"Trời đất ơi... đó là Seraphim sao..."
"Xích Thiên Sứ!"
"Thế giới này thực sự sắp đại biến rồi, ngay cả Xích Thiên Sứ cũng xuất hiện!"
Rất nhiều tín đồ nhìn thấy cảnh này đều hướng về phía quang ảnh Lục Dực Thiên Sứ mà cầu nguyện. Lục Dực Thiên Sứ, trong Cựu Ước đại diện cho Xích Thiên Sứ - người đứng đầu các thiên sứ, bất cứ kẻ nào có tín ngưỡng đều lấy việc được nhìn thấy Xích Thiên Sứ làm vinh dự.
"Seraphim hiện thế, phô bày tư thái thần thánh, đã đến lúc giáo phái chúng ta tái cứu rỗi thế nhân rồi." Một vị đại chủ giáo xúc động đến rơi nước mắt.
Trong thời đại ngày nay, tín ngưỡng sụp đổ, đủ loại thần tiên thánh ma đều bị tàn sát, niềm tin của nhân loại ngày càng nhạt nhòa, người theo đạo cũng ngày càng ít đi. Thế nhưng, vẫn còn không ít tín đồ mộ đạo tin rằng chân thần của họ chắc chắn tồn tại. Sự xuất hiện của quang ảnh Lục Dực Thiên Sứ lúc này khiến nhiều tín đồ sùng đạo tin rằng thiên sứ thật sự đã giáng lâm, và chân thần của họ sắp sửa giải cứu họ.
Giới thượng tầng của các thế lực lớn nhìn thấy quang ảnh thiên sứ kia, thần sắc mỗi người một vẻ, có kẻ vui mừng cũng có kẻ lo âu. Người ở Tây Khu đương nhiên cho rằng đó là sự tồn tại hùng mạnh thuộc về khu vực của mình, nếu thực sự giáng lâm, biết đâu có thể mang lại những thay đổi tốt đẹp cho Tây Khu cũng không chừng.
Thế nhưng, dù là Kappe hay gia tộc Thần Linh, hai lão đại của Tây Khu, lúc này lại chẳng hề vui vẻ chút nào. Cách nghĩ của họ hoàn toàn khác với người thường, dù là sự tồn tại mạnh mẽ trong khu vực của mình, chỉ cần không nắm trong tay mình thì đó chỉ là uy hiếp mà thôi. Mặc kệ nó là thiên sứ hay ác ma gì, trong thời đại này, họ sớm đã không còn tin vào những thứ đó nữa rồi.
"Các người đoán xem, sinh vật đang giao chiến kia có thực sự là Seraphim trong thần thoại Tây Khu không?" Hạ Lưu Xuyên đang là khách ở nhà họ Trương, nhìn thấy cảnh này liền hỏi Trương Xuân Thu ở bên cạnh.
"Không biết, dù sao cũng không phải là thứ thuộc về khu vực chúng ta, tôi không rành lắm." Trương Xuân Thu nói.
Hạ Lưu Xuyên bĩu môi, tiếp tục nói: "Theo tôi biết, trong Cựu Ước của Tây Khu, Xích Thiên Sứ được mô tả nên có bốn đầu hoặc hai đầu, cái này nhìn có vẻ hơi quá bình thường, hơn nữa nếu chỉ là một đạo quang ảnh thì cũng không biết rốt cuộc có phải là Xích Thiên Sứ thật hay không, có lẽ chỉ là hiệu ứng hình ảnh do kỹ năng tạo ra."
"Không phải hiệu ứng hình ảnh, nên là sự cụ thể hóa sức mạnh cấp Thiên Tai." Trương Xuân Thu ngập ngừng rồi nói tiếp: "Mức độ sức mạnh này nếu xuất hiện trên Trái Đất thì chính là thần tích, nói là chân thần giáng lâm cũng không ngoa."
Hạ Lưu Xuyên lại nói: "Thật ra tôi muốn biết đối thủ của cô ta là ai, dù cô ta có phải Xích Thiên Sứ thật hay không, có thể chiến đấu đến mức này với cô ta mà vẫn không thấy sức mạnh bộc lộ ra, biết đâu đối thủ của cô ta còn mạnh hơn."
"Có lẽ vậy." Trương Xuân Thu không hiếu kỳ như Hạ Lưu Xuyên, anh chỉ mong những trận chiến cấp độ này đừng xuất hiện trên Trái Đất, nếu không đó sẽ là một thảm họa đối với nhân loại.
Vốn dĩ trận chiến này chỉ có số ít người nhìn thấy, nhưng vị đại chủ giáo kia vì quá phấn khích, muốn truyền bá thần tích này ra ngoài, thế là đã phát trực tiếp hình ảnh vệ tinh truyền về, lập tức thu hút vô số người ở Liên Bang và hải ngoại theo dõi.
"Vãi thật, đó là cái gì? Xích Thiên Sứ ư?"
"Đó là Sao Kim phải không? Xích Thiên Sứ đang chiến đấu trên Sao Kim? Cô ta đang đánh với ai vậy?"
"Sao lại là bên ngoài Sao Kim? Không phải nên đi xông vào lĩnh vực thứ nguyên Sao Kim sao?"
Số người xem ngày càng đông, miệng truyền miệng, rất nhiều người biết tin Xích Thiên Sứ xuất hiện. Những tín đồ cuồng nhiệt lập tức mở mạng xem livestream, thậm chí có người còn hướng về phía quang ảnh thiên sứ kia mà quỳ lạy.
