“Tôi có thể thử lấy nó đi không?” Chu Văn quay đầu nhìn thiếu nữ hỏi.
“Cứ thử tự nhiên.” Thiếu nữ Tối Dũng Giả rõ ràng không ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, sảng khoái đáp ứng để Chu Văn tùy ý thử.
Trong Sa Hải có biết bao nhiêu cường giả, hầu như ai cũng đã thử qua một lượt, nếu có thể lấy đi thì sớm đã bị lấy mất rồi, sẽ không để nó nằm lại nơi này.
Ngay cả cường giả cấp Mạt Thế cũng không làm gì được nó, huống chi Chu Văn chỉ là một Thiên Tai, Thiên Tai dù lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là Thiên Tai.
Chu Văn vươn tay ôm lấy đồng hồ cát, bộc phát sức mạnh muốn nâng nó lên.
Kết quả vô cùng thảm hại, đồng hồ cát căn bản không hề nhúc nhích, nặng nề đến mức khó lòng tưởng tượng, e là còn nặng hơn cả một ngọn núi rất nhiều.
“Thế nào, còn muốn thử nữa không?” Thiếu nữ Tối Dũng Giả cười hì hì nhìn Chu Văn nói, cô ta vốn dĩ đã biết trước sẽ là kết quả này.
“Tôi thử lại lần nữa.” Chu Văn tâm niệm khẽ động, thân thể hóa thành hình thể khổng lồ của Ngục Vương Tôn, sau đó vươn tay chộp lấy đồng hồ cát, lại một lần nữa bộc phát toàn lực.
Bất kể Chu Văn dùng sức thế nào, chiếc đồng hồ cát kia vẫn bất động, giống như bị hàn chết tại chỗ vậy.
“Ha ha, sao không thử nữa rồi?” Thiếu nữ Tối Dũng Giả thấy Chu Văn khôi phục hình dáng con người, cười lớn hỏi.
“Thử thì vẫn phải thử, nhưng tôi muốn đổi cách thử.” Chu Văn tâm niệm khẽ động, triệu hồi Ma Anh ra.
Ma Anh dù sao cũng là con của Thứ Nguyên, nhân vật chính thực thụ của thế giới này, các loại bảo vật trước mặt cô bé đều có thiên duyên, thứ mà người khác không lấy được, không có nghĩa là Ma Anh không lấy được.
“Ngươi còn không lấy nổi, con nhóc này có tác dụng gì sao?” Thiếu nữ Tối Dũng Giả bĩu môi nói.
“Có tác dụng hay không, thử mới biết được.” Chu Văn thản nhiên nói.
“Ngươi thử đi, cứ tự nhiên thử, gọi thêm vài con nhóc nữa ra đi, đừng làm nó mệt đứt hơi là được.” Thiếu nữ Tối Dũng Giả khoanh tay đứng đó, vẻ mặt như đang xem kịch hay.
Ma Anh liếc nhìn thiếu nữ kia một cái, sau đó quay đầu nhìn đồng hồ cát, cô bé cũng không có ý định đi tới, mà là tháo Kim Cang Trác xuống, chiếu thẳng về phía đồng hồ cát đó.
Trong chốc lát, chỉ cảm thấy kiến trúc xung quanh và cả Sa Hải đều đang rung chuyển, cát bụi như nước biển không ngừng cuồn cuộn, các tòa nhà đều bị cuốn lên.
Sắc mặt thiếu nữ Tối Dũng Giả đại biến, khi nhìn lại phía đồng hồ cát thì phát hiện đồng hồ cát đã sớm biến mất không dấu vết.
“Ngươi… ngươi… ngươi…” Thiếu nữ Tối Dũng Giả sắp khóc đến nơi rồi, cô ta biết mình đã gây họa lớn, chiếc đồng hồ cát này là căn bản của tộc Sa Hải, không có đồng hồ cát, sau này tộc Sa Hải sẽ không thể tiếp tục lớn mạnh được nữa: “Ngươi mau trả đồng hồ cát lại đây!”
“Không thể nào nữa rồi, thứ đã bị con bé thu vào, không thể nào lấy ra được nữa, e là đã bị hủy diệt rồi.” Chu Văn bất lực xòe tay nói.
