Ma Tôn tùy tay chém đứt cánh tay của một đệ tử, lơ đãng hỏi:
“Đại sư tỷ của Thiên Vân Tông rốt cuộc là ai, vẫn không nói sao?”
Đệ tử đó ôm cánh tay kêu la thảm thiết, đau đến mức toàn thân co giật, nửa quỳ trên mặt đất, khuôn mặt trắng bệch:
“Ta không biết...”
Hắn thực sự không biết.
Toàn bộ Thiên Vân Tông, đệ tử biết thân phận của Lộ Tiểu Cẩn không nhiều.
“Miệng còn khá cứng.”
Ma Tôn giơ tay lại chém đứt cánh tay còn lại của hắn.
Đệ tử: “?”
Đại ca, ngươi không sao chứ!
Ít ra ngươi cũng hỏi chút gì đó ta biết chứ!
Miệng hắn rõ ràng mềm như bông!
Ma Tôn không thích những kẻ cứng miệng.
Thấy đệ tử không chịu nói, hắn cũng không cưỡng cầu, trở tay liền chém đứt cổ đối phương.
Đám đệ tử vẫn đang ngoan cố chống cự.
Nhưng đã có chút không chống đỡ nổi nữa rồi.
“Bản tôn ấy mà, cũng không muốn giếc người, chỉ là muốn tìm người mà thôi.” Ma Tôn một cước đá văng tàn hài thi thể dưới chân, ghét bỏ nói, “Ta hỏi lại một lần nữa, đại sư tỷ của Thiên Vân Tông rốt cuộc là ai?”
Đám đệ tử không biết.
Người duy nhất biết là Quân Duật.
Nhưng hắn phun ra một ngụm máu, không nói gì cả.
“Tại sao cứ phải ép bản tôn ra tay chứ?” Ma Tôn nhìn về phía Quân Duật, “Ngươi không màng đến sự sống chết của bản thân, lẽ nào cũng không màng đến sự sống chết của những đệ tử này?”
“Hay là trong mắt ngươi, mạng sống của tất cả bọn họ, còn không bằng một thân truyền đệ tử của Thiên Vân Tông ngươi?”
Lời này, có vài phần ý tứ ly gián.
Lại không ngờ, đám đệ tử này, tuổi trẻ ngông cuồng, một thân chính khí.
Cho dù đã thương tích đầy mình không chịu nổi gánh nặng, cũng vẫn thẳng lưng, cầm kiếm đứng thẳng.
“Đừng hòng ly gián chúng ta! Hành vi đê tiện của đám cặn bã Ma tộc các ngươi, chúng ta đã sớm nghe danh.”
“Nghĩ tất cho dù chúng ta giao đại sư tỷ ra, các ngươi cũng sẽ không tha cho chúng ta chứ gì?”
Ma Tôn nhướng mày.
“Không tồi không tồi, các ngươi ngược lại rất hiểu bản tôn. Là một đám mầm non có cốt khí.”
Hắn cười, lười biếng tựa vào thân cây bên cạnh.
“Bản tôn thích nhất, chính là giếc những đệ tử có cốt khí.”
“Tiếp tục giếc, giếc đến khi đại sư tỷ chịu ra mặt mới thôi.”
“Rõ!”
Đúng lúc này, khóe mắt Ma Tôn liếc thấy một tia sáng bạc.
Nhìn theo tia sáng bạc, liếc mắt liền nhìn thấy Lộ Tiểu Cẩn đang cầm dao găm, dứt khoát cứa đứt cổ mình.
Ánh mắt Ma Tôn run rẩy, nhanh chóng chạy về phía cô.
“Lộ Tiểu Cẩn!”
Nhưng khi hắn đến nơi, Lộ Tiểu Cẩn vừa vặn trút hơi thở cuối cùng.
“Tại sao?”
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt ra.
Một cái đầu rắn khổng lồ cúi xuống trước mắt cô, phẫn nộ nhìn chằm chằm cô:
“Chính là ngươi bắt nạt con trai ta?”
Lộ Tiểu Cẩn rũ mi xuống, hơi xoa dịu một chút.
Tình hình trước mắt là, vì cô ra tay hủy trùng trứng trong đan điền của Quân Duật, Ma Tôn thấy không lấy được nội đan Kim Đan kỳ, cũng liền không giả vờ nữa.
Trực tiếp xé rách mặt động thủ giếc người, muốn ép cô ra mặt đưa đi.
Sinh tử cục.
Chỉ có thể liều mạng đánh cược một phen!
Hoặc là đám ma tu chết.
Hoặc là đám đệ tử sống.
Nhưng những ma tu đó, toàn là Trúc Cơ bát giai đỉnh phong, hơn nữa người quá đông, xa xa không phải là đối thủ của bọn họ.
Nhưng, Lộ Tiểu Cẩn, ngự thú sư thiên tuyển.
Vừa hay, trong bí cảnh này, thứ không thiếu nhất chính là linh thú.
Ví dụ như, Thất phẩm cự mãng trước mắt này.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Nó chính là chìa khóa phá cục!
“Nha đầu chết tiệt, hỏi ngươi đấy! Sao nào, dám bắt nạt con ta, lại không dám thừa nhận?”
Cự mãng phẫn nộ rồi.
Một nha đầu chết tiệt khu khu Luyện Khí nhất giai, lại dám sỉ nhục con nó trong bí cảnh, quả thực không coi chúng nó ra gì!
To gan!
