn nguyên của loại không gian chi phong quỷ dị trong di tích sao?” Lữ Vân Tiên bước lên, nhìn xác Phong Giới Trùng bên trong cột đá hỏi.

Chu Văn vừa lục lọi trong xác Phong Giới Trùng, vừa gật đầu: “Không sai, hẳn là không chỉ có một con này, anh đừng cách tôi quá xa, tránh xảy ra chuyện.”

Đáng tiếc, con Phong Giới Trùng này không mang thai kết tinh, cũng không có bạn sinh noãn.

Chu Văn dẫn Lữ Vân Tiên tiếp tục đi về phía trước, ba người Triệu Tẫn ở ngoài lại có thần sắc kỳ quái.

“Triệu ca, thằng nhóc Chu Văn kia cũng được đấy, ngay cả An phó quan còn không tìm ra vị trí thứ nguyên sinh vật trong di tích, thế mà nó lại tìm được, xem ra là có bản lĩnh thật, chúng ta có nên đi vào cùng nó không?” Một người trong đó nhìn Triệu Tẫn nói.

“Vào đó làm gì? Chịu chết à? Nó tìm được một con, ai biết bên trong còn bao nhiêu con, lỡ như xảy ra sai sót, chẳng phải là chết ở trong đó sao. An phó quan bảo chúng ta canh ở đây, thì chúng ta cứ canh ở đây an ổn đợi họ quay lại, hà tất phải lấy mạng ra liều?” Triệu Tẫn nói rồi quay người đi về, nhưng nhát đao vừa rồi của Chu Văn cứ hiện lên trong đầu hắn, không nhịn được lẩm bẩm một câu: “Thằng nhóc đó thật sự hơi tà môn.”

Chu Văn không ngờ rằng vị trí của Phong Giới Trùng trong thực tế lại cơ bản khớp với trong game, cậu cứ thế giết dọc đường, không cho Phong Giới Trùng cơ hội sử dụng Giới Phong, trực tiếp giết chết chúng ngay trong huyệt đá.

Lữ Vân Tiên đi theo Chu Văn, tận mắt nhìn Chu Văn như một vị thần biết trước tương lai, vừa đi vừa giết, thanh trúc đao ra tay tất nhuốm máu, chém chết từng con quái trùng ẩn náu trong đá, ánh mắt nhìn Chu Văn cũng ngày càng kỳ lạ.

Anh cũng quan sát kỹ, thế nhưng căn bản không nhìn ra điều gì bất thường, càng không thể biết chỗ nào giấu Phong Giới Trùng, mà nhát đao của Chu Văn lại kiên định không chút do dự, chém chết từng con Phong Giới Trùng ẩn mình trong đá.

Di tích vốn bị sự sợ hãi tột độ bao trùm, nay dường như vì thiếu niên trước mắt này mà trở nên bớt đáng sợ hơn, trong mắt Lữ Vân Tiên, cả người Chu Văn như tỏa ra ánh sáng và hơi ấm, soi sáng vùng đất kinh hoàng này.

“Cảm giác này… thật quen thuộc… trước đây cũng từng có…” Lữ Vân Tiên không khỏi nhớ lại chuyện xưa khi anh đi theo An Thiên Tá xông vào một thứ nguyên lĩnh vực.

Khi đó, An Thiên Tá hẳn là lớn hơn Chu Văn bây giờ một chút, gần hai mươi tuổi, lúc ấy An Thiên Tá đã làm chủ An gia được mấy năm, là vị thiếu niên Đốc quân ai ai ở Lạc Dương cũng biết.

Tuy nhiên, lúc đó An Thiên Tá vẫn chưa khiến người ta tâm phục khẩu phục như bây giờ, ngay cả trong nội bộ An gia cũng có rất nhiều kẻ dương phụng âm vi với vị thiếu niên Đốc quân kia.

Khu Nam Lạc Dương xuất hiện thứ nguyên lĩnh vực mới, đông đảo dân chúng chịu tai ương, An Thiên Tá muốn điều động nhân thủ trấn áp thứ nguyên lĩnh vực khu Nam, nhưng vì sự cản trở nội bộ gia tộc, chỉ điều động được một phần quân đội rất nhỏ.

An Thiên Tá buộc phải đích thân dẫn quân sát nhập vào thứ nguyên lĩnh vực, khi đó Lữ Vân Tiên còn chưa phải là doanh trưởng, chỉ là một tiểu đội trưởng nhỏ bé, tổng cộng có bốn tiểu đội đi theo An Thiên Tá xông vào thứ nguyên lĩnh vực hung hiểm, gặp phải rất nhiều thứ nguyên sinh vật quỷ dị.

Kết quả, viện quân vốn nên đến đúng hạn lại chậm chạp không thấy đâu.