“Ta mặc kệ, ngươi bắt buộc phải trả lại, nếu không ta chết chắc rồi…” Thiếu nữ Tối Dũng Giả lo lắng xoay vòng tại chỗ.
“Nghiêm trọng vậy sao?” Chu Văn cố tình trầm ngâm nói: “Đồng hồ cát đã bị hủy rồi, chắc chắn là không trả được nữa. Hay là thế này, dù sao các người cũng phải cùng nhau đến Thiên Hỷ Miếu, chi bằng bây giờ chúng ta mau chóng rời đi, rời khỏi nơi này trước đã, tránh việc cô bị liên lụy.”
Thiếu nữ Tối Dũng Giả nghiến răng nói: “Thế sao được?”
“Không được thì tôi chịu thôi, vậy tôi đi trước đây, cô tự từ từ suy nghĩ đi.” Chu Văn nói xong lập tức xoay người rời đi nhanh chóng.
Đã lấy mất trấn tộc chi bảo của nhà người ta, không đi lẽ nào lại chờ người ta tới liều mạng với mình?
“Ngươi đừng đi!” Thiếu nữ Tối Dũng Giả lập tức đuổi theo.
Hai người một trước một sau băng qua Sa Hải, lúc này Sa Hải vẫn đang không ngừng rung chuyển, khiến tộc Sa Hải đại loạn, nhưng chẳng ai biết đã xảy ra chuyện gì.
Với tốc độ của Chu Văn và thiếu nữ Tối Dũng Giả, chẳng mấy chốc đã lao ra khỏi phạm vi Sa Hải, đây vẫn là kết quả do Chu Văn cố ý đợi thiếu nữ kia, không sử dụng năng lực dịch chuyển không gian.
“Sao ngươi không chạy nữa?” Thiếu nữ Tối Dũng Giả thấy Chu Văn dừng lại, suýt chút nữa không phanh kịp mà đâm sầm vào người anh.
“Tôi không biết đường, tiếp theo cần cô dẫn đường.” Chu Văn nói.
“Con người các người sao mà vô liêm sỉ thế, trộm trấn tộc chi bảo của chúng ta rồi mà còn muốn ta dẫn đường cho ngươi?” Thiếu nữ Tối Dũng Giả giận dữ.
“Không phải cô bảo tôi lấy sao? Sao lại thành trộm? Lúc trước chính cô nói tùy ý lấy mà.” Chu Văn cười nói.
“Ngươi nói lúc nào là tùy ý lấy, ta nói là thử… thử… hiểu không?” Thiếu nữ Tối Dũng Giả phẫn nộ quát.
“Vậy có lẽ là khả năng thấu hiểu của tôi kém quá, ngại thật đấy. Giờ lấy cũng lấy rồi, đồ cũng hỏng rồi, không thể nào trả được nữa, chúng ta mau đến Thiên Hỷ Thần Miếu đi.” Chu Văn thành khẩn nói.
“Cái này…” Thiếu nữ Tối Dũng Giả có chút do dự.
Chu Văn đương nhiên nhìn ra, trong lòng thiếu nữ thực ra rất giằng xé, nếu không với trình độ cấp Mạt Thế của cô ta, sao có thể đuổi mãi mà không kịp mình, đoán chừng bản thân thiếu nữ cũng chưa quyết định được rốt cuộc có nên bắt Chu Văn về hay không.
“Thế này đi, chúng ta cứ đến Thiên Hỷ Thần Miếu trước, rồi sau đó từ từ nghĩ cách.” Chu Văn vừa nói vừa đi về phía trước.
Sắc mặt thiếu nữ phức tạp, nhìn Chu Văn đã đi xa, đành phải đuổi theo.
“Ngươi đừng hòng chạy thoát, trấn tộc chi bảo bắt buộc phải trả lại.”
“Tôi biết rồi, cô tìm Thiên Hỷ Thần làm gì?”
“Không cần ngươi quản.”
“Vậy ít nhất tôi cũng phải biết tên cô chứ, không thì gọi cô thế nào?”
“A Dũng.”
“A Dũng, cô làm sao thăng tiến lên Mạt Thế vậy?”
“Ta sinh ra đã là Mạt Thế, đâu cần thăng tiến gì, đó là thứ chỉ kẻ yếu mới cần thôi.”
