Bạo quân Bỉ Mông đặt con cự xà xuống dưới chân núi. Sau khi con cự xà chết đi, vì mất đi năng lượng và sức sống, cơ thể nó dễ dàng bị móng vuốt sắc nhọn của Bạo quân Bỉ Mông xé toạc.
Không mất nhiều thời gian, Chu Văn đã nhìn thấy bên trong cơ thể con cự xà có một phần xương rắn màu đỏ như máu, tỏa ra năng lượng kỳ dị. Chắc chắn đó chính là bộ phận cơ thể đã Thiên Tai hóa.
Những phần này được Chu Văn thu vào trong Hỗn Độn Châu. Đây chính là đồ tốt từ sinh vật cấp Thiên Tai. Sau khi thăng cấp lên Thiên Tai, vì nhu cầu năng lượng quá lớn, cũng cần loại thịt xương giàu năng lượng này để bổ sung thể năng, nếu không thật sự có khả năng sẽ chết đói.
Nguyệt Độc và những người khác chẳng phải là ví dụ điển hình sao? Sau khi rời khỏi Trái Đất, bắt buộc phải săn bắt sinh vật Thiên Tai để duy trì năng lượng cho bản thân.
Bên trong xác rắn đó còn tìm thấy một quả trứng cộng sinh, khiến Chu Văn vô cùng phấn khích. Đây chính là thú cộng sinh cấp Thiên Tai, cực kỳ khó rơi ra.
Thịt rắn còn lại quá nhiều, Chu Văn chỉ lấy một phần cho vào không gian Hỗn Độn, phần còn lại để cho những người ở Bất Hối Thành cải thiện đời sống.
Ở đây có rất nhiều người cả đời chưa từng được ăn thịt, ngay cả nướng thịt cũng không biết. Phải nhờ Chu Văn chỉ cho họ cách nướng, họ mới được ăn thịt rắn nướng.
Chỉ một miếng thịt rắn trôi xuống họng, dù chẳng có gia vị gì, nhiều người vẫn cảm động đến phát khóc.
"Ma Vương đại nhân vạn tuế..." Nhiều người vừa ăn thịt rắn vừa tán dương Chu Văn.
Mà trong thung lũng phía xa, một con rắn nhỏ đang thò đầu ra từ khe hầm, nhìn ngó một lúc rồi chui tọt vào trong núi, biến mất không dấu vết.
"Ma Vương đại nhân, mấy miếng thịt này ngon quá, đây là phần ngon nhất con để dành cho ngài." Lệ Ti bưng một bát thịt rắn chạy đến, dâng lên trước mặt Chu Văn.
"Ngươi ăn đi." Thịt rắn cấp Thiên Tai chắc chắn rất tươi ngon, nhưng bọn họ giống như người nguyên thủy, nướng chín là ăn ngay. Đừng nói đến thì là hay bột ớt, ngay cả muối cũng không bỏ, Chu Văn thật sự không quen ăn kiểu đó.
Huống chi kỹ thuật nướng thịt của họ quá kém, chỗ thì chưa chín, chỗ lại cháy khét.
"Ma Vương đại nhân, đây là phần dành riêng cho ngài, nếu tỷ tỷ mà ăn thì chắc chắn sẽ bị mọi người mắng chết." Lệ Mỗ hoạt bát hơn nhiều, tuy vẫn rất tôn trọng Chu Văn nhưng không còn dè dặt như trước nữa.
Dường như vì chuyện cứu Bất Hối Thành nên hai chị em cảm thấy Ma Vương đại nhân đã coi họ là người một nhà.
"Qua đây." Chu Văn gọi Lệ Ti một tiếng.
Lệ Ti bưng bát đi tới, gắng sức cầm một miếng thịt rắn lên nói: "Chủ nhân, để nô tỳ hầu hạ ngài dùng bữa."
"Đặt trên bàn đi." Chu Văn dở khóc dở cười. Nơi này thật sự quá lạc hậu, đừng nói đến đũa, ăn uống ngay cả dao nĩa cũng không có, toàn dùng tay bốc.
"Cũng phải, bọn họ toàn ăn rễ cỏ lá cây, cũng chẳng cần dụng cụ ăn uống." Chu Văn nghĩ lại cũng hiểu được nỗi khó khăn của họ.
Lệ Ti đành đặt bát xuống bàn. Chu Văn lấy dao nĩa ra, cắt bỏ những phần chưa chín và phần bị cháy khét, chỉ giữ lại phần nướng tương đối đạt.
Sau đó, anh lấy gia vị ướp thịt của mình ra rắc lên trên, rồi mới cắt thành miếng nhỏ, dùng đũa chậm rãi ăn.
Chu Văn thích ăn thịt xiên nướng hơn, nhưng đám người này toàn nướng cả tảng lớn, anh cũng chỉ đành ăn như vậy.
Lệ Ti và Lệ Mỗ đứng bên cạnh trố mắt nhìn Chu Văn. Các nàng chưa bao giờ thấy ai ăn uống như Chu Văn, cảm giác đôi đũa kia cứ như thần khí vậy.
"Chủ nhân đúng là Ma Vương đại nhân, đến ăn cơm cũng đẹp mắt và tao nhã như vậy." Lệ Ti thầm nghĩ trong lòng.