Lúc đó, rất nhiều binh lính đã tuyệt vọng, tưởng rằng mình chắc chắn sẽ tử trận, ngay cả Lữ Vân Tiên khi ấy cũng nghĩ như vậy.

Thế nhưng chính người đàn ông trẻ tuổi đó, một tay cầm súng lục, một tay cầm đại kiếm, cứng rắn dẫn họ giết lật ngược thế cờ trong thứ nguyên lĩnh vực, mở ra con đường máu từ trong thú triều dị thứ nguyên, dẫn họ xông ra ngoài.

An Thiên Tá lúc đó cũng giống như thiếu niên trước mắt này, như mặt trời tỏa ra ánh sáng và hơi ấm.

Sau trận chiến đó, những binh lính và sĩ quan cấp thấp sống sót như Lữ Vân Tiên, nay nhiều người đã trở thành trụ cột của Lạc Nhật Quân, càng là phe tử trung của An Thiên Tá.

Việc đầu tiên An Thiên Tá làm sau khi trở về Lạc Dương, chính là xông vào nhà của tộc lão An gia là An Hoài Thiện – kẻ đã chống lại quân lệnh, đích thân chém đầu tất cả đàn ông trên mười sáu tuổi của An gia.

Đêm đó, An gia máu chảy thành sông, người đàn ông từng giống như mặt trời ấy, toàn thân quân trang nhuốm máu, như ác quỷ khiến người ta không dám lại gần, chỉ có một thiếu niên thanh tú đi theo sau lưng hắn, trên lưng vác một cái bao bố, theo An Thiên Tá đi một đường đến nghĩa trang liệt sĩ.

Họ đi một đường, máu trong bao bố cũng nhỏ giọt một đường, đến trước mộ những chiến sĩ tử trận tại thứ nguyên lĩnh vực, thiếu niên thanh tú mở bao bố ra, từng cái đầu người đẫm máu lăn ra, làm những người đi theo xem đều sợ đến ngây người.

Cả nhà An Hoài Thiện, từ An Hoài Thiện cho đến đứa cháu trai mười sáu tuổi, phàm là đàn ông có quân tịch, đầu không thiếu một cái, tất cả đều treo trước mộ để tế những chiến sĩ đã chết.

Kể từ đó, An Thiên Tá từng bước nắm quyền kiểm soát An gia, Lạc Nhật Quân cũng dần in hằn dấu ấn của An Thiên Tá.

“Đã nhiều năm rồi… không còn nhìn thấy người như vậy nữa…” Lữ Vân Tiên ánh mắt phức tạp nhìn bóng lưng Chu Văn đang đi phía trước.

Có lẽ vì môi trường trưởng thành khác nhau, thiếu niên này và An Thiên Tá là hai kiểu tính cách hoàn toàn khác biệt, nhưng khi họ muốn làm một việc gì đó, lại giống nhau đến kỳ lạ, dường như họ muốn làm gì thì nhất định có thể làm thành, trên người đều như tỏa ra một loại ánh sáng chói mắt, khiến người ta không kìm được mà bị ánh hào quang đó thu hút ánh nhìn.

Khách!

Chu Văn chém mở cột đá, một con Phong Giới Trùng bị chém đứt cơ thể, bên trong thân xác đó, có một kết tinh hình thoi lăn ra.

Chu Văn nhìn thấy kết tinh đó, lập tức trong lòng mừng thầm, kết tinh đó trong suốt không tì vết, bên trong dường như có gió đang lưu chuyển, vừa nhìn đã biết khác với kết tinh thông thường.

“Đây có phải là kết tinh hệ Phong không?” Chu Văn vội vàng nhặt kết tinh lên, sau đó lén dùng điện thoại chụp một tấm.

“Kết tinh Phong: 11.”

Dữ liệu hiển thị trên điện thoại khiến Chu Văn vô cùng vui mừng, đồng thời cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu trong thực tế cũng chỉ có mười bảy con Phong Giới Trùng, thì cậu đã giết mười ba con rồi, nếu không nổ ra kết tinh hệ Phong nữa, e là chỉ có thể từ bỏ kết tinh Phong Giới Trùng trong game.

Không chút do dự, cậu lập tức luyện hóa hấp thụ kết tinh Phong đó, chỉ cảm thấy một luồng gió hư ảo rót vào trong cơ thể, thuộc tính lại có thêm một hệ Phong, chỉ số chính là 11.

Đạt được yêu cầu hấp thụ kết tinh Phong Giới Trùng, Chu Văn trực tiếp chọn hấp thụ kết tinh Phong Giới Trùng trong game, kết tinh đó lập tức hóa thành những sợi gió trong suốt thấm vào cơ thể tiểu nhân màu máu, hình thành một lộ tuyến Nguyên Khí và tuần hoàn mới bên trong cơ thể tiểu nhân màu máu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:278
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.