Nó trực tiếp há cái miệng máu to như chậu, chuẩn bị nuốt chửng cô vào bụng.
Ai ngờ miệng nó vừa há ra, Lộ Tiểu Cẩn đã nặn máu từ vết thương trên lòng bàn tay ra, trở tay tát một cái.
“Trên tay ngươi cầm cái thứ gì vậy!”
Một cái đầu rắn lùi lại, cái đầu rắn khác lại thò tới.
Mấy chục cái tát giáng xuống, ánh mắt hai con cự mãng đều trong veo rồi.
“Ây da, tỷ à, tỷ nói sớm tỷ là Thuần Tịnh Chi Thể đi chứ, đều là người nhà người nhà cả!”
Chúng nó cười hì hì.
Con rắn nhỏ không hì hì.
Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng động.
Là ma tu đuổi tới rồi.
Đuổi tới.
Cứng đờ.
Lại lùi về.
“Mẹ ơi!”
“Thất phẩm cự mãng!”
“Chết chắc rồi chết chắc rồi...”
Cự mãng căn bản lười để ý đến bọn họ.
Nhưng Lộ Tiểu Cẩn lại chỉ vào bọn họ:
“Đi, bắt hai tên đó lại đây.”
Cự mãng: “?”
Chúng nó, Thất phẩm cự mãng đấy!
Còn chưa từng có ai dám dùng giọng điệu này nói chuyện với chúng nó.
Nha đầu chết tiệt đừng quá kiêu ngạo!
Lộ Tiểu Cẩn bất động thanh sắc sờ sờ bàn tay dính máu.
Hai con cự mãng đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt trong veo muốn chết.
“Được thôi, bắt cả hai về đúng không? Muốn sống hay muốn chết? Hay là ta trực tiếp một ngụm nuốt luôn cho xong?”
Lộ Tiểu Cẩn: “Sống.”
Cự mãng vèo một cái bay ra ngoài.
Rất nhanh liền ngậm hai tên ma tu sống dở chết dở, vèo một cái bay về.
“Tỷ, bắt được rồi.”
Hai tên ma tu bị ném trước mặt Lộ Tiểu Cẩn.
“Đừng giếc ta...”
“Đừng giếc ta...”
Ma tu khóc lóc thảm thiết cầu xin tha mạng.
Lộ Tiểu Cẩn nhìn về phía đan điền của bọn họ.
Đan điền của bọn họ rất kỳ lạ.
Phá kén rồi, nhưng lại chưa phá kén.
Dường như có người đã động tay chân trên tằm kén, cưỡng chế dùng một lớp màng bọc lại, không cho trùng trứng hoàn toàn ấp nở.
Dùng lời của tu tiên giới mà nói thì là:
Áp chế cảnh giới.
Cưỡng ép áp chế cảnh giới, không cho tấn thăng đến Kim Đan kỳ.
Trông có vẻ chỉ là Trúc Cơ, nhưng lại mạnh hơn Trúc Cơ đỉnh phong bình thường rất nhiều.
Và ma tu đến bí cảnh lần này, trong đan điền gần như toàn là loại trùng trứng này.
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày, có một suy đoán kỳ quái dâng lên trong lòng:
Ma tộc không lẽ đã sớm chuẩn bị cho việc tiến vào Đại Hoang bí cảnh, cho nên mới nuôi dưỡng ra nhiều ma tu Trúc Cơ bát giai đỉnh phong như vậy sao?
“Có người động tay chân trong đan điền của các ngươi?”
Ma tu đưa mắt nhìn nhau, chỉ khóc không đáp.
Miệng khá cứng.
Lộ Tiểu Cẩn cũng không nói nhảm, trực tiếp rút dao găm ra, đè một tên trong đó xuống đất, dứt khoát một đao, đâm vào đan điền, moi tằm kén ra.
Ma khí mất hết, biến thành người bình thường.
Tên ma tu còn lại thấy vậy, sắc mặt trắng bệch, không dám giấu giếm nữa, lập tức nói:
“Phải! Hữu hộ pháp từ ba năm trước, đã bắt đầu triệu tập những ma tu Trúc Cơ bát giai như chúng ta, không biết đã làm gì với linh căn của chúng ta, sau đó chúng ta liền không thể đột phá Kim Đan kỳ, có thể tiến vào Đại Hoang bí cảnh rồi.”
Lộ Tiểu Cẩn nhíu mày: “Các ngươi làm sao biết Đại Hoang bí cảnh khi nào mở ra?”
Ma tu lắc đầu: “Cái này ta không rõ, nhưng Ma tộc có một vị Thánh tử, có thể suy diễn thiên mệnh, biết quá khứ, hiểu tương lai, đại khái là ngài ấy suy diễn ra.”
Thánh tử?
Nguyên tác chưa từng nhắc đến.
Lộ Tiểu Cẩn đè ma tu xuống, giơ dao găm lên, lại một lần nữa đâm vào đan điền, moi linh căn ra.
Ma khí trên người ma tu mất hết, khôi phục thành người bình thường.
Đau đến mức lăn lộn kêu la thảm thiết trên mặt đất.
Lộ Tiểu Cẩn không quản hai người, lau sạch máu trên dao, đứng dậy nhìn về phía hai con Thất phẩm cự mãng:
“Trong vòng năm nhịp thở, các ngươi có thể triệu tập được bao nhiêu linh thú?”
Cự mãng: “?”
Thế này là sai bảo rồi sao?
Không phải tỷ à, tỷ hình như hơi quá ngông cuồng rồi đấy.
,