Tiểu Lý vẫn không nói một lời, chỉ nhìn chằm chằm người nọ mà cười, nụ cười khiến kẻ kia cảm thấy rợn tóc gáy.
Những người khác nghe thấy tiếng động, đều quay sang nhìn về phía bọn họ, nhưng cảnh tượng tiếp theo mà họ nhìn thấy lại vô cùng quỷ dị và kinh hoàng.
Chỉ thấy bàn tay người nọ đang nắm lấy Tiểu Lý, thế mà lại lún sâu vào trong cơ thể Tiểu Lý, cứ như thể thân thể Tiểu Lý không phải làm bằng xương thịt, mà là một hố cát lún vậy.
"Á!" Tất cả diễn ra quá nhanh, kẻ kia chỉ kịp thét lên một tiếng thảm thiết, nửa phần cơ thể đã lập tức hòa tan vào trong cơ thể Tiểu Lý.
Mấy người nhà họ Vương xông tới, muốn ngăn kẻ kia tiếp tục lún sâu xuống, nhưng tay họ vừa chạm vào thân thể kẻ đó thì như bị điện giật, đôi mắt trắng dã, cơ thể run lên bần bật, mấy người dính liền với nhau, đều cùng lún vào trong cơ thể Tiểu Lý.
"Không ổn!" Vương Lộc kinh hãi, lập tức triệu hồi bạn sinh sủng ra để kéo mấy người kia lại.
Con bạn sinh sủng trông giống như gấu Bắc Cực nọ tóm lấy cơ thể hai người, muốn lôi họ ra ngoài.
Nhưng khi nó dùng sức, người thì chẳng lôi ra được, chỉ kéo đứt nửa thân trên, phần còn lại đều đã lún sâu vào trong cơ thể Tiểu Lý.
Nhìn vũng máu trên mặt đất và Tiểu Lý đang cười một cách quỷ dị, tất cả mọi người đều cảm thấy da đầu tê dại, một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
"Giờ chỉ có thể giết hắn thôi." Thấy Vương Lộc vẫn còn do dự, Chu Văn đứng bên cạnh lên tiếng.
Vương Lộc có thể trở thành gia chủ nhà họ Vương là vì nàng sở hữu năng lực may mắn vô song, nhưng xét về tính cách, nàng quá lương thiện và ghét chém giết, trong thời đại ngày nay, đây không phải là lựa chọn tối ưu cho một người lãnh đạo.
Người nhà họ Vương cũng biết tính cách Vương Lộc quá ôn hòa, chỉ vì cần vận may của nàng mang lại phúc khí cho gia tộc, nên mới buộc phải để nàng làm gia chủ.
"Hắn không còn là Tiểu Lý nữa rồi, giết hắn đi." Vương Lộc nghiến răng hạ lệnh.
Những trưởng lão nhà họ Vương kia vốn đã nảy sinh sát tâm, Vương Lộc vừa dứt lời, đã có mấy người cùng lúc triệu hồi bạn sinh sủng, lao về phía Tiểu Lý.
Thế nhưng, mấy con bạn sinh sủng vừa nhào tới người Tiểu Lý, thì cảnh tượng quỷ dị kia lại tái diễn, từng con bạn sinh sủng cũng giống như những người trước đó, lún sâu vào trong cơ thể Tiểu Lý.
"Gặp quỷ rồi, rõ ràng lúc nãy bạn sinh sủng của gia chủ không sao cơ mà..." Mấy vị trưởng lão liều mạng muốn thu hồi bạn sinh sủng của mình, nhưng làm sao thu về được nữa, chớp mắt đã bị hút vào trong cơ thể Tiểu Lý.
Không ai dám triệu hồi bạn sinh sủng nữa, từng người đều liều mạng tung ra kiếm quang đao khí, tấn công tới tấp về phía Tiểu Lý.
Chỉ là những kiếm quang đao khí kia cũng lún sâu vào cơ thể Tiểu Lý, Tiểu Lý lúc này dường như không phải cơ thể máu thịt, mà là một hố đen, bất cứ thứ gì chỉ cần lại gần hắn đều sẽ bị hút vào.
Nhất thời tất cả mọi người đều dừng lại, không dám tấn công Tiểu Lý nữa, kinh hãi nhìn hắn.
Họ nhìn Tiểu Lý, kẻ vốn đứng bất động kia đột nhiên cử động, hắn lao như quỷ mị về phía một người nhà họ Vương, trên mặt vẫn treo nụ cười hoàn toàn không thay đổi như đeo mặt nạ vậy.
Người nọ muốn né tránh, nhưng tốc độ lại chậm hơn Tiểu Lý quá nhiều, đành phải triệu hồi bạn sinh sủng ra ngăn cản, kết quả bạn sinh sủng bị Tiểu Lý túm lấy một tay, đầu của chính hắn cũng bị Tiểu Lý tóm lấy bằng bàn tay còn lại, sau đó cả người lẫn thú đều bị hút vào trong cơ thể Tiểu Lý.
"Quái vật!" Trong lòng tất cả mọi người đều hiện lên từ này, sau đó ý nghĩ đầu tiên chính là chạy trốn.