Còn Lệ Mỗ thì nhìn chằm chằm vào đám thịt, khứu giác của nàng rất nhạy bén. Món thịt nướng đã rắc gia vị tỏa ra mùi thơm hoàn toàn khác biệt với những miếng thịt nguyên bản kia. Mùi vị đó khiến nước miếng của Lệ Mỗ không tự chủ được mà tiết ra liên tục, nàng không nhịn được nuốt nước bọt, bụng còn kêu ọc ọc.
Các nàng thử tập nướng thịt, đến khi kỹ thuật tạm ổn liền lập tức mang miếng thịt nướng ngon nhất tới cho Chu Văn, bản thân mình vẫn chưa ăn miếng nào.
"Mấy miếng này ta không ăn nữa, các ngươi ăn đi, đừng lãng phí." Chu Văn đặt đũa xuống, tự mình đi về phía chiếc ghế bập bênh nằm xuống, lấy điện thoại ra xem dữ liệu.
"Tạ ơn chủ nhân." Lệ Ti và Lệ Mỗ thấy đũa và dao nĩa của Chu Văn đều để đó nhưng không dám dùng, chỉ cẩn thận dùng tay bốc thịt nướng để ăn.
Một miếng thịt nướng vào miệng, đầu tiên là vị mặn của muối và vị cay của bột ớt, sau đó là vị tươi ngon của thì là, cuối cùng là sự mềm mại và nước thịt đậm đà thấm ra, trong chớp mắt lan tỏa khắp khoang miệng.
Loại vị giác phức tạp này đang tấn công vị giác của hai chị em, đó là trải nghiệm chưa từng có, khiến họ cảm thấy như trái tim mình cũng tan chảy theo miếng thịt nướng này vậy.
"Đây chính là thức ăn mà Ma Vương đại nhân dùng sao? Thật sự quá ngon, có thể đi theo Ma Vương đại nhân, thật quá tốt, dù bây giờ có chết đi cũng không có gì hối tiếc." Hai cô gái chỉ cảm thấy bao năm qua mình sống đều hoài phí.
Nếu Chu Văn biết suy nghĩ của họ chắc sẽ dở khóc dở cười, một chút gia vị nướng mà có thể đổi được hai mạng người, mạng người cũng quá không đáng tiền rồi.
Tuy nhiên, Chu Văn không có tâm trí quan tâm đến họ, cũng không biết họ đang nghĩ gì.
Hiện tại Chu Văn đang xem dữ liệu của Bạo quân Bỉ Mông. Sau khi tiến hóa hoàn tất, thuộc tính của Bạo quân Bỉ Mông cũng không nằm ngoài dự đoán của Chu Văn.
Bạo quân Bỉ Mông: Cấp Thiên Tai (Có thể tiến hóa)
Mệnh cách: Lực đại vô cùng, Khí thôn sơn hà.
Mệnh hồn: Bạo lực vương miện.
Vận mệnh chi luân: Tuyệt đối lực lượng (S cấp).
Khủng cụ hóa: Bạo quân.
Thiên Tai lĩnh vực: Siêu Bá lĩnh vực (Nhân gian cấp).
Sức mạnh: 100.
Tốc độ: 100.
Thể phách: 100.
Nguyên khí: 100.
Thiên phú kỹ năng: Thôn sơn, Bạo tẩu, Cự thú, Phá giáp, Xuyên thứ, Xé rách, Độc nha, Cắn hợp, Công vô bất khắc, Vô kiên bất tồi.
Trạng thái cộng sinh: Găng tay.
Thuộc tính và kỹ năng đều nằm trong tưởng tượng của Chu Văn, chủ yếu là xem Thiên Tai lĩnh vực rốt cuộc là gì. Siêu Bá lĩnh vực nhìn qua phần giới thiệu, hẳn là một lĩnh vực gia tăng sức mạnh.
Chu Văn cũng không nghiên cứu quá nhiều, đợi sau này có cơ hội sẽ từ từ thử nghiệm. Hiện tại, điều Chu Văn muốn nghiên cứu nhất chính là quả trứng cộng sinh của con cự xà kia.
Trứng cộng sinh đã được Chu Văn thu vào trong game, anh trực tiếp xem dữ liệu của quả trứng.
Cổ Xà: Cấp Thiên Tai.
Mệnh cách: Ác ma.
Mệnh hồn: Xà ma.
Vận mệnh chi luân: Ác ma chi ngữ (S cấp).
Khủng cụ hóa: Huyết ảnh.
Thiên Tai lĩnh vực: Dụ hoặc lĩnh vực (Địa ngục cấp).
Sức mạnh: 278.
Tốc độ: 267.
Thể phách: 245.
Nguyên khí: 232.
Thiên phú kỹ năng: Thôn kình, Độc nha, Xé rách.
Trạng thái cộng sinh: Pháp trượng.
Chu Văn nghiên cứu kỹ dữ liệu của Cổ Xà, phát hiện con Cổ Xà này vẫn là một thú cộng sinh khá bất ngờ. Hình thái cộng sinh pháp trượng này, Chu Văn là lần đầu nhìn thấy.
Trước kia nghe nói ở Tây khu có thú cộng sinh loại pháp trượng ma thuật, bản thân pháp trượng sẽ có kỹ năng ma thuật.
Tuy nhiên, pháp trượng do Cổ Xà hóa thành hẳn là có chút khác biệt với pháp trượng ma thuật thông thường.
Chu Văn cảm thấy kỹ năng của Cổ Xà không có gì đặc sắc, nhưng Thiên Tai lĩnh vực của nó dường như lại khá thú vị.