Chu Văn không hề thấy cái đó có gì đáng bái lạy cả. Sự tàn độc của người đàn bà đó, hắn còn rõ hơn bất cứ ai, đừng nói là bái, Chu Văn chỉ hận không thể một kiếm chém chết ả.
Thế nhưng Lục Tiên Kiếm vẫn chưa hấp thụ đủ nguyên khí, vẫn chưa thể rút ra được.
Điều khiến Chu Văn kinh hỉ là sức mạnh người đàn bà bộc phát ra đột ngột tăng lên rất nhiều, khiến nguyên khí dạng rắn bên trong Hỗn Độn Noãn nhanh chóng ngưng tụ với số lượng lớn, trong thoáng chốc lại đuổi kịp tốc độ hấp thụ của Lục Tiên Kiếm.
"Người đàn bà này mạnh thật!" Chu Văn vốn tưởng rằng người đàn bà đó đáng lẽ phải phô bày sức chiến đấu mạnh nhất từ lâu rồi, không ngờ đến bây giờ ả mới thực sự bộc phát.
Thực tế không phải người đàn bà đó không muốn bộc phát sớm hơn, mà là loại sức mạnh này nếu sử dụng sẽ gây ra hậu quả rất nghiêm trọng cho chính ả, không đến đường cùng, ả không muốn sử dụng loại sức mạnh này.
Nếu là lúc bình thường, người đàn bà cũng không đến mức phải dùng tới sức mạnh này. Dù ả không đánh chết được đóa hoa kim loại thì đóa hoa kim loại cũng không thắng nổi ả, đánh đến cuối cùng, cùng lắm là sức mạnh của cả hai đều tiêu hao gần hết, khi đó sức mạnh lĩnh vực Thiên Tai bị suy yếu, ả có thể xông ra ngoài.
Điều khiến ả không thể dung thứ là ả lại không hạ gục nổi một con người nhỏ bé. Rõ ràng chỉ là một gã yếu đuối, vậy mà quả cầu hắn ngưng tụ ra chẳng biết là thứ quái quỷ gì, đánh bao nhiêu nhát như vậy mà vẫn không thể phá nát, khiến ả thực sự không thể chịu đựng việc cứ thế bỏ qua cho Chu Văn.
Dù có phải trả giá hy sinh một chút cũng phải phá vỡ Hỗn Độn Noãn, đánh chết tên Chu Văn đáng ghét ngay tại chỗ thì mới có thể khiến ả khôi phục trạng thái tâm bình khí hòa.
Lúc này người đàn bà sau lưng cũng triển khai sáu đôi cánh thiên sứ, đỉnh đầu còn xuất hiện thiên sứ chi hoàn, toàn thân ả phun trào thánh quang rực rỡ như ngọn lửa.
Thánh quang tràn ngập toàn bộ chiến trường, hình thành nên quang ảnh Lục Dực Thiên Sứ, ngay cả sức mạnh lĩnh vực chấn động của đóa hoa kim loại cũng bị áp chế. Nếu bây giờ người đàn bà muốn rời khỏi chiến trường thì đó là chuyện rất dễ dàng, nhưng lúc này ả lại không muốn cứ thế bỏ đi.
Sức mạnh đổi lấy bằng cái giá khổng lồ, nếu không thể giải tỏa ra thì bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu, người đàn bà này cũng vậy.
Người đàn bà lạnh lùng nhìn chằm chằm Hỗn Độn Noãn đang bị bật ngược trở lại, một tay khẽ nắm, thánh quang rực cháy vậy mà ngưng tụ thành một thanh trường kiếm như ngọn lửa.
Thánh quang trên thanh hỏa kiếm kia còn đậm đặc hơn gấp nghìn lần vạn lần thánh quang trên cơ thể ả, ả trực tiếp chém xuống Hỗn Độn Noãn. Một đạo kiếm quang tựa như khai thiên lập địa xé gió chém xuống, chém đứt cả lĩnh vực Thiên Tai của đóa hoa kim loại, lao thẳng về phía Hỗn Độn Noãn.
Chu Văn thấy vậy kinh hãi, có chút lo lắng liệu Hỗn Độn Noãn có chịu nổi sức mạnh kinh khủng như vậy hay không, nhưng sự đã rồi, hắn chỉ có thể đánh cược một phen.
Người xem livestream chỉ thấy quang ảnh Lục Dực Thiên Sứ bộc phát ra một đạo thánh quang như kiếm mang, thánh quang đó trực tiếp chém nứt mặt đất, tạo thành một rãnh dài tới vài trăm dặm, tựa như kiếm phán xét của ngày tận thế vậy.
Vì lĩnh vực Thiên Tai của đóa hoa kim loại bị chém mở, họ cuối cùng cũng nhìn thấy tình hình bên trong.
Chỉ thấy rãnh sâu do thánh quang chém ra không nhìn thấy bờ bến, quang ảnh Lục Dực Thiên Sứ lơ lửng trên không trung, trong rãnh sâu đó còn có một cột trụ khổng lồ như tòa tháp đứng sừng sững, trên đỉnh cột trụ vậy mà lại mọc ra một đóa hoa kim loại.
"Vãi, sinh vật chiến đấu với Xích Thiên Sứ vậy mà lại là một đóa hoa, đóa hoa đó có lai lịch gì mà lại có thể chiến đấu với Lục Dực Thiên Sứ cơ chứ?"
"Không thể tin nổi, sinh vật thứ nguyên hệ thực vật cũng có sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy sao?"
"Loài thực vật có thể đối kháng với Xích Thiên Sứ?"