Gặp phải loại quái vật không thể đánh nổi này, phòng tuyến tâm lý của họ đã sụp đổ hoàn toàn, căn bản không còn một chút ý nghĩ chiến đấu nào, chỉ còn lại nỗi sợ hãi, chỉ muốn chạy càng xa quái vật kia càng tốt.
Thực tế cho dù họ có muốn chiến đấu, cũng chỉ là nộp mạng cho Tiểu Lý mà thôi.
"Không ai được chạy." Chu Văn phất ống tay áo, trực tiếp chấn mấy kẻ chạy đầu tiên văng ngược trở lại.
"Chu Văn, ngươi muốn tuyệt đường sống nhà họ Vương ta sao?" Vương Hoài Đoan hét lớn.
"Chúng ta quên mất con quái vật này từ đâu ra rồi sao? Các người chạy tán loạn tứ phía, sẽ từ những hướng khác nhau quay trở lại nơi này, vậy những người không đi cùng các người thì sao? Liệu có bị sao chép ra không?" Chu Văn nói.
Thực ra Chu Văn nói đã rất đơn giản rồi, nếu tất cả mọi người đều tản mát, từ các hướng khác nhau quay ngược lại, thì đối với người khác mà nói, tất cả họ đều là bên bị sao chép, như vậy sẽ loạn hết cả lên.
Mặc dù tình huống này chưa chắc đã xảy ra, nhưng Chu Văn không thể mạo hiểm như vậy.
"Chạy theo một hướng thôi." Vương Lộc là người phản ứng đầu tiên, dẫn mọi người chạy về một hướng.
Mọi người lúc này mới hiểu ra, nhưng lại có thêm vài người bị Tiểu Lý hút vào trong cơ thể, Tiểu Lý vẫn đang tiếp tục lao về phía những người khác.
"Không cần chạy, Vương Lộc, thử dùng bạn sinh sủng của cô đi chặn hắn xem." Chu Văn nói với Vương Lộc.
Vương Lộc nghe lời Chu Văn, không hề do dự chút nào, trực tiếp ra lệnh cho gấu trắng xông về phía Tiểu Lý.
Trước đó bao nhiêu người đã sử dụng bạn sinh sủng, bất kể là giống loài nào cũng đều bị cơ thể Tiểu Lý dung hợp, nhưng khi con gấu trắng kia lao tới, Tiểu Lý lại né tránh, không hề để gấu trắng chạm vào cơ thể mình.
"Tại sao hắn không dám chạm vào gấu trắng? Là vì thuộc tính của gấu trắng khắc chế hắn sao?" Vương Lộc hơi sững người, sau đó nhìn Chu Văn đầy kinh hỉ.
"Ta nghĩ thứ khắc chế hắn không phải thuộc tính của gấu trắng, mà là cô." Chu Văn trầm ngâm nói.
"Tôi sao?" Vương Lộc khó hiểu nhìn Chu Văn.
"Đây cũng chỉ là suy đoán của ta thôi, nhà họ Vương chỉ có cô là chưa từng ấp bất kỳ quả trứng bạn sinh nào được sao chép đúng không? Ta nghĩ mấu chốt nằm ở chỗ đó." Chu Văn nói.
"Ý của anh là..." Sắc mặt Vương Lộc trở nên rất khó coi, không hề vì thế mà vui mừng.
Nếu suy đoán của Chu Văn không sai, nghĩa là những thứ được sao chép ra đều có vấn đề.
Gấu trắng cứ đuổi theo Tiểu Lý mãi, nhưng thân pháp của Tiểu Lý lại quỷ dị vô cùng, con gấu trắng cấp Khủng Bố vậy mà không đuổi kịp hắn, nhưng cũng gây ra cho Tiểu Lý vài phiền toái, khiến hắn không rảnh tay đi đuổi theo người khác nữa.
Người nhà họ Vương thấy gấu trắng quấn lấy Tiểu Lý, trong lòng đều thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp thở xong, sắc mặt họ lại càng trở nên khó coi hơn.
Tiểu Lý không đuổi theo họ nữa, mà lao về phía những món đồ đang chất đống dưới đất.
Ở đó có đủ loại trứng bạn sinh và bảo vật, sau khi Tiểu Lý lao vào, cơ thể hắn như một thỏi nam châm, những thứ kia liều mạng tiến về phía hắn, quỷ dị dung nhập vào cơ thể hắn.
"Xong rồi! Tiêu tùng hết rồi!" Người nhà họ Vương đều chết lặng.
Tất cả mọi thứ, bao gồm cả trứng bạn sinh bản gốc và trứng bạn sinh được sao chép, đều hòa làm một với cơ thể Tiểu Lý, trông như chẳng còn lại gì cả.
Cơ thể Tiểu Lý dường như vì hấp thụ quá nhiều vật phẩm, cũng đang xảy ra biến đổi quỷ dị.
Mái tóc đen của hắn ngày càng bạc trắng, đôi mắt cũng giống như kẻ mù chỉ có lòng trắng, hơn nữa ngày càng trắng dã, tựa như có ánh sáng đang tụ lại bên trong vậy.
Giờ đây, rất nhiều người nhà họ Vương hối hận đến mức ruột gan tím tái, sớm biết thế này, lúc trước đã không nên nghi ngờ Chu Văn, sớm giải quyết cái tai họa Tiểu Lý kia thì tốt biết mấy.