Chu Văn cứ rảnh rỗi lại trò chuyện với A Dũng, đại khái cũng hiểu được tình hình của cô ta.
Chỉ là chuyện tại sao A Dũng muốn tìm Thiên Hỷ Thần, cô ta thế nào cũng không chịu tiết lộ.
Thực ra không cần hỏi Chu Văn cũng có thể đoán được vài phần, dị sinh vật đi tìm Thiên Hỷ Thần còn có thể làm gì, đương nhiên là muốn lưu lại hậu duệ rồi.
Giống như gen của A Dũng tốt như vậy, không để lại hậu duệ quả thực quá đáng tiếc, không những nên để lại, mà còn phải để lại mấy đứa mới phải.
Trong lòng Chu Văn đã bắt đầu tính toán, có nên tìm cách vào Nguồn Gốc Sinh Mệnh, kiếm vài quả bạn sinh cấp cao về không.
Bạn sinh do những dị sinh vật như A Dũng để lại, có khi là Mạt Thế bẩm sinh, gom được vài con thì phát tài rồi.
Mang theo suy nghĩ này, Chu Văn càng nhìn A Dũng càng thấy thuận mắt, thậm chí còn thấy A Dũng hơi quen mắt.
Tuy nhiên Chu Văn chỉ cho rằng đây là một loại ảo giác, con người đôi khi là vậy, khó tránh khỏi sẽ gặp phải vài người lạ khiến mình cảm thấy quen thuộc.
A Dũng rõ ràng cũng không biết đường, dưới sự dẫn dắt của cô ta, hai người không ít lần đi đường vòng, cũng may thiên hạ nhìn thấy khí tức cấp Mạt Thế không kiêng nể gì của A Dũng, căn bản không ai dám lên cản đường, thế là một đường thông suốt đến Thiên Hỷ Miếu.
Lại một lần nữa đến Thiên Hỷ Miếu, trong lòng Chu Văn không khỏi có chút cảm khái.
“Sao ngươi lại tới đây?” Đế Tân nhìn thấy Chu Văn bước vào Thiên Hỷ Miếu, phía sau thế mà còn đi theo một dị thứ nguyên sinh vật cấp Mạt Thế, khá ngạc nhiên.
“Có chút việc muốn nhờ Đế Quân giúp đỡ.” Chu Văn nói.
“Lời ta nhờ ngươi chuyển, ngươi đã chuyển chưa?” Đế Tân hỏi.
“Chuyển rồi.” Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nói thêm: “Cô ấy không nói gì cả.”
Đế Tân gật đầu: “Nói đi, ngươi muốn ta giúp gì?”
“Thực ra cũng không có gì, chỉ là muốn nhờ ngài chỉ đường giúp thôi.” Chu Văn ngại ngùng nói.
“Đường gì?” Đế Tân tưởng rằng con đường của Chu Văn chỉ là ẩn dụ, ai ngờ Chu Văn thực sự đến để hỏi đường.
Thế nhưng sau khi nghe Chu Văn mô tả về nơi đó, sắc mặt Đế Tân lại có chút kỳ quái: “Ngươi đi Thiên Mệnh Đài làm gì?”
“Ngài không biết trận chiến Ma Phương lần này, chính là ở đó sao?” Chu Văn vừa nãy đã thấy hơi nghi hoặc, Đế Tân dường như hoàn toàn không biết chuyện gì.
“Ta đã vài nghìn năm chưa từng rời khỏi nơi này, sao có thể biết chuyện bên ngoài.” Đế Tân thở dài nói tiếp: “Nơi Thiên Mệnh Đài đó, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng đi.”
“Tại sao?” Chu Văn hơi khó hiểu, đều đã diễn ra trận chiến Ma Phương, tại sao anh lại không thể đi.
“Thiên Mệnh Đài là nơi đăng cơ của Vương giả Thứ Nguyên, chỉ có Vương giả Thứ Nguyên chân chính mới có thể đứng ở đó, nếu không phải Vương giả Thứ Nguyên mang thiên mệnh, người đứng lên đó cuối cùng đều chỉ có một con đường chết.” Lời của Đế Tân khiến Chu Văn giật mình.